Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 1047: Thị sát đài truyền hình Hồng Giang.

Lời nói của Hạ Ngọc Sanh có cảm giác như cố ý dùng lời lẽ hù dọa, điều này khiến Hạ phu nhân bên cạnh chau mày, mở miệng nói:
- Lão Hạ! Có phải ông nói quá rồi không? Hạ Miểu có thể có nguy hiểm gì?
Không cần Hạ Ngọc Sanh trả lời vấn đề, lúc này Hạ Miểu cũng hơi sốt ruột, mở miệng nói:
- Mẹ, không đơn giản như mẹ nghĩ. Nếu Lưu Tử Kiện khai ra nhận được sự sai khiến của con, kế tiếp Sở Công an tỉnh chắc chắn sẽ thực hiện bắt giữ con.
- Cho nên, Miểu Miểu, Lưu Tử Kiện này là người thế nào, có đáng tin không?
Hạ Miểu dứt lời, Hạ Ngọc Sanh cũng thốt lên ngay sau đó.
Nhìn dáng vẻ nghi hoặc của Hạ Miểu, Hạ Ngọc Sanh trong lòng thở dài một tiếng, rốt cuộc vẫn là người trẻ tuổi, trong chuyện này lại không đủ kinh nghiệm.
Nói đến vấn đề này, Hạ Miểu lại hơi chịu không nổi. Chần chờ hồi lâu lại ấp a ấp úng nói:
- Lưu Tử Kiện, con nghĩ có lẽ không thể. Khai ra con không có gì tốt cho cậu ta.
Lời nói đến đây đã đủ. Lúc này, Hạ Ngọc Sanh lại khoát tay, trầm giọng nói:
- Diểu Diểu, khoảng thời gian này con đừng ra ngoài nữa, mỗi ngày đều phải về nhà, thời điểm này rất nhạy cảm, những chuyện lộn xộn kia của con cũng phải kiềm chế một chút.
Tại thời điểm gia đình Hạ Ngọc Sanh bày thế trận chờ quân địch, trong phòng thẩm vấn của Sở Công an tỉnh, Trần Nhạc đã rời khỏi, chỉ giữ lại một vị chuyên gia thẩm vấn và một thư ký. Trên ghế đối diện, Lưu Tử Kiện ngồi đó, thời gian đã là ba giờ sáng.
Sau khi Lưu Tử Kiện nói ra câu đó, suốt năm tiếng đồng hồ, chính là ngồi không như thế này. Lưu Tử Kiện và người của Sở Công an tỉnh đều không mở miệng.
Kiểu im lặng này, là một bầu không khí rất kỳ dị, rất tế nhị. Rõ ràng, trong phòng thẩm vấn có ba người, nhưng lại yên tĩnh không một tiếng động.
Hai người trước mặt này, tinh thần tốt một cách kỳ lạ. Trong khoảng thời gian mấy tiếng đồng hồ này, thần sắc ung dung, bình tĩnh, ánh mắt luôn trên người Lưu Tử Kiện, nhưng vẫn không nói lời nào.
Yên lặng, vẻ yên lặng thật đáng sợ, im lặng đến nỗi có thể khiến người ta nghe rõ nhịp đập trái tim mình. Lưu Tử Kiện lúc này cũng không chút bối rối.
Điều này cũng rất bình thường, Lưu Tử Kiện tuy là người từng trải, nhưng dù sao cũng không phải là nhân viên chuyên nghiệp, không phải người trải qua huấn luyện chuyên ngành, không có kỹ năng phản thẩm vấn. Lưu Tử Kiện trong hoàn cảnh này, tinh thần cũng căng thẳng cao độ và kích động mang vẻ khủng hoảng. Muốn ngủ, nhưng cho dù là Trần Nhạc cho phép, e rằng gã cũng không có bản lĩnh đó.
Thời gian trôi qua, bên này, chuyên gia thẩm vẫn ngược lại tỏ ra hết sức thản nhiên bình tĩnh, không có chút ý gì muốn mở miệng.
