Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 1028: Đây gọi là hái quả đào

Giọng nói của Văn Bảo Quý có chút tức giận, trong lòng không vui vẻ là đương nhiên, thăng chức làm Chủ tịch tỉnh Hồng Giang đến nay mới chưa nửa năm đột nhiên bị điều động, chuyện này rõ ràng là không theo lệ thường, lúc trước ở Hồng Giang đảm nhiệm Phó bí thư Tỉnh ủy lâu như vậy, đừng nói đến điều động mà ngay cả ý định điều động cũng không có, bây giờ thì hay rồi, vừa mới nhậm chức chưa tới nửa năm lại chuyển vị trí, hơn nữa lại là một bộ lớn như bộ Giao thông. Theo lý thuyết thì Văn Bảo Quý phải vui vẻ mới đúng, từ Chủ tịch tỉnh Hồng Giang được điều nhiệm lên Bộ Giao thông đảm nhiệm Bộ trưởng, đây rõ ràng là thăng chức, tiếp theo nữa nhất định là tỉnh kinh tế lớn, thậm chí là nhân vật số một của một tỉnh mạnh.
Nhưng, Văn Bảo Quý cũng không vui nổi, rất rõ ràng là có người ghen tị, kinh tế tỉnh Hồng Giang hiện giờ ở trong tình thế tốt, trong điều kiện đầu tiên này là có người không chờ được, muốn đến hái quả Đào rồi.
Suy nghĩ của Văn Bảo Quý, Nhiếp Chấn Bang hiểu, tới tầng lớp tỉnh bộ thì trên cơ bản đã là “Một cây cải củ một cái hố” rồi, muốn những người khác nhường vị trí, cho dù là có nhường ra nhưng cũng không nhất định là anh lên vì phía sau có quá nhiều người nhìn. Đến tầng lớp này cái cần chính là chiến tích chói mắt, bây giờ thật vất vả, ở đây làm ra có một chút chiến tích, điều này cũng tốt, trước mắt trong vòng một năm nửa năm có thể nhìn thấy hiệu quả thì bên này một tờ công văn đi xuống, nói điều đi liền điều đi, cho dù là ai cũng khó có thể chấp nhận.
Thở dài một chút, Nhiếp Chấn Bang mỉm cười nói:
- Đồng chí Bảo Quý có ý kiến gì?
Lời của Nhiếp Chấn Bang khiến Văn Bảo Quý có chút ngạc nhiên, nhanh chóng thu lại suy nghĩ của mình rồi cũng cười nói:
- Suy nghĩ thật ra chưa nói tới, chẳng qua công tác ở Hồng Giang đã quen, trong khoảng thời gian ngắn nghe được tin này vẫn khó có thể nhận mà thôi.
Loại chuyện này cho dù Nhiếp Chấn Bang hay Văn Bảo Quý đều hiểu rất rõ nếu cấp trên cũng đã chuẩn bị tổ chức nói chuyện thì cũng nói rõ là cấp trên đã làm tốt công tác chuẩn bị, đã tạo thành bước đầu nhận thức chung rồi, có tranh thủ cũng không có bất kỳ ý nghĩa gì nữa.
Tiếp theo, Văn Bảo Quý cũng điều chỉnh suy nghĩ, cùng Nhiếp Chấn Bang thương thảo một chút việc khai thác du lịch trong tỉnh, một số vấn đề chi tiết về mặt phát triển và đầu tư, sau đó Văn Bảo Quý cũng đứng lên cáo từ.
Văn Bảo Quý vừa đi thì sắc mặt của Nhiếp Chấn Bang lập tức liền trầm xuống, việc “Hái quả Đào” cũng không đơn giản như vậy, xem ra cấp trên vẫn có chút giấu diếm đối với mình, nếu không thì việc điều chỉnh nhân sự lớn như vậy không có khả năng lại không trưng cầu ý kiến của mình là nhân vật số một của tỉnh Hồng Giang này.
