Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 605: Sự lựa chọn của Giang Nhược Hiên

Mấy ngày này, ngày tháng của Giang Nhược Hiên cũng không dễ sống. Bây giờ cả thành phố Vọng Hải đều đã đồn mình là tình nhân của Chủ tịch thành phố Nhiếp. Sở dĩ có thể có thành tựu bây giờ đều là Chủ tịch thành phố Nhiếp âm thầm chào hỏi chiếu cố. Cả thành phố Vọng Hải ai mà chẳng biết hai vị Trưởng ban Tuyên giáo Thành ủy trước và sau Lâm Mặc Hàn và Chu Tử Huy đều là thuộc hạ tâm phúc của Nhiếp Chấn Bang.
Đi vào trong tòa nhà làm việc của Đài truyền hình Vọng Hải, Giang Nhược Hiên dường như đều có thể cảm nhận được ánh mắt khác thường đó. Trong Đài, các lãnh đạo ngày bình thường vẫn có thể thản nhiên dường như cũng trở nên khách khí, cảm giác này khiến Giang Nhược Hiên có chút bất đắc dĩ.
Vừa đi vào phòng làm việc của mình, vừa ngồi xuống thì bên ngoài truyền đến tiếng gõ cửa, mở cửa ra, Giám đốc Thái của Đài truyền hình đứng cùng với hai nhân viên vẻ mặt nghiêm túc.
Nhìn Giang Nhược Hiên, Giám đốc Thái lại mỉm cười nói:
- Tiểu Giang, hai vị này là đồng chí của Ủy ban Kỷ luật tỉnh, bọn họ có một số chuyện muốn tìm cô tìm hiểu một chút.
Lời này khiến Giang Nhược Hiên cả người liền run rẩy. Lời đồn xem ra là thật rồi, Chủ tịch thành phố Nhiếp mấy ngày này không xuất hiện ở thành phố Vọng Hải, lãnh đạo hoạt động bên trong đưa tin cũng không nhìn thấy bóng dáng của Chủ tịch thành phố Nhiếp. Xem ra, Chủ tịch thành phố Nhiếp thật sự là đã bị song quy của Ủy ban Kỷ luật tỉnh rồi.
Hít sâu một hơi, Giang Nhược Hiên lúc này lại ngẩng đầu nói:
- Xin hỏi, có chuyện gì sao?
Giám đốc Thái lúc này lại mỉm cười gật đầu nói:
- Hai vị lãnh đạo, các anh từ từ nói chuyện, tôi đi trước.
Nói đùa, đây là người của Ủy ban Kỷ luật tỉnh, đứng ở trước mặt loại người này mình cũng cảm thấy có chút áp lực. Lúc này không đi mới là chuyện lạ.
Hai nhân viên công tác chính là lão Tống và tiểu Tề hai người hôm qua thẩm vấn Lý Cư Bằng. Nhìn bộ dạng của Giang Nhược Hiên, lão Tống mỉm cười nói:
- Đồng chí Giang Nhược Hiên, không cần căng thẳng, chúng ta ngồi xuống nói chuyện đi. Lần này đến tìm cô chủ yếu là có một số chuyện muốn giao lưu tốt với cô.
Ngừng một chút, lão Tống liền xem xét đánh giá môi trường của phòng làm việc, sắc mặt vô cùng ôn hòa, giọng điệu cũng rất tốt, nói:
- Đồng chí Nhược Hiên, công việc của cô vẫn là rất xuất sắc đó. Có suy nghĩ đến Truyền hình Phúc Kiến làm việc không. Cục trưởng Mã của Sở thông tin tỉnh coi như có chút giao tình với tôi, nếu đồng chí Nhược Hiên có suy nghĩ này, tôi có thể giúp cô liên lạc một chút.
