Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 927: Giải quyết việc chung

Cục trưởng Công an thành phố của thành phố Hồng Thành Trương Chiêu Tiềm lúc này đầu cũng đầy mồ hôi, nếu biết trước thì phải gọi Cục trưởng phân cục công an Viên Đông đến, như thế có thể chia xẻ một phần gánh nặng, ít nhất mình không phải là người chịu trách nhiệm lớn nhất.
Trần Nhạc sắc mặt u ám, cái gọi là: Chủ lo thần nhục chẳng phải chính là lúc này sao, mình là Trưởng ban chính trị pháp luật lại là giám đốc Sở, bí thư tổ Đảng phòng công an, trong phạm vi quản lý của mình không ngờ xuất hiện chuyện như vậy, đây là sự châm biếm rất lớn, điều này nói rõ công việc của một giám đốc Sở như mình là chưa xứng đáng, để cho cấp dưới bắt ông chủ của mình.
- Thật to gan, từ lúc nào đường đường là cơ quan chấp pháp không ngờ lại trở thành công cụ của người khác, còn dám tự mở công đường, đội trưởng Thường lập tức đem những tên làm tổn hại quốc pháp bắt lại cho tôi, nhất định phải xử lý nghiêm túc.
Giọng nói của Trần Nhạc rất nghiêm khắc, nét mặt cực kỳ nghiêm túc.
Diêu Định Quốc bên cạnh vẻ mặt rất xấu hổ, vị trí của Trần Nhạc hoàn toàn có thể nói như vậy. Hệ thống công an là loại đơn vị thuộc hai tầng quản lý, Thành ủy và phòng Tỉnh cũng có thể quản, huống hồ sự việc đã thành ra như thế này rồi.
Thường Nghị rất nghiêm túc hất tay một cái, người giám sát đi theo sau anh ta vọt lên đạp tung cửa phòng thẩm vấn, Lưu Quế Xuân của đồn công an lúc đó đang đứng ở cửa bất ngờ bị lực đẩy này đạp vào ngã lăn trên mặt đất.
Lưu Quế Xuân còn chưa hiểu thế nào vừa bò dậy vừa hùng hổ nói:
- Mẹ nó...
Hai chữ này vừa ra khỏi miệng liền nhìn thấy vài người mặc trang phục cảnh sát giám sát đứng ở cửa, hai chữ Giám sát trên mũ màu trắng vô cùng bắt mắt, phía sau một đám đứng chào. Trần Nhạc quay đầu nhìn Trương Chiêu Tiềm trầm giọng nói:
- Trương cục trưởng, đấy chính là lính phía dưới của Cục công an thành phố thành phố Hồng Thành các ông, được, được lắm.
Hứa Hồng Chuyên cũng chạy ra chào, nhìn thấy Nhiếp Chấn Bang bình yên vô sự thì thở phào nhẹ nhõm, nếu để nhân vật số một Tỉnh ủy xảy ra vấn đề ở đây cho dù rách tí da thì cũng là chuyện lớn. Cán bộ lãnh đạo bộ máy tỉnh ủy từ trên xuống dưới đương nhiên sẽ phải suy nghĩ.
- Bí thư, anh không sao chứ.
Hứa Hồng Chuyên cẩn thận hỏi thăm.
Nhiếp Chấn Bang lúc này vẻ mặt nghiêm túc đứng ở trong phòng thẩm vấn, hai bên trái phải là cảnh vệ Tiểu Đới và Lý Xuân Sơn, vừa rồi chính là hai người bảo vệ mình.
Đương nhiên, nếu thật sự phải đánh nhau thì những người này đều không phải là đối thủ của Nhiếp Chấn Bang, nhưng vì địa vị thân phận nên không phải trong tình hình cấp bách Nhiếp Chấn Bang chắc chắn sẽ không ra tay, đây chính là vấn đề nguyên tắc, cán bộ cấp cao của một vùng mà giống bọn trẻ ranh đi đánh đánh giết giết thì còn thể thống gì, không phải là tạo ra cái cớ cho người ta công kích sao?
Ánh mắt của Nhiếp Chấn Bang rất lãnh đạm, thản nhiên nhìn quét qua trên mặt từng người, việc này làm cho bí thư Thành ủy thành phố Hồng Thành Diêu Định Quốc trong lòng có chút sợ hãi.
Nhiếp Chấn Bang nói:
- Còn chưa chết, tôi từ đầu đến cuối đều tin tưởng đây là nơi Đảng lãnh đạo, tỉnh Hồng Giang này vẫn còn dưới sự lãnh đạo của Đảng.
Hứa Hồng Chuyên lúc này rất hiểu là bí thư Nhiếp đang mượn câu hỏi của mình để chủ yếu nhằm vào khu Viên Đông hoặc là thành phố Hồng Thành.
