Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 720: Phản kích mạnh mẽ.

Nghe được lời của Nhiếp Chấn Bang, cái kiểu giọng điệu thoải mái cùng với thái độ bình tĩnh này, Tăng Thái Bình không khỏi có chút khâm phục, không hổ là con cháu thế gia. Khả năng kiềm chế như vậy, không phải một người bình thường có thể có được. Đã tới lúc này rồi mà còn có thể bình thản như thế, dây thần kinh cũng không phải là bình thường.
Khẽ thở dài một tiếng ở trong lòng, Tăng Thái Bình cũng chậm rãi nói:
- Đồng chí Chấn Bang này, gần đây, chuyện của đám người Nhật Bản đã ồn ào đến nỗi cả thế giới cũng biết. Hiện giờ, áp lực dư luận đều nhắm thẳng vào tỉnh Ba Thục chúng ta, nhắm thẳng vào cậu. Cậu phải có chuẩn bị sẵn trong lòng đi.
Dừng một cái, Tăng Thái Bình lại tiếp tục nói:
- Dù sao, giờ cậu vẫn chỉ là Quyền Chủ tịch tỉnh. Tôi sợ, quốc nội sẽ có một vài kẻ có ý đồ, lấy cái này làm đầu đề để nắm đằng chuôi cậu. Đến lúc đó, tình thế của cậu sẽ không tốt đâu.
Lời nói này cũng là phát ra từ tận đáy lòng của Tăng Thái Bình. Tuy rằng sau khi Nhiếp Chấn Bang nhậm chức, không có qua lại là bao với Tăng Thái Bình, nhưng dù sao cũng là vẫn có một ít tình cảm ở bên trong. Nhiếp Chấn Bang có thể trụ vững được hay không, cũng không có tổn thất gì nhiều đến chính mình. Tuy vậy, từ tận trong tim mà nói, Tăng Thái Bình cũng là không hy vọng, Nhiếp Chấn Bang bị miễn chức như vậy.
Giờ phút này, Nhiếp Chấn Bang cũng có chút cảm động. Tăng Thái Bìnhnày, tuy nói trong tính cách thì có hơi chút mạnh mẽ, cứng rắn quá, nhưng, đó cũng không phải là nhằm riêng vào một ai. Đích xác, ở tỉnh Ba Thục, Tăng Thái Bình quả thật là có cái tư cách này. Nhưng ngược lại, ở mặt chính trị mà nói, Tăng Thái Bình cũng không phải là một cán bộ không tốt. Chẳng có ai là hoàn mỹ. Một vài khuyết điểm tính cách, cũng không thể đại biểu cho cái gì được.
Mà hiện tại, Tăng Thái Bình lại gọi điện tới hỏi thăm tình hình của mình, điều này thực sự khiến Nhiếp Chấn Bang có chút cảm động. Ở bên trong thể chế, cũng không phải chỉ có chuyện người gạt người.
Ngay lập tức, Nhiếp Chấn Bang cũng đáp lại một cách rất thành khẩn, khiêm tốn:
- Bí thư Tăng, cảm ơn ông. Chuyện của công ty Tam Tỉnh, xin bí thư Tăng cứ yên tâm. Phía bên tôi đã chuẩn bị phản kích lại rồi. Hơn nữa, tôi cũng đã quyết định để ngày mai, tổ chức cuộc họp báo của Ủy ban nhân dân tỉnh. Lúc này đây, chắc chắn có thể làm cho phía Nhật Bản không thể nào ngẩng đầu lên được.
Bên trong ngữ khí của Nhiếp Chấn Bang, toát ra một sự cứng rắn và tự tin, khiến cho Tăng Thái Bình ở đầu dây bên kia có chút ngạc nhiên. Người con trai này của lão Nhiếp, Tăng Thái Bình cũng không hiểu biết gì nhiều. Nhưng, một vài chiến tích của Nhiếp Chấn Bang, ông cũng có nghe nói qua không ít. Nhìn từ trong con đường làm quan của lão Nhiếp, mỗi một lần thăng tiến của lão Nhiếp, đều có dấu vết quy hoạch của tiểu tử này.
Nghĩ đến đây, Tăng Thái Bình cũng cười nói:
- Đồng chí Chấn Bang, có lòng tin là tốt rồi. Tôi tin rằng, loại chuyện này để cậu xử lý cũng không có vấn đề gì. Nếu có gì cần Tỉnh ủy thì cậu cứ mở lời. Trong chuyện này, thái độ của tôi rất kiên định.
