Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 825: Điều bất ngờ.

Hành động bất ngờ này của Nhiếp Chấn Bang khiến tất cả mọi người trùng xuống. Trên giường Lâm Tam Cương nửa nằm nửa ngồi, trong khóe mắt có vài giọt nước mặt. Điều này làm cho người ta thật cảm động.
Nhiều năm như vậy, sau khi bản thân bị liệt nửa người. Mặc dù nói là tổ dân phố và chính quyền địa phương đã quan tâm và giúp đỡ bản thân cũng như lũ trẻ rất nhiều. Nhưng nói chung cũng chỉ một năm một lần mà thôi. Hơn nữa, hơn một nửa đều là củi, gạo, dầu, muối và một số thực phẩm ngày tết. Trực tiếp đưa tiền mặt thế này đúng là con số cực kỳ ít. Hơn nữa, đây cũng chỉ là thăm hỏi động viên ngày Tết. Còn ngày thường vẫn phải trải qua từng ngày khốn khó, mặc dù nói có một miếng ăn nhưng vỏn vẹn cũng chỉ có một miếng ăn thôi.
Ngày bình thường, bữa cơm trong gia đình trước nay đều không có thức ăn. Rau xanh đều là do hai đứa nhỏ nhặt lại từ những thứ bỏ đi trong chợ sau giờ tan học. Còn về phần thức ăn mặn cũng chỉ có thể dựa vào hàng xóm láng giềng.
Một lãnh đạo lớn như Nhiếp Chấn Bang, một cán bộ cốt cán như vậy, đã tự mình mang quà Tết đến còn lấy tiền túi của bản thân ra cho mình. Điều này thì Lâm Tam Cường chưa bao giờ thấy qua.
Hai tay run rẩy có chút gì đó cảm động, vì phải dựa vào cánh tay để nâng đỡ cơ thể cho nên không biết phải làm thế nào? Miệng lí nhí ánh mắt sợ sệt nhìn người lãnh đạo ngồi bên cạnh. Nhận cũng không được mà không nhận cũng không xong.
Nhiếp Chấn Bang nhìn thấy cảnh tượng này cũng biết rằng Lâm Tam Cường đang lo lắng điều gì. Hắn mỉm cười nói:
- Người anh em Tam Cường à, hãy nhận lấy đi. Lũ trẻ còn phải đi học, cầm lấy chút tiền này cũng chỉ có thể mua thêm chút đồ dùng học tập cho chúng thôi. Mà ngày bình thường nếu bệnh tật ốm đau cũng có thể giải quyết được.
Nhiếp Chân Bang vừa dứt lời, bên cạnh, ánh mắt Bí thư Thành ủy Hứa Ái Quốc đang hướng về phía Bí thư Qguận ủy quận Hồng Kỳ. Lúc đó nhân viên làm việc tại khu dân cư cũng lên tiếng:
- Anh Lâm hãy nhận lấy đi. Đây là tấm lòng của chủ tịch Tỉnh đấy.
Có Nhiếp Chấn Bang dẫn đầu rồi, các lãnh đạo bên cạnh cũng không tránh khỏi sự xấu hổ. Tình huống đã rõ ràng như vậy. Gia đình có hoàn cảnh thế này, lấy chút tiền để thăm hỏi cũng là điều nên làm.
Lúc này, Phó chủ tịch Tỉnh Mã Nguyệt Quần cũng lấy ra khoảng mấy ngàn đồng đặt bên cạnh gối của Lâm Tam Cường, mỉm cười nói:
- Đồng chí Tam Cường, đây là tình cảm của tôi và gia đình tôi.
Tiếp sau đó là trưởng ban thư ký Chính phủ Lý Vân Hạc, rồi tự nhiên tất cả các lãnh đạo lớn bé trong thành phố Thường Hồng đều thể hiện tâm ý của mình.
Đối với việc này, Nhiếp Chấn Bang cũng không hề để tâm. Chỉ trong khoảng thời gian ngắn trên giường đã có trên dưới 10 nghìn nhân dân tệ, thấy vậy Nhiếp Chấn Bang hơi buồn cười. Trong quan trường, trước nay không thiếu người thích thể hiện. Thế ngày bình thường thì lòng thương người này của những người chạy đi đâu mất rồi.
