Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 940: Trong đắng, ngoài ngọt

Nhìn vẻ trầm tư của Nhiếp Chấn Bang, Hứa Hồng Chuyên có thể hiểu được vấn đề bí thư Nhiếp đang suy nghĩ. Địa vị thân phận của bí thư Nhiếp ở Hồng Giang thuộc loại siêu nhiên, bởi vì, trong lịch sử của Hồng Giang có thể thấy người trong hai bộ máy Đảng và chính quyền Hồng Giang từ trước tới nay tối đa cũng chỉ là một Ủy viên dự khuyết, mà Nhiếp Chấn Bang lại là một uỷ viên trung ương chính thức, đây chính là một sự khác biệt.
Ở bên Bộ Dân chính thì chỉ có Bộ trưởng mới có thể cùng bí thư Nhiếp giao lưu đúng cấp bậc, đúng ra quan Bắc Kinh xuống có lẽ phải cao hơn một cấp, nếu là là Phó trưởng ban thường trực mà Nhiếp Chấn Bang đi ra gặp thì thể hiện ra sự tôn trọng của địa phương vậy là được rồi. Nhưng, bây giờ cán bộ lãnh đạo liên quan cấp Vụ, Cục xuống mà bảo bí thư Nhiếp ra mặt nghênh đón, Nhiếp Chấn Bang nhất định phải suy xét.
- Bí thư, lần này tới là vài đồng chí phụ trách Vụ xã hội cứu tế và Vụ cứu trợ Bộ Dân chính đến tỉnh ta thăm, xem xét những việc của thiên tai đóng băng..
Hứa Hồng Chuyên cũng không thể nói trắng ra được.
Nhưng trên cơ bản về mặt này Nhiếp Chấn Bang hiểu rất rõ, việc này còn tốt hơn so với chạy các Bộ, điểm khác là: chạy các bộ thì cần cán bộ địa phương chủ động vào Bắc Kinh để kéo dự án, tìm giúp đỡ, mà đây là cán bộ các Bộ và uỷ ban trung ương xuống dưới. Thường thì trong địa phương đúng là có chuyện như vậy nhưng không quá nghiêm trọng, đây là cán bộ cấp Vụ, Cục bình thường đi xuống dưới nhìn một cái, cho vay một chút gì đó. Thường thì trong tình huống này lãnh đạo Đảng địa phương đều rất nhiệt tình, không nói là đi cùng toàn bộ hành trình nhưng ít nhất cũng gặp mặt một chút, mở tiệc đón gió tẩy trần là nhất định cần.
Dừng một chút, Nhiếp Chấn Bang cũng gật đầu nói:
- Nếu như vậy thì cứ theo lệ thường thôi, lúc nào họ đến tôi buổi trưa ra mặt tiếp đãi một chút.
Như vậy cũng đủ ý nghĩa, đủ mức độ rồi, là cấp trên một tỉnh cũng tham dự như thế là đủ, chắc chắn người của các Bộ và uỷ ban trung ương cũng không phải không hiểu gì, nếu thật sự yêu cầu nhân vật số một của Đảng ở địa phương phải đi cùng thì quá đáng quá.
Hứa Hồng Chuyên gật đầu, bản thân là Trưởng ban thư ký, việc phải làm chủ yếu là có thể nghĩ đến điều lãnh đạo nghĩ, cần chỗ lãnh đạo cần, bổ sung vào những chỗ hổng trong công việc của lãnh đạo, tận tâm hỗ trợ và làm tốt công tác hậu cần cho cuộc sống của lãnh đạo
Cần nói gì Hứa Hồng Chuyên đều nói rồi, về phần quyết định như thế nào sẽ do lãnh đạo sắp xếp, họ sẽ có sự suy xét sâu xa, chỉ cần mình làm tốt nhiệm vụ của mình là được, nếu quá đà thì lãnh đạo sẽ để ý ngay.
