Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 564: Tìm Chủ tịch thành phố báo cáo công tác

Thành ủy, tầng lầu phòng làm việc Ban Tuyên giáo, ngồi trong phòng làm việc, ủy viên thường vụ Thành ủy mới nhậm chức, Trưởng ban tuyên giáo Thành ủy Chu Tử Huy lúc này cũng đang hồi tưởng lại loại cảm giác này.
Phó Trưởng ban và trưởng ban mặc dù nói chỉ cách nhau một chữ, nhưng loại cảm giác đó lại không thể so sánh được. Ghế dựa da thật màu đen, ngồi phía trước, lắc lư phía sau, rất có cảm giác hăng hái, chỉ điểm giang sơn, gạn đục khơi trong.
Nhấc điện thoại lên, Chu Tử Huy do dự một chút, liền lật danh bạ của Thành ủy, tìm được điện thoại của Chủ tịch thành phố Nhiếp rồi gọi đi, tút tút vài tiếng, sau đó từ đầu dây bên kia giọng của Lý Cư Bằng truyền đến:
- Alo!
Mặc dù đối diện với Lý Cư Bằng, Chu Tử Huy cũng rất khách sáo, Lâm Mặc Hàn trước khi đến Liêu Đông đã đặc biệt dặn dò mình, quan hệ với thư ký của Chủ tịch thành phố Nhiếp phải làm tốt.
Điểm này Chu Tử Huy vẫn là hiểu rõ, cho dù Lâm Mặc Hàn không dặn dò thì Chu Tử Huy cũng sẽ không đắc tội với Lý Cư Bằng. Chu Tử Huy lập tức cũng cười nói:
- Trưởng phòng Lý sao? Tôi là Chu Tử Huy, chủ tịch thành phố bây giờ có rảnh không? Tôi muốn đến tìm chủ tịch báo cáo công tác một chút.
Thân là thư ký của Nhiếp Chấn Bang, chút chuyện này Lý Cư Bằng vẫn là hiểu rõ, Lâm Mặc Hàn là do Chủ tịch Nhiếp tiến cử và điều động đi Liêu Đông, Trưởng ban Tuyên giáo mới nhậm chức Chu Tử Huy là người của ai, những điều này Lý Cư Bằng đều rất rõ. Chuyện này căn bản không cần đi báo cáo, Lý Cư Bằng có thể làm chủ tại trận, mỉm cười nói:
- Là Trưởng ban Chu sao, chủ tịch đúng lúc có thời gian rảnh rỗi một tiếng, ngài đến đi.
Trong thể chế chính là như vậy, cho dù lãnh đạo đang nghỉ ngơi một ngày thì khi nói cũng không thể nói lãnh đạo không có chuyện gì, chỉ có thể nói là có thời gian rảnh, hơn nữa thời gian này vẫn là lấy một tiếng, lấy phút để tính toán, như vậy mới thể hiện sự bận rộn trong công việc của lãnh đạo.
Cúp điện thoại, sau khi lĩnh ngộ một chút, Chu Tử Huy cũng đứng dậy, cầm cặp công văn ở trên bàn, đi ra khỏi phòng làm việc, nói với thư ký:
- Tiểu La, tôi ra ngoài một chút, có chuyện gì đợi tôi về rồi nói.
Đi ra khỏi phòng làm việc, vừa vào thang máy Chu Tử Huy cũng hơi sửng sốt, thư ký Hàn Cường của Bí thư Thành ủy Lý đúng lúc đang đứng ở bên trong.
Hàn Cường lúc này cũng chủ động chào hỏi:
- Trưởng ban Chu, ra ngoài sao.
- Trưởng phòng Hàn cũng ở đây sao, haha, đi đến Ủy ban nhân dân bên đó có chút chuyện.
Giao thiệp giữa hai người không phải là rất thân thiết, cũng chỉ là gặp mặt chào hỏi chút mà thôi.
Nhìn thấy Chu Tử Huy đi ra khỏi thang máy, trực tiếp đi về hướng thang máy của Ủy ban nhân dân thành phố, trên mặt của Hàn Cường cũng lộ ra vẻ mặt như có suy nghĩ.
