Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 869: Đích thân lên sàn đấu.

Nói xong Emerson lập tức mỉm cười, bởi vì Emerson thấy được Kusaide thoáng hiện ra một tia sợ hãi.
Điều này làm cho Emerson càng khẳng định hơn đây chẳng qua chỉ là phô trương thanh thế, thả ra đạn khói. Người phương Đông quả nhiên là thâm độc, xảo quyệt, nếu không phải câu nói của Kusaide kia thì mình thật sự có khả năng bị anh ta che mắt lại, bây giờ thế nào? Tôi lại muốn xem anh lấy cái gì để đánh cuộc.
Emerson lúc này trong lòng vô cùng bình tĩnh, nét mặt lại hồi phục bình thường, nhìn Nhiếp Chấn Bang nói:
- Đánh cuộc cũng được, không có vấn đề gì, nhưng anh nói một tỷ thì một tỷ, phải lấy ra luôn.
Nhìn thái độ của Emerson, trong lòng Nhiếp Chấn Bang có chút cảm thán, quả nhiên trên thế giới này tất cả bọn ăn chơi trác táng đều chung một vẻ, đều tự cao tự đại như thế.
Điều này cũng khó trách, sinh ra ở gia đình giàu có quyền quý, từ nhỏ đến lớn, đều là cục cưng nên tự nhiên tạo thành một loại tính cách kiêu ngạo, điều này là không thể cãi lại.
Emerson này coi như còn đỡ, ở Trung Quốc người ngu ngốc hơn Emerson cũng có, ví dụ như Chu Thần cũng coi là hiếm thấy trong đó.
Cá coi như đã mắc câu rồi thì Nhiếp Chấn Bang sẽ không sợ nó chạy mất, a ở trong nước, kinh nghiệm sa trường của đám công tử nhà giàu đó đều không thắng nổi mình, huống chi là loại con ông cháu cha ngoại quốc này. Nhiếp Chấn Bang quyết định chẳng những cho Emerson mắc câu mà còn thêm một mồi lửa làm cho Emerson không có bất kỳ một cơ hội đổi ý nào.
Lập tức, trên mặt của Nhiếp Chấn Bang lộ ra vẻ mặt chần chừ, đây là Nhiếp Chấn Bang cố ý biểu hiện ra, mục đích chính là muốn làm cho Emerson nghĩ là mình không thể lấy không ra nhiều tiền mặt như vậy.
Quả nhiên đợi sau khi Emerson hoàn toàn chú ý tới biểu hiện này thì Nhiếp Chấn Bang lúc này mới nói:
- Một tỷ... Không phải là một tỷ sao? Tôi mà còn lấy không ra chút tiền ấy?
Giọng điệu như vậy theo Emerson thấy còn có chút cảm giác hô hào to mồm, hoàn toàn là “Phùng má giả làm người béo”, đâm lao phải theo lao rồi.
Nhiếp Chấn Bang lấy ra tờ chi phiếu, khua bút ở tay điền một con số trên tờ chi phiếu, sau đó lấy ra con dấu cá nhân, hà một hơi cẩn thận ấn xuống, lập tức xé tờ chi phiếu kẹp vào hai ngón tay đưa ra, nói:
- Đây là chi phiếu một tỷ đô la Mỹ tiền mặt ngân hàng Thụy Sĩ, nhìn phiếu lập tức thanh toán, ở đây tôi nghĩ hẳn là vẫn có thể kiểm chứng tại chỗ chứ.
Emerson đang chuẩn bị nhận lấy tờ chi phiếu bỗng Nhiếp Chấn Bang đột nhiên rụt tay lại, coi thường liếc Emerson một cái, lập tức nói:
- Emerson thiếu gia bắt nạt tôi không hiểu quy củ phải không? Dựa theo quy củ thì chi phiếu này là thật hay giả cũng không phải anh là người kiểm chứng. Hơn nữa, muốn kiểm chứng cũng được nhưng cũng lấy của anh ra đi, đương nhiên nể mặt Emerson thiếu gia thì tôi chấp nhận giấy nợ của anh.
Những lời này của Nhiếp Chấn Bang là cố ý nói, rõ ràng là Emerson lấy không ra nhiều tiền như vậy, nếu không để cho Emerson một lối thoát thì chuyện này sợ là đến đây sẽ chấm dứt rồi.
Emerson lông mày nhíu lại, rất rõ ràng như vậy cũng tốt so với chơi trò chơi, giống như kéo thù hận, thù hận của Emerson bị kéo lên rất thành công. Emerson khẽ vươn tay, bên cạnh đã có tùy tùng chuẩn bị xong giấy bút.
Emerson cầm lấy cũng múa bút một hồi, trên giấy viết giấy nợ một tỷ đô la Mỹ, cũng ghi chú rõ ràng dùng tất cả gửi ngân hàng, tiền mặt cùng với tài sản cố định của mình làm cầm cố.