Nghĩ đến đây, Nhiếp Chấn Bang cầm di động bấm điện thoại của Triệu Tinh Long, hai người này bây giờ cũng ở Hồng Giang, chỗ Lưu Côn đang bận rộn lo chuẩn bị chuyện học viện quốc tế Long Đằng, dựa theo kế hoạch Lý Lệ Tuyết thì ở trên cơ sở sẵn có lại mua thêm sáu ngàn mẫu đất để chuẩn bị xây dựng một học viện quốc tế mười ngàn mẫu.
Hiện nay Lưu Côn đang phụ trách chuyện này, còn Triệu Tinh Long lại đang cùng đồng nghiệp ở Hồng Giang bàn bạc chuyện hợp tác.
Bây giờ có thể tìm thì chỉ có Triệu Tinh Long, bởi vì thằng này công việc nhàn hạ, đừng thấy bọn họ không ở Bắc Kinh, cũng không ở trong thể chế, nhưng ở vòng luẩn quẩn Bắc Kinh mà trong mặt này có tin tức gì không thì tuyệt đối chạy không ra khỏi vòng tròn này.
Điện thoại vừa thông thì bên kia vang lên tiếng nói mơ màng của Triệu Tinh Long, điều này làm cho Nhiếp Chấn Bang cau mày lại, cười mắng:
- Triệu đại công tử, cậu đây là “Ban ngày không hiểu cái tối của đêm đen” nhỉ? Bây giờ là xế chiều rồi mà cậu còn có thể ngủ say được như thế? Tôi không thể không thán phục, khai thác mỏ Long Hoa có một ông tổng như vậy thật đúng là may mắn của tất cả công nhân.
Tiếng nói vừa dứt, Triệu Tinh Long cũng cười nói:
- Đừng nói kháy, anh Ba đừng coi tôi như là bọn thất học, tốt xấu gì thì tôi cũng là du học sinh từ nước ngoài về, lời này của anh tôi vẫn nghe hiểu được đấy, anh yên tâm, công nhân công ty của chúng tôi đều rất tự giác, căn bản là không cần ông chủ phải tuần tra.
- Chớ hà tiện, tìm hiểu cho tôi chuyện này, gọi điện thoại về thủ đô hỏi một chút xem có cái hướng đi gì? Tôi mới vừa nhận được tin tức, tỉnh Hồng Giang phải thay đổi Chủ tịch tỉnh.
Trở lại chuyện chính, lời của Nhiếp Chấn Bang cũng nghiêm túc hẳn.
Những lời này nói xong, lập tức làm Triệu Tinh Long cũng trở nên nghiêm túc, trầm ngâm một chút rồi nghiêm mặt nói:
- Anh Ba, đây là muốn “Hái quả Đào”.
Đều là con cháu thế gia, tuy nói đám người Triệu Tinh Long không ở trong thể chế đó chẳng qua là bọn họ không thích loại không khí này trong thể chế mà thôi, cũng không có nghĩa là bọn họ không hiểu, hơn nữa về cơ bản thì đến cái tuổi này tất cả mọi người đều là đều trụ cột vững vàng trong gia tộc, có thể nói cho dù là Triệu Tinh Long hay Lý Hoa hoặc là Lưu Côn, những người này đều là chủ lực buôn bán trong nhà bọn họ.
Trên thực tế, đối với việc này trong thể chế anh lừa tôi gạt, từ nhỏ mưa dầm thấm đất nên những người này đều hiểu. Cũng ví dụ như lúc này, Triệu Tinh Long vừa mới nghe được tin tức này ngay lập tức liền vạch trần sự ảo diệu bên trong.
