Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 840: Trèo vào.

Vào thời khắc này, mọi người đều bị lây nhiễm bởi tình cảm cha con của Nhiếp Chấn Bang. Chuyện được mất của cá nhân so với lợi ích của quốc gia sẽ không là gì cả?
Thủ tướng Lãnh đứng lên trầm giọng nói:
- Đồng chí Nhiếp Chấn Bang, thành phố Di Châu phải nhờ vào đồng chí rồi. Nhưng đồng chí hãy nhớ kỹ cho tôi, phải sống sót quay về.
Nhiếp Chấn bang gật gật đầu, vẻ mặt lại trầm trọng và nghiêm túc như trước đây. Không đợi cho Nhiếp Chấn Bang nói chuyện, Thủ tướng Lãnh ở bên cạnh lại nói một lần nữa:
- Đồng chí Lưu Hán Sáng lập tức liên hệ với quân khu Thiên Phủ, cử một đoàn đi theo đồng chí Nhiếp Chấn Bang vào vùng thiên tai.
Tình hình thiên tai chính là mệnh lệnh.
Lúc này, tuy đã là 5h chiều nhưng trên sân tập của bộ đội đóng quân ở thành phố Thiên Phủ rất bận rộn. Khoảng 3h chiều, quân khu Thiên Phủ nhận được lệnh của trung ương, tất cả quân đội đóng quân ỏ Thiên Phủ đã lập tức hành động, lao đến tiền tuyến, toàn lực ứng phó, triển khai kháng chiến, làm công tác cứu trợ vùng thiên tai động đất.
- Nghiêm!
- Nghỉ!
- Các đồng chí, nhận được lệnh của thủ trưởng ở trung ương. Lần này, Vân Thục xảy ra động đất, cả vùng Di Châu, giao thông gián đoạn, thủy điện gián đoạn, có bao nhiêu dân chúng bị vùi lấp dưới đống hoang tàn? Cô lập bất lực, toàn bộ dân chúng Di Châu giờ phút này rất cần chúng ta. Nuôi binh cả ngàn ngày là để sử dụng trong ngày này, căn cứ vào chỉ thị của cấp trên, 21 đoàn của các đồng chí triển khai vào hết Di Châu làm công tác cứu viện, mọi người có lòng tin không?
- Có! Có! Có!
Tiếng hô vang vọng cả đất trời.
Lúc này, xe chuyên dụng của Nhiếp Chấn Bang đậu trên bãi xe lái đến từ đằng xa, trên người Nhiếp Chấn Bang đã đổi trang phục không có quân hàm, không có quân hiệu. Đây là để tiện cho việc chuẩn bị các hành động tiếp theo.
Bên cạnh Nhiếp Chấn Bang là Võ Lập và Lý Cư Bằng, Võ Lập còn đeo một cái ba lô to, bên trong là điện thoại vệ tinh của ngành hàng hải.
Trên lưng của Nhiếp Chấn Bang cũng là một cái ba lô, đây là lương khô quân dụng, trong tình huống này, Nhiếp Chấn Bang suy nghĩ rất chu đáo, chắc chắn là sẽ thiếu lương thực và nước uống, đoàn mình đến không thể lại tăng thêm gánh nặng cho vùng bị thiên tai được.
Nhìn thấy Nhiếp Chấn Bang đến, một thiếu tướng chạy đến cúi chào Nhiếp Chấn Bang:
- Đồng chí thủ trưởng, quân khu Thiên Phủ trực thuộc trực tiếp tập đoàn trinh sát, đang chờ chỉ thị, Phó tham mưu quân khu Thiên Phủ Hoàng Cảnh Vũ.
Lúc này Nhiếp Chấn Bang chào theo nghi thức trang nhiêm của quân đội, trầm giọng nói:
- Mời nghỉ!
Nói xong, Nhiếp Chấn Bang đi đến trước mặt mọi người nói:
- Các đồng chí, tôi là Phó bí thư Tỉnh ủy Ba Thục. Hôm nay tôi và mọi người cùng nhau hành động, làm bộ đội tiền trạm, tiến vào khu thiên tai, đây cũng là lần đầu tiên tiến vào trung tâm khu vực động đất.
Những câu này vừa được nói ra, sắc mặt của tất cả các chiến sĩ đều thay đổi, bọn họ cũng không ngờ đường đường là một Chủ tịch tỉnh, mà cách ăn mặc chẳng khác nào một binh sĩ bình thường, sao lại cùng với bọn họ đi vào chỗ nguy hiểm.
Cảnh này đương nhiên là ở trong tầm mắt của Nhiếp Chấn Bang. Nhiếp Chấn Bang cũng đoán được trước muốn đạt được hiệu quả thì chỉ có như vậy mới có thể có tác dụng.
