Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 574: Điền Húc Giang không nể tình

Trong hội trường thành ủy của thành phố Vọng hải không còn chỗ ngồi, trưởng ban tổ chức cùng với bộ máy lãnh đạo ủy viên thường vụ thành ủy thành phố Vọng Hải, hơn nữa lại có sự góp mặt của ba cán bộ cấp cao đang ngồi trên đài hội nghị.
Trên đài hội nghị treo cao một biểu ngữ: hội nghị cán bộ lãnh đạo thành phố Vọng Hải, sự im lặng chính là một điều đáng lo trong buổi hội nghị.
Sau vụ án Á Hải, ban lãnh đạo thành phố Vọng Hải giống như rau hẹ trong vườn rau, bị ảnh hưởng hết lần này lại lần khác. Các cán bộ trong thành phố ai cũng có cảm giác đờ đẫn.
Tuy nhiên, nếu là người có mắt nhìn sẽ thấy ngay, sự thay đổi về chính trị của thành phố Vọng Hải và đại hội trung ương lần này nhất định là có quan hệ với nhau. Thời gian trước theo thông tin truyền thông cấp quốc gia cũng đã xác nhận chuyện này. Hiện tại tân nhiệm kỳ trung ương đã xác nhận, nhưng chỉ e là ban lãnh đạo ủy viên thường vụ của thành phố Vọng Hải đều muốn yên ổn, cho nên, không ít cán bộ thông minh đã chọn cho mình một chỗ dựa vững chắc, hi vọng mình có một ấn tượng tốt đối với ông chủ của mình hoặc là chưa có chỗ dựa thì lại trông chờ vào kỳ tích có thể lọt vào trong mắt xanh của tân lãnh đạo.
Cán bộ được điều chỉnh nếu muốn thay đổi tình hình tự nhiên phải tự đi tìm người giúp mình rồi, thực tế là khá nhiều người tìm đến bên chủ tịch Nhiếp thì đều có được không ít lợi ích, đây là chuyện còn phải nghi ngờ nữa hay sao?
Trưởng ban thư ký Thành ủy Dịch Sướng giờ phút này cũng có chút khó chịu, việc điều chỉnh bộ máy lãnh đạo của Vọng Hải thực sự là quá đột ngột, cái ghế Trưởng ban thư kí vẫn chưa ngồi nóng đã có lãnh đạo mới đến, đúng là Dich sướng đang rất lúng túng.
Làm người điều khiển chương trình, Dịch Sướng đã nắm bắt được trình tự và tình tình của buổi hội nghị, sau lời giới thiệu, Dịch Sướng cao giọng trịnh trọng tuyên bố:
- Sau đây, xin mời ủy viên thường vụ tỉnh ủy, Trưởng ban Tổ chức Tỉnh ủy lên tuyên bố nghị quyết bổ nhiệm nhân sự.
Tôn vũ Châu kiểm tra lại microphone rồi nói:
- Được sự ủy thác của Ban Tổ chức Trung ương ủy, trải qua nhiều lần suy xét và quyết định của cuộc họp ủy viên thường vụ tỉnh ủy, hôm nay tôi xin trịnh trọng tuyên bố quyết định bổ nhiệm đồng chí Điền Húc Giang đảm nhiệm uỷ viên Tỉnh ủy — ủy viên thường vụ — ủy viên thành phố Vọng Hải— ủy viên thường vụ — Bí thư Thành ủy, hi vọng ban lãnh đạo thành ủy thành phố Vọng Hải có thể đoàn kết lại giúp đỡ đồng chí Điền Húc Giang góp phần vào công cuộc xây dựng và phát triền kinh tế thành phố Vọng Hải, cũng như có những đóng góp khác cho thành phố
Hôn nay sở dĩ Điền Húc Giang đến muộn là vì muốn khiến cho Tôn Vũ Châu lên tuyên bố việc việc miễn nhiệm Điền Húc Giang-cán bộ cấp thứ trưởng. Mục đích của ông ta chính là ở câu nói này.
Chớ coi thường câu nói này, một thành phố nhiều cán bộ như thế này đặc biệt là đây còn là cấp thứ trưởng thành phố Vọng Hải, cán bộ biên chế so ở thành phố này so với các thành phố khác thì nhiều hơn một chút. Trong thành phố này mỗi cán bộ đều có gia thế riêng, đều có khả năng hiểu được sự tình bên trong của Tỉnh ủy. Câu nói này mặc dù chỉ là một câu thông báo bình thường nhưng sức ảnh hưởng của nó vô cùng lớn, có tác động lớn về mặt tư tưởng của một bộ phận cán bộ, điều này thực sự có lợi cho công việc của Điền Húc Giang.