Diêu Định Quốc cũng hiểu được ý tứ này, đi tới lúng túng cười, có chút xấu hổ nói:
- Làm bí thư Nhiếp phải chịu bất bình rồi, xin bí thư Nhiếp yên tâm đối với chuyện ở khu Viên Đông chúng tôi nhất định điều tra tới cùng để gửi bí thư Nhiếp một câu trả lời thỏa đáng, hài lòng
Nhiếp Chấn Bang nhướn mày, xua tay:
- Đồng chí Diêu Định Quốc nói quá lời, tôi sửa lại một câu là tôi không bất bình cái gì, tôi cũng không cần giải thích và trả lời cái gì. Chuyện này, tôi thấy quan trọng nhất vẫn là tác phong và kỉ luật của những cảnh sát suy đồi cùng với một số cán bộ lãnh đạo thiên vị dung túng người nhà. Chuyện này, xét đến cùng vẫn là việc trong hệ thống công an, bí thư Trần, đối với chuyện như vậy tỉnh ủy rất coi trọng, Đảng ủy công an tỉnh cũng phải thiết thực hành động, xem xét kỹ rốt cuộc có bao nhiêu người bại hoại, bao nhiêu “Con sâu làm rầu nồi canh” trà trộn vào đội ngũ công an chúng ta. Chuyện này, do Đảng ủy công an toàn quyền phụ trách và anh trực tiếp báo cáo với tôi.
Đề nghị của Diêu Định Quốc Nhiếp Chấn Bang không chịu nhận, chuyện này không cần làm ầm ỹ quá, dùng việc chỉnh đốn tác phong cảnh sát xuống tay rộng ra, mượn chuyện này bắt cha con Đinh Tử Kiếm mới là cách đúng. Nếu làm từ Thành ủy thành phố Hồng Thành thì Diêu Định Quốc việc đầu tiên sẽ là truyền đạt mệnh lệnh cho cha của Đinh Tử Kiếm, đến lúc đó, mình trở thành: Bùn rơi vào trong đũng quần, không phải Cứt cũng là Phân.
Nếu có người có ý khác mà loan truyền ra thì sẽ thành mình là một nhân vật số một tỉnh ủy mà không có tấm lòng bao dung, mượn cơ hội trả thù và chèn ép đồng chí cơ sở, lòng người khó lường Nhiếp Chấn Bang cũng biết chuyện “Ba người thành Hổ” của ngày xưa
Dừng một chút, Nhiếp Chấn Bang nói với Trần Nhạc:
- Bí thư Trần, bây giờ Đinh Tử Kiếm này rất có vấn đề đó là chỉ là một công dân bình thường không có quyền chức gì lại có thể chỉ huy nhân viên chính phủ, chuyện này chắc chắn có nội tình, tôi cho rằng Đảng ủy công an cần đem người này về để điều tra cẩn thận.
Những lời này khiến Diêu Định Quốc có chút khó chịu, từ đầu đến giờ Nhiếp Chấn Bang chẳng thèm để ý đến ông ta, ngược lại còn mượn cơ hội này để cho Trần Nhạc có được cơ hội chỉnh đốn, có cơ hội có nghĩa là Trần Nhạc trong thời gian nhanh nhất có thể nghiêm túc chỉnh đốn hệ thống công an, thậm chí là hệ thống chính trị pháp luật toàn tỉnh. Trần Nhạc mà ngồi vững vàng thì cũng có nghĩa Nhiếp Chấn Bang cũng ngồi vững vàng, xem ra suy nghĩ của mình và thông gia Văn Bảo Quý phải điều chỉnh, bí thư trẻ tuổi cũng không phải dễ đối phó như bề ngoài.
Trần Nhạc gật đầu cũng không xin ý kiến những người khác, nói:
- Đội trưởng, đem những cảnh sát tha hóa này bắt lại cho tôi, quả thực là mất hết thể diện cảnh sát nhân dân, đường đường là nhân viên công vụ, không ngờ lại biến chất thành tay sai cho một số người, đây là sự sỉ nhục. Người như vậy phải đuổi ra khỏi ngành để duy trì sự trong sạch của đội ngũ cảnh sát.
Lời nói này làm cho sắc mặt của Lưu Quế Xuân và hai cảnh sát nhân dân trắng bệch ra, bọn họ chỉ biết dựa vào bộ quần áo trên người, mà trong khoảnh khắc này lại mất đi sự bảo vệ.
Lưu Quế Xuân rất muốn quỳ xuống nhưng không dám quỳ, sắc mặt còn khó coi hơn cả khóc, chết lặng cả người mặc cho người giám sát bên cạnh đưa đi.
Nhiếp Chấn Bang đối với những người này chẳng thèm quan tâm, người đáng thương cũng có chỗ đáng hận, bọn họ lúc ức hiếp dân chúng cũng chưa từng nghĩ đến có ngày hôm nay.
Lúc đi ra cửa Nhiếp Chấn Bang đột nhiên xoay lại nói với Trần Nhạc:
- Bí thư Trần, tôi giới thiệu với anh người này, đây là anh Lý Xuân Sơn, vừa nãy chính là cậu ta ra tay đánh Đinh Tử Kiếm. Để cho công bằng tôi đề nghị phòng tỉnh tiến hành điều tra tỉ mỉ vụ án này, ngoài ra tài liệu theo dõi bên Tòa nhà cao cấp Bích Thúy các anh cũng cần lấy về, tất cả đều dựa theo pháp luật để làm việc và giải quyết việc chung, cần truy cứu trách nhiệm nhất định phải truy cứu, cần phạt cũng nhất định phải xử phạt.
