Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 640: Nhân vật số 1 phụ trách.

Lời này của Nhiếp Chấn Bang nói đằng đằng sát khí. Điền Húc Giang nhìn thấy dường như có một loại tự tin và thái độ mà năm đó khi ở thành phố Lương Khê tỉnh Giang Bắc, Nhiếp Chấn Bang nắm bắt cải cách khu dệt may, lúc đó Nhiếp Chấn Bang không phải là sự kiên định này sao?
Năm đó, lúc ở thành phố Lương Khê, đối với Nhiếp Chấn Bang mình là nhìn không quen mắt. Nhưng thật không ngờ, thời gian qua đi cảnh vật thay đổi, ở thành phố Vọng Hải, lúc Nhiếp Chấn Bang lại xuất hiện thần thái này, tâm thái của mình cũng hoàn toàn không giống.
Trầm ngâm một chút, Điền Húc Giang lại gật đầu nói:
- Tôi thấy có thể, thế này, để các đồng chí phía dưới cũng khẩn trương và coi trọng. Tôi thấy, hoàn toàn tất yếu phải triệu tập đồng chí phụ trách của mấy ban ngành này, mở hội nghị chuyên đề một lần.
Ngừng một chút, Điền Húc Giang lại bổ sung nói:
- Nếu cần thiết, tôi và anh cùng tham gia hội nghị. Tin rằng, có hai chúng ta cùng nhấn mạnh, hiệu quả có thể sẽ tốt hơn.
Lời nói của Điền Húc Giang có vẻ có chút ý tứ vượt ranh giới. Nếu không phải là có cuộc nói chuyện sâu sắc vừa rồi thì lúc này lời này nghe trong tai của Nhiếp Chấn Bang tuyệt đối sẽ có hiểu lầm, nghe thế nào cũng hình như là đang có ý giành sự nổi trội và công lao vậy.
Nhưng sau khi trải qua cuộc nói chuyện giao lưu vừa rồi, sự lo lắng này Nhiếp Chấn Bang sẽ không có nữa. Lời này của Điền Húc Giang e là thành phần thật lòng vẫn là nhiều hơn. Nghĩ đến đây, Nhiếp Chấn Bang cũng cười nói:
- Lão Điền, nếu có hai chúng ta cùng tạo áp lực, tôi thấy lực uy hiếp đối với phía dưới nhất định sẽ rất nhiều.

Trong phòng hội nghị Thành ủy.
Lúc này, Cục Công an thành phố Vọng Hải, Cục chấp pháp quản lý thành phố, Cục Công thương, Cục Y tế, Cục thuế địa phương, Cục thuế nhà nước, Cục Xây dựng và Cục Lao động, chi đội phòng cháy…người đứng đầu các ban ngành chấp pháp có liên quan đều tụ tập lại với nhau.
Đột nhiên, Thành ủy Ủy ban nhân dân thành phố triệu tập cuộc họp, điều này khiến các nhân vật số một những ban ngành này đều có chút kinh ngạc.
Cục trưởng Cục Xây dựng Quách Nhân Xương lúc này lại nhìn Cục trưởng Cục Công an Tiếu Thiện Minh bên cạnh, thấp giọng nói:
- Cục trưởng Tiếu, anh nói xem, đây là xảy ra chuyện gì vậy?
Trong đám nhân vật số một các Cục ủy trực thuộc thành phố, địa vị của Tiếu Thiện Minh là đặc biệt nhất. Trong thành phố, ai nấy đều biết, Tiếu Thiện Minh ông là cán bộ cấp bậc cao nhất, thực quyền lớn nhất trong Cục ủy trực thuộc thành phố. Các nhân vật số một Cục ủy trực thuộc thành phố khác thì theo quy định đều chỉ là cán bộ cấp phó Sở, nhưng theo thông lệ, Cục trưởng Cục Công an thông thường về cấp bậc đều cần cao hơn.
Tiếu Thiện Minh là cán bộ cấp chính Sở duy nhất trong đám lãnh đạo Cục ủy trực thuộc thành phố. Hơn nữa, ai cũng đều rõ, thời đại Tập đoàn Á Hải bắt đầu, Tiếu Thiện Minh là giành bước trước tiên dựa vào Chủ tịch thành phố Nhiếp, là tâm phúc chính thống của Chủ tịch thành phố Nhiếp, chuyện có thể biết nhất định sẽ không ít.