Sau khi kết thúc việc miễn nhiệm là đến việc bổ nhiệm, đây mới chính là công việc trong ngày hôm nay của Tôn Vũ Châu. Tôn Vũ Châu nhìn hội trường một lượt rồi nói:
- Bổ nhiệm đồng chí Lê Chiêu Dương, đảm nhiệm cương vị ủy viên thường vụ - phó bí thư thành ủy, ủy viên thường vụ thành ủy thành phố Vọng Hải; bổ nhiệm đồng chí Uông Kiến Hoa đảm nhiệm cương vị ủy viên thường vụ thành ủy thành phố Vọng Hải, đồng thời đề bạt đồng chí Uông Kiến Hoa là ứng cử cho chức vụ phó chủ tịch thường trực ủy ban nhân dân thành phố Vọng Hải.
Sau khi kết thúc công việc của mình, Tôn Vũ Châu ngẩng đầu lên nhìn tất cả cán bộ thành phố Vọng Hải có mặt trong hội trường, trầm giọng nói:
- Bộ máy lãnh đạo mới của thành phố Vọng Hải, đây chính là kết quả của nhiều lần suy đi xét lại của tỉnh ủy và trung ương, hi vọng toàn thể cán bộ của thành phố không vì tư lợi mà tự kiêu tự đại, không nóng vội, làm việc một cách nghiêm túc, công tư phân minh, góp phần xây dựng và phát triển kinh tế của thành phố Vọng Hải.
Tôn Vũ Châu vừa nói xong thì Trưởng ban thư ký Thành ủy Dịch Sướng nói:
- Tiếp theo xin mời bí thư thành ủy đồng chí Điền Húc Giang lên phát biểu đôi lời.
Người mới nhận chức lên phát biểu ý kiến là một thông lệ của thể chế xã hội hiện nay, cũng có thể nói rằng thông qua bài diễn thuyết của cán bộ mới mà đánh giá năng lực và trình độ của người đó. Đây là bài diễn thuyết ngẫu hứng hay là bài phát biểu máy móc, được chuẩn bị sẵn, là tư tưởng tiến bộ hay là bảo thủ, là thực danh hay chỉ là hư danh, tất cả nhũng thứ này đều được thể hiện hết qua bài diễn thuyết này.
Sau khi Dịch Sướng nói xong, thì Điền Húc Giang mỉm cười đúng dậy rồi cúi người sâu xuống, không biết hành động này là giả tạo hay là thật nhưng ít nhất trong lúc này biểu hiên của Điền Húc Giang đã nhận đước sựu tán dương cảu tất cả cán bộ trong hội trường.
Ngay sau đó, Điền Húc Giang ngồi xuống, mỉm cười nói:
- Kính thưa đồng chí trưởng ban Tôn Vũ Châu, thưa toàn thể cán bộ của thành phố, khi mà tôi biết việc bản thân được bổ nhiêm đến Vọng Hải công tác, cảm giác đầu tiên của tôi là lo sợ. Vọng Hải là thành phố xếp thứ 15 của nước ta, là vùng kinh tế thí điểm trực thuộc trung ương, là một đặc khu cải cách mở cửa, là khu vực quan trọng của cả nước.việc xây dựng kinh tế của thành phố Vọng Hải chính là bước đi quan trọng hàng đầu của nước ta, trong suy nghĩ của Điền Húc Giang tôi, tôi có hay không cái bản lĩnh này nhưng trung ương đã chọn tôi, điều này chứng minh sự tín nhiệm và sự khẳng định của trung ương đối với bản thân tôi. Tôi Điền Húc Giang sẽ không phụ mọi sự tín nhiệm mà đảng bộ dành cho tôi, sẽ không phụ sự kỳ vọng của hai triệu dân thành phố Vong Hải dành cho tôi.
Lúc Điền Húc Giang phát biểu, vẻ mặt của Nhiếp Chấn Bang không hề có chút gì là bất thường, vẫn như ngày xưa. Điền Húc Giang quả nhiên không phải là người tầm thường, ít nhất là, biểu hiện của ông ta trong lúc này đây đã nói lên tất cả, sau này nất đích sẽ là một đối thủ đáng gờm.
