Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 1014: Kiểm soát vĩ mô

Nhiếp Chấn Bang gật đầu, mở văn kiện ra xem rất cẩn thận, báo cáo của Cung Chính quả nhiên là về bất động sản, theo tố cáo trước đó thì trong quá trình khai thác bất động sản và xây nhà cho người thu nhập thấp đã xuất hiện không ít vấn đề.
Chủ yếu tập trung ở bốn phương diện, thứ nhất là trong quá trình công ty bất động sản lấy đất, chính quyền địa phương đã bán với giá thấp. Thứ hai là trong quá trình bán nhà chung cư, công ty bất động sản đã cố ý làm giá, đẩy giá nhà tăng vọt. Thứ ba là trong quá trình xây dựng nhà cho người thu nhập thấp tồn tại việc ăn bớt ăn xén nguyên vật liệu, thứ tư là trong quá trình phân phối và bán căn hộ có nghi vấn lừa đảo.
Xem đến đây, Nhiếp Chấn Bang không khỏi nhức đầu, mấy vấn đề này đều là chuyện thường tình trên cả nước, ở các nơi hoặc nhiều hoặc ít đều xuất hiện.
Vả lại cũng không phải có tổ chức hay quy mô, tỷ như khi xây nhà thu nhập thấp, ăn bớt ăn xén nguyên vật liệu cũng không thật sự trở thành vấn nạn, về cơ bản đều là xử lý lấy lệ. Theo quy cách yêu cầu hiện hữu, trong phạm vi quy tắc cho phép, tiến hành bớt xén một ít, chuyện này thật đúng là khó nói.
Mặt khác, vấn đề tiêu thụ nhà thu nhập thấp, việc giới định thu nhập rồi lấy chứng nhận thật đúng là rất khó nói chuẩn xác. Những chuyện này là một sự phiền toái. Mặc kệ thì chắc chắn là không được, bây giờ mấu chốt là xử lý như thế nào.
Xe chạy thẳng một mạch đến trụ sở Tỉnh ủy, vừa xuống xe, Nhiếp Chấn Bang đã dặn dò Hồng Phong bên cạnh:
- Tiểu Hồng, cậu gọi cho đồng chí Cung Chính bảo đến phòng làm việc của tôi.
Hồng Phong lập tức gật đầu lấy điện thoại ra.
Mới lên được hai bậc thang thì Nhiếp Chấn Bang lại quay sang nói:
- Thôi cứ để tôi tự gọi!
Suy tính một chút, Nhiếp Chấn Bang đang chuẩn bị tự mình gọi cú điện thoại này, nhờ Hồng Phong chuyển lời cũng không phải là không được nhưng chung quy là hơi thiếu ý tứ, có một chút hơi hướng không tôn trọng thôi cũng sẽ khiến việc đoàn kết bộ máy không tốt. Khó tránh khỏi sẽ làm Cung Chính có chút không thoải mái. Tự mình gọi đi thì lại khác.
Cầm lấy điện thoại Hồng Phong đưa, Nhiếp Chấn Bang vừa đi vừa nói chuyện:
- Bí thư Cung, tôi Nhiếp Chấn Bang đây.
Những lời này lập tức khiến bên kia ngưng lại, nhưng cũng chỉ trong giây lát Cung Chính đã lên tiếng:
- Bí thư đã về?
- Ừm, tôi về rồi, Bí thư Cung, văn kiện anh đưa tới tôi đã xem qua, nếu tiện thì giờ mời anh đến phòng làm việc của tôi, chúng ta thảo luận một chút.
Nhiếp Chấn Bang vào thẳng chủ đề.
Từ tiểu tiết có thể thấy được việc lớn, đôi khi trong thể chế vẫn là như thế. Chi tiết nhỏ ảnh hưởng đến thành tựu lớn, đừng thấy đây chỉ là một cuộc điện thoại nhưng hiệu quả hoàn toàn khác nhau. Nhiếp Chấn Bang tự mình gọi thể hiện sự tôn trọng của nhân vật số một Tỉnh ủy đối với thành viên bộ máy.
Cung Chính động tác rất mau lẹ, Nhiếp Chấn Bang bên này mới vừa vào đến cửa thì Cung Chính cũng đã từ sau lưng cùng tiến vào, cả hai cùng ngồi xuống phòng khách, Nhiếp Chấn Bang bảo:
- Bí thư Cung, tôi đã xem rất kỹ chỗ tìa liệu đó, rất khó lấy chứng cứ đấy.
Một câu trúng ngay chỗ cần bàn, Cung Chính cũng gật đầu nói:
- Bí thư nói phải, hiện tôi cũng cảm thấy khó giải quyết, đây chính là chỗ khó xử.
Trầm mặc giây lát, Cung Chính chậm rãi nói:
- Những hiện tượng này nằm giữa ranh giới vi phạm kỷ luật và không vi phạm, rất khó xác định thực hư trong chuyện này. Mặt khác, chủ thể điều tra cũng rất mơ hồ, chuyện này thật sự khó khăn.
