Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 856: Tình cảnh bất trắc.

Nhiếp Chấn Bang vừa dứt lời, bên này, chiếc xe dừng sát vào cửa hội trường Tỉnh ủy. Vừa mở cửa xe, bên ngoài, một nhân viên văn phòng Tỉnh ủy mồ hôi nhễ nhại bước lên, nói nhỏ mấy câu vào tai Trưởng ban Thư ký Tỉnh ủy.
Lập tức, Trưởng ban Thư ký Tỉnh ủy biến sắc, bước đến bên cạnh Tô Quyết hạ giọng nói nhỏ.
Đối với cảnh này, Thạch Kiến Đông không chút để ý trong mắt. Tuy nhiên, Thạch Kiến Đông hoàn toàn không nói gì. Đã đến tầng lớp của ông ta, đương nhiên hiểu rõ, lúc nào cần nhắm mắt làm ngơ. Nếu tỉnh Ba Thục thật sự xảy ra chuyện gì, đến lúc đó đương nhiên sẽ có người xử lý. Hiện nay hả? Mình lại không đáng làm kẻ ác.
Sắc mặt Tô Quyết cũng đang thay đổi, yên lặng một lúc, Tô Quyết chạy lên đón, nói:
- Bộ trưởng Thạch! Xem ra hôm nay anh và đồng chí Chấn Bang nhất định phải ăn cơm trưa rồi mới đi.
Nói đến đây, Tô Quyết giải thích:
- Bộ trưởng Thạch! Vừa mới nhận được tin, dân chúng trong tỉnh không biết thông qua đường nào, biết đồng chí Chấn Bang hôm nay phải rời Ba Thục. Hiện nay, bên ngoài đã tụ tâp rất đông quần chúng.
- Ồ! Có quần chúng tụ tập? Không phải à khiếu kiện vượt cấp chứ?
Thạch Kiến Đông nhướn mày, một câu nói nhẹ nhàng từ trong miệng thốt ra.
Khiếu kiện vượt cấp, đây quả là chuyện lớn. Bất kể là chính quyền cấp nào, gặp phải chuyện thế này, đều là thất trách nghiêm trọng. Thử nghĩ xem, dân chúng mà anh quản lý bị áp bức đến mức độ nào, cùng đường mới tụ tập kêu oan. Tuy nói, khiếu kiện vượt cấp pháp luật không cho phép, nhưng, hễ nảy sinh chuyện này, bất kỳ chính quyền cấp nào cũng đều chịu không nổi. Đây chính là việc phải gánh vác trách nhiệm lãnh đạo.
Tô Quyết lắc đầu nói:
- Bộ trưởng Thạch, anh đây là đang chế nhạo chúng tôi. Tôi thật sự ghi nhớ một câu nói của Tổng Bí thư Thẩm: Bất cứ lúc nào cũng không được bán đứng dân chúng, dân chúng không còn đường đi, đến lúc đó, dân sẽ bán anh đi. Lần này, quần chúng trong tỉnh nghe nói đồng chí Chấn Bang sắp rời Ba Thục, có lòng đến đây tiễn đồng chí Chấn Bang.
Thạch Kiến Đông lúc này càng có hứng thú. Cảnh tượng muôn dân đưa tiễn, Thạch Kiến Đông không phải là chưa từng nhìn thấy. Trong Đảng, cán bộ ưu tú, cán bộ tốt vẫn chiếm số đông. Yêu cầu của dân chúng rất đơn giản, không nhất định cần anh người cán bộ này thật thanh liêm, trong sạch vô tư. Chỉ cần anh kéo nền kinh tế địa phương phát triển, để quảng đại quần chúng nhân dân thật sự rõ ràng nhận được lợi ích thực tế và chỗ tốt. Dân chúng đều nhớ đến mặt tốt của anh.
Nếu nói ở Vọng Hải, hoặc ở Lê Châu Tây Bắc, Nhiếp Chấn Bang có lực hiệu triệu này, Thạch Kiến Đông tin. Nhưng, ở Ba Thục Nhiếp Chấn Bang thuyên chuyển công tác đến đây mới hơn một năm. Nhanh như vậy đã có được uy tín lớn. Việc này hơi khó tin.