Cuối cùng, vẫn là Lưu Tử Kiện hơi không nhịn được, nhìn mấy viên cảnh sát trước mặt, mở miệng nói:
- Có thể cho tôi một điếu thuốc không?
Đối với lời nói của Lưu Tử Kiện, cảnh sát liếc nhìn một cái, chuyên gia thẩm vấn đứng đầu tỏ ý ra hiệu, bên cạnh, viên thư ký rút từ hộp thuốc lá trên bàn ra một điếu, bước đến bên cạnh Lưu Tử Kiện, châm lửa cho gã.
Lúc này, chuyên gia thẩm vấn lại đột nhiên mở miệng nói:
- Lưu Tử Kiện, cậu không muốn nói chút gì sao? Nếu vẫn không nói, đợi đến lúc chúng tôi giao cậu cho trại tạm giam, e rằng cả đời này cũng không có cơ hội nói nữa.
Câu này lập tức khiến Lưu Tử Kiện biến sắc, trong lòng cũng nghĩ đến khả năng này, dường như là thật. Có lẽ có khả năng này. Lúc này, đầu óc của Lưu Tử Kiện bông rối loạn lên, tâm trạng cực kỳ phức tạp
Bên phòng thẩm vẫn, Trần Nhạc ngồi cùng Nhiếp Chấn Bang, cũng giống như phòng thẩm vấn bên này. Nhiếp Chấn Bang và Trần Nhạc cũng không nghỉ ngơi.
Đối với việc này, mức độ trọng thị của Nhiếp Chấn Bang vượt qua khỏi tưởng tượng của mọi người. Có một tất có hai, chuyện này, nếu thật sự dửng dưng như vậy, đến lúc đó, ở thủ đô tất nhiên sẽ có người dùng điều này để công kích mình. Chuyện này, Nhiếp Chấn Bang không muốn xảy ra một lần nữa, nhất định phải dùng một thái độ mạnh mẽ cứng rắn đưa ra phản kích của mình, đây chính là giết gà dọa khỉ.
Công tác thẩm vấn không phải trong chốc lát có thể hoàn thành, Nhiếp Chấn Bang hiểu rất rõ. Đây không phải là tiểu thuyết. Người vừa bắt, tùy tiện, nhanh chóng, hết sức đơn giản đã khai ra sự việc. Đây là một kiểu giao chiến, giao chiến trong vô hình, công việc tỉ mỉ chậm chạp, vội vã cũng không được.
Đứng lên, Nhiếp Chấn Bang dặn dò Trần Nhạc bên cạnh:
- Đồng chí Trần Nhạc, việc bên này giao cả cho anh. Cân nhắc đến thân phận của kẻ hiềm nghi hết sức mấu chốt và trọng yếu. Theo tôi thấy, tạm thời đừng neen giao Lưu Tử Kiện cho bên trại tạm giam, trực tiếp giam giữ trong công an tỉnh các anh. Thời gian, kỳ hạn ba ngày là được rồi.
- Lần này, tin đồn trên mạng ảnh hưởng rất lớn, phạm vi ảnh hưởng cũng rất rộng, làm tổn hại nghiêm trọng đến hình tượng chính diện của cán bộ lãnh đạo Đảng chính, tạo thành một ảnh hưởng cực kỳ mạnh mẽ. Chuyện này nhất định phải xem trọng cao độ. Một mặt gia tăng quản lý phương diện mạng internet. Mặt khác liên lạc với các công ty mạng internet, nói rõ tình hình, loại trừ ảnh hưởng. Thứ ba, phải nhanh chóng thẩm vấn, nắm giữ chân tướng đằng sau của sự việc. Ý kiến của tôi chỉ có một, bất luận việc này liên lụy đến ai, bất kể là cán bộ nào, nhất loạt điều tra nghiêm đến cùng.
Nghe những lời của Nhiếp Chấn Bang nói, Trần Nhạc cũng đứng lên, trước mặt lãnh đạo bộ phận Sở Công an tỉnh, Trần Nhạc nghiêm túc nói:
- Xin Bí thư yên tâm. Công an tỉnh nhất định nghiêm khắc dựa theo tinh thần chỉ đạo của Bí thư để làm việc, toàn lực ứng phó, làm tốt các mặt công tác.