Tiếp theo đó là Lê Triều Dương và Uông Kiến Hoa cũng lên phát biểu cảm tưởng của bản thân, sau cùng là phần tuyên bố kết thúc đại hội của Trưởng ban thư kí thành ủy Dịch Sướng. Đoàn cán bộ cùng đi tới khách sạn Vọng Hải.
Điều lệ Tam công của thành phố Vọng Hải trải qua vài tháng thực hiên một cách nghiêm túc và toàn diện thì giờ đây thành phố đã gặt hái được thành quả đúng như mong đợi, hiện giờ còn nổi tiếng toàn tỉnh, không những thế nó còn nhận được sự coi trọng ủy ban nhân dân tỉnh Mân Nam nữa.
bữa yến tiệc được tổ chức ở khách sạn Vọng Hải, tổng cộng có sáu bàn tiệc cùng với sự góp mặt của toàn bộ ủy viên thường vụ thành ủy thành phố Vọng Hải, một số lãnh đạo cũ của thành ủy, một số lãnh đạo chủ chốt của hội đồng nhân dân, và một số nhân viên đi cùng với Tôn Vũ Châu, thư kí của các vị lãnh đạo.
Đồ ăn trên bàn tiệc cũng được dựa theo tiêu chuẩn của điều lệ tam công mà làm theo, ngay cả việc mỗi một bàn tiệc đều có năm chai rượu trắng cũng là dựa theo đó mà thực hiện.
Nhìn đồ ăn được bày biện trên bàn, Tôn Vũ Châu liền cười ha ha đắc ý:
- Tôi sớm đã nói rồi mà, thành phố Vọng Hải có một tam công điều lệ chính là cái phúc lợi hạn chế mọi người ăn cơm và ảnh hưởng xấu đến sức khỏe, theo tôi thấy hoàn toàn là hoàn toàn sai sự thật, không có căn cứ, hoàn toàn là bịa đặt, chủ tịch Nhiếp những món ăn này không vượt quá tiêu chuẩn chứ?
Lời nói của Tôn Vũ Châu khiến cho tất cả ủy viên thường vụ thành ủy thành phố vọng Hải đều mím cười, đén cả Nhiếp Chấn Bang cũng phải cười:
- Tôn bộ trưởng, xin ngài cứ yên tâm, tất cả ủy viên thường vụ thành ủy thành phố vọng Hải đều nghiêm túc thực hiên điều lệ tam công, ngay cả bữa tiệc này cũng không ngoại lệ.
Nghe được câu nói này của Nhiếp Chấn Bang, Tôn Vũ Châu cười một cách đắc ý:
- Đúng vậy, đúng vậy, chính là sự quyết đoán và nghị lực và cũng là một thái độ nghiêm túc này.
Nói xong Tôn Vũ Châu nhìn mọi người rồi lại nói tiếp:
- Các đồng chí, Đảng ta từ trước tới giờ không thiếu những chính sách tích cực nhưng duy chỉ thiếu sự kiên trì và thái độ nghiêm túc thực hiên chính sách này, thái độ làm việc của thành phố Vọng Hải đúng là rất tốt, đáng để tán dương, đáng để tất cả các cán bộ trong toàn tỉnh học tập và phát huy. Tôi đã từng tham gia rất nhiều buổi yến tiệc của tỉnh, lớn có nhỏ có nhưng hôm nay tôi cảm thấy buổi yến tiệc này khiến tôi ăn ngon nhất, ăn một cách thoải mái nhất.
Đoàn đại biểu ngồi theo cấp bậc, bên trong khách sạn bàn ghế được sắp xếp từ trước, ở giữa là Tôn Vũ Châu, bên trái là Điền Húc Giang, bên phải là Nhiếp Chấn Bang, những cán bộ khác thì được sắp xếp ngồi ở phía sau
Loại rượu mà ủy ban nhân dân thành phố Vọng hải dùng để tiếp khách thông thường là rượu Mao Đài, 80 đồng một bình, nói không ngoa thì đây có thể coi là một loại rượu bình dân.