Sân bay thành phố Hồng Thành
Trong chuyến bay thẳng từ Bắc Kinh đến thành phố Hồng Thành toàn bộ mười hai chỗ ngồi trong khoang hạng nhất đều được đặt hết, một đoàn gồm hai vị Vụ trưởng và các thư ký liên quan cùng với các cán bộ đi theo của Vụ cứu tế xã hội và Vụ cứu trợ Bộ Dân chính, nét mặt đều rất thoải mái
Hàng ghế phía trước có bốn chỗ ngồi nhưng lúc này chỉ có hai người ngồi, để trống hai vị trí bên trái và phải.
Người đàn ông bên trái khoảng bốn mươi ba bốn mươi bốn tuổi, thân hình hơi béo đeo kính gọng vàng có vẻ rất nhã nhặn, độ tuổi này mà đảm nhiệm lãnh đạo cấp Vụ, Cục ở các Bộ và Uỷ ban trung ương được coi là khá bình thường.
Người đàn ông lúc này vẻ mặt rất thoải mái quay sang nhìn người đàn ông ngồi cạnh nói:
- Lão Thường, lần này Vụ cứu trợ sợ là phải bỏ ra nhiều rồi.
Lão Thường khoảng năm mươi tuổi, dáng người mập mạp, đỉnh đầu có chút hói, thoạt nhìn trông rất đứng đắn, nét mặt lúc nào cũng như đang mỉm cười. Độ tuổi này vẫn chỉ ở vị trí cục trưởng Vụ cứu trợ thì có thể nói con đường làm quan cũng chẳng sáng sủa, vài năm nữa cũng chỉ có thể thành một thành viên bộ phận tổ Đảng, làm một chức phó nhàn tản rồi về hưu, đây coi như là một kết cục tốt nhất.
Lão Thường xua tay, nói:
- Lão Triệu, lần này anh mới là nhân vật chính.
Đang nói chuyện thì Tiếp viên hàng không đi tới, mỉm cười nói:
- Mời các ông thắt chặt dây an toàn, phi cơ lập tức hạ cánh.
Trong sân bay thành phố Hồng Thành, một hàng mười mấy người do Phó chủ tịch tỉnh phân công quản lý dân chính Tỉnh Hồng Giang Lưu Diệu Văn dẫn đầu, bên cạnh là các đồng chí phụ trách tương quan Sở Dân chính tỉnh, ngoài ra còn Trưởng ban thư ký Ủy ban nhân dân tỉnh Trương Khải Thái đã đứng ở bãi đáp máy bay trong sân bay
Hai chiếc Coaster thương vụ, một chiếc Audi có rèm che tạo thành một đoàn xe nhỏ đỗ chờ sẵn, không có xe cảnh sát và nhân viên cảnh vụ
Máy bay từ từ hạ cánh, đoàn người Vụ trưởng Triệu và Vụ trưởng Thường từ cầu thang đi xuống, lúc này Lưu Diệu Văn dẫn đội đón tiếp rất là nhiệt tình đưa tay ra, mỉm cười nói:
- Hoan nghênh Vụ trưởng Triệu, Vụ trưởng Thường, tôi đại diện cho Tỉnh ủy, Ủy ban nhân dân tỉnh Hồng Giang vô cùng hoan nghênh hai vị lãnh đạo.
Giám đốc Sở Dân chính Quách Nam Sinh bên cạnh đón lời cho phù hợp vị trí, Quách Nam Sinh biết rất rõ người trước mặt, lập tức mỉm cười nói:
- Vụ trưởng Triệu, Vụ trưởng Thường, vị này chính là đồng chí Lưu Diệu Văn Phó chủ tịch tỉnh phân công quản lý Hồng Giang chúng tôi.
Lúc này nhìn thấy sự sắp xếp ở sân bay thì Vụ trưởng Triệu cầm đầu hơi mỉm cười, Thường Vụ trưởng ở bên cạnh trong ánh mắt chợt lóe lên vẻ bất mãn rồi lại tắt.