Theo Hàn Cường thì Bí thư vẫn là quá hiền lành rồi, mặc dù không khí trong thành phố rất hòa thuận, nhưng các cán bộ lãnh đạo của bộ máy trong thành phố chỉ biết có Chủ tịch thành phố Nhiếp, không biết Bí thư Lý, loại đầu mối này khiến Hàn Cường cảm thấy rất không tốt. Đáng tiếc, Bí thư Lý bây giờ rất tín nhiệm Chủ tịch thành phố Nhiếp, lắc lắc đầu, Hàn Cường đi ra khỏi trụ sở Thành ủy Ủy ban nhân dân thành phố, đi về bên chiếc xe con.
Chu Tử Huy trực tiếp lên tầng cao nhất tòa nhà làm việc Ủy ban nhân dân thành phố, đứng ở cửa phòng làm việc của Chủ tịch Nhiếp. Do trước đó đã gọi điện rồi, Chu Tử Huy đẩy cửa đi vào, khẽ gật đầu với Lý Cư Bằng ở trước bàn làm việc, mỉm cười nói:
- Cư Bằng, chủ tịch ở bên trong không?
Không thể không nói, Chu Tử Huy người này vẫn là có bộ dạng, chỉ là thần thái tươi cười trên mặt, lời nói vô cùng thân thiết này khiến cho người ta cảm giác gần gũi.
Lý Cư Bằng lúc này cũng cười một chút, chỉ chỉ vào cửa phòng, ra hiệu nói:
- Trưởng ban Chu, chủ tịch đã dặn dò rồi, anh đến thì cứ đi thẳng vào là được.
Nhiếp Chấn Bang cũng không ngờ, động tác của nhạc phụ Dương Thắng Lợi lại nhanh chóng như vậy, từ sau khi gọi điện thoại đến lúc liên lạc với mình và Lâm Mặc Hàn, thời gian không đến một tuần, Lâm Mặc Hàn đã nhanh chóng hoàn thành công tác nói chuyện với tổ chức, và đến Liêu Đông nhậm chức.
Điểm này cũng trực tiếp chứng minh mức độ hùng mạnh của mạng lưới quan hệ ở tỉnh Liêu Đông của Dương gia, thấy Chu Tử Huy đi vào, Nhiếp Chấn Bang lập tức cũng mỉm cười nói:
- Trưởng ban Tử Huy đến rồi, mời ngồi.
Chu Tử Huy là người mà Lâm Mặc Hàn tiến cử, từ quan hệ tầng này mà nói, cũng có thể dung nạp vào trong phe phái của mình. Từ sau khi liên lạc với Dương Thắng Lợi, Nhiếp Chấn Bang bây giờ cũng đã có ý thức bắt đầu bồi dưỡng phe phái của mình rồi, mà Chu Tử Huy đương nhiên cũng là một trong những người được chọn mà mình đang khảo sát.
- Chủ tịch, lần này đến đây chủ yếu muốn báo cáo công tác tuyên giáo với ngài một chút. Ngoài ra, muốn xin sự chỉ đạo từ chủ tịch ngài, kế hoạch công tác trọng điểm bước tiếp theo của ban tuyên giáo chúng tôi.
Sau khi ngồi xuống, Chu Tử Huy trầm ngâm một chút rồi lập tức lên tiếng.
Lời nói của Chu Tử Huy rất trúng quy củ, trong lời nói cũng lộ ra ý tứ nương nhờ của anh ta. Điều này vốn dĩ không thuộc phạm vi quản hạt của Ủy ban nhân dân thành phố, công tác tuyên giáo là công tác quản lý của Thành ủy, báo cáo với Nhiếp Chấn Bang là có ý tứ có chút vượt quá phạm vi quyền lực.