Đưa tay lên, Thạch Kiến Đông mở miệng nói:
- Bí thư Tô, đồng chí Chấn Bang, chúng ta cùng qua xem nhé! Dân chúng có ý tốt, nhưng, cứ như thế này cũng không phải là một chuyện hay. Có thể khuyên bảo thì cố gắng khuyên bảo mọi người giải tán đi. Truyền ra ngoài không biết Ba Thục xảy ra chuyện gì.
Thạch Kiến Đông cũng đã nói như vậy. Hàng loạt người tỉnh Ba Thục, bao gồm cả Nhiếp Chấn Bang trong đó, đương nhiên chỉ có thể theo cùng. Từ hội trường Tỉnh ủy vòng qua một góc cua, trước mặt chính là quảng trường của trụ sở làm việc Tỉnh ủy Ủy ban nhân dân tỉnh. Lúc này, từ bên này hướng nhìn ra bên ngoài, ở hai bên đường lớn, đã tụ tập hơn một ngàn người dân. Trong đám đông, vài biểu ngữ đã được giơ lên cao.
- Chủ tịch Nhiếp, xin ngài ở lại!
- Chủ tịch. Chúng tôi không nỡ rời xa ngài!
- Chủ tịch! Nhân dân Ba Thục sẽ không quên ngài.
Vân vân...
Biểu ngữ đều tương tự nội dung như vậy. Nhìn thấy cảnh này, Thạch Kiến Đông cũng hơi xúc động. Làm quan, có thể làm được như Nhiếp Chấn Bang có thể nói chết cũng không hối tiếc.
Nhớ lúc đầu, lúc Bí thư tiền nhiệm tỉnh Ba Thục – đồng chí Tăng Thái Bình bất ngờ qua đời, dù cho truyền thông có ca ngợi, tỉnh Ba Thục cũng không xuất hiện tình huống này.
Nhìn thấy trụ sở làm việc Tỉnh ủy Ủy ban nhân dân tỉnh có một đoàn người đi ra. Dân chúng hơi xúc động. Trong đám đông, có người hô to:
- Chủ tịch Nhiếp, anh không thể đi! Chúng tôi vẫn muốn anh mang đến cho chúng tôi đến những điều tốt đẹp hơn.
Câu này, nhận được không ít đồng tình của nhân dân, đều hô theo.
Nhìn thấy cảnh này, Nhiếp Chấn Bang hơi xót xa trong lòng, có cảm giác muốn khóc. Còn nhớ rõ, có người từng nói, khóc, đôi khi không phải là biểu hiện của sự yếu đuối.
- Bộ trưởng Thạch, để tôi đi khuyên nhủ mọi người.
Giọng nói Nhiếp Chấn Bang hơi khác thường. Lúc này, Lý Vân Hạc cũng cầm một cái loa bước lên.
Cầm lấy loa, Nhiếp Chấn Bang nói lớn:
- Các hương thân phụ lão, bình tĩnh một chút!
Nói đến đây, Nhiếp Chấn Bang quay đầu nói thẳng với Tô Quyết bên cạnh:
- Bí thư Tô! Anh xem, hiện trường quần chúng đông như vậy, trên đường, dòng xe cộ không ngừng dừng lại. Có nên mời các đồng chí bên cảnh sát giao thông tạm thời thực hiện quản chế giao thông đối với đường lớn Thiên Phủ không?
Đối với yêu cầu chu đáo này của Nhiếp Chấn Bang, Tô Quyết đương nhiên không thể không nhận lời. Không cần Tô Quyết nói, bên cạnh, Chủ nhiệm Ủy ban Chính trị Pháp luật Hầu Văn Khôi đã hành động. Vốn dĩ, tại hai đầu đám đông, đều có người của hệ thống công an ở xung quanh. Ra lệnh một chút, rất nhanh, hai đầu đã tạm thời bị giao thông quản chế.