Bên này, Kusaide đã chạy ra đón, đang chuẩn bị nói chuyện thì Nhiếp Chấn Bang xua tay nói:
- Kusaide, anh tìm người bên này lại đây đi, sau khi kiểm chứng chúng tôi bắt đầu thi đấu.
- Kusaide thiếu gia, Emerson thiếu gia, chi phiếu đã qua kiểm chứng, thật sự là chi phiếu đề mục ngân hàng Thụy Sĩ, nhìn thấy chi phiếu lập tức thanh toán.
Động ma có thể ở thành phố đặt ở thành phố Busa thì ông chủ sau lưng này rõ ràng là không tầm thường, chút việc bình thường này vẫn có thể làm được.
Dưới sự dẫn đường của mấy người bồi bàn, mọi người đi vào sân võ đài, chỉ ngăn cách với đại sảnh một bức tường nhưng, không khí hoàn toàn khác hẳn nhau. Nếu, trong đại sảnh, cảm nhận được chính là một phong cách cũ nát thì ở trong này lại cảm nhận được là một loại cảm giác sôi trào cuồn cuộn.
Khu võ đài cũng không lớn, thiết kế của toàn bộ sàn đấu giống như là trường đấu thú của thành cổ Rome, xuất hiện một chỗ lõm xuống có thể ngồi được khoảng tám trăm người xem. Chỗ song song với sàn đấu, xung quanh một vòng bốn phía có một phòng được thiết kế tỉ mỉ trang nhã, xung quanh phòng đó được ngăn cách bằng kính chống đạn trong suốt, chỗ ngồi của mỗi khách quý đều thông thẳng với một lối đi, chỉ có phía trước mặt là trống không, chỗ này là vị trí xem tốt nhất trong cả khu.
Thiết kế này cũng thể hiện hoàn hảo suy nghĩ khéo léo của chủ nhân Động ma
Toàn bộ khu đấu xung quanh tràn ngập sự cuồng nhiệt, ồn ào náo động, mùi trong không khí dường như cũng mang một chút mùi máu.
- Tiểu Vũ, cảm thấy nơi này khác thường không?
Nhiếp Chấn Bang vừa đi vào cũng cảm giác được mùi không giống bình thường.
- Ông chủ, toàn bộ khu sàn đấu có phảng phất mùi máu, tuy rằng không đậm đặc nhưng có thể kích thích loại dục vọng kia trong lòng đám người này ở mức độ lớn nhất. Hơn nữa, bốn phía bố trí hệ thống thiết bị sưởi hơi khiến cho chỗ này có nhiệt độ nóng lạ thường, đi vào liền làm cho người ta có một cảm giác sục sôi không tự chủ được. Ông chủ của nơi này, không đơn giản.
Vũ Lập liền nói ra nguyên nhân rất nhanh, không hổ là người xuất thân từ Cục cảnh vệ.
- Ông chủ, trận so tài tiếp theo anh tính làm sao bây giờ? Tôi thấy hay là để tôi lên đi, trong chuyện đấu tự do và chiến đấu thì người trong bộ phận lữ hành thực sự không thể bằng tôi.
Vũ Lập nói tiếp.
Nhiếp Chấn Bang không tỏ rõ ý kiến đối với lời nói Vũ Lập, nói về đánh nhau thì đám tinh nhuệ Binh Vương của bộ phận lữ hành chắc chắn thiếu sót một chút. Những người này trong mắt Nhiếp Chấn Bang bây giờ xem ra chỉ có thể coi là có căn cơ, nhưng thực sự liều mạng chém giết thì những người này còn chưa đủ tư cách, điều này sự thật không chối cãi được. Bên bộ phận lữ hành phỏng chừng chỉ có Chu Khôn có thể nhưng Chu Khôn lại chưa đến.
Về phần Vũ Lập thì mặt tâm tính lại không có quá nhiều vấn đề, nhưng Vũ Lập vốn xuất thân từ Cục cảnh vệ nên đã định sẵn trong việc học tập của Vũ Lập là có khuynh hướng bảo vệ, mặt tấn công thì Vũ Lập vẫn thiếu sót một chút.
Người đi ra từ Cục cảnh vệ về cơ bản đều là học làm sao để trong hoàn cảnh phức tạp làm nhiệm vụ bảo vệ sự an toàn cho mục tiêu, nếu trong tình huống bất ngờ phải đảm bảo sinh mạng của mục tiêu, thậm chí trong tình huống uy hiếp đến tính mạng thì cảnh vệ phải đứng ra đỡ đạn. Đó là nội dung học tập chủ yếu của Vũ Lập, về phần đánh và tấn công tuy rằng cũng có trải qua nhưng, tất nhiên không tinh thông.
