Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 668: Điện thoại của Phùng Học Lương.

Khu người nhà của các lãnh đạo Ủy ban nhân dân khu tự trị Tây Bắc
Cửa số ba Ủy ban nhân dân khu. Có một chiếc xe BMV việt dã đang dừng lại trong sân.
Cửa sau của xe mở ra, Phùng Thiên Kỳ sắc mặt u ám từ trên xe bước xuống bước thẳng vào sân số ba
Lúc này cổng của biệt thự nhỏ mở cửa, một người phụ nữ chừng năm mấy tuổi bước ra, nhìn thấy Phùng Thiên Kỳ, sắc mặt biểu lộ chút kinh ngạc liền hỏi:
- Kỳ Kỳ, không phải con ở huyện Khổ Lâm sao, làm sao mà đã về sớm vậy?
Nghe những lời người phụ nữ nói, sắc mặt u ám của Phùng Thiên Kỳ coi như bình thản trở lại, gật đầu nói:
- Mẹ, con có việc gấp, ba ở nhà chứ?
Mẹ Phùng Thiên Kỳ vừa nghe thấy câu này liền gật đầu nói:
- Bố con vừa mới ngủ dậy, con vào trong đó đi
Bước vào trong phòng khách xa hoa có một người đàn ông chừng năm mấy sáu mươi tuổi, lúc này đang ngồi trên ghế sofa trong phòng khách, người đó đeo kính, đang đọc báo ra ngày hôm nay.
Thấy Phùng Thiên Kỳ bước vào, sắc mặt ông già lộ ra vẻ điềm tĩnh:
- Về rồi à?
Người này là cha của Phùng Thiên Kỳ, là người nổi tiếng xếp thứ ba trong chính quyền của khu, Phó chủ tịch Phùng Học Lương.
Sắc mặt Phùng Thiên Kỳ để lộ vẻ tức giận bất bình, ngồi xuống ghế lộ vẻ nổi giận đùng đùng:
- Khinh người quá đáng rồi, Cha, tên Chấn Bang này khinh người quá đáng rồi, kiểu này có lẽ hắn nhằm mình mà đến đó.
Phùng Học Lương bỏ tờ báo xuống, ngẩng mặt lên nhìn Phùng Thiên Kỳ nói:
- Làm sao, lại gây ra chuyện gì thế, lại đắc tội với Chấn Bang à
Lời nói của cha khiến Phùng Thiên Kỳ có chút khiếp sợ, con người Chấn Bang thì Phùng Học Lương rất rõ, làm chủ nhiệm phòng Tam Công, lại có hậu thuẫn gia đình vững mạnh. Năm đó chủ tịch Thiết Lực đã bị thế nào mà cuối cùng vẫn bị Chấn Bang lôi ra. Bây giờ lại chính là con trai mình nói ra những điều này khiến cho Phùng Học Lương thấy cần phải thận trọng.
Thấy bộ dạng cha như vậy, Phùng Thiên Kỳ có chút hoang mang lo lắng, có vài vị lãnh đạo chủ yếu của huyện ủy bị bắt giam rồi, chuyện này khó tránh khỏi họ sẽ điều tra tới người đứng đầu tập đoàn Đoan Á, lúc đó thì phiền phức rồi, về bản chất chuyện này đã không thể khống chế được rồi.
Nhìn cha, Phùng Thiên Kỳ miễn cưỡng nói:
- Thưa cha, cũng không phải là gì to tát cả, chỉ là, chỉ là Đặng Xuân Hòa bọn họ bị thành phố A Thái bắt đi rồi
Nói tới đây, thái độ y có sự chuyển biến, nói lý với cha y:
- Nhưng thưa cha, chuyện này rõ ràng là Chấn Bang đang giở trò quỷ, thành phố A Thái cũng là do nhận được chỉ đạo của Chấn Bang. Lần này bố phải giúp con nếu không Phùng Gia chúng ta ở Tây Bắc này không còn mặt mũi nào rồi.
Nhìn bộ dạng khó chịu của Phùng Thiên Kỳ, tâm tư Phùng Học Lương nhanh chóng được vận hành trở lại. Phùng Học Lương vô cùng rõ bản tính con trai hắn. Tuy không đến mức không việc ác nào mà không dám làm nhưng ỷ vào thân phận của y, y vẫn có chút ngạo mạn trong đó.
Bắt giam. Phùng Học Lương rất hiểu cái trình tự này, nếu lãnh đạo huyện ủy không có chuyện, dựa vào những sai lầm ấy để xử lý sẽ không ảnh hưởng đến thành ủy và ủy ban kỷ luật thành phố A Thái.
Bắt giam một cán bộ, đặc biệt là vài lãnh đạo chủ chốt của Huyện ủy, khẳng định là có nguyên nhân, kiểu này, sự việc của con trai mình không hề nhỏ chút nào.