Vụ trưởng Triệu mỉm cười nói:
- Phó chủ tịch tỉnh Lưu, xin chào, cảm ơn sự quan tâm của lãnh đạo tỉnh Hồng Giang, long trọng thế này thật là xấu hổ không dám nhận, tôi thấy hay là chúng ta lên xe trước đi.
Nói xong Vụ trưởng Triệu nhìn Lưu Diệu Văn nói:
- Phó chủ tịch tỉnh Lưu, ý của ông thế nào?
Lưu Diệu Văn lúc này có chút lung túng, tuy nói là hai vị lãnh đạo các bộ và uỷ ban trung ương này xuống dưới, bề ngoài thì khách khí, nhưng những lời bên trong cũng biểu đạt một ít bất mãn và châm chọc không rõ ràng. Điều này làm cho Lưu Diệu Văn có chút bực bội, là ý gì, không phải là quan ở Bắc Kinh xuống dưới sao? Bản thân mình đường đường là một lãnh đạo phân công quản lý ra mặt thì mấy người mất mặt sao?
Loại chuyện này trong lòng tất cả mọi người đều hiểu nhưng không thể nói trắng ra, nếu ai nói ra mà đối phương chỉ cần chối phắt đi thì lại thành ra xấu hổ.
Lưu Diệu Văn cũng gật đầu nói:
- Vụ trưởng Triệu không hổ là lãnh đạo từ trên xuống, tư tưởng giác ngộ quả nhiên hơn hẳn đồng chí ở địa phương chúng tôi, các vị lãnh đạo mời lên xe.
Chuyện ngồi xe cũng rất có ý tứ, mời đám người Vụ trưởng Triệu ngồi riêng một xe còn các cán bộ của Hồng Giang ngồi trên một xe khác.
Xe chạy ra khỏi sân bay rồi đi thẳng vào đường cao tốc, lúc này nét mặt Vụ trưởng Thường lập tức liền trầm tư, có chút bất mãn:
- Lão Triệu, lãnh đạo của Hồng Giang hơi quá đấy, chỉ là một lãnh đạo phân công quản lý, việc này chính là không coi trọng chúng ta sao?
Sắc mặt Vụ trưởng Triệu lại có chút suy nghĩ, thản nhiên nhìn Vụ trưởng Thường, trong lòng có chút khinh bỉ, cái lão Thường này chẳng trách đến tuổi này vẫn chỉ là một cán bộ cấp Vụ, Cục, chỉ với sự tu dưỡng này của ông ta mà có thể lên tới vị trí này cũng đã là may mắn lắm rồi.
Triệu Vụ trưởng mỉm cười nói:
- Lão Thường, bình tĩnh đi, có lẽ, lãnh đạo của Hồng Giang bận nhiều việc nên cũng phải thông cảm, hơn nữa, bây giờ cả đất nước đề cao: Đi lại đơn giản, không nhiễu dân. Tôi lại cảm thấy thế này rất tốt, có thể để chúng ta thực sự cảm nhận được sự khó khăn của người dân địa phương rồi đưa ra phán đoán chính xác. Anh thấy thế nào?
Vừa nghe được câu này, Vụ trưởng Thường lập tức hiểu ý mỉm cười, gật đầu nói:
- Ha ha, Vụ trưởng Triệu, không hổ là cán bộ hậu bị trọng điểm bồi dưỡng trong Bộ, suy nghĩ này thì tôi thực sự không theo kịp.
Đoàn xe đi không khác gì xe dân thường, lúc vào đến cổng nhà khách tỉnh ủy thì đã là giữa trưa.
Ở bên ngoài sảnh nhà khách treo biểu ngữ:
- Nhiệt liệt hoan nghênh lãnh đạo tổ công tác Bộ Dân chính đến thăm, chỉ đạo công tác tỉnh ta.
Hứa Hồng Chuyên và Hạ Ngọc Sanh đứng ở trong hành lang đại sảnh, hai người thỉnh thoảng cúi đầu thì thầm nói chuyện vài câu, bộ máy Ủy viên thường vụ tuy phân biệt rõ ràng, nhưng trong tình huống bình thường thì nhìn bên ngoài đều rất hòa thuận, chuyện như vậy cũng không ít gặp.
