Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 760: Hình thức đại nông nghiệp.

Lông mày Lý Quang Cường nhướn lên, hơi cân nhắc. Nhiếp Chấn Bang đây là muốn để mình đi theo cổ vũ. Đối với tâm tình của Nhiếp Chấn Bang, Lý Quang Cường hiểu rõ. Trong tình huống này, Lý Quang Cường cũng biết, chỉ dựa vào địa vị của mình ở Ủy ban nhân dân tỉnh, không có cách nào đối đầu với Nhiếp Chấn Bang.
Trên thực tế, Lý Quang Cường cũng không nghĩ đến đối đầu. Cân nhắc từ vài phương diện. Một mặt, mình là người thuộc phái vô đảng. Tuy rằng đã lên đến cấp Thứ trưởng, nhưng, về cơ bản, cơ hội tiến lên cũng không quá lớn. Nhân sĩ vô đảng, đương nhiên có một vài ưu thế, nhưng, khuyết điểm cũng không ít. Điều đầu tiên, nhân vật đứng đầu Đảng chính, điều này cơ bản đừng nên nghĩ đến, chỉ có thể đảm nhiệm chức phó. Mặc dù là chức vị chính, về cơ bản, cũng chỉ là một vài bộ phận Ủy ban ngang bộ. Hệ thống Đảng chính, cơ bản không nên suy nghĩ. Một phương diện này, cũng đủ khiến Lý Quang Cường không có quá nhiều lòng hiếu thắng.
Phương diện thứ hai, bản thân không phải thành viên Tổ Đảng Ủy ban nhân dân tỉnh. Trong Ủy ban nhân dân, quyền phát ngôn hoàn toàn không có nhiều. Hơn nữa, bản thân cũng không tranh quyền thế. Lúc này, có thể làm tốt mối quan hệ với Nhiếp Chấn Bang, đây cũng là điều dễ hiểu.
Trầm ngâm giây lát, Lý Quang Cường bỗng nhúc nhích cơ thể, uống một ngụm trà, lập tức mở miệng nói:
- Nghe báo cáo của Chủ tịch thành phố Tưởng, tôi thật sự xúc động. Sự thật chứng minh, các đồng chí của thành phố Quả Nam vẫn rất có năng lực, rất có trình độ. Chuyển đổi đất đai, đây là một đề tài hoàn toàn mới mẻ, trong toàn tỉnh, thậm chí cả nước, đều ở giai đoạn thăm dò. Tỉnh chúng ta, có thể đi trước người khác, đây là một biểu hiện quyết đoán. Các đồng chí của thành phố Quả Nam có thể vận dụng một cách linh hoạt, không ba hoa, không khuếch trương, làm đến nơi đến chốn, thiết thực tiến hành công tác chuyển đổi đất đai. Tôi cảm thấy, thái độ thận trọng này rất tốt, thái độ nghiêm túc này rất đáng được học tập. Dùng điểm này đại diện là hoàn toàn có thể. Như vậy, cũng có ưu thế, thuyền nhỏ dễ quay đầu. Chủ tịch, anh cảm thấy thế nào?
Nhiếp Chấn Bang cười nhẹ, gật đầu, nhìn về ánh mắt của Lý Quang Cường tràn đầy nhã nhặn và tán thưởng. Con người Lý Quang Cường, ý vị, biết điều. Việc này cũng khó trách, dùng thân phận của nhân sĩ vô đảng phái, trở thành cấp Thứ trưởng, trường hợp như vậy, cả nước không gặp nhiều. Lúc này, đủ để chứng minh, thành công của Lý Quang Cường không phải là ngẫu nhiên.
Hiện giờ, Nhiếp Chấn Bang cũng biết, lúc này mình nên bày tỏ thái độ. Lần này đến đây, mục đích chủ yếu, chính là cho Tưởng Kim Quý một chỗ dựa. Chính là muốn hướng đến các đồng chí khác trong tỉnh biểu đạt một thái độ xác nhận.
Nghĩ đến đây, Nhiếp Chấn Bang cũng không khách khí, mắt nhìn đối diện camera trước mặt, lập tức nói:
- Rất tốt! Rất tốt!
