Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 735: Một cơn đại hỏa.

Gác điện thoại, Hoàng Tiến lúc này hơi mất bình tĩnh. Suy đoán của mình quả nhiên không sai. Chỗ Hà Chính Vũ, sau khi thông báo cho nhân tình của Ngô Đức Bảo tình hình hiện tại của hắn ta, quả nhiên đã thu được kết quả. Đồ gì không để ở nhà, hơn nữa mật mã của hộp bảo quản ngân hàng duy nhất chỉ nói cho tình nhân biết. Có thể khẳng định, đồ đạc ở bên trong nhất định là cực kỳ quan trọng.
Kiểu người như Ngô Đức Bảo này, có thể nói là tội ác tày trời. Loại người này, dựa vào tính tình có thể đoán ra, tuyệt đối không có khả năng không giữ lại một đường lui cho mình. Lúc quan phỉ thông đồng, người này nhất định sẽ giữ đường lui cho mình.
- Chủ tịch, theo tôi thấy, ở đây nhất định có một vài bí mật không thể nói cho người khác biết. Có lẽ vụ án này nội trong một hai ngày gần đây sẽ hoàn toàn sáng tỏ.
Vẻ hồ hởi của Hoàng Tiến hiện rõ trên gương mặt.
Dừng một lát, Nhiếp Chấn Bang cười nói:
- Lão Hoàng, việc này tạm thời vẫn chưa phải là thời điểm phơi trần khắp thiên hạ.
Vốn dĩ Hoàng Tiến vẫn còn chút vui mừng, lúc này lại bình tĩnh lại, có thể làm đến vị trí hiện nay, Hoàng Tiến cũng không phải ngốc, ngược lại, hết sức thông minh.
Ý của Nhiếp Chấn Bang, anh ta hiểu rõ, rất rõ. Vụ án của thành phố Dương Đức lớn như vậy, trong đó có bao nhiêu quan chức có liên quan, đây vẫn là ẩn số.
Nhưng, có một dự tính Hoàng Tiến lại rất rõ, thật sự nếu như phơi bày khắp thiên hạ. E rằng, toàn bộ bộ máy Ủy viên thường vụ Tỉnh ủy, ngoại trừ Nhiếp Chấn Bang, những người khác đều phải đắc tội.
Nhiếp Chấn Bang nói như vậy cũng khiến Hoàng Tiến cảm kích, gật đầu nói:
- Chủ tịch, anh nói như thế, tôi nên làm thế nào. Tôi nghe tổ chức sắp xếp vậy.
Đây chính là nhờ vả trắng trợn. Lời nói kiểu này, Nhiếp Chấn Bang lại không sao tin được. Đây không phải là trẻ con ở đó tập chơi trò người lớn. Anh nói một câu là được rồi. Đến cấp bậc này rồi, nhờ vả cái gì? Đều là phải thận trọng suy tính.
Nhiếp Chấn Bang cũng nhìn thấy được, Hoàng Tiến không phải thật lòng nhờ vả. Chẳng qua là trong chuyện này, Hoàng Tiến cũng cần phải dựa vào mình chống chọi với áp lực đến từ bộ máy Ủy viên thường vụ Tỉnh ủy mà thôi.
Đối với chuyện này, hiện tại Nhiếp Chấn Bang đã luyện thành thói quen. Việc này rất bình thường, đến được cấp độ hợp tác và đối kháng này, thường thường là chuyển đổi giữa một ý niệm. Tầng lớp cấp tỉnh đã không giống cấp huyện hoặc cấp sở rồi.
Dưới địa phương, chỗ dựa vững chắc của cán bộ cơ sở, hậu thuẫn đều là những ông lớn của Tỉnh ủy. Đối đầu gay gắt, sự việc không kết thúc thì không dừng, đối với tầng lớp này mà nói, là rất bình thường.