Lúc Nhiếp Chấn Bang về đến nhà đã bốn giờ sáng. Vừa vào cửa, An Na, Đổng Uyển vẫn đang ngồi trên sô pha phòng khách.
Bên này, Lý Lệ Tuyết từ trên lầu đi xuống, nhìn thấy Nhiếp Chấn Bang, Lý Lệ Tuyết mở miệng hỏi:
- Ông xã, thế nào?
Bên cạnh, An Na và Đổng Uyển cũng nhìn Nhiếp Chấn Bang chờ đợi. Chuyện này, đối với ba người phụ nữ mà nói đều rất quan trọng. Bức thiết hy vọng có thể trong thời gian sớm nhất nhận được tin tức.
Nhiếp Chấn Bang mỉm cười, cởi bỏ áo khoác ngoài treo trong tủ quần áo, lúc này mới nói:
- Không vấn đề gì. Nhân vật chủ đạo chủ yếu phía sau đã bị phía công an khống chế, đang thẩm vấn khẩn trương. Tiếp theo, đợi sau khi bên Công an tỉnh chỉnh lý xong án, đến lúc đó sẽ triệu tập cuộc họp báo, làm sáng tỏ chuyện này với giới truyền thông, các em yên tâm được rồi.
Sáng ngày hôm sau. Vừa đi làm, bước vào văn phòng, Hồng Phong đang dọn dẹp vệ sinh phòng làm việc, Nhiếp Chấn Bang liền mở miệng nói:
- Tiểu Hồng, gọi cho Trưởng ban Thư ký một cuộc điện thoại, bảo anh ta qua đây một chút.
Chỉ một lát sau, Hứa Hồng Chuyên đã từ ngoài đi vào. Giờ phút này, Hứa Hồng Chuyên cũng đang trầm ngâm. Chuyện huyên náo ầm ĩ mấy ngày hôm nay, Hứa Hồng Chuyên cũng đang quan tâm chú ý. Thái độ thản nhiên của Bí thư Nhiếp khiến Hứa Hồng Chuyên hơi ngạc nhiên. Hôm nay vừa sáng ra, Bí thư Nhiếp triệu tập không khỏi khiến Hứa Hồng Chuyên không suy đoán.
- Bí thư. Bí thư tìm tôi?
Hứa Hồng Chuyên vừa vào cửa liền mở miệng nói. Ngôn ngữ thái độ đều rất cung kính.
Nhiếp Chấn Bang gật đầu, nói:
- Đồng chí Hồng Chuyên đã đến. Anh sắp xếp cho tôi, sáng hôm nay đến Đài truyền hình và nhật báo Hồng Giang xem qua một chút.
Vào thời điểm này, Bí thư Nhiếp Đài truyền hình và Nhật báo Hồng Giang, rõ ràng đây là có ý gì? Cần biết rằng, mạng internet được gọi là ngành truyền thông lớn thứ tư, đương nhiên, thái độ của Bí thư Nhiếp chính là muốn nói cho mọi người biết, đây chính là phản ứng của mình trước tin đồn.
Nhận được tin tức, lãnh đạo Đài truyền hình và Nhật báo Hồng Giang đều bắt đầu hành động. Lúc này, không còn kịp để họp, trực tiếp, một mệnh lệnh đưa xuống đến đơn vị, gần như toàn thể đều hành động, tất cả mọi người đều bắt đầu công việc.
Trạm đầu tiên của Nhiếp Chấn Bang – đã lựa chọn Nhật báo Hồng Giang, là cơ quan Báo Đảng của Tỉnh ủy, địa vị và tính quan trọng của Nhật báo Hồng Giang không cần nói cũng biết.
Tại cổng tòa soạn báo, toàn bộ lãnh đạo của Nhật báo Hồng Giang đều có mặt. Dưới sự dẫn đầu của Trưởng ban Tuyên giáo Tỉnh ủy Vi Lâm, Nhiếp Chấn Bang đã tham quan Ban Biên tập của Nhật báo Hồng Giang, lại tham quan xưởng in, sau khi thăm hỏi tỉ mỉ lãnh đạo liên quan, thu thập biên tập bản tin và sắp chữ, in ấn vv… một loạt các quy trình.