Một lời đánh giá này, xem như đã xác định rõ cho tính chất công việc của Tưởng Kim Quý. Có được những lời này, Tưởng Kim Quý chẳng khác nào đã lấy được lá bùa hộ mệnh.
Dừng một lát, Nhiếp Chấn Bang lại tiếp tục nói:
- Vấn đề Tam nông, nông nghiệp, nông thôn, nông dân. Đầu tiên, đặt ở vị trí thứ nhất, chính là nông nghiệp. Nước ta, từ xưa đến nay là một nước đại nông nghiệp. Trong phân chia đẳng cấp cổ đại, sĩ nông công thương. Xếp sau đại sĩ phu chính là nông. Đương nhiên, đến bây giờ, kiểu phân chia đẳng cấp kỳ thị này là không thể chấp nhận được. Nhưng, điều này cũng đủ để chứng minh nông trong địa vị của các triều đại.
- Trung ương, từ năm kia bắt đầu chính thức đưa ra vấn đề Tam nông. Về chính sách Tam nông, cũng đưa ra rõ ràng, công tác Tam nông, chủ yếu chính là phải gia tăng sản lượng nông nghiệp, gia tăng thu nhập nông dân, nông thôn ổn định làm công tác trọng tâm chủ yếu.
- Hiện nay, phần lớn thanh niên trai tráng lao động nông thôn ra ngoài làm việc, dẫn đến xảy ra rất nhiều vấn đề của nông thôn. Vấn đề trẻ em và người già ở lại rất nghiêm trọng. Sức lao động thiếu hụt nghiêm trọng, đã ảnh hưởng lớn đến phát triển nông nghiệp. Chính sách lưu chuyển đất đai, đây là một thử nghiệm hoàn toàn mới mẻ, đây là tỉnh chúng ta sáng kiến đầu tiên. Công tác Tam nông đối với toàn tỉnh, thậm chí cả nước, đều có ý nghĩa quan trọng. Làm tốt. Đây chính là một chiến tích không tồi.
Vừa nói xong những lời này, cả phòng họp không ít người đều ngẩn cả người. Các địa phương khác có hình thức lưu chuyển đất đai này không, bọn họ cũng không dám khẳng định. Dù sao, việc này không nhất định sẽ đưa tin ở đài truyền hình trung ương. Nếu đưa tin, nhất định phải làm ra một thành tích mới được. Chỉ truyền thông trong tỉnh đưa tin, người của các địa phương khác không biết cũng là bình thường.
Nhưng, Chủ tịch tỉnh đều đã nói như vậy, khẳng định là không sai. Đã đến cấp bậc Chủ tịch tỉnh, có thể nói là trực tiếp đến thẳng thiên đình, trung ương có hay không loại quy hoạch này, có hay không loại chính sách này, Chủ tịch tỉnh chắc chắn biết rõ. Những lời này, tuyệt đối không phải là bắn tên không đích.
Sáng kiến đầu tiên trên cả nước, Vương Quốc Phát cũng dao động. Việc này nếu thành công, ở đây hàm chứa thành tích chính trị cùng với vinh dự và thành tích hàm ẩn. Rốt cuộc lớn bao nhiêu, phần bánh này cuối cùng có đủ để đưa bao nhiêu người trên con đường thăng quan tiến chức. Trong lòng Vương Quốc Phát cũng đã thiếu tự tin.
Trạng thái tâm lý của mọi người ở đây thay đổi, Nhiếp Chấn Bang cũng đã nhìn thấy. Đây chính là tác phong của mình, từ trước đến nay đều là âm mưu. Đứng trước mẩu bánh lợi ích cực lớn, tất cả đều là con hổ giấy. Có thể kết luận, một tin tức này lộ ra, không chỉ trạng thái tâm lý của đám người thành phố Quả Nam sẽ phát sinh thay đổi. Trong bộ máy Tỉnh ủy, trạng thái tâm lý của không ít lãnh đạo cũng sẽ thay đổi. Chỉ sợ, tiếp theo đây nhân sự của thành phố Quả Nam sẽ lại có một trận giao chiến kịch liệt.
