Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 1069: Hành động thể hiện thái độ

Kế tiếp, đoàn người của Nhiếp Chấn Bang thị sát mô phạm kiến thiết thôn mới của huyện Cận Dương, thôn Quang Minh, trấn Sơn Cảng, huyện Cận Dương.
Cách thị trấn huyện Cận Dương chừng mười km, ở bên trái đường quốc lộ làm bằng xi măng, có một quảng trường đã được xanh hóa.
Màu xanh bạt ngàn của cây long não, luống hoa và đài phun nước hình bầu dục, giữa quảng trường dựng lên một hòn đá lớn, với ba chữ “Thôn Quang Minh” trông rất bắt mắt.
Dọc theo con đường quanh co vào trong, các căn nhà kiến trúc đồng đều, trông rất bắt mắt.
Bí thư huyện ủy Ngô Đại Cát ở bên cạnh giới thiệu:
- Bí thư Nhiếp, Thôn Quang Minh là thôn đầu tiên của huyện chúng tôi, là thôn nhỏ của thành phố tôi, và là thôn mô phạm trong tỉnh. Hai năm gần đây, thôn Quang Minh đã nắm bắt cơ hội khai thác du lịch, phát triển công nghiệp trang trại, cả thôn là mô hình trang trại lớn, mỗi một hộ là một người tham gia vào sản xuất trang trại. Năm trước thu nhập của cả thôn là hơn hai trăm triệu. Số người của cả thôn là bốn nghìn ba trăm người, bình quân của mỗi người trừ đi vốn và thuế là hơn bốn vạn, gần đạt đến mức thu nhập của thành phố tuyến một trong nước.
Nói xong, Vinh Xương cũng bổ sung:
- Bộ máy của thôn tràn đầy nhiệt huyết, sau khi khảo sát và nghiên cứu tỉ mỉ, tất cả các nhà trong thôn, do Viện Kiến trúc thống nhất quy hoạch môi trường của thôn, thôn trích ra hơn mười triệu tiền quỹ xây dựng nhà máy nước. Nhà nào cũng có hệ thống cung cấp nước uống.
Thấy giới thiệu như vậy sắc mặt của Nhiếp Chấn Bang rất vui vẻ. Thân làm lãnh đạo, chủ quản một phương, chỗ để thể hiện năng lực và thành tích là đời sống của người dân. Nếu người dân sống sung túc xem như là thành công.
Nhiếp Chấn Bang cẩn thận đi thăm từng nhà. Nhìn vẻ mặt chân thành của người dân, Nhiếp Chấn Bang vô cùng hài lòng.
Khi dời huyện Cận Dương, trước khi lên xe, Nhiếp Chấn Bang cố tình quay người lại nói:
- Thành tích công tác của huyện Cận Dương rất xuất sắc, thành phố Lư Cát nhất định phải mở rộng tư tưởng và phương pháp của huyện, để người dân toàn thành phố đều có được lợi ích thực tế.
Sau khi trở lại thành phố Hồng Thành, ngay sau đó Nhiếp Chấn Bang thị sát sân bay Hồng Thành, nhà máy thiết bị cơ khí Hồng Thành, Công ty hữu hạn Hồng Giang và xí nghiệp khai thác mỏ.
Khi thị sát những xí nghiệp này, Nhiếp Chấn Bang đều chăm chú lắng nghe báo cáo, trước đây tồn tại một số khó khăn, trong quá trình phát triển có một số nhầm lẫn và đưa ra ra chỉ thị.
Nhiếp Chấn Bang nhấn mạnh, thành phố Hồng Giang, ngành công nghiệp thứ ba phát triển, ngành trụ cột là nông nghiệp, công nghiệp và xây dựng cũng không thể bị thụt lùi. Cần đánh giá tình hình, đẩy nhanh quá trình hội nhập, đẩy nhanh việc điều chỉnh cơ cấu công nghiệp theo nhu cầu thị trường, tăng sức mạnh công nghệ để bắt kịp.
Phương Viễn Sơn dùng điều khiển tắt ti vi, ngồi nhắm mắt nghỉ ngơi trên ghế, xoa bóp đầu.
Lúc này Phương Viễn Sơn không thể không thừa nhận, năng lực của Nhiếp Chấn Bang đích thực là rất khá, mình không thể sánh bằng.
Ở đằng sau, vợ của Phương Viễn Sơn đi tới thấp giọng nói:
- Anh Phương, nghỉ ngơi đi, sáng sớm mai, anh còn phải đi sân bay đón lãnh đạo của Ban Tổ chức đấy.
Nói tới đây Phương phu nhân tò mò nói:
- Anh Phương, Bí thư Nhiếp ngày mai có đến không?