Tuy nhiên lúc này Tiếu Thiện Minh lại cười nói:
- Cục trưởng Quách, anh hỏi tôi, tôi cũng không biết nên nói thế nào. Chyện này tôi thật sự không biết là chuyện gì. Tôi cũng giống như các vị, cũng đều là sáng nay mới nhận được thông báo.
Lời của Tiếu Thiện Minh vừa dứt, lúc này, cửa lớn phòng hội nghị từ bên ngoài bị đẩy ra, ở cửa, Bí thư Thành ủy Điền Húc Giang và Chủ tịch thành phố Nhiếp Chấn Bang cùng bước nhanh vào.
Cảnh này bây giờ đối với các cán bộ thành phố Vọng Hải mà nói sớm đã không phải là chuyện ly kỳ gì. Từ sau khi Chủ tịch thành phố Nhiếp từ thủ đô trở về, quan hệ giữa Bí thư và Chủ tịch thành phố đã bắt đầu dịu đi. Sau đó, chuyến đi tốt đẹp của Chủ tịch thành phố Nhiếp, sau khi nhận lời cuộc phỏng vấn riêng của “Tạp chí Thời Đại”, quan hệ giữa hai bên có vẻ thân thiết và dung hòa hơn.
Đối với sự thay đổi này, trong thành phố Vọng Hải không ít cán bộ có chút ủ rũ. Những người này, ví dụ như ủy viên thường vụ Thành ủy Triệu Phi, ví dụ như ủy viên thường vụ Thành ủy Tương Lệ, những người hi vọng đạt được lợi ích trong xung đột mâu thuẫn này mà nói, không phải là một tin tốt.
Tuy nhiên, đối với đa số cán bộ mà nói, đây là một chuyện tốt. Như vậy thì người phía dưới cũng dễ làm nhiều hơn rồi.
Trong đó, người vui mừng nhất phải kể đến Trưởng ban thư ký Thành ủy Dịch Sướng. Dịch Sướng là người của Bí thư Thành ủy trước Lý Thái Thạch. Sau khi Điền Húc Giang lên đài, ngày tháng của anh ta là khó khăn nhất. Do quan hệ giữa Dịch Sướng và Nhiếp Chấn Bang rất dung hòa, tục ngữ nói, bên cạnh giường sao có thể cho người khác ngủ ngáy. Đương nhiên, Điền Húc Giang đối với Dịch Sướng rất bất mãn. Tuy nhiên, hiện nay, sau khi quan hệ hai bên tốt rồi, Dịch Sướng cũng không cần bị kẹp ở giữa mà khó xử. Điền Húc Giang cũng không lo lắng Dịch Sướng sẽ ngáng chân ông ta. Như vậy thì ngày tháng của Trưởng ban thư ký đương nhiên là có vẻ vô cùng thoải mái.
Đám người sau khi ngồi ổn định, Nhiếp Chấn Bang liền trầm tiếng nói:
- Các đồng chí, hôm nay triệu tập các vị đến đây, chủ yếu là có một chuyện phải nói một chút. Tối qua tôi ở trong tòa nhà bách hóa Ốc Gia đã nhìn thấy một cảnh rất không hài hòa.
Nói rồi, giọng điệu cũng theo đó mà nghiêm nghị:
- Sau khi tan làm, các cán bộ thuế địa phương của quận Vọng Hồ còn hành động lớn, dưới sự dẫn dắt của một vị Phó đại đội trưởng Cục thuế địa phương quận Vọng Hồ, tăng ca tăng giờ, đến tòa nhà bách hóa Ốc Gia chấp hành công việc. Tinh thần của đồng chí này xem ra là đáng để biểu dương đây.
Lời nói của Nhiếp Chấn Bang khiến cả hội trường một mảnh yên lặng. Tất cả mọi người đều nghe ra, đây chỉ là một lời nói ngược của Nhiếp Chấn Bang mà thôi.
