Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 576: Tân cảng Vọng Hải.

Dịch Sướng nhướn mày, cảnh tượng này, Điền Phong cũng thấy rồi. Điều Húc Giang có chút bất mãn, giọng điệu rất nghiêm túc:
- Sao? Trưởng ban thư ký Dịch muốn nói gì à?
Những lời này khiến Dịch Sướng đầm đìa mồ hôi lạnh. Giờ phút này, cuối cùng Dịch Sướng cuối cùng đã biết lời các vị tiền bối nói có ý gì. Trưởng ban thư ký và Bí thư không hợp, quả nhiên là một việc vô cùng đau đầu.
Tuy Điền Húc Giang không thể vì thế mà thay thế mình, nhưng, không thèm ngó ngàng, không giao việc cho mình thì hoàn toàn có thể. Ai bảo chức trách công tác của Trưởng ban thư ký là làm việc phục vụ tốt cho lãnh đạo.
Lập tức, Dịch Sướng liền điều chỉnh tâm trạng, hơi cúi đầu nói:
- Bí thư Điền, ngài hiểu lầm rồi, tôi không có ý đó, ý tôi là, về vấn đề chọn thư ký ngài có ý kiến gì không.
- Về vấn đề thư ký, tạm thời không vội.trước tiên anh chọn vài ứng cử viên cho tôi, tôi xem xét rồi quyết định.
Điều Húc Giang nói qua loa, cũng không nói thêm gì về chuyện thư ký. Rõ ràng, Điền Húc Giang làm vậy là quá không tín nhiệm Dịch Sướng, muốn tự mình tìm hiểu rồi mới quyết định.
Nói xong, Điền Húc Giang đứng lên, hai tay chắp sau lưng nói:
- Trưởng ban thư ký Dịch, việc tới tân cảng Vọng Hải quyết định vậy đi, anh sắp xếp một chút.
Trong giọng điệu có thái độ không đáng tin, sau đó, chậm rãi đi ra khỏi văn phòng một cách rất phong độ.
Chỉ còn lại Trưởng ban thư ký trong phòng Bí thư Thành ủy, vẻ mặt bất đắc dĩ, cười khổ, quan lớn một cấp đè chết người.
Tân cảng Vọng Hải là công trình đi đầu của việc xây dựng kinh tế Vọng Hải. Tập đoàn Ốc gia đầu tư mấy chục tỷ, toàn lực đưa tân cảng Vọng Hải trở thành cảng biển hàng đầu thế giới. Đây là công trình trọng điểm của Uỷ ban nhân dân thành phố. Hiện tại, Bí thư Điền tùy tiên qua, nếu chẳng may…
Hậu quả, Dịch Sướng không dám nghĩ đến. Ông ta thừa hiểu tính cách của Chủ tịch Nhiếp.nếu việc nhỏ, Chủ tịch sẽ không chấp nhặt, giữ hòa khí. Nhưng nếu là việc lớn, Chủ tịch tuyệt đối không nhượng bộ. Nếu quả thật xảy ra chuyện gì, tới lúc đó mình cũng không tránh khỏi liên đới.
Suy nghĩ một chút, Dịch Sướng vẫn quyết định thông báo cho Chủ tịch. So với Điền Húc Giang, Dịch Sướng cuối cùng vẫn chọn phe Nhiếp Chấn Bang. Đối với Dịch Sướng mà nói, đây là lựa chọn tốt nhất. Bản thân là ủy viên Thành ủy, Trưởng ban thư ký Thành ủy. Tuy không được sống những ngày tháng dễ chịu lắm, nhưng, chỉ cần không để Điền Húc Giang nắm được nhược điểm, muốn thay thế cũng không phải việc dễ dàng. Dù sao mình là cán bộ cấp tỉnh, ý kiến bên trong Tỉnh ủy cũng không thể do một mình Điền Húc Giang quyết định.
Nhưng đắc tội Chủ tịch Nhiếp, mình sẽ không còn đường sống ở thành phố Vọng Hải.vì, căn bản Điền Húc Giang sẽ không cảm kích, cũng không tin tưởng mình. Đây là chọn lựa duy nhất, không còn con đường khác.
Lấy điện thoại ra, Dịch Sướng trực tiếp bấm số văn phòng Nhiếp Chấn Bang:
- Trưởng phòng Lý, Chủ tịch hiện có rảnh không? Tôi là Dịch Sướng, có chuyện muốn báo cáo với Chủ tịch một chút.
Nhiếp Chấn Bang cũng không ngạc nhiên về cú điện thoại này. Mình rất rõ con người Điền Húc Giang, là một người rất cẩn trọng.nói cách khác, không nhiều độ lượng. Người như vậy, sẽ không dám dùng cán bộ còn lại từ nhiệm kỳ trước như Dịch Sướng.