- "Hái quả Đào” là chắc chắn, tỉnh Hồng Giang hồi tháng năm ở trong cuộc họp ký kết của hội chợ du lịch thì tổng kim ngạch đầu tư đạt đến hơn bảy mươi tỷ, điểm này cũng đủ để nói rõ tất cả. Tiếp theo đây, dưới sự kéo lên của nguồn lực này thì sự phát triển của Hồng Giang tất nhiên sẽ nghênh đón một thời kì tốc độ cao, thậm chí còn tạo ra một tốc độ Hồng Giang, kỳ tích Hồng Giang cũng không là vấn đề, đây là ích lợi lớn, có người “Hái quả Đào” là chắc chắn. Tôi nghĩ chẳng qua không động được vào tôi nếu không thì vị trí này của tôi cũng sẽ có người động lòng. Hiện tại, tôi lo lắng cũng không phải là chuyện “Hái quả Đào” mà tôi lo lắng là dụng tâm kín đáo phía sau chuyện này.
Nhiếp Chấn Bang đem sự lo lắng của mình nói ra.
Triệu Tinh Long nghe, mày cũng nhíu lại, ở Hồng Giang, Triệu Tinh Long vẫn luôn ở chỗ nhà khách Hồng Giang, nơi này điều kiện các phương diện xem như là tốt nhất Hồng Giang.
Ngồi thẳng người tựa lưng vào chỗ đệm thành giường, trong đống chăn đệm trắng tinh lộn xộn trên giường đã lộ ra nửa vai của một thân thể ngọc ngà, Triệu Tinh Long rất tự nhiên đưa tay vươn vào trong chăn vỗ vỗ, ra hiệu yên tĩnh lại rồi lập tức mở miệng nói:
- Anh Ba, ý của anh là lo lắng chuyện này không hoàn toàn là “Hái quả Đào” mà là nhằm vào anh hay sao? Không thể nào đâu?
Nhiếp Chấn Bang xua tay, nói:
- Không thể không đề phòng người, cho dù là không phải, tóm lại thì cẩn thận sẽ không gây ra sai lầm lớn, cậu tìm hiểu cho tôi một chút.
Trong thể chế từ trước đến nay không có gì là chuyện tuyệt đối bí mật, cũng giống như việc điều động Văn Bảo Quý, cho dù Văn Bảo Quý cũng không nói với nhiều người, nhưng Nhiếp Chấn Bang vừa nói với một số tâm phúc dưới tay của mình, nói với người thân của mình thì cứ thế toàn bộ tỉnh Hồng Giang không ít tầng lớp cao cũng đã biết chuyện này.
Trong khoảng thời gian ngắn, không ít người cũng bắt đầu hành động, những người trong dòng của Văn Bảo Quý, các cán bộ thành phố trực thuộc tỉnh cũng đều bàng hoàng, không ít người cũng bắt đầu chạy ở trong tỉnh, sau khi Chủ tịch tỉnh Văn dời đi đương nhiên, tất cả mọi người lại một lần nữa cần tìm một chỗ dựa vững chắc ở trong tỉnh, việc này nhất định phải cần.
Ngoài ra một số cán bộ lãnh đạo Tỉnh ủy cũng đều động tâm, giống như Hạ Ngọc Sanh và Tần Quảng Hán.
Chỗ Hạ Ngọc Sanh vừa ngồi maý bay bay khỏi Hồng Giang thì bên Tần Quảng Hán cũng nhận được tin tức, ở trong phòng làm việc của mình, thư ký Tần Quảng Hán nhỏ giọng báo cáo chuyện này, hạ giọng nói:
- Sếp, Phó chủ tịch tỉnh Hạ cũng đã hành động, anh xem chúng ta cũng nên đi đến Bắc Kinh hoạt động một chút.
Vừa nói xong Tần Quảng Hán cũng thản nhiên xua tay nói:
- Không cần, lần này lão Hạ đi chuyến này xem như chạy không.
Sau khi nghe Hạ Ngọc Sanh đi thủ đô, Nhiếp Chấn Bang cũng mỉm cười, Hạ Ngọc Sanh, vẫn là đem chuyện nhìn quá mức đơn giản, muốn “Hái quả Đào” thì cũng phải xem anh có bản lĩnh này hay không, “Quả Đào” không phải dễ hái như vậy, nếu cấp trên có thể đem Văn Bảo Quý chuyển đi thì còn có thể cho Hạ Ngọc Sanh anh được bỏ đi sao? Rõ ràng chuyện này là không thể.
