Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 783 - Thị sát thành phố Thiên Phủ.

“Xác lập quân lệnh? Làm không tốt thì rút lui” ?
Nghe những lời của Nhiếp Chấn Bang, bốn người đều hơi ngạc nhiên, trong ánh mắt của Hứa Ái Quốc thoáng qua một tia kinh ngạc, chiêu này của Nhiếp Chấn Bang tuy rằng khác thường nhưng hiệu quả cực kỳ tốt, chỉ một chiêu này cũng đủ hù dọa các thành phố khác có ý tưởng, chỉ riêng tiền vốn đầu tư cải tạo khu thành cũ của ba thành phố, tỉnh chỉ chịu trách nhiệm một phần nên áp lực không lớn.
Việc này xảy ra ở thời hiện đại, nghe ra có vẻ như là chuyện nghìn lẻ một đêm, thời đại nào rồi vẫn còn chuyện này xảy ra, đây không phải là cổ đại, làm như vậy có vẻ không phù hợp với trình tự tổ chức.
Nhưng bốn người đều hiểu rõ, đừng nói trình tự phù hợp hay không phù hợp, quân lệnh này chỉ cần bọn họ dám ký, đến lúc đó nếu thật sự làm không tốt thì Nhiếp Chấn Bang dứt khoát có phương pháp để bọn họ thực hiện quân lệnh, lãnh đạo các thành phố khác cũng không thể ngốc đến nỗi lấy thân mình làm thử nghiệm.
Sự phát triển của thành thị cũng chính là kiểu mẫu này, hiện tại sự phát triển kinh tế của toàn tỉnh rõ ràng là đang hướng đến phát triển các mặt tốt, nông nghiệp, công nghiệp, dịch vụ đều đang phô bày thế phát triển mạnh mẽ. Chậm một năm để tránh chiều hướng này sau đó lại tìm sự ủng hộ của tỉnh thì khác biệt không lớn, đến lúc đó không thể có chuyện quân lệnh loại này, lựa chọn thế nào cũng đều biết rằng tuyệt đối không thể chịu rủi ro vào thời điểm này.
Nhưng hiện nay, sự việc đã đến bước này, đã ở vào tình thế cưỡi trên lưng Cọp, không nhận lời thì Chủ tịch Nhiếp liệu có ý kiến gì không? Không ai đoán được, Hoàng Chấn Cầu cũng ngẩn người, việc cải tạo khu thành cũ Hoàng Chấn Cầu luôn suy nghĩ, luôn muốn làm, sao có thể nảy sinh tình huống này?
Trầm ngâm, sau giây phút trầm ngâm ngắn ngủi, hai người Lý Vân Hạc và Hồ Bảo Quang bên thành phố Hưng Châu sau khi trao đổi nhỏ vài câu, hai người liền ra quyết định, thành phố Hưng Châu không thể kéo dài, cũng không kéo dài được nữa, vẫn nhân cơ hội này dùng chỗ lúng túng khó xử của thành phố Hưng Châu trong tỉnh, đến lúc đó không phải dễ dàng xử lý như thế nữa. Dừng lại một chút, Lý Vân Hạc mở miệng nói:
- Chủ tịch, tôi và chủ tịch Bảo Quang đã bàn bạc, chúng tôi rất có lòng tin, chúng tôi nhất định sẽ không phụ lòng kỳ vọng của Chủ tịch và cấp trên, nhất định tỉ mỉ cẩn thận nghiêm túc làm tốt phương án quy hoạch cải tạo khu thành cũ và xây dựng khu thành mới, nhất định sẽ nộp lên cho Tỉnh ủy Ủy ban nhân dân tỉnh một đáp án hài lòng.
Nói đến đây, ý kiến của thành phố Hưng Châu về cơ bản đã không cần phải nói rõ nữa, lời nói đến đây đã đầy đủ rồi.
Đợi Lý Vân Hạc nói xong, Hoàng Chấn Cầu cũng mở miệng nói:
- Chủ tịch, tôi đồng ý ký quân lệnh trạng này.