Thái độ của lão Tống so với đối đãi với Lý Cư Bằng hôm qua hoàn toàn là hai loại phương thức khác nhau. Đối đãi với Lý Cư Bằng lão Tống chỉ có thể dùng phương thức mang tính hung dữ để áp chế Lý Cư Bằn, khiến cho có áp lực tâm lý nặng nề để Lý Cư Bằng lo lắng tiền đồ của mình, từ đó làm ra chuyện trái lương tâm. Đáng tiếc, phương pháp này hôm qua đã hoàn toàn thất bại trên người Lý Cư Bằng rồi.
Nhưng đối với Giang Nhược Hiên thì không thể như vậy, phải để Giang Nhược Hiên thừa nhận chuyện này chắc chắn là biện pháp tốt nhất. Giang Nhược Hiên là một trong đương sự, một khi Giang Nhược Hiên thừa nhận thì Nhiếp Chấn Bang coi như nhảy xuống Hoàng Hà cũng không rửa sạch được, vi phạm kỷ luật nghiêm trọng sa đọa trong tác phong sinh hoạt thực sự sẽ trở thành hiện thực.
Tuy nhiên, đây dù sao cũng là liên quan đến danh dự và tương lai của một người con gái. Sau chuyện này, Giang Nhược Hiên e là ở tỉnh Phúc Kiến, thậm chí là toàn quốc đều bị bôi xấu rồi. Như vậy không đưa ra chút trả giá thì không thể được.
Nghe lời của lão Tống, Giang Nhược Hiên cho dù có đơn giản đi mấy cũng hiểu được những thứ trong thể chế này, cũng biết là có chuyện, nếu thật sự là điều động, sao có thể sẽ do người của Ủy ban Kỷ luật tỉnh ra mặt chứ.
Sắc mặt trầm xuống, Giang Nhược Hiên nhìn lão Tống nói:
- Các vị lãnh đạo, cần tôi trả giá gì đây.
Lời nói vừa dứt, lão Tống liền haha cười, đưa ra ngón tay cái, nói:
- Haha, phóng viên Giang quả nhiên thông minh, kỳ thực thì cũng không phải là chuyện lớn gì. Đối với phóng viên Giang mà nói, chỉ cần cô đem một số chuyện bí mật giữa cô và Chủ tịch thành phố Nhiếp thẳng thắn nói ra, như vậy là được rồi. Phóng viên Giang, cô theo đồng chí Nhiếp Chấn Bang cũng không phải là muốn làm ra sự nghiệp sao? Lần này đến Truyền hình Phúc Kiến, đây là một cơ hội khó có được, hơn nữa, Nhiếp Chấn Bang bây giờ bản thân khó giữ, căn bản sẽ không lo cho cô. Nặng nhẹ thế nào tôi nghĩ phóng viên Giang người thông minh đây nhất định sẽ hiểu lựa chọn.
Lời nói vừa dứt, Giang Nhược Hiên lúc này sắc mặt âm trầm, nhìn lão Tống, hừ lạnh một tiếng nói:
- Các vị lãnh đạo, tôi không hiểu anh nói gì? Tôi và Chủ tịch thành phố Nhiếp chỉ là quan hệ cấp trên cấp dưới bình thường, lần đó mời Chủ tịch thành phô Nhiếp đi tham gia yến hội bạn học của chúng tôi đó cũng chỉ là một lần trùng hợp ngẫu nhiên mà thôi. Còn về cái khác, tôi không có bất kỳ điều gì phải nói.
Lời này khiến lão Tống và tiểu Tề có vẻ vô cùng xấu hổ. Tiểu Tề lúc này sắc mặt âm trầm, nhìn Giang Nhược Hiên, trầm tiếng nói:
- Giang Nhược Hiên, cô phải nghĩ cho kỹ, vì che chở cho Nhiếp Chấn Bang, có đáng hay không. Theo tình hình mà chúng tôi nắm bắt được, tìm các cô điều tra tìm hiểu chỉ là vấn đề hình thức. Đến lúc đó, khi Nhiếp Chấn Bang bản thân khó giữ, cô còn không nghĩ đường lui cho mình sao?