Nhưng thời điểm này, Nhiếp Chấn Bang cũng không tức giận. Những chuyện như thế này cũng không thể dựa vào năng lực của một cá nhân nào mà hình thành được. Suy cho cùng, muốn hoàn thiện được chế độ cứu trợ xã hội, chế độ phúc lợi xã hội, thì phải bắt đầu từ nguồn gốc để giải quyết vấn đề này.
Đúng lúc đó, ngoài cửa chính có tiếng hắt xì hơi. Khung cảnh này làm cho các cán bộ lãnh đạo cùng các nhân viên làm việc trong khu dân cư ở trong phòng đều kinh ngạc.
Sắc mặt của Hứa Ái Quốc lập tức thoáng lạnh. Nói một câu khó nghe thì việc thị sát của một người lãnh đạo ở trong những tình huống thế này đã sớm được sắp đặt rồi. Đi khảo sát thực tế ở địa phương, các lãnh đạo cần phải tiếp xúc với một số người. Mà những người này đều đã được sắp xếp trước.
Tại sao những lúc thế này còn có người đi đến. Cảnh sát gác ở ngoài cửa rời bỏ vị trí sao?
Trong lúc mọi người còn đang ngạc nhiên, nhân viên công tác tại khu dân cư mỉm cười nói:
- Thì ra là Đại Oa Tử đã về rồi đấy.
Nói xong nhân viên công tác tại khu dân cư hướng về phía Nhiếp Chấn Bang cùng các vị lãnh đạo khác có đôi lời giới thiệu:
- Chủ tịch tỉnh. Phó chủ tịch Tỉnh Mã. Đây là con trai cả của người anh em Tam Cường, Lâm Đại Quân về rồi.
Liếc mắt nhìn một cái, có thể thấy thằng nhóc chừng mười sáu tuổi, cao hơn một mét bảy nhưng dáng người lại gày gò, có vẻ hết sức yếu đuối. Làn da ngăm đen rõ ràng là biểu hiện của việc ăn uống thiếu dinh dưỡng.
Nhưng mà đôi mắt và thấn sắc của đứa bé trai này thể hiện rõ vẻ ương bướng và tự ti. Nhiếp Chấn Bang rất thấu hiểu việc này. Hoàn cảnh gia đình khó khăn, nhất định là không thể vô lo vô nghĩ như những đứa trẻ cùng trang lứa được.
Nhìn đi nhìn lại những lãnh đạo ngồi trong nhà, sắc mặt bé trai không biểu hiện chút lo sợ hay sắc thái biểu cảm gì. Có thể khẳng định, những chuyện như này trong nhà chúng cũng chẳng phải chuyện gì kỳ lạ cả.
Đối với thằng nhóc này mà nói, đây chỉ là một cơ hội để thể hiện của họ mà thôi. Nhà mình cũng chỉ là nơi người ta bố thí và thể hiện sự đáng thương mà thôi.
Cặp sách của cậu bé đặt trên bàn là loại túi vải bạt màu vàng đất từ những năm 80, đầu thập niên 90. Điều khiến mọi người không khỏi bất ngờ là cậu bé đột nhiên lên tiếng:
- Bố, con không đi học nữa.
Vừa nói xong, các cán bộ lãnh đạo trong phòng đều biến sắc. Thế này thì nguy rồi, Chủ tịch tỉnh cùng các vị lãnh đạo trong tỉnh thành phố và một số vị lãnh đạo lớn đều ngồi đây cả. Cậu bé đột nhiên lại nói là không đi học nữa. Đây không phải là cho các vị lãnh đạo đang ngồi ở đây một cái tát vào mặt hay sao?
Sắc mặt Bí thư Quận ủy Quận Hồng Kỳ lập tức tối sầm lại, nhìn các cán bộ khu dân cư bên cạnh rồi trầm giọng nói:
- Chủ nhiệm Hoàng!