Đương nhiên, mặc dù không phải như vậy, Nhiếp Chấn Bang cũng tin rằng những người đáng yêu nhất chắc chắn sẽ tận tâm tận lực, nhưng bây giờ thì sao chứ? Có được tin tức này Nhiếp Chấn Bang tin rằng hiệu quả sẽ càng tốt hơn.
Nhiếp Chấn Bang nhìn mọi người xung quanh với ánh mắt linh hoạt rồi trầm giọng nói:
- Các đồng chí, đây là một trận ác chiến, trận thiên tai lớn này là kế tiếp theo trận động đất lớn Đường Thành. Trung Quốc phải chịu một sự đau khổ, đây là nỗi đau của toàn dân tộc. Tình hình vùng tâm động đất, tôi cũng không giấu diếm mọi người nữa. Thành phố Di Châu khi vực Tây Bộ của tôi chủ yếu là cao nguyên Tuyết Vực, núi non bao quanh, phần lớn đều là các ngọn núi cao hơn 1000m, cường độ động đất lơn như vậy, thân núi lại nông rộng, chắc chắn sẽ để lại dư chấn. Sạt lở đất có thể xảy ra bất cứ lúc nào, không thể lường hết được khó khăn. Hơn nữa, chúng ta lại hành quân ban đêm, nói thẳng ta là lần thi hành nhiệm vụ này của chúng ta rất dễ xảy ra hi sinh. Tôi hỏi các đồng chí, các đồng chí có sợ không?
- Không sợ!
- Không sợ!
- Không sợ!
Tiếng hô vang vọng cả đất trời, Nhiếp Chấn Bang rất hài lòng gật đầu tiếp tục nói:
- Được rồi, các đồng chí tôi tin là mọi người đều không sợ. Bởi vì, tất cả mọi người đều hiểu được, chỗ sâu trong ngọn núi lớn kia, tại chỗ bị ngăn cản còn có thân nhân của chúng ta, còn có người thân của các đồng chí chúng ta, đang chờ chúng ta đến cứu viện. Thời gian chính là sinh mạng, tình hình thiên tai chính là mệnh lệnh. Lúc này, chúng ta càng đến khu vực thiên tai sớm lúc nào sẽ cứu được càng nhiều mạng người lúc đó. Tất cả nghe lệnh, rẽ phải, mục tiêu xe quân đội phía trước, lên xe!
Nhìn lính xếp hàng, từng nước trèo lên xe, dưới sự dẫn dắt của Hoàng Cảnh Vũ, hai sĩ quan Vệ Giáo đến đón.
Hoàng Cảnh Vũ giới thiệu:
- Thủ trưởng, hai vị này chính là Đoàn trưởng và Chính ủy của đoàn 21. Đây là đồng chí Đoàn trưởng Diệp Đào, đây là đồng chí Chính ủy Cổ Thần.
Hai thượng tá khoảng 37-38 tuổi, hai người này đều khá ngạc nhiên về độ tuổi của Nhiếp Chấn Bang. Nhưng sự rèn luyện và tính kỷ luật trong quân sự khiến họ không thể không cúi đầu chào:
- Chào thủ trưởng!
Lúc này Nhiếp Chấn Bang khoát tay, trầm giọng nói:
- Đoàn trưởng Diệp, Chính ủy Cổ, vào thời khắc cấp bách không cần thi lễ như vậy. Lần này chúng ta đi theo đoàn vào thành phố Di Châu, mọi chuyện trên đường hành quân giao cho hai người. Hai người là chỉ huy viên quân đội, tác phong chuyên nghiệp, đừng nghĩ đến vấn đề của chúng ta. Cứ theo suy nghĩ của hai đồng chí mà làm. Con người tôi không có nhiều nghi thức xã giao như vậy, bây giờ chúng ta đang chạy đua với thời gian đó.
Diệp Đào và Cổ Thần nhìn nhau, ngữ khí có vẻ nhẹ nhàng hơn nhiều, lúc nghe thấy có lãnh đạo của chính phủ đi theo đoàn, hai người này đều phản đối, họ sợ nhất là chuyện này. Ngộ nhỡ, lãnh đạo không hiểu quân sự đến lúc đó sẽ liên lụy đến mọi người.
Xem ra bây giờ, sự rèn luyệnh thường xuyên của Chủ tịch Nhiếp cũng không thua kém gì mình. Phong cách quân nhân chuyên nghiệp này, Diệp Đào có thể nhìn ta được.
10 phút, ở phía trước, 2 xe quân dụng đã lái ra khỏi quân doanh, ở phía sau mấy chục xe nối đuôi nhau mà ra. Trên đường, không những có xe cảnh sát theo mà xe quân đội cũng mở đèn báo động, từng hồi báo động vang lên.
Trên mỗi chiếc xe đều dán biểu ngữ: mọi người đồng tâm hiệp lực, sức mạnh như thành đồng chống động đất, cứu tế thiên tai...