Nhưng, cấp tỉnh thì khác. Dựa vào kết luận của trung ương đối với “Hội nghị công tác cán bộ” vào những năm tám mươi, cán bộ cấp Thứ trưởng trở lên là cán bộ cao cấp của Đảng.
Là cán bộ cao cấp, cần phải có thể diện và hình tượng của cán bộ cao cấp. Từ góc độ quốc gia mà nói, hài hòa bộ máy giữa các cán bộ cao cấp với nhau, cũng là đánh giá một cán bộ có trưởng thành chín chắn hay không, có tiêu chuẩn năng lực quan trọng hay không.
Ở dưới cơ sở, đập bàn, chửi mẹ nó, là việc rất bình thường. Nhưng, đến tầng lớp này, mặc dù có tình huống ầm ĩ, nhưng đây chỉ là hiện tượng rất hiếm. Trong bộ máy lãnh đạo, có thể cho phép bất đồng ý kiến và âm thanh hòa nhã xuất hiện. Nhưng, tình hình chung nhất định phải chú ý nguyên tắc.
Quy định như vậy, tổng hợp lại khiến bộ máy Ủy viên thường vụ cấp tỉnh đều là một mặt hòa thuận. Ít nhất, nhìn từ bên ngoài là như thế.
Cho nên, thái độ của Nhiếp Chấn Bang đối với Hoàng Tiến không phải là quá lưu tâm, nguyên nhân là ở đây. Đương nhiên, Nhiếp Chấn Bang cũng không thật sự cho rằng, từ nay Hoàng Tiến liền cùng một phe với mình.
Lặng yên một lúc, Nhiếp Chấn Bang mới gật đầu nói:
- Lão Hoàng, tình huống này, rất quan trọng. Đang trong quá trình điều tra, đồng chí Tổ chuyên án, phải chú ý cẩn thận hơn, có việc gì, anh hãy lập tức liên hệ với tôi.
Sau khi có phê duyệt của Nhiếp Chấn Bang, Hoàng Tiến nhanh chóng hành động. Nghĩ đến tầm quan trọng của két an toàn, Hoàng Tiến lại tự mình dẫn đầu, đi tới ngân hàng. Bên trong ké an toàn đã tìm thấy đồ Ngô Đức Bảo giữ lại. Quả nhiên, không ngoài dự liệu, trong két, ngoài một số giấy tờ chứng minh quyền sở hữu tài sản, quyền sở hữu cổ phần, hai đồ vật quan trọng nhất đó là, một quyển sổ ghi chép, một đĩa CD-ROM, ghi chép những giao dịch ở đằng sau giữa Ngô Đức Bảo và Trương Lý Cường con trai của Trương Trung Hùng
Về mặt khai thác bất động sản, Trương Lý Cường thông qua quan hệ của cha mình, sau khi lấy được đất với giá cực kỳ rẻ mạt. Trong quá trình tiến hành giải phóng mặt bằng và khai thác, thông qua công ty Cường Thịnh, không từ thủ đoạn, cưỡng ép dụ dỗ, bức bách hộ giải phóng mặt bằng ký điều khoản giải phóng mặt bằng giá rẻ.
Đồng thời, Trương Lý Cường còn là đầu sỏ buôn lậu ma túy lớn nhất ở thành phố Dương Đức. Duy chỉ điểm này cũng khiến cho tất cả mọi người trong Tổ chuyên án đều giật mình.
Tất cả mọi người đều nghĩ không ra, với địa vị và thân phận của Trương Lý Cường, dưới sự chiếu cố của Trương Trung Hùng, có thể nói là cần tiền có tiền, cần quyền có quyền, sao vẫn có thể làm chuyện này.
