Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 1022: Bắt buộc đuổi học

- Không có lỗi?
- Đúng ạ!
- Lại còn không có lỗi?
Câu đầu tiên là Nhiếp Chấn Bang hỏi, kế đó là Đổng Trị Bình trả lời, câu cuối là Đổng Uyển nói.
Cứ cướp lời loạn cả lên, Đổng Uyển tức giận đến run cả người đứng bật dậy, trước giờ Đổng Uyển luôn cực kỳ nghiêm khắc trong việc giáo dục con cái theo kiểu “Thương cho roi cho vọt”.
Là người từng trải đất thủ đô, Đổng Uyển hiểu rất rõ kẻ nào là phường ăn chơi trác táng, cho nên trước giờ Đổng Uyển vẫn dạy bảo Đổng Trị Bình hết sức nghiêm khắc, hơn nữa hoàn cảnh gia thế khá đặc biệt, có một số việc không thể để lộ ra ngoài nên thân phận của Đổng Trị Bình cũng chỉ có một số người biết đến còn đa phần thì không.
- Chẳng lẽ thằng bé này đến tuổi ngỗ ngược rồi sao?
Trong lòng Nhiếp Chấn Bang trầm tư.
Sự tình vẫn chưa kết thúc ở đó, bên này Đổng Trị Bình vừa mới nói xong thì Nhiếp Phán Phán bên cạnh cũng bướng bỉnh ngẩng đầu lên nói:
- Đúng, anh con nói đúng, bọn con không có lỗi!
Nhiếp Văn Văn cũng a dua:
- Bọn con đúng là không có lỗi mà!
Chuyện lớn rồi, ba người đám Đổng Uyển lúc này đều cùng chung suy nghĩ, đứng bật dậy cả, trông như nhà sắp có bão.
Nhiếp Chấn Bang vội chạy ra đứng trước ba đứa nhỏ, ngăn ba bà mẹ đang hùng hổ lại mà rằng:
- Bình tĩnh, bình tĩnh, cả ba người bình tĩnh một chút, dù là ở đơn vị hay trong nhà thì bậc trưởng bối vẫn phải giữ tác phong, nếu bọn nhỏ kiên trì quan điểm của chúng thì cũng không thể trấn áp bằng cường quyền được. Dù sao cũng phải cho bọn nó một cơ hội mở miệng nói chuyện phải không? Cứ áp chế, can thiệp thô bạo như vậy thì dù chúng có nhận sai cũng sẽ không tâm phục, có phải không nào?
Ba người phụ nữ này cũng không phải chưa học qua sách vở, tuy rằng nghiêm khắc trong giáo dục nhưng cũng không phải chuộng đòn roi dạy con, trầm ngâm một chút, ba người đều ngồi xuống, ánh mắt của Đổng Uyển vẫn hết sức nghiêm khắc, nhìn Đổng Trị Bình nói:
- Nhiếp Trị Bình, anh nói đi, các anh chị dựa vào cái gì mà cho rằng mình đúng.
Trong sổ hộ khẩu là theo họ mẹ lấy tên Đổng Trị Bình, nhưng ở nhà bình thường vẫn quen gọi là Nhiếp Trị Bình.
Không đợi Đổng Trị Bình mở miệng, Nhiếp Chấn Bang vừa cười vừa nói:
- Uyển nhi, em xem, quỳ như thế thì dễ gì nói chuyện, sẽ tạo cho nó cảm giác bị chèn ép, cho nó ngồi lên rồi hẵng nói đi.
Lời vừa dứt, An Na bên cạnh cũng trừng mắt nhìn Nhiếp Chấn Bang, cười mắng:
- Anh đấy, cứ sắm vai người tốt của anh đi, sau này nuôi được ba đứa con ông cháu cha thì anh đi mà lo hậu quả, cha hiền mẹ nghiêm, anh sắp xếp hay quá còn gì.
Nói là nói như vậy nhưng An Na vẫn gật đầu bảo:
- Ngồi dậy cả rồi nói, rốt cuộc là có chuyện gì xảy ra, hôm nay mà ba đứa không trình bày rõ được căn nguyên thì phải chịu phạt đủ bài cho mẹ.
Trong gia đình đặc thù nên ba đứa nhỏ đều biết rõ là ba bà mẹ chúng rất biết giữ lời.
Ba đứa đều đứng lên rồi ngồi xuống một bên, nhìn nhau một cái rồi hai đứa em lại nhìn Nhiếp Văn Văn.
