Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 631: Quốc hội diễn giảng.

Đàm phán như thế, trong tình huống như vậy, có cái chỉ là lợi ích, đừng tưởng dòng dõi quý tộc thì không thèm để ý, chỉ chọn đồ đắt, không mua đồ đúng. Với loại tình huống đó, đa phần đều tỏ ra với một ít tiền, còn thật sự đứng trước đại sự thì một bước cũng không nhường, đây mới là điều bình thường
Khi đàm phán, cái để đấu với nhau là tính kiên nhẫn, cái để so với nhau là ai sẽ chịu để mình mất mặt hơn
Những lời nói của Ông Morgan nghe có vẻ rất ngạo mạn, một bộ dạng ngồi tít trên cao chỉ tay năm ngón, chuyện này dường như là Nhiếp Chấn Bang đang cầu xin ông ta.
Thế nhưng trong lòng Nhiếp Chấn Bang ngược lại rất rõ, tình cảnh hiện giờ của gia tộc Morgan cũng không đươc tốt lắm, trong trí nhớ của hắn, có một công ty con của Morgan là ngân hàng thương mại lớn nhất đã từng làm đơn xin bảo hộ phá sản, đủ để chứng minh gia tộc Morgan như ngày nay bất quá là gắng gượng chống chọi mà thôi
Qua so sánh, hệ thống tên miền quốc tế mà được thiết lập ở thành phố Vọng Hải cũng là một sự xúc tiến đối với thành phố mà thôi, chỉ có thể coi là dệt hoa trên gấm. Mà bây giờ Đằng Long đối với Morgan có giá trị như là đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi, giúp người hoạn nạn, ai nặng ai nhẹ, Nhiếp Chấn Bang vẫn có thể nhìn ra được
Trầm ngâm một chút, Nhiếp Chấn Bang nói:
- Ngài Morgan đáng kính, tôi không cho rằng đây là một tin vui. Khi quản lý hệ thống tên miền quốc tế, tôi có thể hứa là do phía Mĩ quản lý, nhưng ở quốc gia của tôi nhất định phải có quyền lực giám sát. Mặt khác, về phía ngài Rockefeller, đó là người không dễ dàng để nói chuyện. Vì vậy, ý kiến của tôi là, trao đổi cụ thể vẫn là ngài ra mặt mới được. Với điều kiện 10% cổ phần dầu mỏ quốc gia Libya tôi có thể chuyển nhượng cho công ty xăng dầu”
Nói tới đây, Nhiếp Chấn Bang cũng bổ sung thêm một câu nói:
- Ngài Morgan, tôi nghĩ đây là một sự nhượng bộ rất lớn mà tôi có thể đưa ra rồi.
Giờ phút này, ông Morgan cũng ở rơi vào trầm tư:
- Quốc gia dầu mỏ Libya, là một con quái vật khổng lồ, 4 năm trước, khi công bố số liệu, trữ lượng dầu mỏ của công ty đạt được 3.8 tỉ tấn. Đây là con số cực kỳ khổng lồ. Nếu là 10% thì cũng là tài sản vô cùng lớn. Điều kiện này có thể tác động đến người của Rockefeller đấy.
Nói đến đây, ông Morgan cũng cân nhắc lời nói và tâm lý của Nhiếp Chấn Bang. Cái lão hồ ly này, mặc dù không phải là người hoa nhưng cũng hiểu được đạo lý suy nghĩ kỹ trước khi hành động. Lão Morgan liền gật đầu nói:
- Ông Nhiếp, không thể không nói ông thuyết phục được tôi rồi, tôi nghĩ việc hợp tác của chúng ta nhất định sẽ rất vui vẻ.
Lập tức, Ông Morgan cảm thấy không né tránh Nhiếp Chấn Bang, trực tiếp nhấc điện thoại bấm một mã số. Sau nửa tiếng đồng hồ bàn bạc với gia chủ của gia tộc Rockefeller, Ông Morgan gác máy, gật đầu nói:
- Về cơ bản gia tộc Rockefeller đã đồng ý điều kiện của ngài. Nhưng Rockefeller có ý là ông nhất định phải diễn thuyết một lần trước quốc hội.
Đối với yêu cầu của Rockefeller, Nhiếp Chấn Bang hơi sửng sốt, thật không ngờ người nước ngoài mà cũng giở trò này. Ý tứ trong vấn đề này, Nhiếp Chấn Bang cũng nhìn ra được. Tiến hành diễn thuyết tại quốc hội, mục đích chính là hình thức biểu diễn ngang qua sân khấu mà thôi
Lập tức,. Nhiếp Chấn Bang cũng là vô cùng sảng khoái, gật đầu nói:
- Đương nhiên điều này không có vấn đề... Tôi thấy rất vui.