Nói như vậy nhưng phương thức mà Lý Vân Hạc bọn họ nói không giống nhau, Hoàng Chấn Cầu nói như vậy, đã biểu đạt ra ý của anh ta, vấn đề cải tạo khu thành cũ của thành phố Thường Hồng, Hoàng Chấn Cầu chỉ có thể đại diện cho chính mình, anh ta muốn ký, nhưng Bí thư Thành ủy Hứa Ái Quốc có muốn hay không thì lại là chuyện khác.
Bên cạnh, gương mặt Hứa Ái Quốc trầm ngâm, Hoàng Chấn Cầu này được lắm, đến lúc này rồi vẫn không quên chơi mình một vố, thật đúng là ác độc.
Lập tức, Hứa Ái Quốc cũng gật đầu nói:
- Chủ tịch, tôi cũng đồng ý, tôi tin rằng bộ máy Thành ủy thành phố Thường Hồng nhất định sẽ đoàn kết nhất trí, suy xét cẩn thận, làm tốt quy hoạch và thực hiện tốt công việc, nhất định có thể hoàn thành chu đáo dự án cải tạo khu thành cũ.
Nhiếp Chấn Bang lúc này cũng thản nhiên gật đầu, bốn người đều đồng ý, điều này sớm đã ở trong tầm dự liệu của mình, mục đích làm như vậy cũng không phải muốn động đến bốn người này mà là làm khiếp sợ cho những người đến sau, khiến các thành phố cấp 3 khác không dám hành động thiếu suy nghĩ. Đối với người chấp hành thì cũng là một nỗi sợ hãi, cải tạo khu thành cũ là một công trình lớn, tài chính có liên quan sử dụng cũng trên trăm triệu, thậm chí trên một tỉ, đây là một môi trường lý tưởng dễ dàng nảy sinh hủ bại, làm như vậy đồng nghĩa với việc cho bọn họ đeo một chiếc vòng kim cô, làm không tốt đều phải nhường chức cho bậc hiền tài, nếu nảy sinh tham ô và công trình “Đậu phụ thối” điều này không phải cho mình thêm băn khoăn sao?
Ngẩng đầu nhìn quanh bốn người, nét mặt Nhiếp Chấn Bang rất nghiêm túc, trầm giọng nói:
- Được, bốn người các anh đều có lòng tin, có sự quyết đoán này, tôi rất vui mừng, tôi chờ tin tức của các anh.
Tốc độ của thành phố Thường Hồng và thành phố Hưng Châu đều rất nhanh chóng, vốn dĩ hai thành phố đã làm xong kế hoạch này, bây giờ chẳng qua làm một vài điều chỉnh thích hợp mà thôi. Không đến hai ngày, Hoàng Chấn Cầu và Hồ Bảo Quang đều lần lượt mang theo tài liệu và báo cáo xin lập dự án đến tỉnh, lần này Nhiếp Chấn Bang không chút kéo dài thời gian, sau khi cẩn thận tỉ mỉ xem tài liệu của hai thành phố cấp địa, Nhiếp Chấn Bang cũng phê ý kiến của mình lên trên tài liệu, cũng giống với ý kiến đã ký cho thành phố Thiên Phủ: Mong sự ủng hộ của Ủy ban Cải cách và Lập dự án tỉnh.
Dự án cải tạo khu thành cũ của thành phố Thiên Phủ và hai thành phố cấp địa sau khi chính thức lập dự án, bên Ủy ban Cải cách và Phát triển từ tiền đầu tư cải tạo của tài chính tỉnh khoản đầu tiên cấp cho thành phố Thiên Phủ một tỷ, hai thành phố cấp địa khác mỗi bên năm trăm triệu tiền đầu tư, lập tức tin tức này liền trở thành sự chú ý chấn động trong toàn tỉnh.
Chỗ Nhiếp Chấn Bang vẫn bình thường như lệ làm việc cũ, thông báo cho Phương Viên, mình và Phó Chủ tịch thường trực Tôn Gia Lạc, Phó Chủ tịch phụ trách đất đai và xây dựng Chu Nghị Ninh cùng đi tiến hành khảo sát khu thành cũ của ba thành phố này.
Trạm đầu tiên, đương nhiên là thành phố Thiên Phủ.