Nhiếp Chấn Bang nói như vậy mục đích cũng rất rõ ràng, chính là muốn tỏ ra một thái độ giải quyết việc chung, cho người khác đều thấy bí thư Nhiếp ngay cả bạn bè của mình cũng đưa ra, nếu có người thật sự dám quấy phá trong chuyện này thì tuyệt đối là tìm chết.
Lý Xuân Sơn lúc này rất phối hợp, đưa tay ra làm động tác sẵn sàng để cho còng bất cứ lúc nào, nói:
- Tôi nhất định phối hợp các đồng chí công an điều tra, phải gánh vác trách nhiệm cá nhân tôi một mình gánh chịu, cần bồi thường tôi cũng tuyệt không từ chối.
Từ đồn công an vừa ra, Nhiếp Chấn Bang liền bấm điện thoại cho An Na, sau khi biết được đoàn người An Na bây giờ ở tại nhà khách tỉnh ủy, Nhiếp Chấn Bang quay đầu nói với Hứa Hồng Chuyên:
- Đồng chí Hồng Chuyên, cùng đi đi?
Hứa Hồng Chuyên hơi sửng sốt, lập tức sung sướng tươi cười, bí thư Nhiếp ở trước mặt mọi người nói như vậy, điều này nói rõ bí thư Nhiếp đã có một bước tán thành công việc của ông ta, cũng bước đầu tỏ thái độ với bản thân ông ta.
Sắc mặt của Diêu Định Quốc khá u ám, nhìn bí thư Quận ủy khu Viên Đông Hồ Tại Quân bên cạnh sắc mặt cũng đang rất khó coi.
Điều này làm cho Hồ Tại Quân lạnh cả người, tuy rằng, từ khi vào cửa đến lúc cuối mình không bị chửi, nhưng từ đầu đến cuối mình cũng không được ở trước mặt lãnh đạo nói câu nào cho dù là tự kiểm điểm hay tự phê bình, điều này nói rõbí thư Nhiếp căn bản không có ý quan tâm tới ông ta, như thế cũng gián tiếp nói rõ bí thư Nhiếp không hài lòng với công việc của khu Viên Đông
Diêu Định Quốc lúc này đang nghĩ, thấy Nhiếp Chấn Bang phen này sắp xếp cẩn thận, lúc trước chỉ nghe nói Nhiếp Chấn Bang lợi hại, bây giờ Diêu Định Quốc thật sự rõ ràng cảm nhận được thủ đoạn lần này, tuy rằng không nổi giận lôi đình cũng chẳng bắt giam điều tra cái gì, thậm chí lời nói nghiêm túc xử lý cũng chưa nói, dường như đây chẳng qua là chuyện trong nội bộ hệ thống cảnh sát. Nhưng Diêu Định Quốc biết rõ sự việc căn bản không thay đổi gì cả, nên người xui xẻo tất nhiên vẫn sẽ xui xẻo, ví dụ như công an phân cục khu Viên Đông, ví dụ như Phó chủ tịch quận khu Viên Đông Đinh Bác Văn.
Xem ra, lúc này đây thông gia của ông ta có chút “treo”, bí thư Nhiếp mạnh mẽ, cứng rắn như thế, hơn nữa trong tỉnh còn có một đồng chí già nhưng vẫn kiên cường là Liễu Dũng, Hạ Ngọc Sanh lại rất được Liễu Dũng tôn sùng, Văn Bảo Quý cách giấc mộng cấp Bộ trưởng ngày càng xa vời.
Dừng một chút, Diêu Định Quốc nói:
- Đồng chí Hồ Tại Quân, anh có đội ngũ tốt thật đấy.
Một câu nói làm Hồ Tại Quân rét run cả người, đứng im bên cạnh không dám nói tiếp, Diêu Định Quốc rất biết cách nắn rồi buông, sau khi nói những lời đó lại nhẹ xuống một chút:
- Đồng chí Hồ Tại Quân, đối với một số con sâu làm rầu nồi canh khu Viên Đông nhất định phải chú ý, phải nghiêm khắc xử lý, thái độ của thành ủy là phải: nghiêm, trọng, nhanh! Anh hiểu không?
Hồ Tại Quân có chút khó xử, anh họ Đinh Bính Khôn của Đinh Bác Văn là Ủy viên thường vụ Phó Chủ tịch thành phố của thành phố Hồng Thành, đây là: Không nể mặt Tăng cũng phải nể mặt Phật.
Trầm ngâm một chút, Hồ Tại Quân nói:
- Bí thư Diêu, anh thấy Đinh Phó Chủ tịch thành phố bên kia...
Chưa nói hết câu Diêu Định Quốc nhíu lông mày lại, trầm giọng nói:
- Chuyện này cho dù dính đến ai, dính đến người cán bộ nào cũng nhất định phải điều tra tới cùng.
Bạn cần đăng nhập để bình luận