Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 872: Yêu cầu nhỏ.

Người tới khoảng trên dưới ba mươi tuổi. Tuy nhiên, tướng mạo người ngoại quốc trên cơ bản đều là như vậy, tuổi tác gì đó, đối với Nhiếp Chấn Bang, năm mươi hay là hai mươi cũng không khác nhau là mấy.
Người này, tự nhiên mà tỏa ra một loại khí độ, nhìn trang phục có thể nhận ra, là đều được làm thủ công từ Milan.
Bên cạnh, Kusaide thấp giọng nói:
- Anh Nhiếp, đây là Joseph Siny đến từ gia tộc Tổng thống Siny. Người này là con cả của Thổng thống Siny. Nhưng Joseph trời sinh không thích chính trị, vẫn luôn làm việc ngoài chính trị. Ở đất nước Thổ Nhĩ Kỳ chúng tôi, anh ta có rất nhiều tài sản. Người này là nhà giàu số một của Thổ Nhĩ Kỳ. Vì anh ta không quan tâm đến chính trị cho nên anh ta có quan hệ rất tốt với các gia tộc. Lần này nhất định phải nể mặt rồi.
Thông qua phiên dịch, Nhiếp Chấn Bang cũng có chút kinh ngạc. Triệu Tinh Long vốn đã là một cực phẩm rồi, thật không ngờ, ở Thổ Nhĩ Kỳ này, lại gặp được một cực phẩm giống như Triệu Tinh Long nữa.
Nhiếp Chấn Bang lập tức đưa tay ra, mỉm cười nói:
- Rất vinh hạnh được biết anh, anh Siny. Tôi tin rằng, anh Siny đây nhất định sẽ cho tôi một câu trả lời hài lòng.
Siny lúc này cũng rất hài lòng. Vừa rồi, sau khi Ivanov bị thua, Joseph Siny liền rất hứng thú với Nhiếp Chấn Bang. Hiện giờ nhìn thấy người thi đấu không ngờ lại chính là nhân vật đầu não trong mấy người phương Đông này, Joseph cũng hết sức bất ngờ, lòng hiếu kỳ càng tăng cao.
Joseph giơ tay, bắt tay rồi nói:
- Gọi tôi là Joseph là được rồi. Bạn bè đều gọi tôi như thế. Nhiếp tiên sinh, nếu như có thể, hãy cùng uống với tôi một ly rượu được chứ?
Nhiếp Chấn Bang suy nghĩ một lát rồi gật đầu nói:
- Đương nhiên, rất vinh hạnh.
Nói xong, Nhiếp Chấn Bang cũng quay lại nhìn vẻ mặt xanh mét của Emerson, nói:
- Thiếu gia Emerson tôn kính, tôi tin rằng, ngài nhất định là một người giữ chữ tín, ba ngày sau chúng ta gặp lại.
Quán bar Joseph, thật sự là quán bar của một mình Josph. Toàn bộ đồ trang trí, thiết kế của quán bar hoàn toàn là theo phong cách xa hoa nhất. Nhưng trong quán lại không có một người khách nào khác, tiếng nhạc nhẹ nhàng vang lên.
Nhân viên phục vụ, người pha rượu, mọi thứ trong quán đều đầy đủ. Joseph có vẻ hết sức tự hào, thở mạnh, mỉm cười giới thiệu:
- Anh Nhiếp, đây chính là quán bar của tôi. Tôi rất thích loại không khí này trong quán rượu, nhưng con người tôi lại không thích nhiều người, nên tôi đã tự tạo cho mình một quán rượu riêng.
- Lluis, đem rượu quý ra đây.
Joseph chỉ vào một người pha rượu, lập tức giới thiệu:
- Lluis, đây là người pha chế rượu riêng của tôi, đến từ Pháp. Cậu ấy là một người pha rượu rất tuyệt với. Nào, hãy nếm thử một chút rượu Louis XIII. Loại rượu này được mua lại từ tay một người sưu tập.
Nhiếp Chấn Bang cũng cười nói:
- Joseph, anh mới là người yêu thích rượu thật sự. Rượu sở dĩ quý giá vì nó có giá trị thưởng thức. Nếu như cất giữ thì nó không còn giá trị nữa rồi.
Tuy thời gian giao lưu của hai người không dài, chỉ khoảng hai giờ, nhưng có vẻ rất thành công. Joseph này, loại khí độ tao nhã, khí phách tự ti này, người bình thường không thể bắt chước được. Mặc dù là bắt chước cũng sẽ không thể được như vậy. Đây là loại kiêu ngạo phát ra từ trong nội tâm. Đây chính là khí phách của người trong gia tộc đệ nhất.