Lúc này, yêu cầu và mệnh lệnh của Tỉnh ủy và Uỷ ban nhân dân Ba Thục đã hoàn toàn đường phát thanh trên đường cao tốc, miễn tất cả các trạm thu phí.
Đoàn xe đi với tốc độ rất nhanh, chỉ chưa đầy nửa tiếng đồng hồ xe đã ra khỏi nội thành Thiên Phủ, lách qua đường vòng đi thẳng lên đường cao tốc, hướng về phía Thường Hồng.
Hơn 7h tối, xe đã ra xuyên qua nội thành Thường Hồng, lúc này không có bất kì dấu hiệu dừng lại nào mà tiếp tục hướng về phía trước. Huyện Tị Bắc chính là huyện giao nhau của thành phố Thường Hồng và thành phố Di Châu.
Lúc xe quân đội chạy đến vào bên này, Huyện ủy và Uỷ ban nhân dân huyện Tị Bắc đã cử ra hai lãnh đạo ra đón.
Để xe quân đội dừng lại, Nhiếp Chấn Bang xuống xe người dẫn đầu nói:
- Chủ tịch, tôi là Phó chủ tịch Uỷ ban nhân dân huyện Tị Bắc.
Nhiếp Chấn Bang không để cho ông ta nói hết đã phất tay ngắt lời và nói thẳng:
- Phía trước, tình hình quốc lộ thông hành của thành phố Di Châu thế nào rồi?
- Bên này là quốc lộ số 3, đi về phía trước 10km, quốc lộ đã bị cắt đứt, cầu cũng đã sụp, từ chỗ đường bị gián đoạn cách thành phố Di Châu hơn 60 km nữa...
Người kia vừa nói xong thì Nhiếp Chấn Bang cũng xoay người lên xe nói với Diệp Đào và Cổ Thần ngồi ở vị trí phó lái:
- Đoàn trưởng Diệp, đi về phía trước 10 km, đường đã bị cắt đứt. Bây giờ đã là 8h tối, tăng tốc đi, tôi đề nghị, đến chỗ đường bị gián đoạn nghỉ ngơi, ăn chút lương khô sau đó chúng ta chuẩn bị đi bộ hành quân.
Vẻ mặt của Diệp Đào lúc này rất nghiêm túc, liền gần đầu mặc dù ông ta là quân nhân nhưng lúc này cũng ý thức được sự cấp bách, sự chậm trễ là vô cùng bất lợi cho vùng bị thiên tai. Đến sớm 1 tiếng và muộn 1 tiếng là hai khái niệm hoàn toàn khác nhau.
Diệp Đào lập tức gật đầu nói:
- Truyền lệnh của tôi, tiếp tục đi về phía trước.
Đoàn xe đi được hơn 10 phút thì dừng lại. Nhìn đèn xe phía trước, đường giữa dãy núi cao ngất đã bị che khuất, hai chiếc máy xúc đang không ngừng làm việc.
Lại nhìn về phía trước một chút có thể thấy cầu đã hoàn toàn bị sụp.
Nhìn thấy cảnh này, tân mắt chứng kiến sức mạnh của thiên nhiên, Nhiếp Chấn Bang cũng phải hít sâu một hơi nhìn Diệp Đào và Cổ Thần sắc mặt vô cùng nghiêm trọng nói:
- Đoàn trưởng Diệp, tình hình hiện tại e rằng khu thiên tai rất nguy hiểm, căn bản là không còn cách nào đi nữa rồi, chúng ta chỉ có thể đi đường núi bên cạnh. Đoàn trưởng Diệp, tôi có một thỉnh cầu, đây không phải mệnh lệnh.
Nhìn vẻ nghi hoặc của Diệp Đào và Cổ Thần, Nhiếp Chấn Bang cũng biết làm chủ tịch tỉnh Ba Thục, mặc dù 211 đoàn không phải thuộc quyền quản lý của quân khu Ba Thục mà là của quân khu Thiên Phủ. Hiện tại, Nhiếp Chấn Bang cũng có thể chỉ huy, dù sao thì tham gia cứu tế là lệnh mà quân ủy nhận được.
Nhiếp Chấn Bang không để ý đến thái độ của hai người đó mà nói tiếp:
- Có thể tưởng tượng, càng vào trong đường càng khó đi, phần lớn bộ đội không thể vào được. Tôi hi vọng, đoàn 221 có thể lựa chọn ra những chiến sĩ bản lĩnh nhất tạo thành một đội xung kích, đi trước một bước. Đại quân do hai vị dẫn đầu. Tôi có thể hi vọng, các đồng chí đến 9h sáng ngày mai có thể leo đến Di Chấu trước. Đây coi như là thỉnh cầu của tôi với hai vị!
Bạn cần đăng nhập để bình luận