Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 945: Liễu Dũng đến nhà

Hạ Ngọc Sanh rất hiểu cục diện bây giờ của Hồng Giang như thế nào, làm phó thường vụ, Hạ Ngọc Sanh có ưu thế của mình cũng là nhân vật số hai trong chính quyền, là phó bí thư tổ Đảng chính quyền, tiếp nhận chức vị lãnh đạo chính trong chính quyền là điều đương nhiên, là chuyện “Nước lên thuyền lên”, thêm vào còn có sự ủng hộ của Chủ tịch tỉnh Liễu Dũng cũng là ưu thế lớn nhất.
Nhưng tình thế xấu cũng không ít, so sánh mình với Văn Bảo Quý về cấp bậc nhìn giống nhau nhưng vẫn có một chút chi tiết khác biệt, có nơi Phó bí thư chuyên trách tỉnh ủy tiếp nhận chức vụ Chủ tịch tỉnh, sau đó việc thường vụ phó điều Phó bí thư chuyên trách cũng không hiếm thấy, làm như vậy coi như là cục diện tất cả đều vui vẻ, đẩy lên từng tầng có thể thỏa mãn ích lợi của đại đa số người, tất cả mọi người đều có sự tiến bộ.
Mặt khác, bây giờ Văn Bảo Quý này thái độ rất mờ ám, vòng vo, lúc trước đồng chí Chấn Bang mới đến đảm nhiệm Hồng Giang, trong lòng Văn Bảo Quý còn còn có tồn tại suy nghĩ khác, lộ ra vài câu nói bất mãn, nhưng từ sau chuyện đường Xây Dựng đột nhiên Văn Bảo Quý lập tức lặng yên không một tiếng động, trong hội nghị thường ủy Văn Bảo Quý bỏ cờ xí mà ủng hộ bí thư Nhiếp, điều này làm cho Hạ Ngọc Sanh có chút lo lắng, chuyện này thật không tốt, ở trong hội nghị thường ủy không có tiếng nói khác cũng không tốt, trước kia, Văn Bảo Quý đỡ đòn thì Hạ Ngọc Sanh vui vẻ xem, nhưng bây giờ thì sao? Hạ Ngọc Sanh thật sự lo lắng không chỉ bây giờ mà cả sau này.
Có thể khẳng định chức vụ Chủ tịch tỉnh này đối với bí thư Nhiếp mà nói là không có thiên vị bao nhiêu, rất tùy ý, điều này có nghĩa bất kể là Văn Bảo Quý hay là Hạ Ngọc Sanh đảm nhiệm chức vụ này đối với anh ta đều không có vấn đề gì, bây giờ Nhiếp Chấn Bang suy nghĩ xem người nào có thể phù hợp lợi ích của anh ta, điều này là tình thế xấu của mình.
Nghĩ một chút, Hạ Ngọc Sanh mỉm cười nói:
- Chủ tịch tỉnh, anh cũng không cần lo lắng, tôi thấy bí thư Nhiếp vẫn rất tôn trọng anh, ngoài ra quy hoạch trại an dưỡng bên Lộc Sơn đã có, anh có cần xem qua một chút hay không.
Hạ Ngọc Sanh nói như vậy cũng là có hàm ý sâu xa của ông ta, Lộc Sơn là điểm du lịch nổi tiếng của Hồng Giang, cũng là một trong ba nơi nghỉ hè lớn trong nước, nhưng những năm gần đây ở Lộc Sơn ngoại trừ một số biệt thự cũ trong khu du lịch để một số lãnh đạo, thủ trưởng cũ trong nước vào mùa hạ đến đây ở vài ngày ra, trên cơ bản, cũng không có lãnh đạo nào ở Hồng Giang lâu dài.
Việc đề nghị làm trại an dưỡng Lộc Sơn là Liễu Dũng năm trước nêu ra, mục đích thật sự của Liễu Dũng là nhằm vào Phương lão.
Làm Trại an dưỡng xong nếu có thể làm cho Phương lão ở lâu dài tại đó, dựa vào quan hệ của Liễu Dũng và Phương lão thì cũng như chụp một vòng Kim cô lên trên đầu bộ máy của Hồng Giang, Liễu Dũng cho dù về hưu vẫn có thể duy trì sức ảnh hưởng lớn.
Bây giờ Hạ Ngọc Sanh đề xuất chuyện này làm Liễu Dũng kinh ngạc, ý của Hạ Ngọc Sanh Liễu Dũng cũng hiểu, bởi vì Hạ Ngọc Sanh sốt ruột lo lắng tiền đồ trước mắt nên đề xuất chuyện này, mục đích là muốn nhắc nhở mình, mau chóng làm tốt chuyện trại an dưỡng để mời Phương lão xuống.
