Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 645: Tâm tư của Uông Kiến Hoa

Vừa đi ra khỏi trụ sở Thành ủy, bên cạnh một âm thanh vang lên:
- Chủ tịch thành phố…
Nghiêng mắt nhìn, Uông Kiến Hoa đã dắt xe đạp đến, ba điều lệ, thời gian thực thi ở thành phố Vọng Hải hơn bốn năm, khoảng thời gian này, hiện nay nếp sống của thành phố Vọng Hải vì thế mà chấn động, ở trong nước cũng đã nổi danh rồi.
Thành phố Vọng Hải, thời gian tan làm căn bản tìm không được bât kỳ chiếc xe công nào. Đã từng có các phóng viên truyền thông đến từ các địa phương trong cả nước không tin ở Trung Quôc sẽ có chuyện như vậy, phái lượng lớn phóng viên đến thành phố Vọng Hải, âm thầm điều tra, hi vọng có thể bắt được chuyện dùng riêng xe công.
Kết quả, công sức không phụ người có tâm, còn thật sự khiến những phóng viên này bắt được hiện tượng mấy chiếc xe công thời gian tan ca vẫn còn sử dụng. Tuy nhiên, điều tra lại thì phát hiện, việc sử dụng những chiếc xe công này đều đã qua báo cáo, thời gian tan ca sử dụng xe công không phải là dùng tư mà là tăng ca.
Thời gian mấy năm nay, trong ý thức tư duy của cán bộ Đảng viên thành phố Vọng Hải, công tư phân minh, điều này đã đi sâu vào lòng người.
Các lãnh đạo Thành ủy Ủy ban nhân dân thành phố, đi làm tan ca đạp xe đạp, điều này cũng trở thành một cảnh tượng xinh đẹp của thành phố Vọng Hải.
Nhìn thấy Uông Kiến Hoa, trong lòng Nhiếp Chấn Bang cũng mỉm cười, tin tức của Uông Kiến Hoa rất linh thông, xem ra cũng từ trong tin tức lần này đã nhận ra được gì đó.
Ngoài mặt, Nhiếp Chấn Bang cũng mỉm cười nói:
- Lão Uông à, cùng đi đi.
Từ trụ sở Thành ủy Ủy ban nhân dân thành phố Vọng Hải đi qua cổng sau, phía sau chính là khu người nhà của Thành ủy Ủy ban nhân dân thành phố Vọng Hải. Nhiếp Chấn Bang và Uông Kiến Hoa đều sống ở đây, Nhiếp Chấn Bang là tòa nhà số hai, còn Uông Kiến Hoa là tòa nhà số năm, khoảng cách cũng không xa lắm.
Sau khi chuyển đến trụ sở Thành ủy Ủy ban nhân dân thành phố, hai bên đường…cây cối râm mát, hai vị đại lão Ủy ban nhân dân thành phố đi song song, trên đường có không ít nhân viên công tác đều chủ động dừng bước để chào hỏi.
Lúc này, trên mặt Uông Kiến Hoa cũng lộ ra vẻ mặt do dự. Trong tỉnh…Uông Kiến Hoa cũng là có con đường tin tức của mình. Từ tin tức khoảng thời gian này truyền ra cho thấy, mặc dù vẫn chưa có tin tức rõ ràng chỉ ra, nhưng đối với Điền Húc Giang lại có kết luận rõ ràng rồi. Lần này Điền Húc Giang điều đến tỉnh Hắc Thủy đã không còn trì hoãn nữa, như vậy thì tâm tư của Uông Kiến Hoa cũng nhiều lên.
Thành phố Vọng Hải…là thành phố cấp phó tỉnh, lãnh đạo bốn bộ máy thành phố Vọng Hải là cán bộ cấp phó tỉnh, nhưng…Về cơ bản, Hội nghị hiệp thương chính trị thì không cần suy xét, còn Chủ tịch Hội đồng nhân dân lại là Điền Húc Giang kiêm nhiệm. Như vậy sau khi Điền Húc Giang rời đi, người được chọn thăng chức Bí thư Thành ủy…chỉ có một, đó chính là Nhiếp Chấn Bang. Đương nhiên, không thể phủ nhận, trung ương còn có lựa chọn khác, đó chính là điều một Bí thư Thành ủy xuống.