Nhiếp Văn Văn quay sang phía cha mẹ nói luôn:
- Chuyện hôm nay căn bản là không trách được Trị Bình và Phán Phán, đợt này nhà trường cho nghỉ nhưng thầy giáo lớp hai em cứ ép chúng nó phải học thêm giữa hè, Trị Bình thì không nói gì nhưng Phán Phán không muốn nên bảo với thầy. Ông thầy kia thật mất dạy, chẳng những nói nhà mình không có tiền mà còn sĩ diện cho con cái vào học trường quý tộc mà còn quá quắt dọa rằng sẽ lênh bắt buộc đuổi học Phán Phán, Trị Bình chướng mắt nên đứng lên nói vài câu, ông thầy kia lại càng quá đáng, nhục mạ Trị Bình là đồ mất dạy, vậy nên mới đánh nhau.
Nghe xong những lời này, mấy người lớn trong nhà đều yên lặng, ba bà đều hiểu rõ tính cách của Đổng Trị Bình, nhất là Đổng Uyển, đây là đứa con cô rứt ruột đẻ ra, tính cách trầm ổn, không nhiều lời, rất hướng nội. Nhưng Đổng Uyển cũng hiểu rất rõ, nó là đứa duy nhất phải sửa họ nên Đổng Trị Bình phải chịu thêm gánh nặng rất lớn từ các bậc trưởng bối trong nhà, đây là nỗi ấm ức trong lòng đứa nhỏ này, ông thầy kia lại ăn nói quá quắt như vậy thì chẳng phải là đang kích động nó sao? Nhất thời bị kích động thì đây cũng là chuyện rất bình thường.
Nhưng ngoài mặt thì không thể nói như vậy, Đổng Uyển vẫn giữ sắc mặt hết sức nghiêm túc, nhìn Đổng Trị Bình nói:
- Nhiếp Trị Bình, mẹ hiểu con nghĩ gì, nhưng bất kể như thế nào thì con cũng không thể ra tay đánh người, quân tử phải giữ nghiêm lễ tiết, đánh người là hành vi của thất phu, thế nên con đã sai.
Lời vừa dứt thì bên cạnh, Nhiếp Chấn Bang đã mở miệng khen:
- Trị Bình, đánh hay lắm, là thầy thì nên làm gương cho học trò, yêu giầu ghét nghèo, nói năng thô lỗ, nhục mạ học sinh, người như thế đã không xứng gọi là thầy nữa rồi. Đàn ông con trai sinh ra trên đời nếu ngay cả người nhà của mình cũng không bảo vệ được, không thể giữ nổi tôn nghiêm tối thiểu thì khiêm tốn cũng có ích lợi gì. Lúc nên ra tay thì phải làm ngay, phải giữ chính trực, điều dân tộc Trung Quốc còn thiếu chính là sự chính trực.
Nói xong, Nhiếp Chấn Bang căn bản cũng mặc Đổng Uyển xem thường, bảo ba người rằng:
- Mấy năm nay, bộ Giáo dục cùng cùng các ban ngành đã nhiều lần ra thông báo, phía tỉnh cũng bao lần nhấn mạnh không cho phép dùng bất kỳ hình thức nào, danh nghĩa gì để dạy thêm học thêm đối với học sinh bậc trung học và tiểu học, thế này là vi phạm quy định rồi. Cái trường quốc tế Tây Úc này lại ngang nhiên làm trái qui định, lại còn ép buộc, tính chất lại càng nghiêm trọng.
Nói xong, Nhiếp Chấn Bang dừng một chút rồi tiếp:
- Ba người cũng biết tụi Nha Nha đều từng đi du học, tụi nó đã quen với môi trường thoải mái ở nước ngoài, chúng chẳng quen và cũng chẳng hài lòng gì với kiểu giáo dục nhồi nhét kiến thức như nuôi vịt ở trong nước, huống chi cả năm chỉ có một kì nghỉ hè lại còn phải học thêm, chúng nó làm sao chịu được, có xung đột kiểu này cũng là khó tránh khỏi.
- Thế này đi, ngày mai ba người đến trường xem nhân viên nhà trường nói thế nào, giờ thì dừng ở đây đã, bọn nhỏ nên được thoải mái tận hưởng thú vui học tập chứ không phải bị ép đi học như bây giờ.
Thật tình thì đám ba người Đổng Uyển cũng không phải dạng ngoan cố không chịu thay đổi, nhất là Đổng Uyển và Lý Lệ Tuyết, sau khi hai người quản lý tập đoàn tài chính Đằng Long đã sống ở nước ngoài nhiều năm, được tiếp xúc với phương thức và quan niệm giáo dục của phương Tây, trước giờ vẫn để ba đứa nhỏ phát triển khá tự do, đương nhiên là trong chuyện học tập hay rèn tính cách thì vẫn quản lý khá nghiêm khắc.
Nghe Nhiếp Chấn Bang nói vậy, ba người cũng biết hắn không nói dối bao giờ, Đổng Uyển thở dài một tiếng rồi cũng gật đầu nói:
- Xem ra cũng chỉ có thể là như vậy, vẫn còn sớm, thôi cứ qua luôn hôm nay đi, dù sao cũng là bọn nhỏ đánh thầy, thế này mới có thành ý chút.