Trên thực tế, đây là một điều đáng buồn của Điền Húc Giang. Chức vụ của Dịch Sướng không phải ông ta nói đổi là đổi. So với việc để Dịch Sướng về phe mình, tà rằng đánh cược một phen, rất đáng tiếc, Điền Húc Giang không dám đánh cuộc.
Nhận điện thoại, Nhiếp Chấn Bang thể hiện thái độ ôn hòa, trong giọng nói rất vui vẻ, khiến người ta có cảm giác được coi trọng như tắm gió xuân.
Mỉm cười nói;
- Lão Dịch, có chuyện gì thế?
Xưng hô có vẻ đơn giản, nhưng lại rất thân thiết.hiện tại, Nhiếp CHấn Bang rất thành thạo trong những việc như này, thứ kinh nghiệm này sẽ không thể học được ở thủ đô.
Lúc này Dịch Sướng cũng rất vui, thậm chí có chút kích động. Chủ tịch nói vậy chẳng khác nào coi mình là người một nhà. Tính ra Dịch Sướng cũng là người tiền nhiệm. Nhưng, lại có được sự tín nhiệm và khẳng định của Chủ tịch, đúng là tre già măng móc, cao hạ lập kiến.
Cảm thán một chút, Dịch Sướng điều chỉnh tâm tính, thấp giọng nói:
- Chủ tịch, tôi muốn báo cáo một chút với ngài, vừa rồi, Bí thư Điền bảo tôi sắp xếp sáng mai tới tân cảng Vọng Hải thị sát, chỉ đạo công tác, ngài xem…có muốn để ông ấy qua không?
Những lời này trực tiếp thể hiện quyết tâm về phe Nhiếp Chấn Bang của Dịch Sướng. Nhiếp Chấn Bang cũng rất vui, có một thư ký ở bên cạnh Điền Húc Giang lại là người của mình. Ngẫm lại, Nhiếp Chấn Bang liền cảm thấy rất vui. Điều nay chẳng khác nào thả một quả bóm hẹn giờ bên cạnh Điền Húc Giang.
Điền Húc Giang muốn đi tân cảng Vọng Hải, tin này khiến Nhiếp Chấn Bang rơi vào trầm tư. Có thể khẳng định, Điền Húc Giang tới Vọng Hải không phải là để giúp mình. Tầm quan trọng của tân cảng Vọng Hải đối với thành phố Vọng Hải mà nói, rất quan trọng, không dễ gì để cho kẻ khác chen chân vào.
Nhưng Bí thư Thành ủy muốn kiểm tra, đây là yêu cầu chính đáng, dù sao người ta còn chưa phát biểu gì, sao anh biết không phải là lời hay?
Suy nghĩ một chút, Nhiếp Chấn Bang cũng gật đầu nói:
- Lão Dịch à, nếu bí thư Điền muốn đi, thì để cho ông ấy đi. Nếu không bên anh sẽ rất khó xử, khiến người khác nói anh không làm tốt công tác. Nên sắp xếp như nào thì cứ sắp xếp như thế.
Những lời này khiến Dịch Sướng rất cảm động, đi theo Chủ tịch Nhiếp, mới thoải mái tâm lý, không giống như một vài lãnh đạo, chỉ nghĩ cho bản thân, cũng không để ý cấp dưới có khó xử hay không.
Lập tức Dịch Sướng cũng gật đầu:
- Vâng, Chủ tịch, tôi nhất định làm theo tinh thần chỉ thị của ngài.
Sau khi Dịch Sướng cúp máy, Nhiếp Chấn Bang lại rơi vào trầm tư, Điền Húc Giang muốn làm gì, bên trong sao có vẻ có chút quỷ dị.
Chuyện này bất kể như nào, đều chỉ có thể đi một bước xem một bước. Bí thư Thành ủy mới nhậm chức, muốn đi thị sát, muốn điều tra nghiên cứu, điều này cũng là yêu cầu rất chính đáng, không thể từ chối, cũng không có khả năng từ chối.từ chối, ngược lại sẽ khiến Điền Húc Giang có lí do để đổi Dịch Sướng.về vấn đề tân cảng Vọng Hải, Nhiếp Chấn Bang vẫn quyết định án binh bất động, trước tiên xem Điền Húc Giang muốn làm trò gì.
Tuy nhiên không chuẩn bị cũng không thể được. Chuyện như này để chị hai Tiếu ra mặt là thích hợp nhất. Tuy sau khi Tiếu Nhã Lệ kết hôn với Dương An Bang, tính cách khiêm tốn hơn nhiều, nhưng bản chất của chị Tiếu thì vẫn còn. Tân cảng Vọng Hải là một hạng mục quan trọng của tập đoàn Ốc gia, thái độ của chị hai chỉ e còn coi trọng hơn mình.
Lập tức, Nhiếp Chấn Bang lấy điện thoại di động ra, bấm số của Tiếu Nhã Lệ, điện thoại vừa kết nối, giọng Tiếu Nhã Lệ truyền tới:
- Chấn Bang, sao hôm nay lại có thời gian gọi điện cho chị thế?