Lời này mang theo chút ý tức uy hiếp. Giang Nhược Hiên trong lòng cười lạnh một chút, nói nghe rất hay. Cái gì nắm bắt tình hình, nếu thật sự như vậy các anh còn đến điều tra làm gì, trực tiếp lập án song quy không phải là được rồi sao. Hơn nữa, chuyện này lừa người khác thì còn có thể, lựa mình người đương sự đây không phải là chuyện hoang đường sao?
Đối mặt với lựa chọn này, đừng nói là phải hãm hại Nhiếp Chấn Bang, cho dù là hãm hại bất cứ người nào không có liên quan, Giang Nhược Hiện cũng sẽ không làm.
Giang Nhược Hiên lập tức cũng trầm giọng nói:
- Hai vị lãnh đạo, tôi không hiểu các anh đang nói gì? Nếu có chứng cớ, các anh cứ việc hành động, bắt cũng được, phán cũng được. Những thứ này không có liên quan gì đến tôi. Tôi và Chủ tịch thành phố Nhiếp cũng chỉ là bạn bè bình thường. Nếu cố tình muốn đem chỗ nước bẩn này tạt lên người tôi, tôi không ngại ra quan tòa hành chính. Tôi còn phải làm việc, nếu không còn chuyện gì thì tôi không tiếp hai vị nữa.
Lời nói vừa dứt, Giang Nhược Hiên liền đi ra, nhìn Giang Nhược Hiên rời đi, tiểu Tể lúc này nhíu mày lại, thấp giọng nói:
- Lão Tống, làm thế nào đây? Cô gái này dầu muối không vào, thời gian của chúng ta không nhiều. Loại chuyện không có căn cứ này cũng không thể cứ chơi mãi không xong như vậy được.
Sắc mặt lão Tống lúc này cũng trở nên ngưng trọng. Vốn dĩ tưởng rằng, sau khi tạo thanh thế ở thành phố Vọng Hải, cán bộ của cả thành phố Vọng Hải bên này nhất định sẽ nhảy ra, các loại nước bẩn đều tạt lên người Nhiếp Chấn Bang. Tuy nhiên, sự thực lại hoàn toàn ngược lại. Hai ngày nay, về điều tra không có bất kỳ tiến triển nào. Lời nói về Nhiếp Chấn Bang vô cùng kiên định và thống nhất, căn bản không hiểu Nhiếp Chấn Bang có phải có chuyện này không. Trong ký ức của bọn họ thì là không có.
Trầm ngâm một chút, lão Tống liền trầm giọng nói:
- Đi, về khách sạn Vọng Hải, chuyện này chỉ có thể tìm Bí thư Dịch báo cáo.
Khách sạn Vọng Hải, căn phòng tầng bốn tòa nhà Hồng Nhạn. Lúc này đã trở thành nơi ở tạm thời của Phó Bí thư chuyên trách Tỉnh ủy Dịch Minh Dương.
Lúc này, trong phòng khách của căn phòng, Dịch Minh Dương ngồi trên ghế sô pha, nhắm mắt dưỡng thần. Bên cạnh, lão Tống của tổ điều tra đang thấp giọng báo cáo:
- Bí thư Dịch, sự việc đại khái là tình hình như vậy. Mấy ngày này phàm là cán bộ có quan hệ tương đối tốt với Nhiếp Chấn Bang đều đã lần lượt tìm bọn họ nói chuyện rồi. Tuy nhiên, những người này đều là từ chối Nhiếp Chấn Bang căn bản không có vấn đề về tác phong sinh hoạt nào. Đặc biệt là Giang Nhược Hiên này, lại càng là hòn đá trong nhà xí, vừa thối vừa cứng. Cô gái này thậm chí còn hung hăng cảnh cáo chúng tôi. Ngài xem, có cần để Sở Thông tin tỉnh bên đó tăng thêm chút áp lực cho Đài truyền hình Vọng Hải và Cục thông tin thành phố Vọng Hải không?
Nghe được những lời này, Dịch Minh Dương lúc này cũng mở mắt, trong lòng rất khâm phục sức mạnh của Nhiếp Chấn Bang. Thời gian ngắn ngủi một năm, Nhiếp Chấn Bang lại có thể khiến cho cán bộ của thành phố Vọng Hải trung thành như vậy, năng lực này trong thể chế cũng không thấy nhiều.