Bên cạnh, Cục trưởng Cục thuế địa phương thành phố Vọng Hải Diêu Hòa Khôn lúc này trở nên căng thẳng. Vừa mới hết năm, thời tiết vẫn là rất lạnh, không biết có phải là nhiệt độ điều hòa trong phòng hội nghị quá cao hay không, lúc này Diêu Hòa Khôn có cảm giác mồ hôi lạnh đầm đìa.
Đối với việc bố trí cấp dưới của Cục thuế địa phương, Chủ tịch thành phố Nhiếp có thể không quen thuộc lắm. Cục thuế địa phương thành phố Vọng Hải không giống như đơn vị khác, dùng một phân cục nào đó, ví dụ như Cục công an quận Vọng Hồ bên đó thì gọi là Phân cục Vọng Hồ.
Sắp xếp đơn vị của Cục thuế, cách dùng là hình thức quản lý trực thuộc phân cục, quận Vọng Hồ là thuộc một phân cục thuế.
Phó đại đội sao? Người này Diêu Hòa Khôn cũng có chút ấn tượng, có lẽ là một đại đội trưởng của đại đội tra xét phân cục một.
Nghĩ đến đây, Diêu Hòa Khôn lại đứng lên nói:
- Bí thư Điền, Chủ tịch thành phố Nhiếp, điều này là sai lầm trong công tác của tôi, tôi xin kiểm điểm với tổ chức, mong tổ chức xử phạt tôi.
Nghe được lời của Diêu Hòa Khôn, mày Nhiếp Chấn Bang nhíu lại môt cái, trầm giọng nói:
- Cục trưởng Diêu, chuyện gì anh biết sao? Lập tức bắt đầu tự kiểm điểm.
Loại biểu hiện của cán bộ giống như Diêu Hòa Khôn, trong thể chế số lượng không ít, một khi lãnh đạo cấp trên có gió thổi cỏ lay gì, còn vẫn chưa nói thì nhất định phải làm kiểm điểm trước, bất luận anh đúng hay sai, trước tiên nói mình không đủ, loại hành vi này rất hiển nhiên, đây không phải là nhận thức thật sự gì đó, chỉ là một thái độ và tác phong qua loa cho xong chuyện mà thôi.
Thấy Diêu Hòa Khôn bị mình nói cho không tiện nói thế nào nữa. Nhiếp Chấn Bang cũng không tiện nói chuyện này quá nhiều. Uốn cong thành thẳng, bất cứ chuyện gì chỉ có thể là từng bước một. Đặc biệt là, về phương diện giáo dục tố chất tư tưởng của cán bộ lãnh đạo, rất hiển niên, đây không phải là chuyện một sớm một chiều có thể hoàn thành.
Nhiếp Chấn Bang lập tức tiếp tục nói:
- Phó đại đội gì đó này không ngờ công khai ăn hối lộ, đây là hành vi gì đây?
Nói đến đây, ngón tay của Nhiếp Chấn Bang gõ lên mặt bàn, lấy đó để bảy tỏ sự bất mãn của mình. Trong phòng hội nghị một mảng yên tĩnh, uy tín của Chủ tịch thành phố Nhiếp ở thành phố Vọng Hải là không có cán bộ nào dám khiêu khích.
Một lát sau, Nhiếp Chấn Bang lúc này mới trầm giọng nói:
- Các đồng chí, ăn hối lộ, là hành vi gì? Đây là bôi nhọ vào mặt thành phố Vọng Hải chúng ta, đây là đang phá hoại thế cục phát triển kinh tế tốt đẹp hiện nay của thành phố Vọng Hải. Đây là trở ngại sắp xếp đại cục xây dựng kinh tế thành phố Vọng Hải. Cứ như vậy thì thành phố Vọng Hải trong mắt thương nhân và nhà doanh nghiệp trong cả nước và trên toàn thế giới sẽ trở thành một một nơi mà đến đây đầu tư thì phải bỏ phí cho cái này, bỏ phí cho cái kia. Có ấn tượng này thì sau này công tác kinh tế của Vọng Hải triển khai thế nào, thu hút đầu tư thì thu hút thế nào?