Nhiếp Chấn Bang tiến lên một bước, tiếp tục nói:
- Các vị hương thân phụ lão! mọi người bình tĩnh một chút! Tình cảm của mọi người, tôi có thể hiểu. Nhưng, điều mà tôi muốn nói, thành tích mà tỉnh Ba Thục đạt được, đây không phải là công lao của một mình Nhiếp Chấn Bang tôi, đây là Tỉnh ủy tỉnh Ba Thục và bộ phận cán bộ lãnh đạo các thành phố cấp 3 ở phía dưới, đây là công lao của toàn thể cán bộ tỉnh Ba Thục. Hiện nay, tỉnh Ba Thục chúng ta vừa phải trải qua một trận động đất đặc biệt lớn trăm năm mới gặp. Sau trận động đất này, người Ba Thục chúng ta đã thể hiện tính bất khuất, anh dũng can đảm, tinh thần hiến dâng không vụ lợi của mình, đây là công lao của toàn thể nhân dân Ba Thục. Nhiếp Chấn Bang có tài đức gì có thể nhận được sự chiếu cố của mọi người. Tôi rất vinh hạnh, cũng rất cảm ơn mọi người. Nhưng, thiên hạ không có buổi tiệc nào là không tàn. Tổ chức cấp trên vẫn cần tôi đến cương vị công tác trọng yếu hơn để tiếp tục phấn đấu. Tôi tin rằng, nhân dân Ba Thục vô tư nhất định có thể hiểu, có phải không?
Vừa dứt lới, mọi người có vẻ khá trầm ngâm. Nhiếp Chấn Bang lại tiếp tục nói:
- Các vị hương thân phụ lão! Tôi đến nơi khác, cũng là vì đất nước, vì nhân dân địa phương khác cống hiến sức lực của tôi. Tôi nghĩ, mọi người cũng không thể ích kỉ như vậy.
Đây là một câu nói đùa của Nhiếp Chấn Bang, lập tức khiến không ít người đều cười lên. Trong đám đông, có người mở miệng nói:
- Chủ tịch nói rất đúng. Lần này, Ba Thục chúng ta gặp phải động đất, khắp nơi cả nước đều toàn lực giúp đỡ. Chúng ta không thể ích kỉ như vậy, giữ lấy Chủ tịch Nhiếp không buông.
Trong đám đông, Nhiếp Chấn Bang nhìn thấy công nhân viên chức của nhà máy Hồng Tinh trước đây, nhìn thấy hộ đặc biệt khó khăn của cải tạo khu ổ chuột thành phố Thiên Phủ, nhìn thấy không ít tiểu thương buôn bán nhỏ. Những nét mặt tương tự giống vậy.
Nhiếp Chấn Bang lại nói:
- Các vị phụ lão hương thân! Ở đây, tôi có thể nói cho mọi người biết, tỉnh Ba Thục dưới sự dẫn dắt của Bí thư Tô, của bộ máy Ủy viên thường vụ mới của tỉnh Ba Thục, tôi tin rằng, Ba Thục của chúng ta trong tương lai nhất định sẽ càng ngày càng tốt đẹp. Quê hương chúng ta, nhất định sẽ càng ngày càng xinh tươi. Vừa rồi, tôi ở trong đám đông nhìn thấy được rất nhiều gương mặt quen thuộc. Có các đồng chí buôn bán ở khu chợ đêm, cũng có cư dân của khu vực cải tạo nội thành cũ, còn nhìn thấy cả công nhân viên chức của tập đoàn Hồng Tinh. Tôi rất yên tâm, cũng rất vui. Cuộc sống hiện nay của mọi người đều rất tốt. Như vậy, là phụ mẫu của một tỉnh, tôi rất thỏa lòng. Đây chính là mục tiêu mà tôi và toàn thể đồng nghiệp Tỉnh ủy tỉnh Ba Thục, là mục tiêu mà cán bộ lãnh đạo toàn tỉnh Ba Thục đều đang theo đuổi. Khi tiệc tàn thì người tan, mọi người đều giải tán, giải tán nhé! Làm tốt công việc của mình. Đây chính là báo đáp tốt nhất, báo đáp lớn nhất đối với tôi.