Chủ nhiệm khu dân cư lúc này mới bừng tỉnh, vội vàng trả lời:
- Đại Quân à, tại sao lại không đi học nữa? Không phải đi học rất tốt sao? Bác nghe bố cháu nói, học kì này cháu vẫn đứng đầu toàn trường mà. Tại sao lại quyết định thôi học. Bố cháu còn hi vọng cháu vào đại học rồi sau này về báo hiếu ông ấy nữa.
Trên giường, Lâm Tam Cường cũng cảm thấy bối rối, con trai con gái là niềm hi vọng của anh ta. Bản thân lại xảy ra việc ngoài ý muốn, người thì bị liệt, vợ thì bỏ đi để lại hai đứa con thơ. Nếu không phải vướng bận chuyện con cái thì Lâm Tam Cường sớm đã tìm đến chỗ chết rồi.
Lúc này, Lâm Tam Cường miệng lẩm bẩm, muốn mắng mà mắng không được, rồi lại im lặng. Sau khi im lặng một hồi, Lâm Tam Cường thở dài nói:
- Con à, sao lại không học nữa? Trước đậy không phải con học rất tốt sao? Đều do bố làm liên lụy đến các con. Con không thể không đi học, không có kiến thức thì sau này con muốn đi theo con đường của bố sao?
Khi Nhiếp Chấn Bang nhìn thấy cảnh tượng này, nét mặt thể hiện rõ hắn đang suy nghĩ điều gì đó. Thật không ngờ, chuyến thị sát này được sắp xếp thật hoàn hảo. Không nghĩ rằng lại có chuyện bất ngờ xảy ra. Nhưng mà Nhiếp Chấn Bang lại thích sự bất ngờ này, từng bước từng bước những gì nhìn thấy chính là bức tranh cuộc sống yên bình.
Một hành động bất ngờ, Nhiếp Chấn Bang tiến về phía trước hai bước, tới trước mặt Lâm Đại Quân rồi mỉm cười nói:
- Anh bạn Đại Quân, có thể nói cho chú là vì sao không? Vì sao lại không muốn đi học nữa?
Nhiếp Chấn Bang vừa nói xong, Hứa Ái Quốc bên cạnh cũng mở lời:
- Đúng đấy, anh bạn Đại Quân. Đây là Chủ tịch tỉnh Nhiếp, cháu có khó khăn gì, có gì uất ức thì chúng ta nhất định sẽ giúp. Chỉ cần cháu đi học, thành phố nhất định sẽ chịu trách nhiệm về khoản học phí của hai anh em cháu.
Lời nói này, dường như là để khuyên bảo Lâm Đại Quân, nhưng Nhiếp Chấn Bang lại nghe thấy chút ý tứ nhắc nhở trong đó. Hắn quay đầu lại, nhìn Hứa Ái Quốc nói:
- Bí thư Hứa, không phải nói nữa. Anh đang dọa lũ trẻ đấy.
Im lặng một lúc, Lâm Đại Quân nhìn đi nhìn lại Nhiếp Chấn Bang, rồi lắc lắc đầu, cúi xuống nói:
- Không … Không có gì, chỉ là… Chỉ là cháu không muốn đi học nữa. Cháu muốn ra ngoài làm thêm kiếm tiền nuôi bố và em gái ạ.
Câu trả lời này rõ ràng là có thái độ miễn cưỡng, nghĩ một đằng nói một nẻo. Nhiếp Chấn Bang có thể nghe ra thì người khác cũng có thể nghe ra điều này. Nhưng mà, Lâm Tam Cường lại không nghĩ như vậy. Đứa con này trước kia đã có những suy nghĩ này, cái gọi là sự hỗn loạn của bản thân. Vừa nghe đến điều này, Lâm Tam Cường lập tức nổi giận.
Lâm Tam Cường vốn là một công nhân, tính tình luôn nóng nảy từ trong con người. Vừa nghe đến đây Lâm Tam Cường lập tức giận dữ hét to:
- Lão… Tôi không cần anh phải nuôi tôi. Tên nghịch từ nhà anh không muốn đi học phải không? Thế thì tôi chết quách đi cho xong.