Cửa phòng làm việc bên trong bị người từ bên ngoài đẩy ra, thư ký Hồng Phong từ ngoài cửa đi vào, thấp giọng báo cáo:
- Bí thư, ông Triệu của Khai thác mỏ Long Hoa đến.
Nói xong, Triệu Tinh Long đã đi theo vào, nhìn thằng này vẻ mặt đắc ý thì Nhiếp Chấn Bang biết là chuyện nhất định đã tìm hiểu ra ngọn nguồn rồi.
Lập tức, đứng lên nói với Hồng Phong:
- Được rồi, Tiểu Hồng cậu đi ra ngoài trước đi, nơi này để tôi tiếp đãi.
Đích thân rót cho Triệu Tinh Long một cốc nước lạnh, ngồi ở trên ghế sa lon, Nhiếp Chấn Bang bình tĩnh nói:
- Nói đi, có phải là tra ra cái gì hay không.
Nghe lời của Nhiếp Chấn Bang, Triệu Tinh Long cũng gật đầu nói:
- Anh Ba, thật đúng là giấu anh không được, tra được rồi, từ chỗ Thường Thanh Đằng và Lý Quốc Hoa lấy được tin tức, lần này tiếp nhận chức vụ Chủ tịch tỉnh Hồng Giang chính là Phương Viễn Sơn, con trai nhỏ nhà ông cụ Phương Mậu Đường, năm nay năm mươi tuổi. Đây là tài liệu lý lịch nhậm chức của Phương Viễn Sơn, anh xem một chút đi.
Vừa nghe đến tên này Nhiếp Chấn Bang nhíu mày, Gừng càng già càng cay, đây mới đúng cái gọi là “Hái quả Đào”. Là con trai Phương Mậu Đường thì bối cảnh của Phương Viễn Sơn đương nhiên là không cần nói, Phương Mậu Đường đã từng là một trong những hạt nhân của Cửu Đỉnh, tuy là thời gian lui về đã rất lâu rồi, nhưng cho dù như thế nào thì uy tín vẫn còn, người quen biết vẫn còn, đây chính là một ưu thế.
Hơn nữa, dựa vào quan hệ mập mờ giữa Phương gia và tỉnh Hồng Giang thì có thể khẳng định rằng sau khi Phương Viễn Sơn đến nhận chức tỉnh Hồng Giang, thời gian tiến vào trạng thái công tác tất nhiên phải nhanh hơn so với người bình thường rất nhiều, đây là chi tiết bên trong.
Nhưng hiện tại điều Nhiếp Chấn Bang lo lắng là Phương Viễn Sơn tiếp nhận chức vụ Chủ tịch tỉnh tỉnh Hồng Giang chỉ sợ không chỉ đơn thuần là “Hái quả Đào” như vậy. Người này mặc dù Nhiếp Chấn Bang chưa từng quen biết, nhưng Trung Quốc lớn bao nhiêu, toàn bộ đất nước cũng chỉ có bấy nhiêu tỉnh mà thôi, đến tầng lớp này thì mỗi người đều chú ý người khác, đồng thời đương nhiên mình cũng sẽ bị không ít người đang chú ý.
Nghĩ đến đây, Nhiếp Chấn Bang cũng lắc đầu nói:
- Chiêu thức triển khai này của ông cụ Phương, tôi không thể không giơ ngón tay cái lên nói một tiếng khâm phục. “Người già thì tinh, Quỷ già thì linh”, những lời này quả nhiên là rất đúng, lần này trong tỉnh Hồng Giang chỉ sợ là có cái để xem.
Lời nói lo lắng của Nhiếp Chấn Bang lại làm cho Triệu Tinh Long có chút xem thường, cười nhạt một tiếng, nói:
- Anh Ba, anh cũng không phải sợ chí khí người khác mà diệt uy phong mình, cho dù họ là người nào, “Binh đến tướng ngăn, nước lên tường chặn”, sợ cái gì?
Bạn cần đăng nhập để bình luận