Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 1083: Triệu tập đội ngũ

- Đến thị trấn Hắc Thạch!
Theo lời nói dứt khoát đanh thép của Nhiếp Chấn Bang, đoàn người đi theo cũng bắt đầu rậm rịch. Các xe đỗ trên đê đều bắt đầu khởi động. Nhiếp Chấn Bang mở cửa xe ngồi xuống, thư kí Hồng phong cũng mở cửa ngồi vào ghế lái phụ.
Xe vừa khởi động, Hồng Phong liền đưa ra một đôi ủng cao cổ và nói:
- Bí thư, trên đê lầy lội, mặt đường lại khá trơn trượt, vì sự an toàn của bí thư, bí thư hãy đi ủng này vào đi ạ.
Nhiếp Chấn Bang gật đầu. Vừa rồi xuống xe đi lại chốc lát mà đế giày đã dính đầy bùn đất, dày cả một lớp, cứ đi nên bước chân cũng cảm thấy nặng hơn nhiều. Những lúc thế này, Nhiếp Chấn Bang chưa bao giờ khách sáo nề hà.
Xe của Lưu Tuấn Uy, Bí thư Thành uỷ Lộc Sơn đi trước dẫn đường, một đoàn bốn chiếc xe men theo đường quốc lộ dưới đê Lộc Sơn thẳng tiến đến thị trấn Hắc Thạch.
Đoạn đường không xa, chỉ khoảng 10 cây số. Lúc này khi mưa đã tạnh, tốc độ xe cũng không còn gì cản trở, chỉ mất chưa đầy 15 phút đã đến thị trấn Hắc Thạch.
Vừa lên đê, lúc nãy đã có một đoàn người chạy tới, Lưu Tuấn Uy phía trước trao đổi vài câu ngắn gọn xong thì đoàn người liền đi về phía Nhiếp Chấn Bang.
Nhiếp Chấn Bang đổi sang ủng xong, vừa xuống xe, Lưu Tuấn Uy liền nói:
- Bí thư Nhiếp, chủ tịch Hạ Hồng vẫn luôn túc trực ở thị trấn Hắc Thạch, tình hình ở đây chủ tịch nắm rõ nhất.
Nhiếp Chấn Bang có quen biết Hạ Hồng, Chủ tịch thành phố Lộc Sơn, bèn gật đầu nói:
- Đồng chí Hạ Hồng vất vả rồi.tình hình thị trấn Hắc Thạch thế nào rồi? Chỗ rò rỉ không nguy hiểm gì chứ?
Giải nghĩa của từ “rò rỉ” là hiện tượng các hạt bùn đất ở nền đê hoặc thân đê bị thẩm thấu và rỉ ra. Thông thường, xảy ra trên mặt bằng trong đê, khi không có việc gì thì không sao, nhưng khi trên mặt bằng tràn nước sẽ mang theo lượng lớn các hạt bùn đất, theo thời gian, kết cấu địa chất của nền đê sẽ bị tổn hại, gây ra sập đê hoặc vỡ đê.
Hiện tượng này ở Hồng Giang thường được gọi là suối tuôn, ý nghĩa cũng tương tự, nước cứ tự chảy ra ngoài như nước suối vậy.
Hạ Hồng vào khoảng 50 tuổi, dáng người không cao lắm, da hơi ngăm đen. Lúc này có thể thấy rõ trên mặt Hạ Hồng có chút uể oải.
Nhiếp Chấn Bang có thể lí giải được điều này. Với tình thế trước mắt, lãnh các thành phố toàn tỉnh đều phải bám trụ ở tuyến đầu chống lũ, cả ngày có thể nghỉ ngơi được ba bốn giờ đồng hồ đã là xa xỉ.
Hạ Hồng sau khi trầm ngâm một lát, lúc này mới trả lời:
- Thưa bí thư Nhiếp, tình hình trước mắt vẫn tương đối ổn định. Chỗ xảy ra rò rỉ không nhiều, cũng chưa thấy xảy ra rò rỉ diện rộng. Về biện pháp thì có kết hợp 2 cách là giếng bao lọc ngược và bồn chứa nước. Trước mắt chỗ rò rỉ đã bị khống chế. Ngoài ra, chỗ có rò rỉ đã cho tăng cường phòng hộ thân đê, bảo đảm tuyệt đối không có gì sơ sót.