Nhưng lại là bày tỏ thái độ của Chu Tử Huy, về điểm này Nhiếp Chấn Bang cũng rất hài lòng, lập tức cũng cười nói:
- Trưởng ban Tử Huy, công tác tuyên giáo từ trước đến này là phương hướng trọng điểm mà đảng ta quan tâm, làm tốt công tác tuyên giáo điều này có trợ lực nâng cao uy tín và hình tượng của Đảng và chính quyền trong mắt quần chúng nhân dân. Công tác tuyên giáo của thành phố Vọng Hải hiện tại làm rất tốt, nhưng điều này vẫn chưa đủ, sau khi thành lập dự án tin tức dân sinh, vẫn nên phải làm ra một số báo cáo mang tính trọng điểm về phát triển xây dựng kinh tế của thành phố Vọng Hải. Đối với những mô hình, quy phạm nổi bất các ngành các nghề thành phố Vọng Hải trong quá trình phát triển xây dựng kinh tế đều phải có báo cáo trọng điểm toàn bộ các phương diện.
Chiêu này của Nhiếp Chấn Bang khiến cho Chu Tử Huy trong lòng rất chấn động, hai chữ khâm phục xông lên tận đầu. Đều nói Chủ tịch Nhiếp người này năng lực siêu việt, tay mắt thông thiên, chuyện tay mắt thông thiên Chu Tử Huy coi như là nhìn thấy được rồi. Có thể ở thành phố Vọng Hải bên này vô thanh vô tức, điều động một cán bộ đến tận tỉnh Liêu Đông đảm nhiệm Bí thư Thành ủy thành phố cấp địa phương, năng lực này đặt vào mắt cả Vọng Hải, cả Phúc Kiến e là cũng chỉ có mấy vị lãnh đạo chủ yếu Tỉnh ủy mới có tư cách và năng lực này.
Mà hiện tại, năng lực siêu việt cũng tận mắt nhìn thấy rồi. Cái gọi là cách ngành như cách núi, công tác của bên Tuyên giáo nghe thì dường như rất đơn giản, chỉ là làm một báo cáo tin tức, làm một chuyên đề gì đó, nhưng Chu Tử Huy là người xuất thân chính quy, môn đạo bên trong chỉ có anh ta hiểu rõ, độ phát sáng của lãnh đạo đay là chuyện mà ban Tuyên giáo phải nghiên cứu tỉ mỉ. Ngoài ra, trọng điểm và lựa chọn chuyên đề báo cáo của ban Tuyên giáo, tất cả điều này đều là phản ánh chuyện lớn của một địa phương, phương hướng chính trị của quốc gia, người không quen thuộc với ngành này là căn bản sờ không thấu suy nghĩ và phương hướng công tác.
Nếu không, chuyên mục tin tức “Bảy giờ mỗi ngày” của Đài truyền hình quốc gia sao có thể trở thành một môn học bắt buộc mỗi ngày của các lãnh đạo cấp sở, cấp sở cấp ban ngành các tỉnh toàn quốc được, chính vì vậy, có thể từ trong báo cáo tin tức nhìn thấy được một số thứ gì đó.
- Chủ tịch, xin ngài yên tâm, tôi bên này nhất định nghiêm túc dựa theo tinh thần chỉ thị của ngài để làm việc, kiên quyết phục tùng sự lãnh đạo của tổ chức, hoàn thành viên mãn mọi công tác của Ban Tuyên giáo.
Thần thái của Chu Tử Huy rất kiên quyết, đây chính là thể hiện lòng trung thành.
Trong loại chuyện này, biểu hiện băn khoăn do dự, vòng vo là tuyệt đối không được, lãnh đạo có thể đến đo lường trong lời nói này của anh có thâm ý gì sao? Rất hiển nhiên đây là chuyện không thể nào.
Vì vậy, trong việc bày tỏ lòng trung thành, càng thẳng thắn càng thô tục lãnh đạo lại càng thích.
- Trưởng ban Tử Huy, anh quá khiêm tốn rồi. Công tác ngành Tuyên giáo tôi vẫn là rất hài lòng, làm rất tốt. Một mặt, điều này có liên quan đến sự lãnh đạo của đồng chí Mặc Hàn, nhưng điều này cũng không tách khỏi sự ủng hộ và hiệp trợ của các anh. Bây giờ đồng chí Mặc Hàn điều đến nhận cương vị mới rồi, công tác tuyên giáo của thành phố Vọng Hải anh phải dũng cảm đứng ra chèo lái, gan phải lớn một chút, không cần bó tay bó châ. Thủ trưởng Nam Tầm luôn nhấn mạnh, bước đi của cải cách chúng ta vẫn có thể bước lớn một chút, nhanh hơn một chút, chính là ý tứ này. Làm việc cho tốt, tôi tin tưởng vào anh, trên tổ chức có thể để anh đảm nhiệm cương vị này điều này cũng cho thấy sự tín nhiệm của tổ chức đối với anh.