Làm tốt quan hệ với Joseph cũng là điều cần thiết. Nếu đã đạt được sự tán thành của gia tộc Siny, sẽ có tác dụng rất lớn đối với kế hoạch của mình.
Hai người thường xuyên qua lại, nói chuyện rất ăn ý.
Thời gian ba ngày nhanh chóng trôi qua. Nhưng khi mặt trời xuống núi ở ngày thứ ba, Nhiếp Chấn Bang vẫn chua thu được một tỷ đô của Emerson.
Đối với chuyện này, Kusaide có vẻ hết sức sốt ruột, nhớn nhác. Khi đồng hồ vừa mới chỉ 8h tối, Kusaide liền vội vàng đến phòng của Nhiếp Chấn Bang.
Đặt mông ngồi xuống ghế salon, Kusaide tức giận nói:
- Anh Nhiếp, chúng ta bị chơi xỏ rồi. Tên khốn Emerson đùa bỡn chúng ta.
- Kusaide, không cần vội, cậu cần phải giữ gìn phong độ. Cậu là người kế thừa của gia tộc Osman, cậu cần phải kiêu ngạo.
Mấy ngày nay, quan hệ của Kusaide và Nhiếp Chấn Bang tiến triển rất nhanh. Bây giờ, Kusaide đã hoàn toàn sùng bái Nhiếp Chấn Bang.
Dừng một chút, Nhiếp Chấn Bang đứng lên, mỉm cười nói:
- Kusaide, gọi điện thoại cho Joseph, nói tối nay tôi mời anh ấy đi xem một trò hay. Ngoài ra, cậu biết chỗ ở của Emerson chứ?
Emerson lỡ hẹn, Nhiếp Chấn Bang cũng đã sớm dự đoán được. Một tỷ đô, con số này là một con số mà Emerson không thể thực hiện được. Tổng tài sản của Emerson, nhiều lắm cũng chỉ bằng đó. Trong ba ngày, Emerson tuyệt đối không thể gom đủ. Hơn nữa, Nhiếp Chấn Bang dám chắc, Emerson tuyệt đối sẽ không tìm về nhà để xin giúp đỡ.
Phàm là thế gia, trong nước hay ngoài nước đều như nhau. Cho dù là người thừa kế, cũng không thể xin giúp đỡ trong hoàn cảnh này, xin giúp đỡ chẳng khác nào bỏ đi vị trí người thừa kế. Không ai muốn cả.
Cho nên, sau khi Kusaide nói xong, Nhiếp Chấn Bang không hề thấy bất ngờ. Hơn nữa, trong vòng ba ngày, Nhiếp Chấn Bang đã sắp xếp xong mọi thứ. Ngay sau đêm đó, Nhiếp Chấn Bang đã cho người của bộ phận lữ hành và bộ phận thông tin theo dõi Emerson, hiện giờ đã tra được địa chỉ chính xác của Emerson.
Emerson cũng thật to gan. Gã cũng không rời khỏi thành phố Busa mà ở trong một biệt thự ở đây. Có lẽ, Emerson nhất định chắc mẩm rằng Nhiếp Chấn Bang không dám bắt mình.
Phía nam ngoại thành, thành phố Busa, bên ngoài Động Ma, Joseph vừa nhìn thấy Nhiếp Chấn Bang liền tỏ vẻ áy náy, chạy ra đón chào, cười nói:
- Anh Nhiếp, thật sự xin lỗi. Tôi thật không ngờ là Emerson lại không giữ lời. Anh yên tâm, tối nay tôi sẽ giúp anh tìm được anh ta. Tất cả tài sản trên danh nghĩa của Emerson tôi đều tiếp nhận toàn bộ. Một tỷ đô này, tôi cam đoan sẽ không thiếu của anh một xu.
Joseph vừa dứt lời, Nhiếp Chấn Bang cũng mỉm cười, lắc đầu nói:
- Joseph, người anh em, hiện giờ, tạm thời chúng ta không nói về chuyện này, tiếp theo, tôi muốn mời anh xem một trò hay.
Dưới sắp xếp của Nhiếp Chấn Bang, trong bóng đêm, đoàn xe nhanh chóng hướng tới khu biệt thự mới ở thành phố Busa.
Biệt thự của Emerson, trên thực tế giống như một trang viên tư nhân, ở trên núi Florence, ngoại ô thành phố Busa. Gần nửa ngọn núi đều đã bị Emerson vòng xuống.