Phương Viễn Sơn hơi ngạc nhiên, trước giờ chưa từng nói chuyện công ở nhà, vợ cũng chưa từng hỏi, hôm nay lại hỏi như vậy, khiến Phương Viễn Sơn ngạc nhiên:
- Chiều nay, ở hội nghị thường vụ, Bí thư Nhiếp đã nói rõ rồi, ngày mai anh ấy không đến.
Câu nói này khiến vợ Phương Viên Sơn trở nên vui vẻ nói:
- Anh Phương, Bí thư Nhiếp cũng quá sĩ diện đi, anh ta làm như vậy không sợ bên trên nhìn xuống sao?
Nghe tới đây, Phương Viễn Sơn khinh thường nói:
- Nhiếp Chấn Bang làm như vậy không phải tỏ thái độ đâu, lần này nhân sự của Hồng Giang có sự điều chỉnh, ba chức vụ tất cả đều do thủ đô điều xuống. Điểm này đã cho thấy tất cả. Nhiếp Chấn Bang không vừa ý, cán bộ lãnh đạo của Hồng Giang cũng không vừa ý. Bây giờ Nhiếp Chấn Bang làm như vậy là tỏ thái độ không vừa ý với bên trên, đổi là tôi cũng làm như vậy.
Thấy bà xã vẻ mặt nghi hoặc, Phương Viễn Sơn trầm giọng nói:
- Năng lực và tư duy của Nhiếp Chấn Bang tuyệt đối không đơn giản như bên ngoài đánh giá, đây là một chính khách vô cùng dày dạn.
Phương Viễn Sơn hỏi ngược lại bà xã:
- Em cho rằng việc, Nhiếp Chấn Bang không đi sẽ khiến bên trên không hài lòng?
Điều này làm cho Phương phu nhân có chút kinh ngạc, gật đầu nói:
- Đương nhiên, tổ chức cử đồng chí đến nhậm chức, Nhiếp Chấn Bang là nhân vật đứng đầu, không tham gia, là muốn nói cho bên trên thấy việc anh ta không hài lòng với sự sắp xếp đó, không phải là anh ta công khai trở mặt với bên trên sao, bên trên liệu có dung nạp anh ta không?
Những lời của vợ khiến Phương Viễn Sơn buồn cười:
- Em sai rồi, theo thông lệ, nhân vật số một thì không nhất thiết phải đích thân đến sân bay đón. Ngoài ra quan hệ của Nhiếp Chấn Bang với bên trên không đơn giản như em nghĩ. Chỉ cần lãnh đạo hạt nhân cho là không vấn đề gì thì Nhiếp Chấn Bang cũng không sao. Đấy là điểm thông minh của anh ta.
Nói tới đây Phương Viễn Sơn phất tay nói:
- Được rồi không nói những chuyện này, đi ngủ đi.
Trong lòng Phương Viễn Sơn, mọi hành động của Nhiếp Chấn Bang đều nghiền ngẫm triệt để, không tham gia tiếp đón mà chỉ đợi ở Tỉnh ủy, một mặt là biểu đạt ý kiến với bên trên, lần này cấp trên điều người ở ngoài đến, không dùng đến lãnh đạo của Tỉnh, có chút quá đáng.
Lần này những người ở bên trên đã cảm giác được áp lực của Nhiếp Chấn Bang. Sự việc chỉ có thể làm một lần không thể làm lần hai, như vậy Nhiếp Chấn Bang sẽ không phải chịu nhiều áp lực sau này, chuyện này Nhiếp Chấn Bang đã quyết rồi, nếu tiếp tục bức bách sẽ dẫn đến sự phản kháng quyết liệt của Nhiếp Chấn Bang, không ai muốn thấy kết cục đó.
Ngoài ra, các cán bộ sinh ra và trưởng thành ở tỉnh Hồng Giang sẽ có cảm kích với Nhiếp Chấn Bang. Dù sao Nhiếp Chấn Bang cũng vì lợi ích của họ mà đã phản ứng như vậy. Đến lúc đó, trong tỉnh Hồng Giang, uy tín của Nhiếp Chấn Bang sẽ càng cao.
Thứ ba, đối với lãnh đạo mới đến, là một sự nể sợ. Điều này trực tiếp nói với họ, tỉnh Hồng Giang không phải nơi muốn làm gì thì làm.
Một công ba việc, đây cũng là nguyên nhân mà Phương Viễn Sơn khâm phục. Nếu đổi là anh ta cũng không làm được đến mức đó cũng không có can đảm làm chuyện đó. Lúc này không thể không nói tiếng khâm phục.