Nhiếp Chấn Bang gật đầu, đưa tay bắt tay Hạ Hồng, lời của Nhiếp Chấn Bang cũng vô cùng khẩn thiết:
- Đồng chí Hạ Hồng vất vả rồi.
Nói đoạn, Nhiếp Chấn Bang quay sang Lưu Tuấn Uy nói:
- Đồng chí Tuấn Uy, nhờ anh sắp xếp giúp, tôi sẽ ở lại thị trấn Hắc Thạch.
Nói xong, Nhiếp Chấn Bang liền đi về phía trước ven theo con đê. Đằng trước chất đầy những ụ cát sỏi lớn, rất nhiều cảnh sát có vũ trang lúc này đều đang bận rộn làm việc khẩn trương.
Dọc theo tuyến đê có không ít người dân địa phương, cánh tay đeo phù hiệu đỏ, tay cầm chiêng đồng đang đi tuần tra tình hình con đê.
Bước đến đống cát sỏi đằng này, một thượng uý bên cạnh đó liền quay lại, hai chân đứng thẳng cung kính nói:
- Chào thủ trưởng, cảnh sát trung đoàn vũ trang tỉnh Hồng Giang xin trình diện.
Nhiếp Chấn Bang giơ tay ra hiệu, rồi bắt tay thượng uý này và nói:
- Đồng chí thượng uý vất vả rồi. Cảm ơn tất cả các đồng chí cảnh sát vũ trang. Tôi xin thay mặt 50 triệu người dân Hồng Giang bày tỏ lòng biết ơn chân thành với các đồng chí.
Một lều trại đã được dựng lên, Nhiếp Chấn Bang bước vào trong. Ở giữa đặt một bàn làm việc, chiếc đèn bão treo phía trên, khiến cả căn lều đều sáng bừng.
Không có ghế, tất cả mọi người đều đứng đó. Nhiếp Chấn Bang thoáng nhìn Lưu Tuấn Uy và Hạ Hồng rồi từ tốn nói:
- Thưa các đồng chí, tình thế nước lũ lần này ác liệt chưa từng thấy, thậm chí, dựa theo đo đạc lưu lượng thì trận lũ năm nay đã vượt quá cả trận siêu lũ năm 96. Đây là một thử thách chưa từng có với Hồng Giang chúng ta. Đê Lộc Sơn là một trọng điểm mấu chốt trong lần chống lũ này. Một khi đê Lộc Sơn thất thủ thì sẽ là một tai hoạ nghiêm trọng với tỉnh ta. Vì vậy lúc này chúng ta nhất định phải làm tốt công tác bảo vệ đê Lộc Sơn, dồn hết 100% sức lực để đảm bảo sự an toàn của đê Lộc Sơn.
Nói xong Nhiếp Chấn Bang quay sang nhìn Hạ Hồng nói:
- Đồng chí Hạ Hồng, về vật tư, thành phố Lộc Sơn còn thiếu thốn gì không? Vật tư hay nhân lực các anh cứ nói. Tôi muốn bày tỏ rằng, chỉ cần tôi có thể làm được, tỉnh có thể làm được thì Tỉnh uỷ và Hội đồng nhân dân tỉnh nhất định sẽ không gây trở ngại nào mà đều hoàn toàn đồng ý.
Nghe Nhiếp Chấn Bang nói vậy, vẻ mặt Lưu Tuấn Uy và Hạ Hồng đều trở nên nghiêm trọng hẳn lên. Lời của bí thư Nhiếp nghe thì có vẻ có lợi, nhưng hai người họ đều hiểu rõ không bao giờ có của biếu không trên trời rơi xuống. Có lợi tất cũng phải có mạo hiểm.