Nhìn quanh mọi người một lượt, lúc này Hoàng Tiến vẻ mặt nghiêm túc, ngẩng đầu nhìn quanh mọi người, trầm giọng nói:
- Các đồng chí, đừng suy đoán nữa, con người Trương Lý Cường này, tâm lý đã biến dạng rồi. Loại người này, đã không thể dùng lẽ thường để suy đoán nữa. Tôi ra lệnh, tất cả mọi người mạnh dạn giao nộp công cụ liên lạc, chuẩn bị sẵn sàng, sau nửa giờ nữa xuất phát. Lập tức áp dụng biện pháp đối với Trương Lý Cường.
Tại nơi ở của Trương Lý Cường, thời điểm nhân viên trung đoàn cảnh sát đặc nhiệm công an tỉnh xông vào biệt thự, Trương Lý Cường lúc đó vẫn còn trong vòng tay nhân tình. Thấy trước mặt cảnh sát súng vác vai đạn lên nòng, Trương Lý Cường kiến thức rộng rãi liền hiểu rõ. Lần này, mình đã xong đời rồi.
Cùng lúc đó, chỗ Hoàng Tiến, thời điểm triển khai đột kích thẩm vấn suốt đêm đối với Trương Lý Cường, Nhiếp Chấn Bang cũng đệ trình lên Tỉnh ủy ba phương án tình huống tiến triển mới nhất. Tình huống này sự thật có án lệ, khiến người ta không lời nào để nói. Đồng thời, đối với đề xuất của Nhiếp Chấn Bang, miễn chức vụ Phó Bí thư Tỉnh ủy của Trương Trung Hùng, đệ trình thành phố Dương Đức miễn chức vụ Chủ tịch Ủy ban nhân dân thành phố đối với Trương Trung Hùng. Hội nghị thường vụ Tỉnh ủy, không có ý kiến bất đồng nào, trực tiếp thông qua.
Sự việc tiến triển đến bước này, Trương Trung Hùng hoàn toàn không cần thiết đến Ủy ban kỷ luật nữa. Bắt giam, dù sao trong lúc sự thật chưa được điều tra rõ ràng, cũng là một phương pháp bảo vệ cán bộ. Hiện giờ, sự thật đã rõ ràng, về cơ bản cũng không cần đi đến bước đó nữa, chỉ cần cơ quan tư pháp trực tiếp tham gia điều tra.
Trại tạm giam số một thành phố Dương Đức.
Tường cao chót vót, cảnh vệ nghiêm khắc.
Lúc này, trên đường đi đến trại giam thành phố Dương Đức, vừa nhìn trên đường, trước mặt là xe cảnh sát mở đường, phía sau, là một chiếc xe thương vụ hiệu Kim Long lớn, xe dừng sát vào cổng trại giam.
Lúc này, lãnh đạo trên dưới của trại giam đểu đã xếp hàng trước cổng. Trên xe, Nhiếp Chấn Bang đang cùng Hoàng Tiến bước xuống.
Sau khi bắt tay với từng người, Nhiếp Chấn Bang đi vào dưới sự dẫn đường của Phó cục trưởng Cục Công an thành phố Dương Đức.
Hoàng Tiến ở bên cạnh đi chậm lại non nửa bước, nói nhỏ:
- Chủ tịch, hiện nay tâm trạng của Trương Trung Hùng hết sức không ổn định. Sau khi chúng ta thông báo cho ông ta sự thật phạm tôi của con trai mình, ông ta gần như suy sụp. Từ hôm qua đến giờ, ông ta không nói câu nào, đến sáng hôm nay thì chủ động yêu cầu gặp anh.
Nghe đến đây, lông mày Nhiếp Chấn Bang chau lại, im lặng một lúc, nói:
- Bắt giam Trương Trung Hùng, cần làm tốt công tác bảo vệ an toàn. Trong phòng giam của anh ta, nhất định phải có người đặc trách và người trông giữ, đồ ăn thức uống hằng ngày đều phải kiểm tra. Ngoài ra, trong phòng, không để cho anh ta có khả năng tự sát. Lúc này, Trương Trung Hùng là người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh. Cần phải đề phòng anh ta lâm vào đường cùng.