- Haha, chị hai, điện thoại cho chị, chủ yếu vẫn là chuyện của tân cảng Vọng Hải.
Nhiếp Chấn Bang mỉm cười nói.
Còn chưa nói hết, Tiếu Nhã Lệ đã lên giọng:
- Lão tam, tân cảng Vọng Hải làm sao? Tôi và An Bang không ở đó, chuyện tân cảng Vọng Hải cậu chú ý cho tôi, có vấn đề gì tôi hỏi tội cậu.
- Chị hai, chị kích động như vậy làm gì. Hiện tại, em cũng là bất đắc dĩ. Bí thư mới nhậm chức muốn thị sát tân cảng Vọng Hải, em có thể ngăn cản sao? Nếu thực sự xảy ra vấn đề, em cũng không tiện mở miệng, trong thể chế, trói buộc quá lớn.em lại là Phó bí thư Thành ủy Vọng Hải, trong một số trường hợp, vẫn phải giữ đoàn kết bộ máy, phải giữ uy tín cho Bí thư.
Nhiếp Chấn Bang lúc này đầy vẻ vô lại, cầu xin.
Tiếu Nhã Lệ hơi sửng sốt, cười nói:
- Được, tiểu tử cậu, thật là coi chị hai tôi là vũ khí để sử dụng rồi. Cậu cho là tôi không nhìn thấu ý đồ của cậu sao, muốn để chị hai tôi ra mặt áp chế Bí thư kia một chút đúng không?
Tiếu Nhã Lệ không phải người trong thể chế, nhưng sinh ra trong gia tộc như vậy, việc này cũng đã thấy nhiều.vừa nghe, liền hiểu ý tứ của Nhiếp Chấn Bang. Không đợi Nhiếp Chấn Bang nói, Tiếu Nhã Lệ cũng cười nói:
- Tuy nhiên, tân cảng Vọng Hải đúng là đã khiến tôi và An Bang hao tổn không ít tâm huyết và tinh lực. Chuyện này tôi biết rồi, tôi nay tôi sẽ đi chuyên cơ tới Vọng Hải, tôi muốn xem xem, Bí thư gì, dám khoa tay múa chân gì trên đầu tập đoàn Ốc gia.
Dũng mãnh, dũng mãnh, chị hai Tiếu gia, cho dù là kết hôn sinh con rồi, lời nói vẫn đầy khí phách. Đây mới là chị hai Tiếu giả trai tung hoành thủ đô năm đó.
Đặt điện thoại xuống, trên mặt Nhiếp Chấn Bang nở một nụ cười, Lý Cư Bằng nhìn có chút nghi ngờ, Chủ tịch đây là ý gì, lẽ nào không chuẩn bị một chút, sau đó mở miệng nói:
- Chủ tịch thành phố? Bên phía tân cảng Vọng Hải chúng ta không chuẩn bị một chút sao?
Nhiếp Chấn Bang khoát tay, có chị hai Tiếu rat ay, còn phải chuẩn bị gì. Đến lúc đó, Điền Húc Giang không làm trò thì thôi, nếu làm trò, chắc chắn ông ta sẽ phải xấu mặt, lập tức lắc đầu nói:
- Cư Bằng, chuyện này, tôi trực tiếp bảo tập đoàn Ốc gia tự làm, chúng ta không cần lo chuyện này nữa.
Nhiếp Chấn Bang bên này đang sắp xếp, mà bên Dịch Sướng cũng đang sắp xếp. Sau khi quay lại phòng làm việc của mình, Dịch Sướng lập tức bấm số điện thoại đội xe, dặn dò chuyên xe ngày mai 8 giờ tới Hồng Nhạn lâu nhà khách thành ủy đón người, sau đó Dịch Sướng lại gọi điện cho Tiếu Thiện Minh cục công an thành phố. Bí thư xuất hành vẫn phải chuẩn bị đón tiếp kĩ càng. Sau đó lại liên hệ vơi bên Đài truyền hình thành phố Vọng Hải, cử phóng viên đi theo. Tất cả sự sắp xếp này, đều là việc cần phải làm, không thể thiếu. Có chỉ thị của Nhiếp Chấn Bang, Dịch Sướng không còn e dè gì. Các mặt đều sắp xếp ổn thỏa.
Ngoài ra, về mặt chọn lựa người đi cùng lãnh đạo, Dịch Sướng chọn Phó chủ tịch Thường ủy Lưu Cao Hoa cùng đi, công tác bên phía tân cảng Vọng Hải vẫn luôn do Lưu Cao Hoa phụ trách, anh ta đi cùng, đây là điều tất nhiên.
Sáng sớm hôm sau, đoàn xe gồm ba chiếc xe dưới sự dẫn đường của xe cảnh sát cục Công an, dừng ở cửa Hồng Nhạn lâu.
Bạn cần đăng nhập để bình luận