Đổng Uyển dứt lời, An Na đã đứng lên, ba người dắt theo ba đứa nhỏ đi thẳng ra ngoài, một chiếc Benz kiểu xe thương vụ nhanh chóng tiến ra khỏi bãi đỗ xe ngầm.
Trường quốc tế Tây Úc, đây là một trường tư dành cho quý tộc khá nổi danh ở Hồng Thành, đáp ứng từ bậc tiểu học cho đến trung học.
Hơn nữa, trường quốc tế Tây Úc có mối quan hệ giao lưu nghiệp vụ với nhiều trường đại học ở châu Úc, học sinh tốt nghiệp cấp ba ở trường Tây Úc có cơ hội nhập học ở các trường đại học này, cho nên từ khi thành lập tới nay đã tiếp nhận phần lớn con em giới thượng lưu, khá giả và cán bộ nhà nước trên toàn tỉnh đến theo học.
Lúc trước, An Na sở dĩ lựa chọn trường này cũng vì coi trọng phương pháp giáo dục của Tây Âu, cảm thấy ba đứa nhỏ đều sẽ dễ dàng tiếp nhận.
Lúc xe tiến vào trường là gần bốn giờ chiều, Nhiếp Văn Văn dẫn cả nhà vào văn phòng giáo viên lớp sáu.
Vừa vào cửa thì thấy trong phòng làm việc chỉ có một người đàn ông tầm ba nhăm ba sáu tuổi gì đó, mặc áo phông tơ tằm ngắn tay, trên áo còn có hình một đóa hoa, là đồ hiệu Montagut, giá cũng không phải là rẻ gì.
Vừa nhìn thấy đám người Đổng Uyển, Dương An Na…, người này đã biến sắc sẵng giọng:
- Ba người chính là phụ huynh của Đổng Trị Bình, Nhiếp Phán Phán và Nhiếp Văn Văn, các người dạy con kiểu gì đấy, có biết tôn sư trọng đạo là gì không hả, đúng là cái đồ mất dạy, thô lỗ, to gan lớn mật như vậy, dám đánh cả thầy, giờ tôi chính thức thông báo với các người, từ học kỳ sau ba đứa nó đừng đến lớp nữa, tìm trường khác đi.
Người này tỏ thái độ khệnh khà khệnh khạng, lỗ mũi xém chút nữa là vểnh lên bằng trời, tự cao tự đại, hơn nữa ăn nói cũng chẳng giữ gìn gì, mới mở miệng đã thô lỗ vô giáo dục.
Lập tức, Dương An Na tức giận tiến lên, thiên kim của nhà họ Dương chưa từng dễ nổi giận như thế, vốn dĩ Dương An Na vẫn hơi giận ba đứa nhỏ đánh người, nhưng giờ thì sao chứ? Dương An Na cảm thấy đánh thế là còn nhẹ, kẻ như thế thì phải đánh cho nhừ tử, làm thầy mà không có một chút phong thái nào của người thầy thì còn dạy được ai.
Dương An Na đứng dậy nhìn thẳng mặt người này hỏi:
- Xin hỏi, thầy giáo này tên họ là gì? Đang đảm nhiệm chức vụ gì ở trường Tây Úc này?
Giọng điệu chất vấn của cô lập tức khiến người này đứng bật dậy, không mảy may nhượng bộ bảo thẳng mặt ba người:
- Tôi đảm nhiệm chức vụ gì liên quan gì đến các người, tôi cũng không ngại nói cho cô biết, tôi có quyền đuổi ba học sinh xấu, tôi chả ngán nhé, đây họ Ngô, tên Ngô Đức. Cô có giỏi thì cứ đi tìm lãnh đạo ngành giáo dục đến nói lý, đại khái là có thể tìm hiệu trưởng Đàm lại đây, tôi cứ đuổi cổ ba đứa oắt này đấy, đừng tưởng rằng có mấy cắc tiền dơ bẩn là ghê gớm. Loại học sinh này tôi đây gặp cũng nhiều rồi, nhịn ăn nhịn mặc mà đòi đến học trường quý tộc, một chút phí học thêm cũng không đóng nổi mà còn cho mình là nhà giàu, trường đẳng cấp như này không đến lượt các người mò mặt đến.
Từ đầu đến cuối, Ngô Đức đều cho rằng ba đứa nhỏ tụi Nhiếp Văn Văn chẳng qua là con nhà có điều kiện tàm tạm, dạng như thế trong trường quốc tế Tây Úc cũng nhiều, nhà có chút điều kiện kinh tế, vì tiền đồ của con cái mà nhịn ăn nhịn mặc đưa con đến đây theo học.
Loại cỏ rác này lại dám khiêu khích uy tín của ông ta, vậy phải nghiêm trị rồi, nếu không thì còn gì là quy củ phép tắc nữa chứ?
Bạn cần đăng nhập để bình luận