Liễu Dũng nhíu mày một cái, lúc này cũng không biết lựa chọn Hạ Ngọc Sanh rốt cuộc là đúng hay sai, Hạ Ngọc Sanh này năng lực cá nhân rất vững nhưng đạo đức cá nhân lại có chút tỳ vết, lúc trước trong tỉnh có đồn là Hạ Ngọc Sanh hồi làm bí thư Thành ủy thành phố Lộc Sơn, trong đê Lộc Giang và không ít hạng mục công trình lớn của thành phố Lộc Sơn đều tồn tại một số tranh luận, đối với chuyện này cách nhìn của Liễu Dũng lúc đó là trong quá trình xây dựng kinh tế khó tránh khỏi gặp một số người ghen tị, khó tránh khỏi ảnh hưởng đến lợi ích của một số người. Một điểm nữa là thái độ ăn thua của Hạ Ngọc Sanh quá nặng, điểm này rất không tốt, ví dụ như việc trại an dưỡng bây giờ, mục đích quan trọng nhất của Hạ Ngọc Sanh chính là vấn đề vị trí bản thân ông ta, nhưng Hạ Ngọc Sanh chưa hề suy nghĩ xem vấn đề làm như thế nào và thủ trưởng có đến hay không.
Nghĩ một chút Liễu Dũng xua tay nói:
- Ngọc Sanh, chuyện của Phương lão cậu cũng đừng quan tâm, tôi sẽ sắp xếp, văn phòng Phương lão đã gọi điện rồi Phương lão khoảng sau khi ăn Tết xong sẽ đến bên này ở một thời gian ngắn, có ở lâu hay không sẽ nói sau.
Hạ Ngọc Sanh nghe đến đó thì trong lòng lay động, tin tức do văn phòng Phương lão đưa ra thì tương đối chắc chắn. Kết hợp thời gian, lúc đó là lúc tổ chức họp đại hội Hội đồng nhân dân và Mặt trận tổ quốc tỉnh Hồng Giang, có ý sâu xa hay không cũng rất khó nói.
Lập tức, Hạ Ngọc Sanh đứng lên, mỉm cười nói:
- Lãnh đạo, vậy anh bận làm việc đi, tôi xin cáo từ, mùa đông năm nay có chút dị thường, anh phải chú ý giữ ấm, giữ gìn thân thể.
Liễu Dũng ừ một câu coi như trả lời Hạ Ngọc Sanh, ông ta vừa đi khỏi Liễu Dũng mặc áo khoác, suy đi tính lại Liễu Dũng vẫn quyết định đi sang chỗ Nhiếp Chấn Bang thăm dò ý kiến.
Ra khỏi cửa phòng, Liễu Dũng nói với thư ký Tống Hiểu Trạch:
- Hiểu Trạch, cậu sắp xếp xe để chúng ta sang Tỉnh ủy.
Lúc Liễu Dũng sang tới Tỉnh ủy thì Nhiếp Chấn Bang đang nghe bí thư Thành ủy thành phố Viên Châu Hùng Chính và Chủ tịch thành phố thành phố Viên Châu Trương Chí Cường báo cáo công việc.
Hai người cùng đến, đầu tiên muốn báo cáo thành tích công việc trong năm vừa rồi của thành phố Viên Châu với Nhiếp Chấn Bang, sau đó đề tài chủ yếu của Hùng Chính vẫn là về vấn đề điều chỉnh nhân sự của thành phố Viên Châu.
Đối với việc này Nhiếp Chấn Bang cũng không tránh né mà ngược lại rất chăm chú nghe Húng Chính báo cáo tỉ mỉ và cũng hỏi một số thái độ của thành phố Viên Châu.
Theo ý của Hùng Chính vẫn là hy vọng có thể để Trương Chí Cường tiếp nhận chức vụ bí thư Thành ủy, điều này Nhiếp Chấn Bang cũng không bất ngờ, con của Trương Thiên Việt xuống dưới rèn luyện đương nhiên Trương Thiên Việt sẽ không để con mình gặp khó khăn, như phong cách bề trên của ông cụ Nhiếp thì toàn bộ Trung Hoa cũng không có mấy người.
Nếu để lấy tiếng tất nhiên là chọn tâm phúc, hơn nữa, đúng lúc Hùng Chính lui ra nếu Trương Thiên Việt không sinh bệnh thì cũng đúng thời điểm có thể tiếp nối, lúc mình lui ra cũng có thể giúp đỡ con trai lên vị trí bí thư Thành ủy thành phố Viên Châu.
Điều đáng tiếc là người tính không bằng trời tính Trương Thiên Việt đột nhiên sinh bệnh làm rối loạn kế hoạch, bây giờ hoàn cảnh của Trương Chí Cường cũng rất khó xử.
Lúc trước anh ta là đệ nhất công tử tỉnh Hồng Giang, còn bây giờ? Người có thể thực sự thông cảm sợ là chẳng còn mấy người, lần này đến đây ý tứ chủ yếu của hai người có lẽ là muốn quy phục Nhiếp Chấn Bang.