Sau khi hàn huyên tiếp với Tăng Thái Bình thêm vài câu, Nhiếp Chấn Bang mới để điện thoại xuống. Sau đó lập tức liền nói với Phương Viên đang ngồi trên ghế salon:
- Lão Phương, anh đi bố trí một chút, liên lạc với phóng viên các kênh ở Thiên Phủ, nói với họ rằng, đúng chín giờ sáng ngày mai, tổ chức cuộc họp báo về chuyện đầu tư lần này ở hội trường phòng thông tin của Ủy ban nhân dân tỉnh. Mặt khác, bố trí nhân viên đi tới đài truyền hình Ba Thục một chuyến, lấy băng video tài liệu đã quay trong chuyến đi lần trước tới nhà máy Hồng Tinh mang về đây.
Cuộn băng này cũng là một trong số những chiêu sát thủ của Nhiếp Chấn Bang. Hội nghị công tác chỉ đạo hiện trường của Chủ tịch tỉnh, đây là hoạt động của lãnh đạo Tỉnh ủy sẽ được truyền hình lại, có bố trí phóng viên đi theo quay chụp, bám sát suốt cả hành trình. Lúc đó, phóng viên của đài truyền hình Ba Thục đều đặt máy quay ở bốn phía của phòng họp. Nhiếp Chấn Bang tin chắc rằng, cái thái độ ngạo mạn, kiêu căng lúc ấy của đám người Kameda này khẳng định là đã bị quay lại.
Mấy thứ này để ngày mai chiếu trong cuộc họp báo sẽ là vũ khí phản kích có lợi đối với mình. Sau khi nhận được thông báo của Trưởng ban thư ký Ủy ban nhân dân tỉnh, chỉ trong thời gian ngắn, tất cả các phóng viên tin tức hiện trường thường trú tại thành phố Thiên Phủ liền lập tức hành động.
Sáng ngày thứ hai, trong trụ sở làm việc của Tỉnh ủy và Ủy ban nhân dân tỉnh Ba Thục, giờ phút này, hội trường thông tin trên tầng hai của Tỉnh ủy đã được sắp xếp xong xuôi.
Chưa đến bảy giờ sáng, phóng viên truyền thông đến từ các đài truyến hình lớn, đài phát thanh trong cả nước, cùng với các tờ báo quốc gia đều đã tụ tập đến nơi này.
Ở trong hội trường, đài truyền hình quốc gia, “Nhật báo Hy vọng”, thông tấn xã Trung Quốc và các kênh truyền thông lớn trên cả nước, cùng với các phương tiện truyền thông tới từ Nhật Bản, châu Âu, nước Mỹ cùng một vài khu vực khác cũng đều phái các nhân viên kỳ cựu, có kinh nghiệm của mình tới trước giành lấy vị trí tốt nhất trong hội trường. Giờ phút này, các phương tiện truyền thông trên thế giới đều đang chờ đợi một câu trả lời chính thức từ phía tỉnh Ba Thục.
Cán bộ cấp Bộ trưởng trẻ tuổi nhất trong cả nước, vị Chủ tịch tỉnh mới nhậm chức vẫn chưa tới một tuần của tỉnh Ba Thục, nhân vật trung tâm của sự kiện đầu tư lần này, đây đều là những vấn đề nóng hổi nhất hiện nay.
Tổng hợp lại tất cả với nhau, mỗi phóng viên đang có mặt ở đây đều có chút mong chờ. Đây là do vị Chủ tịch tỉnh trẻ tuổi này muốn ngữ bất kinh nhân tử bất hưu (nói những lời phải khiến cho người ta kinh sợ mới thôi, tức chỉ sự làm quá), hay là đây thật sự chỉ là một trò cười? Câu trả lời chính xác cho câu hỏi này, đều phải đến đúng chín giờ, mới công bố chính thức ra được.
Theo thời gian dần dần trôi qua, trong hội trường có thể chứa được ba trăm người, lúc này đã không còn một chỗ trống nào cả. Tuy vậy, vẫn còn có không dưới một trăm phóng viên đang không ngừng chạy tới trong hội trường buổi họp báo.
Với tư cách là người chủ trì cuộc họp báo, Trưởng ban thư ký Ủy ban nhân dân tỉnh Phương Viên cũng đã điều động tất cả nhân viên công tác của văn phòng thư ký Ủy ban nhân dân tỉnh tới.