Dừng một lát, Nhiếp Chấn Bang lại tiếp tục nói:
- Đồng chí Kim Quý nhận định tình hình, vận dụng phù hợp với địa phương, điều này rất tốt. Lưu chuyển đất đai, đây là một đề tài hoàn toàn mới mẻ. Nông dân đắn đo lo ngại, nhà đầu tư nghi hoặc, đây đều là bình thường. Tục ngữ nói rất đúng, “vạn sự khởi đầu nan”, lấy một huyện làm nền tảng, tạo ra một kiểu mẫu một tấm gương, giống như vừa rồi Phó Chủ tịch Quang Cường nói, dùng điểm này làm đại diện. Suy nghĩ này là chính xác, cũng là thành công. Tôi rất vui. Đợi đạt được thành tích, tôi đích thân mời mọi người, đích thân chúc mừng mọi người.
Về cơ bản, nói đến đây đã đủ. Chủ tịch tỉnh đích thân bày tỏ thái độ, lại phân công Phó Chủ tịch đưa ra khẳng định, một thí điểm đầu tiên của Tưởng Kim Quý, đã không có bất cứ vấn đề gì. Về chuyện này, các Ủy viên thường vụ khách của thành phố Quả Nam, nếu ai dây dưa không rõ ràng, đó chính là kẻ ngốc. Nếu vậy, cũng không phải không chống lại được Tưởng Kim Quý, mà là không chống lại được Chủ tịch tỉnh.
Cuộc họp đến đây, về cơ bản đã đi vào bước cuối. Vương Quốc Phát tức thời mở miệng nói:
- Chủ tịch tỉnh, Phó Chủ tịch Lý, Trưởng ban Thư ký. Ngài xem, ở thành phố đã chuẩn bị xong buổi tiệc trưa, xin các vị lãnh đạo vui lòng đến dự
Nhiếp Chấn Bang nhìn đồng hồ, mình chưa đến bảy giờ sáng đã xuất phát, đến thành phố Quả Nam mới tám rưỡi, bây giờ cũng mới mười giờ.
Lập tức, Nhiếp Chấn Bang và Lý Quang Cường trao đổi qua một chút ý kiến bằng mắt, lại mở miệng nói:
- Không ăn cơm ở thành phố Quả Nam nữa. Thời gian coi như dư dả. Thế này đi, tôi thấy, hay là chúng ta đến huyện Nhân Chương xem qua một chút. Buổi trưa tạm thời ở huyện Nhân Chương. Buổi chiều, phải chạy về, tối nay còn có một cuộc họp quan trọng phải tham gia.
Sắc mặt Vương Quốc Phát không được tốt lắm. Mình đã đắc tội chết với Nhiếp Chấn Bang. Ngẫm nghĩ cũng phải. Nhiếp Chấn Bang là thân phận gì, cấp Bộ trưởng nhân vật số một của chính quyền, Ủy viên dự khuyết trung ương. Thật buồn cười, mình lại để lãnh đạo cũ cấp Thứ trưởng áp chế Chủ tịch Nhiếp. Đây không phải cụ ông ăn thạch tín, chê số thọ sao?
Nhưng, Chủ tịch Nhiếp đã lên tiếng, Vương Quốc Phát tuyết đối không dám cưỡng ép giữ lại. Mỉm cười, nói:
- Chủ tịch nói phải, là chúng tôi xếp đặt không chu đáo.
Nhiếp Chấn Bang đứng lên, thái độ này của Vương Quốc Phát cũng là tất nhiên, Nhiếp Chấn Bang hoàn toàn không để ý, gật đầu nói:
- Chủ tịch Quang Cường, tôi thấy, việc này không nên chậm trễ, đến huyện Nhân Chương đi!
Đoàn người rời khỏi văn phòng làm việc Thành ủy Ủy ban nhân dân thành phố, đi thẳng lên xe. Đoàn xe lại khởi hành, hướng về phía huyện Nhân Chương chạy tới.
Từ nội thành thành phố Quả Nam đến huyện Nhân Chương, chẳng qua cũng chỉ đoạn đường ba mươi cây số, đường xe chạy lại là cấp quốc lộ, có thể nói là rất thuận tiện. Chưa đến nửa giờ, đoàn xe đã vào huyện thành Nhân Chương.
Chủ tịch tỉnh thị sát, việc này có thể nói là một việc lớn của huyện Nhân Chương kể từ khi khai thiên lập địa. Lãnh đạo bộ máy Ủy viên thường vụ Huyện ủy bày thế trận sẵn sàng nghênh đón. Vốn dĩ vẫn tưởng Chủ tịch sẽ ăn trưa ở thành phố Quả Nam rồi mới đến đây.