Từ chuyện này cho thấy, giữa Nhiếp Chấn Bang và Giang Nhược Hiên gì đó e là thực sự không có vấn đề gì.
Dịch Minh Dương tin tưởng một câu nói, trên đời không có bức tường nào không lọt gió. Chỉ cần chuyện này là thật, bất luận là miệng có chặt thế nào nhất định có thể tìm được manh mối.
Bên này, tổ của đám người lão Tống đặc biệt phụ trách tìm cán bộ thành phố Vọng Hải nói chuyện. Mà ngoài ra còn có hai tổ tiến hành điều tra ngầm ở thành phố Vọng Hải. Căn cứ theo tài liệu điều tra cho thấy, sau buổi tụ họp bạn học hôm đó, Nhiếp Chấn Bang đích thực là đưa Giang Nhược Hiên về Đài truyền hình, tính toán từ thời gian thì về cơ bản đây là một tiến trình bình thường.
Nhưng từ tin tức tổng hợp cho thấy, Nhiếp Chấn Bang người này thật sự là không có vấn đề gì, tuy nhiên, nếu cứ như vậy thì mình tuyệt đối không cam lòng.
Đây là một cơ hội, cơ hội đả kích Kiều Dịch Nhân. Bất luận nói thế nào, Nhiếp Chấn Bang coi như là người của Kiều Dịch Nhân. Như vậy thì Nhiếp Chấn Bang có vấn đề, Kiều Dịch Nhân ít nhiều cũng phải gánh vác trách nhiệm lãnh đạo. Đến lúc đó, cơ hội của mình có rồi, không nói đến Bí thư, ít nhất thì vị trí Chủ tịch tỉnh vẫn là có thể cướp đến tay.
Thiên hạ nhốn nháo đều là vì lợi mà đến. Nếu không phải là như vậy, mình cũng sẽ không chạy đến thành phố Vọng Hải này. Nghĩ đến đây, Dịch Minh Dương cũng gật đầu nói:
- Được rồi, chuyện này tôi biết rồi. Các anh ra ngoài trước đi.
Loại chuyện chèn ép này Dịch Minh Dương tuyệt đối sẽ không thả ra bên ngoài, như vậy thì uy tín của Phó Bí thư Tỉnh ủy này của mình cũng không còn nữa.
Đợi sau khi đám người lão Tống rời đi, Dịch Minh Dương liền trực tiếp gọi điện cho ủy viên thường vụ Tỉnh ủy, Trưởng ban Tuyên giáo Hướng Thu Dung.
Vừa nhận điện, Dịch Minh Dương liền cười nói:
- Trưởng ban Thu Dung, tôi là Dịch Minh Dương. Làm phiền rồi.
Là nữ giới duy nhất trong ủy viên thường vụ Tỉnh ủy, hơn nữa cũng không phải là chức vụ ở Mặt trận Tổ quốc gì, mà là Trưởng ban Tuyên giáo trong tay nắm thực quyền, năng lực của Hướng Thu Dung đương nhiên là không thể nghi ngờ.
Giọng của Dịch Minh Dương vừa vang lên, mày của Hướng Thu Dung liền nhíu lại. Dịch Minh Dương đi thành phố Vọng Hải, đây là chuyện đã được nghị quyết hội nghị thường vụ Tỉnh ủy thông qua, Hướng Thu Dung đương nhiên biết rất rõ. Lúc này Dịch Minh Dương gọi điện cho mình, nghĩ đến chuyện thành phố Vọng Hải, Hướng Thu Dung liền biết chuyện e là không đơn giản như vậy. Lập tức không động thanh sắc, mỉm cười nói:
- Bí thư Dịch, anh khách khí rồi. Thời gian làm việc, không nói đến làm phiền với không làm phiền. Bí thư Dịch anh không phải ở Vọng Hải sao? Lần này gọi điện đến là có chuyện gì vậy?
Bạn cần đăng nhập để bình luận