Đoàn người lại trở về phòng họp toàn soạn báo, ngồi ở vị trí chủ tọa, Nhiếp Chấn Bang gương mặt mỉm cười, nói:
- Công tác tuyên truyền, đây là bảo bối đưa đến thắng lợi của Đảng ta, là cội nguồn của liên hệ quần chúng, phát động quần chúng. Trong thời kỳ mới, trong công tác tuyên truyền, đông đảo người làm báo chúng ta đều muốn tiến cùng thời đại, nhưng nguyên tắc cơ bản nhất không thể vứt bỏ, giữ vững tính chân thật, tính công chính, không lấy lòng mọi người, không công kích ác ý của tin tức. Đây mới là người làm tin tức đủ tư cách trong thời đại mới.
Tiếp theo, đoàn Nhiếp Chấn Bang rời khỏi Nhật báo Hồng Giang tiến về phía Đài truyền hình tỉnh Hồng Giang.
Là ông lớn hoàn toàn xứng đáng trong ngành truyền thông tin tức truyền hình tỉnh Hồng Giang, Đài truyền hình tỉnh Hồng Giang lệ thuộc dưới sự quản lý của Cục phát thanh truyền hình tỉnh Hồng Giang.
Đài Truyền hình Hồng Giang, trực thuộc bên dưới có Truyền hình Vệ tinh Hồng Giang, kênh truyền hình kinh tế Hồng Giang vv... bốn kênh lớn. Đài Truyền hình Hồng Giang tọa lạc bên ngoài đường vành đai hai, bên núi Sư Tử.
Lúc đoàn xe của Nhiếp Chấn Bang đến cổng Đài Truyền hình Hồng Giang, bên này, lãnh đạo phụ trách có liên quan của Cục phát thanh truyền hình tỉnh Hồng Giang, lãnh đạo có liên quan của Đài Truyền hình Hồng Giang đều đang chờ đợi ở tầng dưới.
Bước vào sảnh tầng một của Đài Truyền hình Hồng Giang, Nhiếp Chấn Bang mỉm cười nói:
- Trưởng ban Vi! Tôi thấy, chúng ta nên đi thực địa một vòng xem thế nào nhé!
Bên này, Vi Lâm không có bất kỳ ý kiến gì, mỉm cười gật đầu, nói:
- Lúc này, bên Ban Thời sự có lẽ đang làm việc khẩn trương. Tôi thấy chúng ta cùng đến đó xem một chút, anh thấy thế nào?
Dưới đề nghị của Vi Lâm, đoàn Nhiếp Chấn Bang lên thẳng tầng mười ba. Bên này, là khu vực văn phòng của trung tâm Thời sự Đài Truyền hình Hồng Giang. Vừa vào bên trong, các kiểu cảnh tượng bận rộn liền khắc sâu vào trong tầm mắt.
Bên cạnh, Giám đốc Đài Truyền hình Hồng Giang Vương Mộc Sinh cũng mỉm cười giới thiệu:
- Bí thư Nhiếp! ở đây là Trung tâm Thời sự của Đài Truyền hình tỉnh Hồng Giang chúng ta. Nơi này đảm nhận việc sắp đặt và truyền phát toàn bộ chương trình thời sự của chúng ta.
Lúc này, phát thanh viên, biên đạo và nhân viên công tác đang rảnh rỗi đều được gọi đến. Nhiếp Chấn Bang bước lên, dưới sự giới thiệu của Vương Mộc Sinh, bắt tay từng người một cùng nhân viên công tác.
Lúc giới thiệu đến người phụ nữ chừng ba mươi tuổi, Vương Mộc Sinh lại đặc biệt giới thiệu:
- Bí thư Nhiếp! Vị này là cô Lục Tuyết Phi – phát thanh viên mấy chuyên mục nổi tiếng của chương trình tiếp âm thời sự của Đài Truyền hình Hồng Giang chúng tôi.
Bạn cần đăng nhập để bình luận