Tám giờ sáng ngày năm tháng chín, tầng dưới tòa nhà làm việc của Thành ủy Ủy ban nhân dân thành phố Thiên Phủ, toàn bộ thành viên bộ máy lãnh đạo Thành ủy thành phố Thiên Phủ đều có mặt, tại cổng quảng trường, cờ sắc tung bay, khí cầu lượn múa.
Tám giờ rưỡi, đoàn xe của Nhiếp Chấn Bang đúng giờ từ ngoài cổng đi vào, tuy Tỉnh ủy Ủy ban nhân dân tỉnh cũng ở thành phố Thiên Phủ, nhưng trình tự thị sát cần phải đi cũng không thể thiếu một bước.
Vừa xuống xe, Bí thư Thành ủy Thang Bính Quyền liền chạy lên nghênh đón:
- Chủ tịch, nhiệt liệt hoan nghênh!
Nhiếp Chấn Bang nhìn quanh khắp lượt, cười nói:
- Chủ tịch Bính Quyền, quá lời, quá lời rồi! Long trọng như vậy, tài chính thành phố Thiên Phủ có hạn, làm thế này thật là đem tiền xài trên lưỡi dao!
Phê bình không rõ ràng của Nhiếp Chấn Bang đã giữ thể diện cho Thang Bính Quyền, điều này Thang Bính Quyền cũng không phải không biết, cười ha hả nói:
- Chủ tịch phê bình đúng, chúng tôi nhất định sửa chữa, đây là lần đầu tiên Chủ tịch đến Thành ủy Ủy ban nhân dân thành phố thị sát chỉ đạo công tác, long trọng một chút cũng không hề gì.
Tiếp theo, đoàn người Nhiếp Chấn Bang và bộ máy lãnh đạo Thường vụ Thành ủy thành phố Thiên Phủ bắt tay nhau, Nhiếp Chấn Bang lại cười nói:
- Chủ tịch Gia Lạc, anh xem, chúng ta cũng sinh sống và làm việc dưới sự quản lý của thành phố Thiên Phủ, hôm nay Chủ tịch Thành Đống là vai chính, chúng ta đừng đến văn phòng nghe báo cáo nữa, đến thẳng khu ổ chuột xem xét, nghe tiếng nói của nhân dân, nghe tiếng nói của quần chúng, được không?
Đối với việc Nhiếp Chấn Bang đã giữ thể diện cho mình, Tôn Gia Lạc cũng hơi hài lòng, về mặt này, Nhiếp Chấn Bang đích thật là hết sức chu đáo tỉ mỉ, lập tức cười nói:
- Tôi không có ý kiến gì, không biết đồng chí Bính Quyền và đồng chí Thành Đống có suy nghĩ gì không?
Tiếp xúc với thành phố Thiên Phủ không giống với tiếp xúc các thành phố cấp 3 khác, cấp bậc và vị trí đặc thù của thành phố Thiên Phủ, lại thêm Thang Bính Quyền chính là thành viên ban lãnh đạo Thường vụ Tỉnh ủy, ngoài Nhiếp Chấn Bang, Thang Bính Quyền và Tôn Gia Lạc đều là kết giao cùng cấp thì khác biệt duy nhất là xếp hạng Ủy viên Thường vụ không giống nhau mà thôi.
Thị sát ở thành phố Thiên Phủ không nhất thiết phải tỏ ra đặc biệt nghiêm túc, đùa vui thích hợp cũng có thể làm dịu đi không khí giữa đôi bên.
Thang Bính Quyền nghe đến đây cũng cười nói:
- Chủ tịch Gia Lạc, tôi không có ý kiến, Chủ tịch Thành Đống vì việc này đã chuẩn bị hơn một năm rồi, hôm nay mọi việc đã sẵn sàng chỉ thiếu gió Đông, cảm tạ Tỉnh ủy Ủy ban nhân dân tỉnh đã đem gió Đông đến, chúng tôi đã không thể chờ đợi được nữa.
Lã Thành Đống cũng bước ra, trong nụ cười mang theo tự tin và bình thản, làm một cử chỉ mời, nói:
- Chủ tịch, Phó Chủ tịch Tôn, Phó Chủ tịch Chu, các vị lãnh đạo, mời đi lối này!