Nhiếp Chấn Bang lúc này cũng cần có thái độ khẳng định dành cho Chu Tử Huy.
Sau khi tiễn Chu Tử Huy, Nhiếp Chấn Bang vừa quay người trở lại chỗ ngồi, ngoài cửa Lý Cư Bằng liền vào, nói:
- Chủ tịch, Cục trưởng Lưu Cục tài chính hiện đang ở bên ngoài, muốn báo cáo công tác với anh.
- Lưu Thắng sao?
Nhiếp Chấn Bang hơi sửng sốt, Cục trưởng Lưu Thắng thăng làm Cục trưởng người này Nhiếp Chấn Bang rất rõ, là xuất thân chính quy, sinh viên tốt nghiệp chuyên ngành tài chính chính quy, nhậm chức ở Cục tài chính mấy tháng nay lại lên tiếp, năng lực của Lưu Thắng vẫn là đáng để khẳng định.
Nhưng từ lúc bắt đầu nhậm chức đến bây giờ, người này trước giờ chưa từng tìm mình để báo cáo công tác. Theo lý mà nói, Cục tài chính đây là một ban có liên hệ chặt chẽ với Ủy ban nhân dân thành phố, rất nhiều chính sách và ý tưởng trong thành phố đều cần Cục Tài chính phối hợp và liên kết mới được, nhưng Lưu Thắng này lại chưa từng xuất hiện.
Bởi vì, Lưu Thắng là em vợ họ của Ủy viên thường vụ Thành ủy Trưởng ban Tổ chức Lưu Á Phu, vừa nghe dường như Lưu Thắng và Lưu Á Phu cùng là họ Lưu, hai người có quan hệ cũng nên là quan hệ anh em họ mới phải. Nhưng trên thực tế, quan hệ giữa Lưu Thắng và Lưu Á Phu là không có bất kỳ quan hệ gì, vợ của Lưu Á Phu là con gái của dì của Lưu Thắng, cứ như vậy quan hệ của hai người là thể hiện ở chỗ này.
Cũng chính vì quan hệ dựa vào Lưu Á Phu, Lưu Thắng trước giờ chưa từng tìm đến mình để báo cáo công tác, đối với điều này Nhiếp Chấn Bang cũng không quan tâm, tính cách của mình trước giờ đều là xem việc không xem người, anh chỉ cần phối hợp công tác, làm tốt công việc, cái khác đều không phải là vấn đề.
Hiện giờ Lưu Thắng đột nhiên chủ động đến cửa, trong này rốt cuộc là ý của bản thân Lưu Thắng, hay là một loại thăm dò chuẩn bị chính thức nương nhờ của Lưu Á Phu?
Nói ra, vẫn thật sự là không phải không có khả năng này. Trong ban lãnh đạo thường ủy, Lưu Á Phu và Lâm Mặc Hàn về cơ bản đều là đồng thời có sự chuyển biến về tư tưởng. Trên thực tế, tình cảnh của Lâm Mặc Hàn lúc đó có thể là tốt hơn chút, còn Lưu Á Phu ông ta Trưởng ban tổ chức này lúc đó chỉ là treo tấm bảng mà thôi. Sau này thực quyền nắm giữ, Lưu Á Phu cũng cố ý duy trì khoảng cách quan hệ ở một mức độ nhất định. Nhiếp Chấn Bang cũng rất rõ, Lâm Mặc Hàn đột nhiên điều động đi đối với quan trường thành phố Vọng Hải mà nói là một đả kích rất lớn, khó nói Lưu Á Phu sẽ không động tâm.
Nghĩ đến đây, Nhiếp Chấn Bang cũng gật đầu nói:
- Để đồng chí Lưu Thắng vào.
Bạn cần đăng nhập để bình luận