Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 1049: Không thoả hiệp

Những lời của Cung Chính đã nói trúng suy nghĩ của Nhiếp Chấn Bang. Cuộc điện thoại này của Nhiếp Chấn Bang mục đính chính là để mở rộng điều tra Hạ Miểu. Đây chính là thái độ của Nhiếp Chấn Bang. Nếu Hạ Miểu cậu đã ỷ thế cha mình Hạ Ngọc Sanh, cho rằng ở Hồng Giang này mình muốn làm gì thì làm, thậm chí không coi một Bí thư Tỉnh uỷ như Nhiếp Chấn Bang ra gì, vậy thì tôi sẽ cho cậu thấy kết cục của kẻ dám đắc tội với tôi.
Hơn nữa, trước nay việc mà Nhiếp Chấn Bang tài tình nhất chính là để cho bản thân luôn ở vào vị trí thoả đáng nhất trong mọi thời điểm. Nếu thực sự Hạ Miểu không có khuyết điểm gì thì Nhiếp Chấn Bang có lẽ còn ngần ngại không hành động, kẻo lại thành vu oan giá hoạ.
Nhiếp Chấn Bang không làm được những việc mưu hại người khác, nhưng hiện tại Hạ Miểu có rất nhiều vấn đề, thực sự không cần phải vu oan, thậm chí, nói một cách công bằng, điều tra xử lí Hạ Miểu còn là trừ hại cho dân.
Đương nhiên, việc này đối với Cung Chính cũng có cái lợi rất lớn. Là một cán bộ thanh tra kỉ luật liêm khiết nhất, Cung Chính có thể bao quát tất cả, từ khi bắt đầu làm việc đến nay luôn có mặt trên mặt trận thanh tra kỉ luật, quả là hiếm có khó tìm.
Có thể nói, Cung Chính muốn thăng tiến thì chỉ có một cách duy nhất là tạo được thành tích nổi trội trên mặt trận thanh tra kỉ luật, và rõ ràng, sự việc của Hạ Miểu rất đúng với con đường của Cung Chính.
Đây cũng là lí do vì sao trước đây Cung Chính đã hai lần đến tận nơi gặp Nhiếp Chấn Bang để báo cáo về việc của Hạ Miểu và công ty Đại Địa. Cung Chính hi vọng Nhiếp Chấn Bang sẽ ủng hộ mình. Vụ án của Hạ Miểu liên quan đến một cán bộ cấp tỉnh. Việc này một mình Cung Chính không thể xử lí. Nếu không có sự ủng hộ của lãnh đạo tỉnh uỷ thì Cung Chính quả thực không dám hành động.
Ngay lúc đó Nhiếp Chấn Bang cũng gật đầu nói:
- Tôi thấy cũng được. Bí thư Cung này, tôi nghĩ có thể triệu tập một cuộc họp Đảng uỷ để bàn bạc trao đổi xem. Việc này có một số tài liệu cần anh chuẩn bị đó.
Sự việc liên quan đến một số cán bộ cấp sở, còn dính líu đến các doanh nghiệp có tiếng của tỉnh nên Uỷ ban kỉ luật tỉnh không thể tự ý xử lí. Việc này phải đợi Đảng uỷ, Tỉnh uỷ họp bàn, qui định là như vậy.
Cung Chính cũng hiểu rõ, không có qui định sẽ tạo ra sự bất ổn. Uỷ ban Kỉ luật là một đơn vị tương đối độc lập với mục đích chính là giữ gìn tính công bằng trung thực của Uỷ ban Kỉ luật. Nhưng nói đi thì phải nói lại, tính độc lập này cũng phải có tiền đề. Nếu có thể tuỳ ý xử án mà không thông qua những người khác, vậy thì quyền lực của Cung Chính không có gì chi phối cả, sẽ rất dễ xảy ra chuyện.
Cung Chính cũng trả lời qua điện thoại rằng:
- Được. Tôi có thể chuẩn bị đầy đủ tất cả tài liệu bất cứ lúc nào. Bí thư cứ yên tâm.