Không thể không nói sức hấp dẫn nhân cách cá nhân của Nhiếp Chấn Bang, vẫn là hết sức mạnh mẽ. Những lời này nói ra, không có gì ba hoa khoác lác, cũng không chọn lọc từ ngữ gì quá nghiêm nghị. Trái lại, Nhiếp Chấn Bang vẫn không ngừng làm giảm bớt đi thành tích của mình ở Ba Thục, đem ảnh hưởng của bộ máy Tỉnh ủy đương nhiệm Ba Thục phô bày ra. Làm như vậy, không nghi ngờ gì nữa, là rất đúng đắn.
Việc này đối với hình tượng đám người Tô Quyết ở tỉnh Ba Thục là tăng lên tích cực, là tuyệt đối có lợi đối với công tác phát triển tỉnh Ba Thục.
Thạch Kiến Đồng hài lòng gật đầu. Nhận thức tổng thể này của Nhiếp Chấn Bang, chú ý tác phong đại cục, chắc chắn khiến ông ta rất tán thành.
Dưới lời khuyên của Nhiếp Chấn Bang, đầu tiên, nhà máy Hồng Tinh cùng với những người buôn bán nhỏ bên chợ đêm đều lục tục tản ra. Cứ như vậy, đám đông cũng lục tục tản hết.
Bên này, Tô Quyết một lần nữa chạy lên đón:
- Bộ trưởng Thạch, đồng chí Chấn Bang! hiện nay cũng đã hơn mười hai giờ, nếu về thủ đô, trên đường cũng cần một khoảng thời gian. Tôi thấy, hay là ở đây ăn bữa cơm trưa rồi hãy đi.
Thạch Kiến Đông lúc này tâm trạng rất tốt, nhìn đồng hồ, mỉm cười nói:
- Đồng chí Chấn Bang, đã trưa rồi. Vậy chúng ta cung kính không bằng tuân mệnh, thế nào?
Nhiếp Chấn Bang cũng cười nói:
- Bộ trưởng Thạch! Cá nhân tôi không có ý kiến gì, thậm chí, tôi cầu còn không được. Đúng dịp, mượn cơ hội này cùng với Bí thư Tô, cùng với các đồng chí của Tỉnh Ba Thục nói lời từ biệt.
Tại nhà khách Tỉnh ủy tỉnh Ba Thục, trong phòng yến tiệc của lầu thượng khách, bộ máy Tỉnh ủy tỉnh Ba Thục cộng với Thạch Kiến Đông và Nhiếp Chấn Bang, hợp lại thành một chỗ ngồi. Đương nhiên, ở đây không thể thiếu một phen nâng ly hạ chén.
Một giờ chiều, sau khi cơm trưa xong, tại cửa nhà khách Tỉnh ủy, Nhiếp Chấn Bang và Thạch Kiến Đông khởi hành hướng về phía sân bay quốc tế Thiên Phủ.
Lần này, Thạch Kiến Đông đến đây bằng chuyến bay dân dụng. Tuy nhiên, đặc biệt bao cả khoang hạng nhất. Ngoài ra, đường lên máy bay cũng không cùng đường với dân chúng thông thường.
Mặc dù đã ăn trưa, nhưng sự điều chỉnh thời gian tuyến đường hoàn toàn không có bât kỳ vấn đề gì. Vừa đến sân bay đã có chuyến bay đang chờ đợi ở đó.
Sau khi từ con đường thượng khách của sân bay đến thẳng sân bay lên máy bay, Nhiếp Chấn Bang và Thạch Kiến Đông cũng ngồi xuống. Bên cạnh, tiếp viên đã mang nước ngọt đến. Thạch Kiến Đông điều chỉnh lại độ chếch của chỗ ngồi, đổi một góc độ thoải mái, quay đầu nhìn Nhiếp Chấn Bang nói:
- Đồng chí Chấn Bang! Lần này, áp lực của cậu cũng không nhỏ.
Bạn cần đăng nhập để bình luận