Khi đoàn xe gần tới núi Florence, liền xếp thành một hàng đỗ ở ven đường, tắt đèn. Nhìn trên đỉnh núi, biệt thự của Emerson đèn đuốc sáng trưng. Nhiếp Chấn Bang mỉm cười nói:
- Joseph, bây giờ trò hay mới bắt đầu.
Nói xong, Nhiếp Chấn Bang nói với Vũ Lập ở bên cạnh, nói:
- Tiểu Vũ, chuyện tiếp theo, giao cho cậu. Giải quyết trong nửa giờ, có vấn đề gì không?
Lúc này, Vũ Lập có một loại kích động chưa từng có. Xuất thân từ Cục Cảnh vệ, Vũ Lập là người có võ không nhưng không được thi triển. Sau khi theo Nhiếp Chấn Bang tới tập đoàn Hoa Hạ, Vũ Lập lại phát hiện, công việc của mình đã hoàn toàn khác.
Loại kích động này không thể nào diễn tả được bằng lời. Vũ Lập gật đầu nói:
- Ông chủ, xin hãy yên tâm. Núi Florence chúng tôi đã nắm trong lòng bàn tay. Nơi này tổng cộng có 221 cái camera, tất cả đều thuộc như lòng bàn tay. Xin ông chủ yên tâm, sau nửa giờ, chúng tôi nhất định có thể để cho ông chủ uống trà trong phòng khách của trang viên.
Nói xong, Vũ Lập vung tay lên, đem theo hơn mười người trong bộ phận lữ hành, hai người trong bộ phận thông tin. Ngoài ra, trong ba ngày nay, phía Chu Khôn đã đem mười người tới đây. Hai mươi mấy người biến mất trong bóng đêm.
Chờ đợi là thứ khó chịu nhất. Joseph lúc này cũng có vẻ vô cùng hứng thú, ánh mắt vẫn luôn nhìn trên núi Florence. Người đàn ông phương Đông họ Nhiếp này thật sự là khiến cho Joseph quá mức tò mò. Đây là một nhân vật cực kỳ kiệt xuất. Đây cũng là nguyên nhân khiến Joseph kính trọng Nhiếp Chấn Bang.
Khoảng 20p sau, cánh cửa lớn của trang viên Florence mở ra, một chiếc xe điện đi tới. Người ở trên xe chính là Vũ Lập, vẫy vẫy tay. Nhiếp Chấn Bang mỉm cười nói:
- Joseph, chúng ta vào trong thôi.
Một đoàn người, chậm rãi đi vào trang viên. Xe dừng lại trước cổng biệt thự, đi vào trong phòng khách liền nhìn thấy Emerson đang ngồi trên sô pha với vẻ mặt âm trầm. Bên cạnh là hai nhân viên bộ phận lữ hành.
Vừa nhìn thấy Emerson, Kusaide lập tức nói:
- Emerson, tên khốn này, tôi sớm biết là sẽ thế này mà. Thế nào? Một tỷ đô này, không định trả sao?
Bên cạnh, Joseph cũng lắc lắc đầu. Thế gia đại tộc, chuyện ném đá xuống giếng, ai mà chưa từng làm. Joseph tuy rằng nhân duyên tốt, nhưng lúc này không còn gì để nói rồi. Mình đảm bảo sẽ không lỡ hẹn, như thế này là không nể mặt anh ta rồi.
Joseph cũng mở miệng nói:
- Emerson, tôi rất thất vọng, lúc này, anh từ bỏ tôi, từ bỏ tình hữu nghị giữa chúng ta, sự thành thật và tín nhiệm giữa chúng ta.
Nhiếp Chấn Bang không nói gì, nhìn quanh bốn phía. Tất cả các nhân viên bảo an đều đã bị bộ phận lữ hành khống chế, không có thương vong. Nhiếp Chấn Bang rất hài lòng, không hổ là đội quân tinh nhuệ chính mình chọn ra.
Ở đây, Nhiếp Chấn Bang giống như là chủ nhà, nhàn nhã ngồi đối diện Emerson, cười nói:
- Emerson, chúng ta lại gặp nhau rồi.
Lúc này, vẻ mặt Emerson có chút phẫn hận, ngẩng đầu nhìn Nhiếp Chấn Bang nói:
- Anh bạn phương Đông, một tỷ đô…
Còn chưa dứt lời, Nhiếp Chấn Bang thẳng thừng ngắt lời, nói:
- Emerson, đừng vội, một tỷ đô này tôi không vội. Bây giờ, tôi có một đề nghị. Emerson, chỉ cần anh đồng ý yêu cầu nhỏ này của tôi, một tỷ đô này tôi sẽ xóa nợ, anh cảm thấy thế nào?
Bạn cần đăng nhập để bình luận