Nghĩ vậy Nhiếp Chấn Bang xua tay nói:
- Tạm thời chưa vội, đợi sau khi đấu thủ bên Emerson đi ra rồi quyết định.
Trong lúc nói chuyện thì trận đấu trên sàn đấu đã gần kết thúc, hai đấu thủ, một người là người da đen, người còn lại là người da trắng, về mặt chiều cao, cân nặng và khả năng đều gần như tương đương.
Giờ phút này cả hai người đều đã đến trạng thái cực hạn, tốc độ ra quyền cũng đều chậm lại. Nhìn màn hình điện tử trên trận đánh thì trong đó tỉ lệ đặt cược của đấu thủ người da đen là 1: 3,7, đấu thủ da trắng có tỉ lệ đặt cược là 1: 4, hơn kém không bao nhiêu, điều này cũng nói rõ thực lực hai người.
Nhiếp Chấn Bang cười lạnh một chút, ông chủ kinh doanh thủ đoạn này thật sự cao siêu, sàn đấu như vậy không còn nghi ngờ gì là kiếm lợi được nhiều nhất.
Nhìn trên sàn Nhiếp Chấn Bang mở miệng:
- Người da đen kia không được rồi, trận đấu sắp kết thúc.
Những lời này làm Vũ Lập hơi sửng sốt, Nhiếp Chấn Bang lập tức nói:
- Tiểu Vũ, cậu nhìn thấy chưa, đồng tử của đấu thủ người da đen đã bắt đầu giãn ra, điều này nói rõ là dấu hiệu đại não hỗn loạn, rõ ràng anh ta sắp không đủ oxy rồi.
Theo lời Nhiếp Chấn Bang vừa dứt, lúc này trên sàn đấu, đấu thủ người da trắng nhìn đúng thời cơ lúc đấu thủ người da đen lơi lỏng phòng ngự một chút liền ra một đấm thẳng vào hốc mắt người da đen, một quyền này làm người da đen gục trên mặt đất.
Trọng tài bên cạnh lập tức đi lên, xem đấu thủ người da đen trên mặt đất một chút, lập tức đứng lên ra hiệu là đấu thủ người da đen đã hôn mê, rồi lập tức giơ tay phải của đấu thủ da trắng lên.
Lúc này, một gã DJ mặc vest chạy tới trên sàn đấu cầm chiếc Mic thả từ trên không trung xuống, lớn tiếng nói:
- Các quý bà, các quý ông hét lên đi, hoan hô đi, một trận đấu đặc biệt là Ivanov đến từ nước Nga, lần thứ ba tám liên tục nock out đối thủ, đây là một vinh quang tối cao, đối thủ trận đấu của anh ta đến từ quốc gia cổ Phương Đông thần bí. Quá tuyệt!
Nói xong vẫn còn múa may một chút động tác võ thuật, sau đó tiến nói của DJ lại hét lên:
- Đồng thời ở ngoài sàn đấu là Emerson thiếu gia và quý khách đến từ Phương Đông thần bí, còn có một khoản tiền đặt cược trị giá một tỷ đô la Mỹ, đây là một cuộc đọ sức thế lực ngang nhau hay là đơn phương giết hại, làm cho chúng ta mỏi mắt mong chờ, hoan nghênh gấu bắc cực Ivanov của chúng ta ra sân.
Trong tiếng thét chói tai và hú gào, ở một bên sàn đấu Ivanov cao khoảng một mét chín, cả người nhìn to như một con quái vật, trên thân thể rắn chắc thể hiện ra sức bật mạnh mẽ, ánh mắt sắc bén, điều này cũng làm cho mọi người biết đây là một dã thú hung tàn.
Nhiếp Chấn Bang lúc này cũng đang nhanh chóng thầm tính toán thực lực giữa Ivanov và Vũ Lập, nhưng kết quả rất thất vọng, Vũ Lập rõ ràng không phải đối thủ của Ivanov, đương nhiên điều kiện đầu tiên của một đối thủ này là ngăn chặn ở trong này một không gian thu hẹp của sàn đấu, nếu đơn thuần chỉ là bảo vệ nhân vật quan trọng thì Nhiếp Chấn Bang tin rằng cho dù có mạnh thêm gấp đôi thì sợ cũng không có cách nào làm gì được Vũ Lập.
Dừng một chút, Nhiếp Chấn Bang đứng lên nhìn Vũ Lập bên cạnh, nói:
- Tiểu Vũ, trong một không gian thu hẹp này cậu không phải là đối thủ của Ivannov, lần này tôi đích thân lên.
Lời của Nhiếp Chấn Bang làm Vũ Lập kinh hãi “Đích thân đi lên”, Vũ Lập lập tức lắc đầu nói:
- Ông chủ, điều đó không có khả năng, tôi tuyệt đối sẽ không cho anh vào chỗ nguy hiểm, trừ khi tôi chết.
Bạn cần đăng nhập để bình luận