Cung Chính phân tích vậy khiến Nhiếp Chấn Bang cũng gật đầu đồng tình, chuyện này ảnh hưởng rất lớn nhưng tác động đến chỉnh thể mà không phải đến một lãnh đạo, cán bộ cụ thể nào. Đây là chỗ khiến Ủy ban Kỷ luật bên này cảm thấy khó xử.
Nếu cụ thể là công ty hay người nào đó thì Ủy ban Kỷ luật bên này đã dễ xử lý, tổ công tác phái xuống, hội nghị thường ủy thảo luận một chút, thành lập tổ điều tra là có thể tra ra manh mối rất nhanh chóng, chuyện trong thể chế trước nay đều như thế này, chỉ sợ không điều tra thôi.
Nhưng vấn đề là nếu chủ thể mơ hồ thì Ủy ban Kỷ luật như không có mục tiêu. Tính chất cũng thay đổi, vấn đề phương diện này chủ yếu vẫn là ở phía chính quyền, thuộc loại hành chính chấp chính, điều này khiến Ủy ban Kỷ luật bó tay hết cách.
Trầm ngâm chốc lát, Nhiếp Chấn Bang bảo Cung Chính:
- Anh Cung, anh có ý kiến gì không? Ở chỗ tôi anh cứ nói thoải mái.
Cung Chính gật đầu, trầm ngâm chốc lát, lúc này mới nói:
- Bí thư Nhiếp, ý tôi là chuyện này tạm thời phía Ủy ban Kỷ luật chưa tiện nhúng tay, tôi cho rằng cách tốt nhất vẫn là tiến hành theo thủ tục hành chính.
Là một cán bộ kỳ cựu của Ủy ban kỷ luật, ý kiến của Cung Chính có thể nói là hết sức đúng trọng tâm, Nhiếp Chấn Bang cũng gật đầu tỏ vẻ tán thành, Nhiếp Chấn Bang trước nay cũng không muốn làm kẻ độc đoán, khả năng của một người là có hạn, đảng sở dĩ đã có bộ máy Đảng uỷ mà còn có hệ thống hành chính chính phủ, chủ yếu nhất vẫn là muốn dựa vào sức mạnh tập thể.
Cái gọi là một người kế ngắn, nhiều người kế dài chính là ý tứ này, người thường đâu hơn được bậc thánh hiền, mà dù là thánh thì cũng có lúc sai lầm, huống chi hắn chẳng qua chỉ là một người bình thường, độc đoán cố nhiên là có thể giảm bớt rất nhiều phiền toái, thế nhưng một khi có quan niệm sai lầm thì nguy hại cũng cực lớn. Nhiếp Chấn Bang trước nay luôn biết lắng nghe lời hay lẽ phải.
Nghe Cung Chính nói thế, Nhiếp Chấn Bang trầm ngâm chốc lát rồi cũng gật đầu nói:
- Chuyện này tạm thời cũng chỉ có thể như thế, nhưng ý kiến của tôi là phía Ủy ban Kỷ luật vẫn không thể buông, phải bắn tên có đích, có những bước điều tra nhất định về một số mặt nhạy cảm, tìm hiểu rõ nội tình, nếu có tiến triển mang tính đột phá, hoặc là nắm giữ được chứng cớ xác thực thì sau cùng chắc chắn vẫn cần tới bên kiểm tra kỷ luật.
Nói tới đây, Nhiếp Chấn Bang dừng lại giây lát rồi tiếp tục:
- Đồng chí Bảo Quý bây giờ vẫn đang đi công tác bên Sở Nam, hội thảo du lịch ba ngày nữa sẽ kết thúc, tôi thấy chuyện này cứ thư thả đợi Chủ tịch Văn về họp hội nghị thường ủy hẵng bàn, cũng vừa dịp học tập tinh thần của văn kiện trung ương.
...
Tiễn Cung Chính về rồi, Nhiếp Chấn Bang ngồi xuống bất động trên ghế sa lon phòng khách. Tuy chuyện này không thích hợp điều động bên kiểm tra kỷ luật nhưng cũng không thể mặc kệ, loại chuyện này một khi ở trên thái độ mơ hồ thì rất có thể cấp dưới sẽ hiểu sai tín hiệu, đến lúc đó sự việc chỉ có thể là càng ngày càng nghiêm trọng. Tỉnh ủy và Ủy ban nhân dân tỉnh nhất định phải có thái độ rõ ràng.
Trầm ngâm chốc lát, Nhiếp Chấn Bang đột nhiên ngồi dậy, cầm lấy di động, bấm số điện thoại của Hạ Ngọc Sanh, sau hai tiếng tút tút thì đã nghe tiếng Hạ Ngọc Sanh rất cung kính và khách khí:
- Chào bí thư!