Về Trương Chí Cường, Nhiếp Chấn Bang cũng suy nghĩ không ít, hơn nữa, thái độ hiện nay của Trương Chí Cường làm Nhiếp Chấn Bang rất vừa lòng, để Trương Chí Cường đảm nhiệm bí thư Thành ủy Thành phố Viên Châu cũng không phải không được, hơn nữa ưu đãi đối với việc đi lên của Trương Chí Cường cũng có thể thể hiện ra khí phách và sự độ lượng của mình, mặt khác có thể mượn chuyện này biểu đạt với đồng chí lão thành Nghiêm Thương Sinh một tín hiệu tốt. Loại đồng chí lão thành này Nhiếp Chấn Bang không nên đắc tội, thân phận hiện tại của nhóm người này rất đặc thù, nói về chức vụ thì bọn họ không có chức vụ gì, chỉ là thân phận một cán bộ về hưu, tuy vậy năng lực lại không nhỏ, hỗ trợ cho anh chưa chắc có thể làm được, nhưng nếu gây chuyện thì tuyệt đối là rất mạnh.
Nhiếp Chấn Bang trầm ngâm một chút, đứng ở góc độ cao, vị trí khởi điểm cao để đưa ra một khẳng định đầy đủ về báo cáo của hai người, nhưng Nhiếp Chấn Bang vẫn chưa đưa ra câu trả lời chắc chắn, bản thân là nhân vật số một tỉnh ủy nên Nhiếp Chấn Bang vẫn hiểu.
Vừa lúc đó ngoài cửa phòng vang lên tiếng gõ cửa, Hồng Phong từ bên ngoài đi vào hạ giọng nói:
- Bí thư, Chủ tịch tỉnh Liễu tới.
Liễu Dũng đến nhà? Đây là lần đầu tiên sau một tháng rưỡi mình tới nhậm chức ở Hồng Giang, Nhiếp Chấn Bang suy nghĩ, xem ra việc mượn mồi lửa này của Bộ Dân chính lại cháy mạnh hơn dự định rồi, không chỉ các đồng chí địa phương động tâm mà ngay cả Liễu Dũng cũng bị “Đốt”
Lập tức, Nhiếp Chấn Bang cười, nói:
- Tiểu Hồng, mau rót cho đồng chí Hùng Chính và đồng chí Chí Cường thêm một chút nước sôi.
Hùng Chính và Trương Chí Cường đều là người hiểu chuyện nên hiểu ngay đây là ý gì, Hồng Phong đi vào nét mặt nghiêm trọng rồi đến bí thư Nhiếp nói như vậy, điều này nói rõ là mình nên cáo từ.
Nhìn nhau một cái rồi hai người đều đứng lên, Hùng Chính mỉm cười nói:
- Bí thư Nhiếp, anh bận việc nên chúng tôi không quấy rầy nữa.
Nhiếp Chấn Bang gật đầu không nói thêm gì, bảo Hồng Phong tiễn hai người ra, Nhiếp Chấn Bang cũng từ sau bàn làm việc đi ra ngoài, ở văn phòng bên ngoài Liễu Dũng đang ngồi trên ghế sô pha, vừa nhìn thấy Nhiếp Chấn Bang, Liễu Dũng đứng lên cười, nói:
- Bí thư Chấn Bang, không làm phiền công việc của anh chứ
Nhiếp Chấn Bang cũng cười nói:
- Liễu Chủ tịch tỉnh khách khí quá, đừng nói đến quấy rầy, anh cũng biết rồi chỉ là mấy việc nhỏ mà thôi. Chủ tịch tỉnh Liễu, mời vào.
Đi vào chỗ tiếp khách, hai người phân ngôi chủ khách rồi ngồi xuống ghế sa lon, Hồng Phong cũng pha xong trà mang vào.
Nhiếp Chấn Bang mỉm cười nói:
- Chủ tịch tỉnh Liễu, mấy cấp dưới cũ trước kia gửi cho tôi một ít Thiết Quan Âm, anh nếm thử xem mùi vị thế nào?
Sau k hi nói chuyện vài câu, Liễu Dũng thấy Nhiếp Chấn Bang cũng không có ý nói chuyện công việc, nhưng cũng hiểu là Nhiếp Chấn Bang bây giờ nắm giữ thế chủ động nên bắt bí như vậy cũng là bình thường, lập tức trầm ngâm một chút rồi mỉm cười nói:
- Bí thư Chấn Bang, lần này đến đây chủ yếu có một chuyện muốn báo cáo, thảo luận với anh một chút.
Liễu Dũng không đợi Nhiếp Chấn Bang tiếp lời liền nói luôn:
- Trại an dưỡng Lộc Sơn không biết bí thư Chấn Bang có biết hay không, là một khu thắng cảnh du lịch nổi tiếng nhất của Hồng Giang chúng ta Lộc Sơn cũng là một điểm nghỉ dưỡng quan trọng của thủ trưởng trung ương, nhưng mấy năm nay công việc xây dựng trại an dưỡng Lộc Sơn vẫn luôn trì trệ, không ít thủ trưởng đến mùa hè lại đến đó ở vài ngày. Lúc trước, nghe bí thư Chấn Bang nói về chuyện văn phòng ở Bắc Kinh, tôi cũng có một ý nghĩ là lại đầu tư xây dựng cải tạo một trại an dưỡng hoàn toàn mới.
Bạn cần đăng nhập để bình luận