Ngày một tháng ba vừa là thời điểm qua tết nguyên tiêu. Mười giờ sáng, ở cổng của trụ sở Tỉnh ủy, Nhiếp Chấn Bang đứng ở bậc thang, hai bên là Phó bí thư tỉnh ủy Tần Quảng Hán và Chủ nhiệm Ủy ban Chính trị Pháp luật Trần Nhạc.
Hai chiếc xe thương vụ Coaster chầm chậm lái vào Đại viện. Dừng lại ở cổng, đoàn người bước ra, người dẫn đoàn là Phó trưởng ban tổ chức Trương Đông Thăng, Nhiếp Chấn Bang không quen người này lắm, Phó trưởng ban mới đề bạt nghe nói là đến từ tỉnh Kim Mai. Tình hình cụ thể thế nào Nhiếp Chấn Bang không đi tìm hiểu kỹ lắm.
Bề ngoài Nhiếp Chấn Bang cũng đi tiếp đón, đưa tay ra nói:
- Phó trưởng ban Trương, hoan nghênh hoan nghênh, cảm ơn tổ chức đã quan tâm và ủng hộ. Cảm ơn tổ chức đã đưa tới cán bộ đắc lực như vậy.
Tuy nói như vậy, đối diện với ba vị lãnh đạo mới, Nhiếp Chấn Bang không biểu lộ nhiệt tình mấy, nhẹ nhàng bắt tay coi như là biểu lộ ý tứ của mình.
Liền nghiêm túc nói:
- Phó trưởng ban Trương, đã chuẩn bị xong rồi, chúng ta vào trong thôi.
Thái độ như vậy của Nhiếp Chấn Bang rất chừng mực, vừa không để Trương Đông Thăng bắt bẻ được, lại khiến ông ta cảm nhận được sự lãnh đạm.
Có chút ngại ngùng Trương Đông Thăng cười mỉa nói:
- Sớm đã nghe nói tác phong làm việc của đồng chí Nhiếp Chấn Bang vô cùng thực tế. Lần này, tôi coi như đã được đích thân lĩnh giáo, mời Bí thư Nhiếp!
Đoàn người ngồi theo vị trí, sau khi xác định chỗ ghế chủ tịch, theo trình tự của hội nghị, lần lượt từng mục, Trương Đông Thăng đại biểu tuyên đọc một loạt bổ nhiệm nhân sự. Tổ chức quyết định, bổ nhiệm Hoàng Văn Vĩ đảm nhiệm Tỉnh ủy uỷ viên tỉnh Hồng Giang, ủy viên thường vụ. Phó chủ tịch tỉnh, Phó bí thư, đề nghị vào chức Phó chủ tịch tỉnh.
Bổ nhiệm đồng chí Khương Xuân Dương đảm nhiệm chức Uỷ viên tỉnh ủy Hồng Giang, Chủ tịch Mặt trận Tổ quốc.
Bổ nhiệm Liêu Quang Hoa đảm nhiệm Uỷ viên tỉnh Hồng Giang, đề cử Phó chủ tịch tỉnh Hồng Giang.
Sau khi tuyên đọc xong một loạt quyết nghị bổ nhiệm, ba người lần lượt phát biểu.
Sau đó Đại hội tuyên bố chấm dứt, Nhiếp Chấn Bang đứng dậy cười nói:
- Phó trưởng ban Trương, hiếm khi tới Hồng Giang, lần này lại đưa đến một cán bộ đắc lực. Trong tỉnh đã chuẩn bị dùng cơm, hi vọng ông không từ chối ăn bữa cơm trưa đã rồi hãy đi.
Thấy Nhiếp Chấn Bang nói vậy, Trương Đông Thăng hào hứng gật đầu, trong lòng cũng đang nghĩ Nhiếp Chấn Bang tuy không vui nhưng đây là xã giao, xem ra cũng không quá tệ.
Nhưng khi Phó trương ban Trương thấy cơm được chuẩn bị thì ngây ngẩn người, cơm công tác vẫn là cơm công tác, không rượu, không có món ăn phong phú, theo quy định của điều lệ Tam công, tuyệt đối phù hợp theo tiêu chuẩn ba thức ăn một canh.
Nhiếp Chấn Bang rất nhanh đã ăn xong, Nhiếp Chấn Bang trước giờ không thích ăn chậm nuốt từ từ, ăn như hổ đói mới là phong cách của Nhiếp Chấn Bang.
Sau khi ăn xong Nhiếp Chấn Bang đứng dậy cười nói:
- Phó trưởng ban Trương, thật là có lỗi, buổi chiều có công chuyện nên bữa trưa không uống rượu được, tôi đành xin phép trước.
Bạn cần đăng nhập để bình luận