Khi mọi người đã yên vị, nhân viên phục vụ liền rót rượu cho các vị lãnh đạo, xong xuôi Tôn Vũ Châu cầm ly rượu đúng lên, tươi cười nói:
- Để chúc mừng 3 đồng chí Điền Húc Giang, Lý Triều Dương và Uông Kiến Hoa, tôi đề nghị mọi người cùng nâng ly chúc mừng họ.
Sau khi cạn chén đầu tiên, ngay lập tức Nhiếp Chấn Bang tự rót cho mình một ly, rồi đứng dậy nói:
- Bộ trưởng Tôn, tôi xin kính ngài một ly, cảm ơn sự ủng hộ của tỉnh ủy đối với sự phát triển của thành phố Vọng Hải, ly này tôi xin cạn, còn về phía ngài sao cũng được
Tửu lượng của Nhiếp Chấn Bang thì không phải hạng xoàng, chỉ là ngày thường ít thể hiện mà thôi. Nói thì nói vậy nhưng Tôn Vũ Châu cũng không dám chối từ ly rượu này, về chức vụ thì hắn và Nhiếp Chấn Bang đều là cán bộ cấp thứ trưởng, khác là ở chỗ bản thân hắn được đeo thêm cái danh ủy viên thường vụ tỉnh ủy mà thôi. Nói thật chỉ riêng cái gia thế của Nhiếp Chấn Bang, không cần thêm cái chuyện Nhiếp chấn Bang rất được coi trọng trong mắt của Bí thư Kiều, thì Tôn Vũ châu cũng không dám từ chối, hắn mỉm cười đáp lại:
- Chủ tịch Nhiếp, chúng ta cùng nhau cạn chén.
Ngay sau đó, Nhiếp Chấn Bang liền nâng chén lên mời Uông Kiến Hoa:
- Chủ tịch Uông, chúng ta có cơ hội cùng làm việc với nhau rồi, tôi cũng xin kính ngài một ly.
Uông Kiến hoa giây phút này được họ Nhiếp sủng ái mà thấy lo sợ, không dám thể hiện, ngay lập tức đứng dậy nâng chén cười cười nói nói:
- Chủ tịch Nhiếp, ngài quá khách khí rồi, ly này tôi xin kính ngài.
Không chờ đợi Nhiếp Chấn Bang lại nâng chén lần nữa nhưng là mời Lê Triều Dương, hôm nay Nhiếp Chấn Bang đã tự rót rượu cho bản thân hơn nữa lại còn uống tám lạng rượu trắng, trong nhũng tình huống gấp như thế này thì với tửu lượng này Nhiếp Chấn Bang đủ để khiến những vị cán bộ kia có chút kiêng nể
Lúc sau, Nhiếp Chấn Bang lại cười mời Điền Húc Giang ly nữa:
- Bí Thư Điền tôi xin kính ngài ly nữa
Nhưng điều khiến mọi người không ngờ tới chính là ngay lúc đó, Điền Húc Giang không hề đứng dậy, vẫn ngồi yên, từ chối Nhiếp Chấn Bang một cách lạnh lùng:
- Chủ tịch Nhiếp, thật là ngại quá, tửu lượng của tôi rất kem, e rằng không thể uống với ngài ly này, xin ngài cứ tự nhiên.
Ông ta vừa nói xong, tất cả cán bộ có mặt ai cũng trợn mắt há hốc mồm, không ai nghĩ rằng Điền Húc Giang lại dàm làm mất mặt Nhiếp Chấn Bang như vậy, đến sắc mặt của Tôn Vũ Châu cũng nghệt ra.
Nhưng trái lại, Nhiếp Chấn Bang lại vô cùng tự nhiên, bình thản cười cười đáp lại:
- Bí thư Điền xin ngài cư tự nhiên, tôi từ trước tới giờ chưa từng ép ai đó làm gì khi họ không đồng ý.
Đối với biểu hiện của Điền Húc Giang lúc này, Nhiếp Cấn Bang chẳng phải suy nghĩ nhiều, ông ta càng tỏ ra như vậy thì càng chứng tỏ ông ta không có gì phải lo ngại, lo là lo ở chỗ vui, buồn hỉ nộ ông ta không có chút biểu hiện gì cơ, như vậy mới khiến Nhiếp Chấn Bang đau đầu nhưng bây giờ thì lại khác rồi, ông ta như vậy thật tình khiến Nhiếp Chấn Bang yên tâm hơn nhiều.
Bạn cần đăng nhập để bình luận