Đợi đến lúc nhận được thông báo của thành phố, bộ máy Ủy viên thường vụ Huyện ủy huyện Nhân Chương lại một cảnh hỗn loạn gà bay chó sủa. Bí thư, Chủ tịch huyện lại tự mình ra trận, bố trí công tác đón tiếp.
Ban Tiếp đãi Huyện ủy càng nắm vững thời gian tiến hành dọn dẹp đối với Ban Chiêu đãi Huyện ủy. Chủ nhiệm Ban Tiếp đãi đã đích thân đứng ở nhà bếp khách sạn Huyện ủy, đốc thúc vấn đề yến tiệc buổi trưa.
Vội vàng hấp tấp, cuối cùng trong thời gian hai mươi phút đoàn người đã chạy đến trạm thu phí cách huyện thành huyện Nhân Chương ba ki lô mét.
Thời gian chưa được mười phút, phía trước đường lớn, đèn hiệu cảnh sát lóe lên, một dãy đoàn xe mở đèn xi nhan chạy đến. Đoàn xe chạy đến đây cũng không dừng lại.
Phía sau, cửa sổ xe con mở ra, xe cũng thả chậm tốc độ, Bí thư thành ủy Vương Quốc Phát thò đầu ra ngoài nói:
- Đi theo sau đoàn xe, Chủ tịch tỉnh đến thẳng hiện trường dự án.
Dưới tấm biển cực lớn của căn cứ làm mẫu dự án công trình thí điểm lưu chuyển đất đai huyện Nhân Chương, bên đường, đoàn xe theo thứ tự dừng lại.
Lúc này, nhận được thông báo Khâu Vi Mao cũng đã đến đây. Do đang thời điểm tốt của chính vụ xuân, trên người Khâu Vi Mao có vẻ hơi bẩn. Vừa nhìn đã biết là từ dưới ruộng mới lên.
Nhiếp Chấn Bang rất thân mật, nhiệt tình bắt tay với Khâu Vi Mao. Cần biết rằng, lúc này, người có tấm lòng muốn phát triển nông nghiệp, thật sự đã ít càng thêm ít. Con người Khâu Vi Mao này, có thể nói là vô cùng hiếm thấy.
Trong bao quát tầm mắt, phong cảnh bình nguyên mênh mông bát ngát. Tất cả đồng ruộng đều đã qua cải tạo kỹ càng, biến thành từng thửa từng thửa ruộng vuông vức. Đây là điển hình của cách thức kiểu mẫu đại nông nghiệp.
Nhìn đến đây, Nhiếp Chấn Bang lại tăng thêm một tầng thiện cảm với Khâu Vi Mao. Người này xem ra có vẻ giống với một anh hùng nông dân, rất tốt.
- Khâu sư phụ, tôi nghe nói Khâu sư phụ thích người khác gọi anh như thế này mà không phải là ông chủ Khâu, tôi cũng gọi theo như vậy. Khâu sư phụ, hiện nay mảnh này ước chừng được bao nhiêu mẫu, trong sản xuất có khó khăn gì không?
Nhiếp Chấn Bang mỉm cười hỏi thăm.
Khâu Vi Mao lúc này hơi xúc động. Chủ tịch Nhiếp, anh ta cũng có biết. Đừng nhìn vào tuổi trẻ, sự quyết đoán của Chủ tịch Nhiếp không hề đơn giản, làm việc mạnh tay như vậy Khâu Vi Mao tự nhận là cũng vào nam ra bắc, nhưng, người như vậy cũng chưa từng gặp qua. Hơn nữa, Khâu Vi Mao biết, tập đoàn Mẫn Nông đứng đầu về chăn nuôi gia súc chính là do vị lãnh đạo đang đứng trước mắt dìu dắt trưởng thành.
Trầm ngâm giây lát, Khâu Vi Mao lại mỉm cười nói:
- Chủ tịch tỉnh, khó khăn gì đâu, đây đều chẳng là gì. Nắm chặt dây lưng quần, nhịn một chút cũng qua đi. Điều mà tôi lo là, thay đổi chính sách.
Bạn cần đăng nhập để bình luận