- Tạo thêm chỗ ngồi, nhanh lên. Liên lạc với lão Chu của phòng Hậu cần, bảo phòng Hậu cần lập tức chuyển 150 chiếc ghế dựa bằng nhựa tới đây.
Sau khi nghe nói rằng ghế ngồi không có đủ, Phương Viên ngay lập tức đưa ra mệnh lệnh.
Dựa theo ý tứ của Chủ tịch tỉnh, cuộc họp báo ngày hôm nay có càng nhiều người, tạo ra chấn động càng lớn thì càng tốt. Cuộc họp báo lần này đây, chính là cái nhiệm vụ gian khổ mà Chủ tịch Nhiếp giao cho mình từ lúc bắt đầu nhậm chức tới nay. Phương Viên không dám có chút lơi lỏng nào, tất nhiên là ứng phó toàn lực.
Đúng chín giờ.
Vào lúc này, trong hội trường họp báo đã chật ních các phóng viên tin tức đến từ khắp thế giới và các khu vực. Ước chừng hơn năm trăm người đang có mặt trong cái hội trường này.
Đúng giờ phút này, cửa chính được mở ra, dưới sự dẫn dắt của Nhiếp Chấn Bang, Phan Kiến Chương cùng với mấy người gồm Phó chủ tịch thường vụ tỉnh Tôn Gia Lạc, quản lý lĩnh vực kinh tế, trợ lý Chủ tịch tỉnh La Uy Đoàn, vẻ mặt nghiêm túc đến ngồi bàn chủ tịch.
Chính giữa là Nhiếp Chấn Bang, ở hai bên là Tôn Gia Lạc và Phan Kiến Chương. Phương Viên và La Uy Quần lúc này thì ngồi ở bên cạnh Tôn Gia Lạc và Phan Kiến Chương.
Với vai trò là người chủ trì của cuộc họp báo lần này, Phương Viên liền đứng dậy cầm mic ở trên chiếc bàn phía đằng trước, mở miệng nói:
- Thưa các quý ông, quý bà, các phóng viên tin tức, các vị khách quý. Cuộc họp báo của Ủy ban nhân dân tỉnh Ba Thục chính thức bắt đầu. Trước khi bắt đầu, xin mời mọi người hãy yên tĩnh lại, xem một đoạn phim sau.
Ngay sau đó, ánh đèn trong phòng họp báo đều tối đen lại, ở hai bên đều có một màn hình chiếu phim lớn. Vào lúc này, ở trên màn hình, đang chiếu lại một cách rất rõ ràng một loạt các tình huống phát sinh ở nhà máy Hồng Tinh lúc trươc.
Giờ khắc này, cái sự ngạo mạn, kiêu căng của người Nhật Bản, cùng với cái thái độ huênh hoang, không coi ai ra gì của đám người này, ngay lập tức dẫn tới một sự oanh động cực lớn trong cả hội trường.
Đặc biệt là phóng viên trong nước, lúc này đều đã căm phẫn ngập tràn. Cho dù là phóng viên tin tức của nước ngoài, nhìn cái màn này xong, cũng đều phải nhíu mày lại.
Theo bọn họ, người Nhật Bản thật sự là quá lớn lối rồi, ngay cả phong độ thân sĩ tối thiểu đều không có, huống chi đây là nhân viên chính phủ quan trọng của đối phương. Đến chính bản thân ngay cả lịch sự tối thiểu đều không có, vậy còn có thể yêu cầu người khác tươi cười đối với anh sao? Không ai là kẻ thích bị ngược đãi cả. Chẳng lẽ, bị anh đánh một cái tát, lại còn phải chìa nốt một bên mặt còn lại cho anh đánh sao?
Thời lượng của đoạn phim không dài, rất nhanh liền chiếu xong. Khi mà ánh đèn trong phòng đều sáng lên, Phương Viên cũng mở miệng nói luôn:
- Các bạn phóng viên, đây là đoạn phim hiện trường cuộc hội nghị báo cáo công tác mà Chủ tịch Nhiếp Chấn Bang đã chủ trì ở nhà máy Hồng Tinh, thành phố Thiên Phủ vào ba ngày trước. Bởi vì thời gian có hạn, cho nên mỗi một phóng viên chỉ có thể hỏi một vấn đề, và xin mọi người hãy giơ tay để đặt câu hỏi. Tất cả xin cùng phối hợp với chúng tôi. Mỗi một câu hỏi sắp tới đây sẽ do Chủ tịch tỉnh của chúng tôi, đồng chí Nhiếp Chấn Bang, Phó chủ tịch thường vụ tỉnh, đồng chí Tôn Gia Lạc và Phó Chủ tịch tỉnh, đồng chí Phan Kiến Chương lần lượt giải đáp từng câu hỏi một cho mọi người.