Nhìn thấy đoàn người đi vào, Hạ Ngọc Sanh và Hứa Hồng Chuyên đều chạy ra đón chào, Hạ Ngọc Sanh mỉm cười nói:
- Đồng chí Diệu Văn, đây chính là các vị lãnh đạo bộ Dân chính.
Trưởng ban thư ký Ủy ban nhân dân Trương Khải Thái ở bên cạnh cũng mỉm cười giới thiệu:
- Vụ trưởng Triệu, Vụ trưởng Thường, xin giới thiệu với hai vị lãnh đạo vị này là đồng chí Hạ Ngọc Sanh Phó chủ tịch thường trực tỉnh chúng tôi, vị bên cạnh là đồng chí Hứa Hồng Chuyên Trưởng ban thư ký Tỉnh ủy tỉnh Hồng Giang.
Hứa Hồng Chuyên cũng đi tới mỉm cười nói:
- Hoan nghênh Vụ trưởng Triệu, Vụ trưởng Thường, bí thư tỉnh ủy Nhiếp biết các vị lãnh đạo đến Hồng Giang khảo sát nên lần này cũng đưa ra chỉ thị, nhất định phải chiêu đãi tốt các vị lãnh đạo, lúc nữa bí thư Nhiếp sẽ đích thân đến thăm hỏi mấy vị.
Lời của Hứa Hồng Chuyên làm cho nét mặt của hai vị lãnh đạo Bộ Dân chính nhẹ nhõm hẳn, vừa vào cửa đã nhận được sự hoan nghênh nhiệt tình của hai vị ủy viên thường vụ Tỉnh ủy Hồng Giang, rồi còn nhân vật số một Hồng Giang sẽ sang thăm hỏi, tuy rằng trong quy cách đón tiếp có chút khó coi nhưng bây giờ thấy cũng coi như là khách khí và long trọng.
Hai người liếc nhìn nhau một cái rồi Vụ trưởng Triệu đại diện nói:
- Trưởng ban thư ký quá khách khí, bí thư Nhiếp quá khách khí như vậy làm sao dám nhận, Hồng Giang lần này gặp phải thiên tai đóng băng, trên dưới Hồng Giang đều rất bận rộn, chúng tôi lại gây thêm phiền toái cho các đồng chí cấp địa phương.
Hạ Ngọc Sanh lúc này có chút suy nghĩ: Bây giờ các ông còn cười được, xem lúc nữa có thản nhiên như thế nữa hay không
Dừng một chút, Hạ Ngọc Sanh mỉm cười nói:
- Các vị, hay là chúng ta sang nhà ăn trước đi.
Cả đoàn người nối nhau đi vào nhà ăn tầng hai, trong phòng khách, trên dãy bàn dài bầy sẵn đồ ăn các màu, đây là cơm tự chọn. Vụ trưởng Triệu nhìn xung quanh rồi ngập ngừng nói:
- Không ngờ là các đồng chí của Hồng Giang chúng ta gian khổ như vậy, cơm trưa vẫn còn ăn như thế này, thật sự là gây thêm phiền phức cho mọi người rồi.
Vừa nói xong Hạ Ngọc Sanh cũng nói theo:
- Vụ trưởng Triệu, Vụ trưởng Thường, tôi thấy chúng ta dùng cơm trước đi.
Nói xong, Hạ Ngọc Sanh đứng lên đầu tiên, cầm một cái đĩa nói với Triệu Vụ trưởng:
- Vụ trưởng Triệu, anh ăn thứ gì để tôi lấy giúp?
Lập tức, sắc mặt Vụ trưởng Thường sầm xuống, nhìn mọi người Hồng Giang có chút giận dữ nói:
- Thật đúng là: Trong đắng ngoài ngọt
Bạn cần đăng nhập để bình luận