Ngày 12 tháng Giêng,
Hôm nay là ngày họp định kì của Uỷ ban thường vụ. 8: 30 sáng bắt đầu, tất cả uỷ viên thường vụ lục tục đi tới phòng họp của Tỉnh uỷ.
8: 40 Nhiếp Chấn Bang đã ngồi trong phòng họp. Không khí trong phòng họp có vẻ gì đó khác thường và gượng gạo.
Trong số những người có mặt, ít nhất là Chủ tịch Mặt trận thống nhất Lý Dị Hồng có cảm giác đứng ngồi không yên. Phương Viễn Sơn đảm nhiệm Hồng Giang, Lý Dị Hồng cũng phải chạy đôn chạy đáo theo. Chẳng ngờ chưa được mấy tháng, Phương Viễn Sơn bỗng nhiên không ham tranh giành đấu đá. Điều này Lý Dị Hồng chưa bao giờ tưởng tượng được.
Khoảng 8: 55, cửa ngách của phòng họp mở ra, Phương Viễn Sơn và Hạ Ngọc Sanh lần lượt bước vào.
Vừa nhìn thấy Nhiếp Chấn Bang, Phương Viễn Sơn sững người ra rồi cười gượng:
- Mọi người đến cả rồi ư? Bí thư Nhiếp, thật là ngại quá, đường tắc nên tôi đến hơi muộn.
Nhiếp Chấn Bang luôn coi thường những lời nói thiếu chân thật như thế này. Từ trụ sở Uỷ ban nhân dân tỉnh đến đây chỉ có 500 mét, dù tắc đường cũng không đến mức đó, huống hồ con đường trước cổng Uỷ ban có thể nói là con đường khó xảy ra ùn tắc nhất Hồng Thành. Dù gì ngay trước mắt lãnh đạo cấp cao của Uỷ ban nhân dân tỉnh mà tắc đường mù mịt, chẳng hoá ra phòng cảnh sát giao thông Hồng Thành lại tự chuốc lấy phiền phức hay sao.
Nhiếp Chấn Bang cựa mình một cái rồi điềm nhiên nói:
- Chủ tịch Phương quá lời rồi, 9 giờ mới bắt đầu họp, anh không đến muộn đâu.
Sau vài lời hàn huyên, nhân viên phục vụ bưng cho mỗi vị một tách trà, Nhiếp Chấn Bang hắng giọng rồi nói:
- Bắt đầu thôi. Trước khi vào họp, xin mời đồng chí Cung Chính kể lại sự việc trước.
Nói rồi, Nhiếp Chấn Bang liền quay sang nhìn Cung Chính nói:
- Bí thư Cung, anh nói rõ cho mọi người cùng nghe đi.
Lúc này vẻ mặt Cung Chính rất bình tĩnh, không có chút thay đổi biểu cảm nào. Cung Chính lạnh lùng nhìn quanh một lượt rồi gật đầu nói:
- Vâng, thưa Bí thư Nhiếp.
Nói đoạn, Cung Chính lại nhìn chung quanh rồi hạ giọng nói:
- Thưa các đồng chí, việc tôi muốn nói chính là về tập đoàn bất động sản Đại Địa. Sau vụ việc cưỡng chế giải toả lần trước, Uỷ ban Kỉ luật tỉnh và Phòng tiếp nhận khiếu nại tỉnh nhận được không ít đơn thư khiếu nại. Vì vậy, Uỷ ban Kỉ luật tỉnh rất chú trọng việc này. Xét tới vị thế trong ngành của công ty Đại Địa nên chúng tôi dùng hình thức kiểm tra đột xuất, đồng thời tiến hành điều tra kĩ lưỡng tình hình của thành phố Tín Châu, Mi Bình và Hồng Thành. Nói chung, có nghi vấn về việc một số đồng chí, bao gồm cả đồng chí Quách Xuân Sinh phó chủ tịch thành phố Tín Châu, phụ trách đất đai và xây dựng bất động sản, đồng chí Nhiêu Dũng phụ trách quận Mi Đông thành phố Mi Bình v.v.., trong quá trình làm việc với công ty Đại Địa đã có hành vi nhận hối lộ và tạo thuận lợi cho công ty Đại Địa nhận đất. Điều này đã vi phạm nghiêm trọng kỉ cương của Đảng. Tôi đề nghị lập tức triển khai một cuộc điều tra sâu rộng đối với công ty Đại Địa và các cán bộ lãnh đạo nói trên.”