Tiếng nói vừa kết thúc, phía dưới đồng loạt có không ít cánh tay giơ lên. Được gọi tên đầu tiên, tất nhiên là cơ quan báo chí đầu tàu của lĩnh vực truyền thông trong nước, phóng viên của thông tấn xã.
Lần này, thông tấn xã đã phái một người đàn ông còn khá trẻ, chừng ba mươi tuổi tới. Giành được cơ hội đặt câu hỏi đầu tiên, người này liền đứng lên nói:
- Tôi là Lộ Đại Bằng, phóng viên thông tấn xã Trung Quốc. Xin hỏi Chủ tịch Nhiếp, nhà máy Hồng Tinh và phía doanh nghiệp Nhật Bản có tồn tại hiệp nghị hợp tác thật sự không?
Dù sao cũng là phóng viên lão luyện cho nên không bị ảnh hưởng từ đoạn phim đã phát, vừa mở miệng liền đánh thẳng vào trọng tâm vấn đề. Giờ phút này, Nhiếp Chấn Bang không nhanh không chậm, cầm lấy mic rồi mỉm cười, gật đầu nói:
- Câu hỏi của vị phóng viên này rất hay. Đầu tiên, ở trong này, tôi muốn thanh minh rõ một điều. Nhà máy Hồng Tinhnh cũng vậy, Thành ủy và Ủy ban nhân dân thành phố Thiên Phủ cũng vậy, cho đên trước mắt, không có một cấp đơn vị nào từng ký kết bất kỳ một văn bản hiệp nghị gì với phía doanh nghiệp Nhật Bản. Hiệp định bằng miệng đều không được chấp nhận.
Có thể nói, tình hình bây giờ là, hai bên vẫn còn đang trong giai đoạn thảo luận sơ bộ. Nhưng, sau khi điều tra tỉ mỉ về tình hình thực tế ở nhà máy Hồng Tinh cũng như tìm hiểu được suy nghĩ thật lòng của đại biểu các công nhân viên chức ở nhà máy Hồng Tinh, chúng tôi đã thông qua sự nghiên cứu, thảo luận của tổ chuyên gia và cho rằng, nhà máy Hồng Tinh có tiềm lực vô cùng lớn, hoàn toàn có thể nhờ vào việc cải tiến, nâng cao kỹ thuật để xoay chuyển tình hình kinh doanh, sản xuất, tự cứu lấy nhà máy. Bởi vậy, trong cuộc họp thị sát, chỉ đạo công tác lần này, Ủy ban nhân dân tỉnh và thành phố Thiên Phủ cùng với ban lãnh đạo và công nhân viên chức của nhà máy Hồng Tinh đã tiến hành thảo luận, trao đổi, sau đó đã giữ quyết đinh, chấm dứt hẳn việc đàm phán với phía doanh nghiệp Nhật Bản. Còn về việc đối phương cáo buộc chúng ta xé bỏ hiệp định, cái này căn bản chính là chuyện giả dối, không có thực. Lúc này đây, bên ta sẽ không loại bỏ khả năng sẽ áp dụng tơi pháp luật để giữ gìn danh dự và uy tín của chính phủ. Đối với lời phỉ báng ác ý của đối phương, bên tôi duy trì quyền truy cứu sâu thêm.
Một vài câu hỏi kế tiếp, Nhiếp Chấn Bang cũng trả lời rất trôi chảy. Toàn bộ những chứng cứ thực sự về nhà máy Hồng Tinh đều được đưa ra rõ ràng, đầy đủ trước mắt công chúng.
Giờ phút này, dưới sự hướng dẫn của Phương Viên một phóng viên nữa đứng lên, sử dụng thứ tiếng Hán không trôi chảy để đặt câu hỏi:
- Tôi là phóng viên của thông tấn xã Nhật Bản. Xin hỏi Chủ tịch Nhiếp, căn cứ vào tin tức từ công ty EGL Mitsui của đất nước tôi, quý phương bởi vì sau khi đã thăm dò được buôn bán cơ mật của công ty nước tôi rồi mới đưa ra quyết định chấm dứt hiệp đinh với công ty của đất nước tôi. Ngài cảm thấy làm như vậy không phải là rất vô sỉ sao?
Bạn cần đăng nhập để bình luận