Trương Trung Hùng trong toàn bộ vụ án của thành phố Dương Đức, là một nhân vật hết sức mấu chốt. Nhiếp Chấn Bang không thể không chú ý ứng đối cẩn thận
Về mặt này, Hoàng Tiến có thể nói là kinh nghiệm dồi dào. Nhưng, lời này, từ miệng Nhiếp Chấn Bang nói ra lại khiến cho Hoàng Tiến có chút bất ngờ. Những thứ này, là những thứ có tính chuyên nghiệp cao. Đương nhiên, làm lãnh đạo Ủy ban bao nhiêu năm nay cũng tiếp xúc qua không ít việc như vậy. Nhưng, bình thường các lãnh đạo khác, nhiều nhất chũng chỉ dặn dò một tiếng, phải chú ý không để Trương Trung Hùng tự sát…vv…những lời dặn dò chu đáo giống như của Nhiếp Chấn Bang là cực kỳ hiếm gặp.
Chủ tịch Nhiếp xem ra có vẻ cũng là người có nhiều câu chuyện đằng sau. Tiếp xúc mấy ngày nay, Hoàng Tiến có cảm giác này. Chủ tịch Nhiếp rồng đi hổ bước, từng lời nói cử chỉ, tràn đầy một loại khí chất, kiểu khí chất này rất giống với quân nhân.
Lập tức, gật đầu nói:
- Chủ tịch, xin anh yên tâm, Trương Trung Hùng hiện tại ở riêng một phòng giam, một phòng có toilet, trong phòng có điều hòa. Hiện nay, hai mươi bốn giờ đều có người thay phiên canh giữ. Hơn nữa, nhân viên đều là từ công an tỉnh điều động ra. Tuyệt đối có thể bảo đảm vững vàng chính trị. Xin Chủ tịch yên tâm.
Từ khu vực làm việc của trại giam, xuyên qua một cửa cống lớn phong tỏa. Bên trong, chính là khu giam giữ của trại tạm giam thành phố Dương Đức. Tường cao lưới sắt, tường rào thiết lập hệ thống điện cao thế, lộ rõ uy nghiêm.
Mỗi bốn phía, đều có một tòa tháp canh, bên trong đồn trú một chiến sĩ cảnh sát có vũ trang. Súng vác vai đạn lên nòng, sát khí lẫm liệt. Bước lên lầu hai khu giam giữ, đi qua một dãy hành lang dài ước chừng trăm mét, lại là một cánh cửa sắt. Đi vào nơi này, chính là khu vực trung tâm của trại tạm giam.
Ở trại tạm giam, có ý đặc biệt dọn ra một gian phòng. Nhiếp Chấn Bang bước vào, bên cạnh Hoàng Tiến giải thích:
- Chủ tịch, anh ở đây nghỉ ngơi một lúc, tôi đã sắp xếp người đi dẫn Trương Trung Hùng rồi.
- Phòng giam của anh ta ở trong cùng, phải đi qua ba lần cửa sắt mới có thể đến. Anh đợi môt lát nhé!
Ngồi chưa được ba phút. Ngoài cửa, truyền đến âm thanh xích chân nặng nề. Cửa phòng mở ra, Trương Trung Hùng đã xuất hiện ngoài cửa.
Nhìn Trương Trung Hùng, thời gian một ngày không gặp, Chủ tịch Trương khí thế hiên ngang, chủ trì các mặt công tác của Thành ủy thành phố Dương Đức, lãnh đạo lớn ôm đồm công tác Đảng chính, giờ phút này vẻ mặt sa sút, đầu tóc dường như đã bạc đi rất nhiều, hốc mắt sâu hoắm. Rõ ràng, là một bộ dạng chưa tỉnh ngủ.
Nhiếp Chấn Bang phất phất tay, nói với người bên cạnh:
- Các anh đi ra ngoài một lát, tôi nói chuyện riêng với anh ta.
Bạn cần đăng nhập để bình luận