Vốn định xưng là “lão tử”. Nhưng mà lời nói vừa đến cửa miệng, thì dường như anh nhớ ra điều gì đó, bên cạnh có không ít các vị lãnh đạo. Vừa dứt lời, người ở khu dân cư liền nói:
- Tam Cường, anh tức giận cái gì? Tôi tin Đại Quân không phải là đứa trẻ không hiểu chuyện. Hãy nói dễ nghe chút. Đừng có dọa nó như thế.
Vừa nói xong, Lâm Đại Quân cũng nhìn Lâm Tam Cường cười nói:
- Bố, sách này của con biết học thế nào, tiền học phí học thêm cho kỳ nghỉ đông cũng nợ tới tận hôm nay. Thầy giáo nói, nếu mùng 8 tháng 1 bắt đầu học mà không nộp đủ tiền học thêm, thì con không cần đi học nữa.
Hiện tại, nghe đến đó trên mặt của Nhiếp Chấn Bang lập tức lộ ra một dáng vẻ nặng nề, học thêm trong kỳ nghỉ đông? Lại còn phải nộp tiền học phí. Xem ra là trong này có không ít khuất tất.
Im lặng một lúc, Nhiếp Chấn Bang nhìn sang Phó chủ tịch tỉnh quản lý ban khoa giáo văn nghệ Mã Nguyệt Quần nói:
- Phó chủ tịch Mã, tôi còn nhớ là đầu năm Sở Giáo dục tỉnh đã đưa ra một chính sách, nghiêm cấm các trường tiểu học, trung học lấy bất cứ một danh nghĩa gì để mở lớp học bổ túc cho kỳ nghỉ hè, nghỉ đông và thu học phí sao? Chuyện này là thế nào đây?
Nhiếp Chấn Bang vừa dứt lời, lập tức sự yên lặng xuất hiện. Phó chủ tịch Mã cũng gật đầu nói:
- Chủ tịch tỉnh nhớ không sai, trước kia tỉnh đúng thật là có đưa ra một chính sách như vậy.
Đối với câu hỏi này của Nhiếp Chấn Bang, Mã Nguyệt Quần không hề thấy lo lắng. Bản thân là Phó chủ tịch Tỉnh, đó cũng là tính toán mang tính toàn diện. Chẳng lẽ nói những hành vi vi phạm của các thành phố cấp dưới cũng muốn mình phải chịu trách nhiệm sao? Rõ ràng là không thể được.
Nhiếp Chấn Bang nhìn Hứa Ái Quốc và Hoàng Chấn Cầu, trầm giọng nói:
- Bí thư Hứa, Chủ tịch Hoàng, rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì? Về phía tỉnh đã nhiều lần nhắc nhở là không được phép lấy bất kỳ danh nghĩa gì để thu tiền học bù. Vậy chuyện này là sao? Hơn nữa, văn kiện quy định rõ ràng rồi. Không được ép buộc, mà cũng không thể lấy bất cứ lý do gì để ép buộc. Bây giờ chuyện này là sao vậy? Mọi người lập tức đi điều tra. Việc này nhất định phải đưa ra một kết luận rõ ràng.
Câu nói của Nhiếp Chấn Bang thật sự rất bình thản. Nhưng trong đó lại hiện ra một cảm giác vô cùng nghiêm trọng. Nhưng thật ra Hứa Ái Quốc và Hoàng Chấn Cầu lại không có cảm giác gì nhiều.
Với họ những chuyện này chỉ là những chuyện nhỏ. Khoa giáo văn nghệ trong thể chế chính phủ vốn là một ban ngành phụ.
Ngành này xảy ra chuyện như vậy, cùng lắm cũng là cách chức vài cán bộ trong hệ thống giáo dục mà thôi.
Hứa Ái Quốc gật gật đầu, lập tức nói:
- Vâng, Chủ tịch tỉnh, chúng tôi nhất định sẽ điều tra việc này nhanh nhất có thể ạ.
Hoàng Chấn Cầu ở bên cạnh cũng cười nói:
- Chủ tịch tỉnh, ngài xem, chúng ta trước hết không phải là nên đi sang bên nhà khách Thành ủy sao? Ở chỗ của đồng chí Tam Cường đây……
Bạn cần đăng nhập để bình luận