Đoàn người bước lên xe thương vụ mà Thành ủy Ủy ban nhân dân thành phố Thiên Phủ đã chuẩn bị, dưới sự dẫn đường của xe cảnh sát, đoàn người trùng trùng điệp điệp chạy nhanh ra cửa lớn của Thành ủy Ủy ban nhân dân thành phố, rẽ lên đường lớn, sau khi chạy chưa được năm phút liền quẹo vào một hẻm nhỏ.
Lã Thành Đống lúc này cũng hướng về Nhiếp Chấn Bang giới thiệu:
- Chủ tịch, phía trước là khu ký túc xá nhà máy của nhà máy nông cơ Hồng Quang thành Phố Thiên Phủ, sau khi nhà máy nông cơ Hồng Quang phá sản, đời sống công nhân viên chức ở đây tương đối khó khăn quẫn bách, đều là đám người trợ cấp khó khăn, lần này cải tạo khu thành cũ, gia đình công nhân viên chức của nhà máy nông cơ Hồng Quang phản ứng lớn nhất, đại đa số các gia đình đều rất nghèo, nơi này là một nơi có ý nghĩa đại diện tương đối.
Nhiếp Chấn Bang, Tôn Gia Lạc và Chu Nghị Ninh trao đổi ý kiến một chút, đều rất hài lòng, Nhiếp Chấn Bang gật đầu nói:
- Chủ tịch Thành Đống, rất tốt, cải tạo khu thành cũ không tránh khỏi liên quan đến hai vấn đề, dỡ bỏ nhà ở cũ ở nhà mới và vấn đề tiền bạc đời sống, nhà máy nông cơ Hồng Quang rất có ý nghĩa đại diện.
Xe trực tiếp chạy thẳng đến cửa nhà máy nông cơ Hồng Quang, vừa xuống xe, bốn phía đã tụ tập không ít người, bước vào khu nhà máy đập vào tầm mắt chính là một cảnh hỗn độn, nhà xưởng trước đây đã không còn nhìn ra dấu vết, bên trong nhà máy, bốn bên có thể nhìn thấy lều xây dựng vi phạm luật lệ, giữa các ngôi nhà hình như chỉ có một lối đi hơn một mét.
Dân chúng cư trú ở đây, dung mạo và quần áo trên người có thể nhìn thấy chắc chắn không thể là đầy đủ dinh dưỡng, từ điểm này cũng có thể nhìn thấy thành phố Thiên Phủ không muốn tạo ra cảnh dối trên lừa dưới, loại nhà máy này tất cả mọi người đều là hộ khó khăn, đều là đám người nghèo nhận tiền trợ cấp, muốn thương lượng tốt với họ đều là không có khả năng.
Nhiếp Chấn Bang chắp hai tay nói với đám đông:
- Các đồng chí công nhân của nhà máy nông cơ Hồng Quang, bác trai bác gái, các anh các chị, do Tỉnh ủy Ủy ban nhân dân tỉnh làm việc không tốt, mọi người đều phải chịu khổ cực.
Đường đường là Chủ tịch, tỏ ra thái độ này, một câu an ủi đơn giản như vậy lại có thể khiến người ta cảm nhận được tận đáy lòng có một dòng nước ấm, quần chúng xung quanh, đều hô lên:
- Chủ tịch, ngài cũng vất vả rồi!
Bước đến trước mặt một cụ bà, Nhiếp Chấn Bang cười nói:
- Bác gái, hiện nay khu thành cũ sắp đập bỏ, khu này sắp dỡ bỏ, mọi người sắp được ở nhà mới, thành phố có chính sách gì không? Có mong muốn gì không?
Nhiếp Chấn Bang thẳng thắn hỏi khiến một đám người của thành phố Thiên Phủ đều một phen toát mồ hôi. Xung quanh, có phóng viên đài truyền hình tỉnh và báo tỉnh đang nhìn, có quần chúng đang xem, có một đoàn lãnh đạo chính quyền tỉnh đang quan sát, bà lão nếu như nói điều gì đó không nên nói...
Bạn cần đăng nhập để bình luận