Sự chuyển biến của Hạ Ngọc Sanh riêng trong tỉnh sớm đã không có gì đáng ngạc nhiên. Hạ Ngọc Sanh muốn giữ cân bằng với Văn Bảo Quý thì nhất định phải có được sự ủng hộ của hắn, cũng như Văn Bảo Quý muốn ngăn chặn Hạ Ngọc Sanh, chấn chỉnh bộ máy Ủy ban nhân dân tỉnh cũng nhất định phải có được sự tán thành của hắn, đây là thủ thuật cân đối của Nhiếp Chấn Bang, thủ đoạn chính trị học được từ ngài Thẩm. Lúc này đem ra dùng giúp Nhiếp Chấn Bang thông suốt không bị ngăn trở ở Hồng Giang.
- Đồng chí Ngọc Sanh, có thời gian chứ? Nếu tiện mời sang chỗ tôi, có một số việc tôi muốn bàn với anh.
Nhiếp Chấn Bang ôn hoà cất tiếng.
Không hề chần chừ, Hạ Ngọc Sanh lập tức đáp:
- Được, tôi tới ngay.
Tốc độ của Hạ Ngọc Sanh rất nhanh, từ Ủy ban nhân dân tỉnh đến Tỉnh ủy thật ra khoảng cách cũng không gần lắm, năm sáu trăm mét, đi đường cũng hơn một dặm, Hạ Ngọc Sanh chỉ dùng gần ba phút, gồm cả thời gian đi thang máy.
Hạ Ngọc Sanh đến nhanh như vậy khiến Nhiếp Chấn Bang khá bất ngờ, hắn đứng lên đích thân đón Hạ Ngọc Sanh ngồi xuống, mỉm cười nói:
- Anh Hạ, anh đi máy bay tới à!
Hắn đùa vậy khiến Hạ Ngọc Sanh rất cao hứng, điều này chứng tỏ thái độ của bí thư Nhiếp đối với ông ta đang dần thay đổi, ông ta đang dần được Nhiếp Chấn Bang tin tưởng.
Ông ta cũng đùa theo:
- Bí thư triệu kiến, tôi như ngựa không dừng vó chạy tuốt sang bên này, không thể để bí thư đợi lâu.
Tự mình rót cho Hạ Ngọc Sanh một chén trà đặt lên bàn, Nhiếp Chấn Bang thuận thế ngồi xuống, trầm ngâm chốc lát rồi nhìn Hạ Ngọc Sanh nói:
- Anh Hạ, giờ tìm anh đến đây chủ yếu là để bàn về kiểm soát vĩ mô bất động sản.
Kiểm soát vĩ mô bất động sản là vấn đề sau đại hội Hội đồng nhân dân và Mặt trận tổ quốc được đồng chí Mộc Định Kiên đề xuất ở hội nghị thường vụ Nội các chính phủ, nhằm vào tình hình giá nhà cao hiện tại, đồng chí Mộc Định Kiên tỏ rõ thái độ của phía trung ương, giá nhà nhất định phải trong tầm kiểm soát, các tỉnh trong cả nước phải kết hợp với tình hình nội tại, áp dụng biện pháp, điều chỉnh sách lược để giảm giá nhà.
Thậm chí đối với một số thành phố và đô thị lớn, nội các chính phủ còn đưa ra các biện pháp mạnh như giới hạn giá cả, giới hạn mua và giới hạn cung ứng mặt bằng rất rõ ràng.
Đầu óc của Hạ Ngọc Sanh giờ cũng đang nhanh chóng phân tích, kiểm soát bất động sản vĩ mô là chuyện lớn, bí thư Nhiếp lúc này đề xuất ra là có ý gì, điều này có nghĩa là tỉnh Hồng Giang cũng muốn tiến hành điều chỉnh phương diện này hay sao?
Trầm ngâm chốc lát, Hạ Ngọc Sanh có vẻ khá cẩn thận, thư thả nói:
- Bí thư, tôi thấy tinh thần trung ương là hết sức chính xác, hiện giá nhà các nơi đang không ngừng tăng cao, người dân không mua nổi nhà mà tỷ lệ nhà bỏ không lại rất cao khiến dư luận ca thán, đây là một hình thế không tốt, tôi cảm thấy tỉnh Hồng Giang cũng tất yếu phải hưởng ứng lời kêu gọi của trung ương, áp dụng những biện pháp nhất định để chặn đứng xu thế giá nhà tăng.
Lời này rất đúng quy củ, cơ bản là dựa theo tinh thần văn kiện trung ương mà nói chứ chẳng có ý gì mới.
Câu trả lời như vậy, Nhiếp Chấn Bang tự nhiên là không hài lòng đấy, nhìn Hạ Ngọc Sanh, Nhiếp Chấn Bang mỉm cười nói:
- Đồng chí Ngọc Sanh, anh biết rõ điều kiện của Hồng Giang chúng ta, kinh tế khá lạc hậu, mặc dù là tỉnh thành nhưng so với các tỉnh lân cận thì giá nhà xem như tương đối thấp đấy. Anh cảm thấy trong tình hình này cụ thể Hồng Giang chúng ta nên hành động như thế nào? Anh có ý kiến gì không?
s
Bạn cần đăng nhập để bình luận