Thời gian sau đó, dưới sự sắp xếp của gia tộc Morgan, đoàn người Nhiếp Chấn Bang khởi hành tới đặc khu Colombia
Tại nhà trắng, tổng thống Mĩ Klin thân mật hội kiến đoàn người của Nhiếp Chấn Bang. Nhiếp Chấn Bang liền đề xuất thiết lập một hệ thống tên miền quốc tế ở thành phố Vọng Hải, Trung Quốc. Hai bên hữu hảo giao lưu, Ông Klin bước đầu biểu thị sự công nhận cho chuyện này, capital hill là quốc hội của chính phủ Mĩ
Lúc này, tại cổng lớn của tòa nhà quốc hội, Nhiếp Chấn Bang quần áo lịch sự chỉnh tề,... Có vẻ có chút nghiêm túc, hít một hơi thật sâu, mở cửa chính, chậm rãi bước vào, lúc này tất cả thành viên quốc hội đã ngồi tại đây. Tất cả mọi ánh nhìn đều tập trung lên người Nhiếp Chấn Bang.
Các quý ông, quý bà, tôi vô cùng vinh hạnh khi có mặt ở đây để phát biểu. Câu mở đầu của Nhiếp Chấn Bang là câu mở đầu rất chính thống
Nhưng, tiếng nói hạ xuống, dưới đài, trong đám người, một thanh âm truyền ra: - Người da vàng, cút ra ngoài. Chúng ta không cần chúng mày tới diễn thuyết cái gì? Chúng mày còn không có tư cách này, chi bằng hãy cho chủ tịch Thẩm của nước chung mày đến đây.
Câu nói này mang tính chất cực kỳ không hòa thuận, trong hội trường vang lên câu nói này khiến cho nghị trưởng và tổng thống Klin ngồi bên cạnh đều nhíu mày
Đúng là, tôi biết, loại phần tử kỳ thị chủng tộc đáng chết này không thể đợi để được ra mặt, nghị trưởng quay đầu lại nhìn, buột miệng nhỏ giọng nguyền rủa
Tổng thống Klin lúc này tỏ ra vô cùng thản nhiên, gương mặt nở nụ cười rồi nói: - Lewis không cần phải lo lắng, ông hẳn tin tưởng đây bất quá là một khúc nhạc đệm mà thôi. Tôi tin tưởng, người thanh niên này nhất định có thể hóa giải đấy.
Giờ phút này, Nhiếp Chấn Bang mày cũng nhíu lại. Trong lòng rất là rõ ràng, nếu cửa ải này không qua nổi, thì những gì nói tiếp sau đó sẽ trở thành chuyện cười cho dù diễn thuyết có hay tới đâu đi chăng nữa, Hiệu quả đều phải giảm bớt đi nhiều
Lập tức, Nhiếp Chấn Bang cũng cười nói:
- Tôi từng cho rằng, dân tộc Mĩ rất là cao quý, thanh lịch, rất có phong độ thân sĩ đấy. Hiện tại xem ra, vị tiên sinh này, cũng là phá hủy trong tôi này ấn tượng này rồi, hoá ra, vị tiên sinh này, cũng là một người tham mộ quyền thế. Tôi nghĩ các vị thân sĩ đang ngồi đây nhất định sẽ rất vui khi nghe tôi diễn thuyết.
Loại người như Nhiếp Chấn Bang phản kích rất, sắc bén, ngược lại là khiến Michellel có chút ngồi không yên. Ánh mắt chung quanh, đều nhìn về phía chính mình. Trong ánh mắt.mọi người, đều có chút trách cứ.
Cảnh tượng này khiến cho Nhiếp Chấn Bang nở nụ cười và tiếp tục nói:
- Các vị nghị viên đáng kính, chủ đề diễn thuyết của tôi hôm nay là khơi dậy sự hợp tác có lợi cho nhau giữa Trung Hoa và Mĩ.
- Mọi người đều biết, Mỹ là một quốc gia vĩ đại, là một siêu cường quốc duy nhất trên thế giới. Lần này tôi đến đây, mục đích chính là đạt được sự tán thành của chính phủ Mĩ và các vị ngồi đây, là thiết lập một hệ thống tên miền quốc tế tại thành phố Vọng Hải, Trung Quốc
Câu nói này vừa được nói ra, trong hội trường lập tức có không ít âm thanh nghị luận,. Nhiếp Chấn Bang cũng không để ý tới điều đó, tiếp tục nói:
- Mạng lưới quốc tế Internet là ngành công nghiệp hoàn toàn mới trong thế kỷ mới này, trong bối cảnh thiết lập kinh tế làm chủ đề, một đất nước Trung Hoa hoàn toàn mới không nên trở thành đối tượng phòng bị và mục tiêu của nhân dân Mĩ.
Cả bài diễn thuyết liên tiếp hơn tiếng đồng hồ, lúc bắt đầu, Nhiếp Chấn Bang vẫn còn nhìn bản thảo, làm từng bước diễn giảng, nhưng nói đến phần sau thì hoàn toàn diễn thuyết mà không cần nhìn bản thảo nữa. Tiếng Anh nói một mạch, lưu loát, càng chinh phục hơn các thành viên tại hội trường. Phong cách đại khí, âm thanh có sức truyền cảm, Phối hợp với quan điểm mới mẻ độc đáo của Nhiếp Chấn Bang cùng sự phân tích và giới thiệu đối với cục diện toàn cầu.