Nhưng với thành tích của Nhiếp Chấn Bang…Với bối cảnh của Nhiếp Chấn Bang, chuyện này về cơ bản có lẽ là không thể. Như vậy vị trí Chủ tịch thành phố mà Nhiếp Chấn Bang để trống liền khiến cho Uông Kiến Hoa có chút tâm động.
Trầm ngâm một chút, Uông Kiến Hoa cũng cười nói:
- Chủ tịch, ngày mai…đoàn đại biểu giới mạng internet Mỹ đến, ngài xem?
Lời này nhìn thì nói là chuyện công tác, nhưng đây lại là chỗ thông minh của Uông Kiến Hoa. Lấy phương thức như vậy để bảy tỏ ý tứ của mình với Nhiếp Chấn Bang, chứng minh mình vẫn là thuộc hạ của Nhiếp Chấn Bang, hơn nữa, là thuộc hạ khá nghe lời.
Đoàn đại biểu mạng internet sớm đã không phải là chuyện kỳ lạ gì. Mấy năm nay không chỉ công ty mạng internet nước ngoài, trong nước, mấy doanh nghiệp mạng internet nổi tiếng đời sau cũng lần lượt thay đổi phương án trú ngụ ban đầu, cuối cùng lựa chọn trú tại thành phố Vọng Hải. Hơn nữa, trên thực tế không ít những doanh nghiệp đi đầu trong ngành mạng internet cũng đều lần lượt đưa trụ sở ở khu vực Châu Á Thái Bình Dương hoặc là văn phòng làm việc xây dựng tại thành phố Vọng Hải. Như vậy, thành phố Vọng Hải hiện nay đã trở thành mảnh đất hội tụ nhân tài của ngành mạng internet máy tính. Phàm là nhân tài ngành mạng internet máy tính, thành phố lựa chọn đầu tiên chính là Vọng Hải.
Như vậy, trong thời gian ba năm thành phố Vọng Hải đã hội tụ lượng lớn nhân tài tố chất cao, trầm ngâm một chút, Nhiếp Chấn Bang cũng lên tiếng nói:
- Lão Uông, tiếp đãi lần này tôi không đến được, anh sắp xếp một chút, tóm lại, nhớ nguyên tắc của thành phố Vọng Hải chúng ta.
Là công ty công nghệ cao thì không nói, doanh nghiệp ô nhiễm cao không nói, chính sách mang tính đầy đủ đầu tư tính chất nghiêng về thì không nói.
Ba tiêu chuẩn không nói chuyện, đây cũng là trong quá trình thực thi mấy năm nay Nhiếp Chấn Bang đã định ra. Từ sau khi khung máy móc phục vụ xây dựng, thành phố Vọng Hải liền trở thành mục tiêu lựa chọn đầu tiên của doanh nghiệp mạng internet, tại đây, ưu thế về các mặt đều là không gì sánh nổi.
Trong quá trình này, cũng xuất hiện không ít vấn đề. Trong đó, tố tụng công nghệ cao, doanh nghiệp ô nhiễm cao những thứ này đều là vấn đề bộc lộ trong quá trình phát triển thành phố Vọng Hải.
Còn về chính sách đầy đủ nghiêng về cũng như vậy. Năm đó không ít công ty lớn cấp quốc tế khi đến Vọng Hải đều là tư thái kiêu ngạo, đòi loại ưu đãi này, chính sách kia, nếu thật sự đáp ứng thì thành phố Vọng Hải hoàn toàn chỉ là đạt được hư danh mà thôi.