Nghĩ đến đây, thần sắc của Phùng Học Lương trở nên nghiêm trọng, ánh mắt nghiêm khắc nhìn Phùng Thiên Kỳ nói:
- Thiên Kỳ, chuyện đã đến mức này, con còn muốn lừa bố, mau nói, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
Địa vị, thân phận của Phùng Học Lương đặt ở đây, lúc này nếu trở nên nghiêm túc, cảm thấy khí thế và áp lực cực lớn thể hiện ra bên ngoài, bị áp lực như vậy, Phùng Thiên Kỳ trở nên thành thật hơn hẳn, vội vàng kể lại các chuyện như y cùng với vài lãnh đạo của huyện ủy thông đồng làm bậy thế nào, chuyện ăn chặn tiền bồi thường cho những người bị cưỡng chế giải phóng mặt bằng ra làm sao…
Nhìn sắc mặt nghiêm trọng của Phùng Học Lương, Phùng Thiên Kỳ hoảng hồn, thấp giọng nói:
- Bố, lần này bố phải giúp con. Nếu bố không giúp con, thì con xong rồi. Những người của huyện Khổ Lâm kia, họ sẽ khai ra con, ba hãy gọi điện cho thành phố A Thái đi, bí thư thành ủy là Chu Xuân Lôi là bạn học của Chấn Bang, họ đều xỏ chung một ống quần, đây rõ ràng là lợi dùng việc công để trả thù cá nhân.
Thấy Phùng Thiên Kỳ nói vậy, Phùng Học Lương thấy hơi sửng sốt:
- Kỳ Kỳ, Xuân Lôi và Chấn Bang là bạn học cũ à?
Phùng Thiên Kỳ gật đầu:
- Vâng, chuyện này tuyệt đối là thật, họ là bạn học ở trường Đảng, con thấy hai người này liên hợp lại với nhau để chơi mình.
Vừa nói dứt lời, Phùng Học Lương đứng phắt dậy, giọng đầy phẫn nộ:
- Phùng Thiên Kỳ, trước mặt cha mà con còn muốn giỡn mặt sao, nếu con thật sự không có lỗi gì thì sao phải sợ, con trai của Phùng Học Lương cũng không dễ gì bị người khác vu khống hãm hại mà, con không cần biết người ta mượn việc công để trả thù riêng, xem bản thân mình có trong sạch không đã, thời gian này con ở nhà đi, không được phép đi đâu cả.
Lúc này, thái độ của Phùng Học Lương với cậu con trai nuông chiều giường như là nổi bão. Sự việc này không hề đơn giản, Nhiếp Chấn Bang và Chu Xuân Lôi là bạn học không sai, nhưng cho dù như vậy cũng không thể ăn không nói có, bây giờ rõ ràng chuyện này là do con trai hắn và những người huyện Khổ Lâm gây ra.
Một khi chuyện này bị vạch trần, không riêng gì con trai hắn dính vào chuyện tù ngục, e rằng bản thân hắn cũng phải gánh vác một số trách nhiệm liên quan, chưa kể việc bị mất chức, xử phạt và phê bình là đương nhiên.
Nghĩ tới đây, Phùng Học Lương liền nhấc điện thoại gọi cho thư ký, sau khi nhấc máy, hắn liền dặn dò:
- Tiểu Thạch, hãy tra giùm tôi số điện thoại của nhà khách huyện Khổ Lâm
Nhiếp Chấn Bang ở bên này, tiến triển của vụ án rất nhanh chóng, có phong thư báo cáo của ông Hàn thì công việc của tổ chuyên án chẳng khác nào là có manh mối. Tổ chuyên án bên này được phân thành hai. Một tổ tiến hành thẩm vấn tường tận tỉ mỉ Đặng Xuân Hòa và người của hắn. Một tổ tiến về Tân Thành Huyện Khổ Lâm, tiến hành thẩm vấn điều tra tỉ mỉ việc giải phóng mặt bằng. Có được số liệu và nắm được tình hình, đều rất khả quan. Căn cứ theo tiêu chuẩn của chính sách giải phóng mặt bằng và đền bù của thành phố A Thái, vốn là diện tích phòng ốc đổi lấy diện tích phòng ốc, nhưng tập đoàn Đoan Á bên này lại đổi thành tiền mặt, tiền đền bù của một mét vuông dựa theo giá nhà hiện giờ, đến nửa mét vuông tiền nhà cũng không thể mua được.
Có sự thật va bằng chứng thép cùng đòn tấn công bằng tâm lý cực mạnh của tổ chuyên án thì phòng tuyến của Đặng Xuân Hòa và đám người đó sẽ hoàn toàn bị đánh tan
Phòng 308 nhà khách huyện Khổ Lâm.