Nói đoạn, Cung Chính liền đứng dậy, lôi từ trong túi ra một tập tài liệu dày cộp, phát cho từng người có mặt ở đó, rồi bổ sung thêm:
- Đây là một số tài liệu về những chứng cứ mà chúng tôi thu được khi đi kiểm tra đột xuất, mời các vị xem qua.
Nghe thấy bốn chữ “công ty Đại Địa” mà Hạ Ngọc Sinh tim đập thình thịch. Cuối cùng việc này cũng xảy ra. Tối hôm kia, trong chương trình thời sự của Hồng Giang có đưa tin bí thư Nhiếp đến thị sát các cơ quan báo đài của tỉnh Hồng Giang, lúc đó Hạ Ngọc Sanh đã có linh cảm, đây là dấu hiệu của sự phản công. Nào ngờ họ đã ra tay trực tiếp rồi. Không nói cũng hiểu, mục đích điều tra công ty Đại Địa đương nhiên là nhằm vào Hạ Miểu.
Lại nghĩ đến sở Công an tỉnh, Lưu Tử Kiện vẫn còn bị tạm giam trong đó, Hạ Ngọc Sanh mới cảm thấy thật đau đầu.
Đọc nội dung tài liệu, càng về sau, Hạ Ngọc Sanh càng thấy bồn chồn không yên. Những tin tức mà Cung Chính nắm được đã hoàn toàn vượt qua dự tính của Hạ Ngọc Sanh. Cứ tưởng đây chỉ là những tài liệu đơn giản thông thường, nhưng nhìn những con chữ nhảy múa trên giấy mà Hạ Ngọc Sinh như chết lặng. Tuy rằng có nhiều điều vẫn mập mờ chưa rõ, nhưng có một vài việc đã cụ thể đến mức ghi rõ những người nào, ở đâu, nhận hối lộ bao nhiêu.
Tuy Hạ Ngọc Sanh không phụ trách công việc kỉ luật nhưng cũng hiểu về việc này. Có những tài liệu này thì việc khởi tố chẳng còn khó khăn gì nữa.
Quả nhiên, ngồi mé đối diện, Phương Viễn Sơn trầm ngâm một lát rồi từ từ nói:
- Thật bất ngờ, quả là rất bất ngờ. Bí thư Nhiếp, Bí thư Cung, tôi nghĩ những thứ này cũng đã đủ rồi. Tôi đề nghị Uỷ ban Kỉ luật tỉnh lập tức khởi tố điều tra. Những cán bộ lãnh đạo có liên quan, cần xử lí thì xử lí, cần giải trình thì giải trình, nhất định không để những người như vậy tiếp tục đứng trong hàng ngũ lãnh đạo.
Phương Viễn Sơn vừa dứt lời thì Lý Dị Hồng cũng lập tức lên tiếng ủng hộ. Phó bí thư tỉnh uỷ Tần Quảng Hàn trầm ngâm một lúc rồi cũng gật đầu tỏ ý ủng hộ.
Như vậy Nhiếp Chấn Bang đương nhiên cũng chẳng cần nói gì nữa. Lý Uý Nhiên, Trần Nhạc cũng vậy, dĩ nhiên là đều tán thành.
Hạ Ngọc Sanh đã sớm dự tính được tình huống này. Trước nay cơ chế luôn là như vậy. Tát nước theo mưa thì dễ, giúp người hoạn nạn mới khó, giậu đổ thì bìm leo. Chỉ tán thành việc khởi tố thôi đã coi như nể mặt lắm rồi.