Cuối cùng, vẫn là Nhiếp Chấn Bang đích thân gõ nhịp. Đối với những công ty như vậy, bất luận anh từ đâu tới đều không quan tâm, loại hiện tượng này mới dần dần thay đổi.
Nghe được lời nói của Nhiếp Chấn Bang, Uông Kiến Hoa cũng gật gật đầu, nói:
- Chủ tịch, xin ngài yên tâm, ba tiêu chuẩn này tôi tuyệt đối sẽ không quên.
Nói đến đây, Uông Kiến Hoa ngừng một chút, lại cười nói:
- Chủ tịch thành phố, lần này phải chúc mừng anh rồi. Chuyện Bí thư Điền điều chuyển công tác e là lập tức sẽ có văn bản chính thức, vị trí Bí thư này…
Lời của Uông Kiến Hoa còn chưa nói xong liền có chút hương vị không nói cũng biết. Bên ngoài phòng hội nghị, sau khi nói chuyện với Điền Húc Giang, lúc này Nhiếp Chấn Bang vẫn luôn trầm tư, đối phó với Lý Giang Hà thế nào đây mới là vấn đề chủ yếu nhất của mình.
Trầm ngâm một chút, Nhiếp Chấn Bang cũng lên tiếng nói:
- Lão Uông, anh sao lại cũng nhiều chuyện như vậy. Đây không giống với tác phong và tính cách nhất quán của anh.
Vị trí Bí thư bây giờ thảo luận vẫn có chút sớm, trung ương suy nghĩ thế nào cũng là chưa biết được.
Ngừng một chút, Nhiếp Chấn Bang lần nữa nói:
- Lão Uông à, còn có một chuyện, e là cũng phải nói với anh một chút, lần này Bí thư Kiều có thể phải điều đi rồi.
Lời này của Nhiếp Chấn Bang khiến Uông Kiến Hoa cả người sửng sốt. Bí thư Kiều sắp điều đi, chuyện này trước khi Nhiếp Chấn Bang nói căn bản không có bất kỳ tin tức nào truyền ra. Tuy nhiên, bối cảnh thân phận của Nhiếp Chấn Bang ở đó rồi, với mối quan hệ của Nhiếp Chấn Bang và Bí thư Kiều, tin tức này Uông Kiến Hoa không có bất kỳ nghi ngờ gì.
Nghĩ đến đây, sắc mặt của Uông Kiến Hoa cũng trở nên ngưng trọng, trầm giọng nói:
- Chủ tịch, Bí thư Kiều đi rồi, nếu là Chủ tịch tỉnh Lý tiếp nhiệm, e là…
Lý Giang Hà luôn có thành kiến với Chủ tịch thành phố Nhiếp, điều này trong cả tỉnh Phúc Kiến sớm đã không còn là bí mật gì rồi. Mặc dù nói, chỗ mà thành phố Vọng Hải chịu sự trói buộc của tỉnh Phúc Kiến rất ít, nhưng dù sao vẫn là không ít phương diện đều thuộc quản hạt của tỉnh Phúc Kiến. Như vậy, một khi Lý Giang Hà đảm nhiệm, tình cảnh của Chủ tịch thành phố Nhiếp e là sẽ tương đối khó rồi. Thời khắc này lại khiến Uông Kiến Hoa cũng do dự, kiên quyết đi theo Chủ tịch thành phố Nhiếp nhất định sẽ chịu sự chèn ép của Lý Giang Hà. Nhưng nếu dứt bỏ Chủ tịch thành phố Nhiếp, tương lai của mình ở Vọng Hải sẽ đứng thế nào? Vấn đề này là điều mà Uông Kiến Hoa không thể không suy nghĩ và đối mặt. Sau khi trầm ngâm một lát, Uông Kiến Hoa cũng gật đầu nói:
- Chủ tịch, xin anh yên tâm, chúng tôi vẫn là kiên quyết ủng hộ anh.