Diễn thuyết xong, toàn bộ quốc hội, tất cả các nghị viên đều đứng dậy, nhiệt liệt vỗ tay hoan nghênh
Lúc này nghị trưởng của hai nghị viện đều đã lên bục phát biểu, nắm tay thân mật với Nhiếp Chấn Bang, viện trưởng thượng viện Lewis mỉm cười nói:
- Ông Nhiếp, ông cho chúng tôi thấy một Trung Hoa cởi mở, bao dung, đây là những điều chúng tôi thiếu hiểu biết về nó, thành thật cảm ơn ngài, tôi tin rằng hợp tác giữa chúng ta sẽ vô cùng vui vẻ.
Tiếp đó, bên trong quốc hội đang bỏ phiếu, liên quan đến việc thiết lập tên miền quốc tế ở thành phố Vọng Hải Trung Quốc, đạt được đa số phiếu tán thành
Lúc này, trung tâm thông tin của phủ tổng thống cũng bố trí và an bài một cách tỉ mỉ, lúc này cũng đã có các hãng truyền thông nổi tiếng trên thế giới tập trung có mặt tại đây
Vào thời điểm này, phía Trung Quốc, thủ tướng nội các chính phủ Lãnh Vân Phi đã kịp tới. Thành phố Vọng Hải muốn phát triển ngành công nghiệp Internet, phương án này Ông Lãnh Vân Phi cũng khá rõ, lần này Nhiếp Chấn Bang dẫn đầu đoàn đại biểu thành phố Vọng Hải tới Mĩ, Lãnh Vân Phi vốn cho rằng đây chỉ là một lần thử nước của Nhiếp Chấn Bang, nhưng không nghĩ rằng lại là một bước thành công như vậy
Gần đến thời điểm ký kết, lại do phía thành phố Vọng Hải ra mặt dĩ nhiên là không thật thích hợp, Lãnh Vân Phi đành phải thay mặt quốc gia khẩn cấp chạy tới
Về phương diện phía Mĩ, đối với việc Lãnh Vân Phi đến, tổ chức một nghi thức tiếp đón trọng thể ấn tượng, tổng thống Klin càng phải đích thân tới sân bay tiếp đón
Tại trung tâm thông tin của phủ tổng thống, tổng thống Klin và thủ tướng Lãnh Vân Phi đại diện ký kết hiệp định giữa Mĩ và Trung Quốc
Tiếp đó đại diện hai bên trả lời phỏng vấn của báo chí
Lúc này một phóng viên Châu Á giơ cao tay xin phỏng vấn, nhân viên văn phòng thông tin phủ tổng thống lúc này gật đầu nói:
- Mời ông ra câu hỏi, thời gian của chúng tôi có hạn, mỗi người chỉ được nêu một câu hỏi.
Người thanh niên Châu Á lúc này không đợi được mở miệng nói:
- Ông Nhiếp, tôi là Tanaka, phóng viên báo tin tức mua bán, theo như tôi được biết, ở Đông Dương chúng ta vốn có một hệ thống tên miền quốc tế, khu vực Châu Á Thái Bình Dương vẫn cần thiết lập một cái nữa à, Trung Quốc so với Đông Dương vốn không xa, tôi cho rằng hoàn toàn có thể sử dụng chung một cái được. Nếu muốn thiếp lập, tôi cảm thấy Châu Âu hay khu vực Trung Đông sê thích hợp hơn.
Câu nói này khiến lông mày Nhiếp Chấn Bang cau lại, nhìn người này, Nhiếp Chấn Bang mỉm cười nói:
- Nhà báo, nếu nói như ông, thì tôi có cần cho rằng, khoảng cách Đông Dương và Trung Quốc rất gần, hơn nữa Đông Dương thảm họa thiên nhiên như núi lửa, sóng thần nhiều như vậy thì Đông Dương có cần thiết để thành lập một quốc gia không.
Tanaka vừa nghe thấy vậy, sắc mặt đỏ bừng, liền phẫn nộ nói:
- Tôi phản đối, ông Nhiếp, vấn đề tôi muốn nói ở đây là hệ thống tên miền quốc tế.
Nhưng câu nói này không có ai muốn để ý nữa rồi, nhân viên văn phòng ngồi cạnh đó cũng bắt đầu để phóng viên khác nêu câu hỏi
Sau khi thông tin được công bố, lúc này Nhiếp Chấn Bang và Lãnh Vân Phi bước từ trong phủ tổng thống ra, ngồi lên xe, Lãnh Vân Phi lúc này mới mở miệng nói:
- Chấn Bang à, lần này ông đã vì đất nước lập công lớn rồi.
Lúc này, ngồi trên ghế phụ, thư ký riêng của Lãnh Vân Phi quay lại báo cáo:
- Thủ trưởng, vừa rồi nhận được tin tạp chí thời đại của Mĩ đưa đơn xin phỏng vấn chủ tịch Nhiếp.
Bạn cần đăng nhập để bình luận