Tiếp đó, không cần trì hoãn, 100% phiếu đã thông qua, hơn nữa Cung Chính sẽ phối hợp với Sở Công an tỉnh và Cục Chống tham nhũng thành lập tổ chuyên án, đồng thời cũng bắt đầu cử các tổ công tác lần lượt triển khai làm việc đối với các thành phố Mi Bình, Tín Châu và Hồng Thành.
Tiếp sau đó là phần thảo luận các vấn đề thông lệ của Uỷ ban thường vụ. Vì có sự việc trước đó nên những vấn đề sau tự nhiên mờ nhạt hẳn đi. Dù gì cũng không phải vấn đề về nhân sự nên được hội nghị thông qua rất nhanh chóng. Vừa tan họp, Nhiếp Chấn Bang liền trở về văn phòng.
Cửa còn chưa đóng đã nghe loáng thoáng tiếng nói:
- Trưởng phòng Hồng, Bí thư có ở đây không?
Tiếng nói này khiến Nhiếp Chấn Bang quay người lại nhìn, lúc này, Hạ Ngọc Sanh đã đứng ở trước cổng. Nhiếp Chấn Bang tự nhiên hiểu ra chuyện này.
Nhiếp Chấn Bang liền mỉm cười nói: “Phó chủ tịch Hạ đến đấy ư? Mời vào.”
Những lời này khiến Hạ Ngọc Sanh cảm thấy vô cùng hụt hẫng. Trước đây, quãng thời gian mà mối quan hệ với Nhiếp Chấn Bang còn thân tình, Hạ Ngọc Sanh thấy mọi việc đều rất thuận lợi, nhưng khi mối quan hệ dần trở nên xa cách, Hạ Ngọc Sanh cũng ngày càng cảm thấy không thoải mái. Nghe cách xưng hô khách sáo xa lạ này của Nhiếp Chấn Bang, Hạ Ngọc Sanh chỉ còn biết cười khổ.
Hạ Ngọc Sanh nhìn Nhiếp Chấn Bang rồi cười gượng nói:
- Bí thư, hôm nay tôi đến chủ yếu là có vài việc muốn báo cáo với Bí thư.
Hạ Ngọc
Sanh chậm rãi tiếp lời:
- Bí thư Nhiếp, nói thật lòng, hơn một tháng nay tôi luôn cảm thấy tinh thần lẫn sức lực không được tốt, có lúc đi làm thi thoảng còn ngủ gật. Đi bệnh viện kiểm tra thì quả thực sức khoẻ không ổn, có bệnh tim mạch, huyết áp cũng hơi cao. Suy nghĩ mãi rồi, giờ tôi muốn xin từ chức Phó chủ tịch thường vụ, rồi điều chuyển tôi làm một chức nhỏ bên Hội đồng nhân dân tỉnh, như vậy tôi cũng có thể tĩnh dưỡng nghỉ ngơi tốt hơn.
Những lời của Hạ Ngọc Sanh khiến Nhiếp Chấn Bang hơi ngạc nhiên. Không ngờ Hạ Ngọc Sanh vì con trai mà cam tâm tình nguyện trả cái giá lớn như vậy. Dù Nhiếp Chấn Bang có kinh ngạc, nhưng vẫn tỏ ra không hiểu thái độ này của Hạ Ngọc Sanh, nên mỉm cười nói:
- Phó chủ tịch Hạ, đây đâu phải phong cách của anh. Tôi nghĩ nếu sức khoẻ không tốt thì có thể tạm thời đến viện điều dưỡng Lộc Sơn tĩnh dưỡng một thời gian. Còn chuyện từ chức, tôi nghĩ để sau hẵng nói đi.
Suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng Nhiếp Chấn Bang vẫn chọn cách không thoả hiệp. Ý của Hạ Ngọc Sanh rất rõ ràng, muốn dùng chức vị để đổi lại sự nương tay của Nhiếp Chấn Bang. Nhưng giờ đây, Nhiếp Chấn Bang lại không chấp thuận thì đành từ bỏ ý định này thôi.
Bạn cần đăng nhập để bình luận