Cũng như bây giờ, cần người có người, cần của có của, mục đích của Nhiếp Chấn Bang đương nhiên chỉ có một, đó là bất kể như thế nào cũng phải đảm bảo được sự an toàn của đê Lộc Sơn, đây là việc quan trọng nhất.
Nếu một khi xảy ra sơ suất gì thì áp lực và trách nhiệm mà hai người họ phải gánh chịu cũng đều rất lớn.
Trầm ngâm một lúc, Hạ Hồng gật đầu nói:
- Thưa bí thư Nhiếp, trước mắt số bao tải và cát sỏi mà Lộc Sơn dự trữ vẫn còn hơi ít. Ngoài ra, về nhân lực, nếu có thể thì tôi hi vọng điều động thêm được một đoàn bộ đội nữa đến. Công tác chống lũ ở Lộc Sơn, từ khi bắt đầu cảnh giới phòng bị cấp 1 đến nay đã kéo dài 12 ngày. Đến nay rất nhiều cán bộ cơ sở trong thành phố, nhiều nhất cũng đã 20 ngày không rời khỏi đê. Không ít người sức khoẻ đã đến giới hạn chịu đựng rồi. Lúc này nhân lực là thiếu thốn nhất.
Nghe Hạ Hồng giải thích, Nhiếp Chấn Bang không nói gì, sau một hồi trầm ngâm mới ngẩng đầu lên nói:
- Được. Vật tư và nhân lực để tôi nghĩ cách. Việc điều hành cụ thể thì đồng chí Lưu Tuấn Uy và Hạ Hồng phụ trách, nhất định phải đảm bảo an toàn cho đê.
Sau khi nói xong, Nhiếp Chấn Bang cầm lấy điện thoại, gọi điện trực tiếp cho Lý Khải Thắng, Giám đốc Sở dân chính. Vừa thấy bắt máy, Nhiếp Chấn Bang liền nói:
- Đồng chí Lý Khải Thắng phải không? Tôi là Nhiếp Chấn Bang. Bây giờ Sở dân chính phải tìm mọi cách điều động khẩn cấp 1000 lều trại, 20 ngàn áo phao cứu sinh và 1 triệu bao tải đến đây. Liệu có làm được không?
Lý Khải Thắng là Giám đốc Sở dân chính nhiệm kì kế cận sau Quách Nam Sinh. Vì cũng có liên quan đến mình nên Lý Khải Thắng không dám có chút coi thường, lập tức gật đầu nói:
- Bí thư Nhiếp cứ yên tâm, tôi nhất định sẽ làm được.
Vừa cúp máy xong, Nhiếp Chấn Bang lại lật mở điện thoại tìm một số trong đó rồi bấm gọi. Đợi đầu dây bên kia có tiếng đáp, Nhiếp Chấn Bang liền trực tiếp nói:
- Tôi là Nhiếp Chấn Bang bí thư Tỉnh uỷ tỉnh Hồng Giang. Xin giúp tôi chuyển máy cho Bộ tư lệnh quân khu Việt Châu.
Sau khi đợi một lát, đầu dây bên kia có một giọng nói sang sảng:
- Chào đồng chí Chấn Bang.
Người bắt máy là Tư lệnh quân khu Việt Châu, thượng tướng Cổ Huy Quân, là lãnh đạo chức trưởng của quân khu lớn, thậm chí địa vị cấp bậc còn cao hơn Nhiếp Chấn Bang nửa cấp. Dù gì không nói đến cái khác, chỉ đơn thuần nói về số lượng, toàn quốc có 30 mấy tỉnh thì chỉ có 7 quân khu lớn mà thôi.
Thế nên, trước mặt Cổ Huy Quân, Nhiếp Chấn Bang không thể thất lễ, bèn mỉm cười nói:
- Chào tư lệnh Cổ, lại quấy rầy anh rồi.
Cổ Huy Quân có khí chất mãnh liệt của một quân nhân, lời nói hành động đều thẳng thắn. Sau vài câu thăm hỏi, Cổ Huy Quân liền nói thẳng:
- Bí thư Chấn Bang gọi điện là có việc gì thế?