Chu Xuân Lôi ở ngoài bước vào, vẻ mặt biểu lộ một tinh thần vui sướng. Vụ án của huyện Khổ Lâm điều tra cũng hòm hòm rồi. Bí thư Xuân Hòa và đám người Ngưu Trị An nhận hối lộ của tập đoàn Đoan Á, cấu kết với nhau làm việc xấu. Trong hạng mục ở Tân Thành, họ đã dùng thủ đoạn uy hiếp đe doạ và cưỡng chế để giải phóng mặt bằng. Bức bách người dân phải khuất phục, sự thật đã quá rõ ràng.
Vụ án tiến triển nhanh chóng khiến Chu Xuân Lôi hết sức vui mừng, ít ra đứng trước mặt người bạn học cũ cũng không bị thất tín.
Vừa bước vào cửa Chu Xuân Lôi vui vẻ cười nói:
- Chấn Bang à, vụ án điều tra cũng hòm hòm rồi, bây giờ tôi có thể đứng thẳng người trước mặt người bạn học cũ nói chuyện được rồi.
Nghe Chu Xuân Lôi nói vậy, Chấn Bang cũng cười theo, Chấn Bang rất hiểu ý tứ của Chu Xuân Lôi, là Bí thư Thành Ủy của A Thái, ngay tại khu mình quản lý, xảy ra chuyện lớn như vậy, không cần biết thế nào, đối với Chu Xuân Lôi mà nói là sự sỉ nhục. Đặc biệt là chuyện này lại do Chấn Bang phát hiện ra, Chu Xuân Lôi càng cảm thấy vô cùng ngại.
Đang định nói thì điện thoại trong phòng đột nhiên vang lên khiến Chấn Bang có chút ngạc nhiên. Hắn được sắp xếp ở chỗ này, những mối liên hệ bình thường thì dùng di động, vậy điện thoại này của huyện Khổ Lâm, hắn chưa dùng qua lần nào
Ngẫm nghĩ một lúc, Chấn Bang liền trả lời máy:
- A lô
Mới nói được một câu, Phùng Học Lương ở bên kia đã cười nói:
- Xin hỏi anh có phải là chủ nhiệm Chấn Bang.
Điều này khiến Chấn Bang cảm thấy nghi ngờ, hóa ra tìm mình:
- Vâng là tôi, xin hỏi anh là ai.
Nghe thấy thế, Phùng Học Lương cảm thấy không tự chủ có chút rối loạn, hai ngày qua, Phùng Học Lương suy tính suốt, bây giờ hắn mới quyết tâm gọi điện
Định hình lại tâm trạng của mình gắng gượng cười nói:
- Chủ nhiệm Nhiếp, xin chào, xin chào, tôi là Phùng Học Lương, phó chủ tịch của khu, Chủ nhiệm Nhiếp có ấn tượng gì không?
Không đợi Chấn Bang phản ứng, Phùng Học Lương nói tiếp:
- Chủ nhiệm Nhiếp, hôm nay tôi gọi cho ngài, chủ yếu là muốn nhận lỗi, đã gây ra chuyện ở Tân Thành huyện Khổ Lâm, cái thằng khuyển tử Phùng Thiên Kỳ ấy đã gây ra một số lỗi lầm quá đáng. Cũng do là bị tiểu nhân bịt mắt, đã khiến cho bà con nhân dân huyện Khổ Lâm không ít tổn thương. Tôi cũng cảm thấy vô cùng đau buồn. Tôi muốn ủy thác cho chủ nhiệm Nhiếp tiến hành đền bù cho bà con nhân dân.
Nghe thấy vậy Nhiếp Chấn Bang hiểu được ý của Phùng Học Lương, không hổ là người từng trải, chỉ vài câu nói mà đã khiến Phùng Thiên Kỳ có thể rũ bỏ trách nhiệm một cách sạch sẽ. Cái gì mà bị tiểu nhân bịt mắt chứ, nếu không phải nguyên nhân là con trai ông chỉ dựa vào Đặng Xuân Hòa và đám người huyện Khổ Lâm có bịt nổi mắt con trai ông không. Còn về cái việc ủy thác đền bù thì ý nghĩa trong đó chuyện lớn hóa nhỏ, chuyện nhỏ coi như không có còn gì.
Đối với Phùng Thiên Kỳ, Chấn Bang tin rằng tuyệt đối hắn không phải là thánh nhân, cũng không phải là loại người không hiểu biết
Trầm ngâm một lúc Chấn Bang cười nói:
- Phó chủ tịch Phùng, ý của ngài tôi không hiểu lắm, việc bồi thường gì đó thì tôi không rõ, từ đâu mà nói vậy, còn lãnh đạo huyện Khổ Lâm vi phạm điều lệ Tam Công, e rằng phải ghi chép vào hồ sơ rồi
Bạn cần đăng nhập để bình luận