- Đối với loại hành vi này, tôi là căm ghét nhất, cũng là kiên quyết chống lại. Cục trưởng Diêu, Phó đại đội gì đó này bộ máy thường ủy Cục thuế các anh phải nhanh chóng đưa ra ý kiến xử lý và kết quả điều tra cho tôi. Tôi phải đích thân nghe báo cáo của anh.
Làm xong dặn dò này, Nhiếp Chấn Bang tiếp tục nói:
- Lấy đó làm bài học, tối qua tôi và Bí thư Điền suốt đêm khẩn cấp tiến hành trao đổi một lượt và quyết định, bắt đầu từ nay, trong phạm vi toàn thành phố, triệu tập ban ngành chức năng có liên quan, triển khai hành động chỉnh đốn tập trung cải thiện môi trường đầu tư. Đối với các hành vi như xuất hiện thói quen cố ý gây khó dễ, ăn hối lộ… trong công tác hiện nay, tiến hành xử lý nghiêm khắc. Trong cả hành động, một khi phát hiện vấn đề, nhất định phải lập tức chỉnh đốn. Người chịu trách nhiệm liên quan, căn cứ vào độ nghiêm trọng tình tiết, ghi vào kiểm tra đánh giá. Việc thăng chức rời chức sẽ liên quan trực tiếp đến điều này. Người có tình tiết nghiêm trọng sẽ xử lý khai trừ công chức.
Lời nói của Nhiếp Chấn Bang vừa dứt, phía dưới, các nhân vật số một của các Cục ủy trực thuộc thành phố cũng bắt đầu trở nên căng thẳng, trong lòng lại càng ngạc nhiên thở dài. Ăn hối lộ, làm chút chuyện, tặng chút lễ vật nhỏ, ví dụ như một bao thuốc, ví dụ như ăn bữa cơm, tầng cơ sở này là chuyện bình thường nhất rồi, nhưng bây giờ xem ra Chủ tịch thành phố đây là động thật sự rồi.
Còn đang sửng sốt, Nhiếp Chấn Bang tiếp tục nói:
- Ngoài ra, hành động chỉnh đốn lần này, thời gian bước đầu là nửa năm, sau này căn cứ theo tình hình cụ thể và hiệu quả rồi quyết định sau. Trong hành động chỉnh đốn lần này, thực hiện chế độ nhân vật số một tổng phụ trách. Cấp nào xảy ra vấn đề thì tìm nhân vật số một của cấp đó. Nếu lãnh đạo phân cục phía dưới của các vị ngồi đây có vấn đề, thì Cục trưởng các anh không cần làm nữa. Lấy đó để suy rộng ra, bất luận là cấp nào xảy ra vấn đề đều truy cứu trách nhiệm của nhân vật số một cấp trên.
Ngừng một chút, Nhiếp Chấn Bang cuối cùng bổ sung:
- Nếu các anh xảy ra vấn đề thì tự mình xin xử lý với Tỉnh ủy, với Trung ương.
Quy định này có vẻ vô cùng nghiêm khắc. Đây hoàn toàn là đeo chiếc vòng kim cô lên đầu tất cả cán bộ rồi. Nếu muốn qua loa cho xong nhất định là không thể nào, ai cũng sẽ không lấy chiếc mũ ô sa của mình ra mà đùa giỡn.
Lời nói vừa dứt, bên cạnh, Điền Húc Giang cũng cười nói:
- Các đồng chí, lời nói của Chủ tịch thành phố Nhiếp tin rằng mọi người đều đã lĩnh hội rồi. Kỳ thực thì nói đến chỉ có một mục đích, cải thiện và chỉnh đốn môi trường đầu tư của thành phố Vọng Hải. Dưới tiền đề lớn này, tất cả đều phải nhường đường. Hi vọng sau khi các đồng chí trở về, nghiêm túc học tập tinh thần hội nghị, nghiêm khắc quán triệt thực hiện chỉ thị của Thành ủy Ủy ban nhân dân thành phố, không được đến lúc xảy ra vấn đề thì cứu vãn, đó là muộn rồi.
Sự phối hợp của Điền Húc Giang và Nhiếp Chấn Bang bây giờ là không chê vào đâu được. Một người hát mặt đỏ, một người hát mặt trắng, sẽ thúc đẩy thuận lợi toàn bộ sự việc.
Bạn cần đăng nhập để bình luận