Nói đến đây, Nhiếp Chấn Bang cũng không che giấu gì mà nói thẳng:
- Tư lệnh Cổ, lần này e lại phải làm phiền anh rồi. Trước mắt, áp lực chống lũ của tỉnh Hồng Giang rất lớn, toàn tỉnh đều đã tổng động viên, phân quân khu tỉnh và bộ đội đóng quân trong tỉnh Hồng Giang cùng cảnh sát vũ trang đều đã điều động cả nhưng vẫn thiếu thốn nhân lực, nên tôi mới tìm tư lệnh Cổ xin chi viện đây. Bên quân khu Việt Châu có thể điều động một đoàn bộ đội đến chi viện cho Hồng Giang chống lũ được không?
Nói đến đây, Nhiếp Chấn Bang bổ sung thêm:
- Tư lệnh Cổ, anh cứ yên tâm, về qui trình tôi nhất định không làm anh khó xử đâu. Tôi sẽ báo cáo xin chỉ thị cấp trên ngay.
Cổ Huy Quân trầm ngâm một hồi, Nhiếp Chấn Bang quả là khéo léo. Với mối quan hệ và nền tảng của Nhiếp Chấn Bang, hơn nữa nhà họ Nhiếp vốn xuất thân từ quân đội nên vẫn có mạng lưới quan hệ lớn trong hệ thống quân đội, chỉ dựa vào điểm này thì Nhiếp Chấn Bang cần một mệnh lệnh cũng không có vấn đề gì.
Nhưng Nhiếp Chấn Bang lại gọi điện cho ông ta trước, đây là thể hiện sự tôn trọng và khéo léo. Cổ Huy Quân liền gật đầu nói:
- Bí thư Chấn Bang, anh nói gì vậy, sự phát triển của quân đội xưa nay luôn găn liền với sự ủng hộ của địa phương mà. Tỉnh Hồng Giang là nguồn nhân lực quan trọng của quân khu Việt Châu. Xưa nay vẫn thường nói quân với dân như cá với nước. Bây giờ chẳng phải là lúc thể hiện quân dân đồng lòng hay sao? Tôi sẽ lập tức điều động binh lực, bố trí máy bay quân sự bay thẳng đến sân bay Lộc Sơn.
Nghe Cổ Huy Quân nói vậy, Nhiếp Chấn Bang thở phào nhẹ nhõm nói:
- Cảm ơn tư lệnh Cổ. Đợi khi kết thúc việc chống lũ ở Hồng Giang, tôi nhất định mời tư lệnh uống rượu.
Cúp máy xong Nhiếp Chấn Bang lại gọi điện đến văn phòng của Kiều Dịch Nhân. Tương Nghĩa Đào bắt máy nhưng chốc lát đã nghe tiếng của sếp Kiều. Sau khi Nhiếp Chấn Bang nói rõ tình hình của Hồng Giang với sếp Kiều, sếp Kiều cũng rất thoải mái đồng ý. Mệnh lệnh của Quân uỷ gửi đến quân khu Việt Châu chỉ trong vòng 10 phút.
Gác máy rồi Nhiếp Chấn Bang liền quay sang nhìn Lưu Tuấn Uy và Hạ Hồng. Lúc này hai người họ đều đang hết sức kinh ngạc. Nhiếp Chấn Bang chỉ cười, rõ ràng hai người họ đang bị sốc trước khả năng của mình rồi.
Nhiếp Chấn Bang chậm rãi nói:
- Vật tư và nhân lực sẽ lần lượt đến nơi trong vòng tối đa hai giờ nữa.
Vừa dứt lời, bức mành của lều được vén lên, Ngưu Vệ Quốc, Phó bí thư Thành uỷ Lộc Sơn bước vào, vẻ mặt nghiêm trọng nói:
- Thưa bí thư Nhiếp, vừa rồi có điện thoại của Tổng cục phòng hộ quốc gia báo rằng, đợt lũ đầu tiên sẽ quét qua Hồng Giang vào lúc 11 giờ đêm.
Bạn cần đăng nhập để bình luận