Nghe được lời nói của Uông Kiến Hoa, Nhiếp Chấn Bang cũng mỉm cười. Uông Kiến Hoa coi như là biểu hiện lòng trung rồi. Đối với lựa chọn của Uông Kiến Hoa, Nhiếp Chấn Bang không có bất kỳ kinh ngạc gì, điều này mới là bình thường. Uông Kiến Hoa nếu thật sự là lựa chọn dựa vào Lý Giang Hà, ở cả thành phố Vọng Hải, trong thể chế, danh tiếng của Uông Kiến Hoa coi như là hết rồi. Mặc dù nói mình khó tránh phải chịu sự chèn ép của Lý Giang Hà, nhưng thu thập Uông Kiến Hoa vẫn là không có nhiều vấn đề.
- Lão Uông, lần này người lựa chọn tiến cử, Bí thư Điền bên đó tiến cử đồng chí Lê Triều Dương. Tôi về cơ bản cũng đồng ý rồi.
Sau khi suy nghĩ một lúc, Nhiếp Chấn Bang vẫn là quyết định nói chuyện này cho Uông Kiến Hoa.
Che giấu, nhất định là giấu không được. Trong quan trường, tóm lại đều không có bức tường nào không lọt gió, sớm muộn cũng có ngày sẽ biết, so với đợi Uông Kiến Hoa tự mình biết, đối với mình có suy nghĩ và bất mãn, vẫn chi bằng trực tiếp nói cho ông ta, như vậy ngược lại có vẻ mình thẳng thắn và chân thành.
Quả nhiên, sau khi nghe được lời nói của Nhiếp Chấn Bang, Uông Kiến Hoa lúc đầu hơi sửng sốt, thần sắc mặc dù nói có chút không vui lắm, nhưng về tâm thái vẫn là rất nhanh liền điều chỉnh lại, gật đầu nói:
- Chủ tịch, tôi kiên quyết phục tùng quyết định của tổ chức.
Chuyện này Uông Kiến Hoa cũng coi như là nhìn rõ và hiểu rõ rồi. Mấy năm nay Điền Húc Giang ở thành phố Vọng Hải cũng phát triển lực lượng không nhỏ. Bây giờ Chủ tịch thành phố Nhiếp sở dĩ nhường vị trí này đi, mục đích chủ yếu có lẽ vẫn là để lôi kéo nhân mã của Điền Húc Giang, lấy đó để đối kháng với Lý Giang Hà.
Chuyện đã quyết định rồi, mình cho dù có gì bất mãn, e là cũng không giải quyết được gì, chi bằng thản nhiên chấp nhận, như vậy sau này với tính cách của Chủ tịch thành phố Nhiếp, nhất định là sẽ bồi thường cho mình.
Nhìn thấy Uông Kiến Hoa như vậy, trong lòng Nhiếp Chấn Bang cũng yên tâm rất nhiều. Nếu Uông Kiến Hoa không thể chấp nhận, đối với mình mà nói thật sự là một vấn đề tương đối lớn. Tuy nhiên, bây giờ Uông Kiến Hoa có thể nghĩ như vậy khiến Nhiếp Chấn Bang rất vui mừng. Lập tức cũng cười nói:
- Lão Uông, buổi tối có thời gian không, tối nay ở chỗ tôi, gọi lão An, Á Phu và Tử Huy bọn họ đến, chúng ta cùng tụ tập chút.
Uông Kiến Hoa lúc này cũng gật gật đầu. Đây e rằng coi như là một buổi tụ họp nhỏ của Nhiếp hệ ở thành phố Vọng Hải, đồng thời cũng coi như là ý sắp xếp. Mỗi lần điều chỉnh nhân sự đều là lúc lòng người hoang mang, càng không nói đến bây giờ hai khóa tỉnh thành phố đều sắp điều chỉnh lớn.
Nghĩ đến đây, Uông Kiến Hoa cũng gật đầu sảng khoái nói:
- Chủ tịch, tôi nhất định đến đúng giờ.
Bạn cần đăng nhập để bình luận