Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 1040: Mất sạch thanh danh.

Động thái bên Sở Công an tỉnh Ủy ban Kỷ luật tỉnh cũng hết sức nhanh chóng. Dù sao, việc này tại hội nghị thường vụ Tỉnh ủy đã hình thành nghị quyết, toàn phiếu thông qua. Điều này chứng tỏ trong tỉnh đã không có bất cứ chướng ngại vật nào.
Rất nhanh, một lực lượng gồm Ủy ban Kỷ luật tỉnh kiểm tra giám sát xung quanh và Tổng đội Điều tra Kinh tế Sở Công an tỉnh làm nòng cốt, kết hợp với thành viên đơn vị Giám sát An toàn tỉnh, Giám sát Than đá vv... tạo thành Tổ Điều tra liên hợp thành lập đầu tiên.
Nghi thức thành lập tại đại sảnh Sở Công an tỉnh. Chủ nhiệm Ủy ban Kỷ luật tỉnh Cung Chính, Bí thư Đảng ủy công an Trần Nhạc cùng tham dự hội nghị. Tại hội nghị, sau khi nhấn mạnh một lần nữa kỷ luật của Tổ Chuyên án, Tổ Chuyên án liền trực tiếp đến mỏ than My Bình.
Vừa đến mỏ than, cấp quản lý của mỏ than My Bình cùng lãnh đạo cốt cán của tập đoàn Âu Khắc bao gồm Chủ tịch Hội đồng quản trị tập đoàn Âu Khắc - Hồng Diệu Tổ đều bị khống chế lại.
Tại mỏ quặng số bốn mỏ than My Bình.
Lúc này, toàn bộ mỏ đều đã tạm dừng sản xuất. Tổ Chuyên án đến, toàn bộ mỏ than bao gồm đại bộ phận quản lý của tập đoàn Âu Khắc đều bị khống chế lại. Trong khoảng thời gian ngắn, toàn bộ công ty đều loạn cả lên, kế hoạch sản xuất cũng bị làm đảo lộn. Toàn bộ công ty, trên dưới đã ở trạng thái tạm dừng sản xuất.
Trương Chính Huy là một người nổi tiếng của mỏ than My Bình, chiến sĩ thi đua lao động cấp tỉnh, đại biểu Hội đồng nhân dân tỉnh. Là một tấm biển của mỏ than, Trương Chính Huy lại là người duy nhất vẫn đang duy trì đường dây sản xuất.
Tuổi tác Trương Chính Huy ước chừng khoảng bốn mươi, một bộ bảo hộ lao động màu xanh, toàn bộ con người toát lên vẻ hết sức giản dị.
Trương Chính Huy đang phụ trách mỏ số bốn, là công nhân tâm phúc. Đoàn người đều tụ tập ở căn tin, một đám công nhân đang vây quanh Trương Chính Huy đang thảo luận gì đó.
- Anh Trương! Anh cứ lên đi, chúng tôi đều tin tưởng anh, mấy tên quan này đều chỉ là người lo cho bản thân bọn họ, làm gì lo đến sống chết của chúng ta. Tôi thấy, vẫn là anh phải lên công nhân chúng tôi mới có hy vọng.
Trong quá trình những người này đang thảo luận, ngoài cửa truyền đến âm thanh tắt lửa của ô tô. Tổng cộng bốn chiếc xe dưới sự dẫn đầu của một xe cảnh sát dừng ở cổng khu vực mỏ than, trên xe bước xuống mười mấy người, nhìn quanh bốn phía, đoàn người liền đi về phía này.
Trương Chính Huy đang dẫn công nhân vừa bước ra khỏi căn tin. Bên này đã có người mở miệng nói:
- Các anh là công nhân của mỏ than hả? Chúng tôi là người của Tổ Chuyên án, các anh có thể dẫn chúng tôi đi xem giếng mỏ một chút được không?
Nhân viên của Tổ Chuyên án trực tiếp nói chuyện thẳng vào vấn đề, lập tức khiến đám người Trương Chính Huy đều sửng sốt. Trong lòng Trương Chính Huy cũng trầm tư, một lúc lâu sau gật đầu nói:
- Được, các anh đi theo tôi.
Bên này, Tổ Chuyên án hành động rất nhanh chóng, nhanh chóng nắm bắt không ít tình hình. Sau khi tập đoàn Âu Khắc đến, nhanh chóng liên hệ được với lãnh đạo cấp cao của mỏ than My Bình, đưa ra không ít tiền bạc hối lộ, sau khi nhận được tiền tài, mỏ than My Bình đã đồng ý với yêu cầu của tập đoàn Âu Khắc, gia tăng áp lực khai thác mỏ than. Đồng thời, ở không ít phương diện khác cũng cho tập đoàn Âu Khắc rất nhiều thuận lợi.
Về mặt mở đường hầm trong mỏ than, tập đoàn Âu Khắc hoàn toàn không quan tâm đến an toàn tính mạng thợ mỏ, dùng vật liệu tiết kiệm tiền nhất, một khi xảy ra chuyện, hậu quả không tưởng tượng nổi
Rất nhiều sự thật trước mắt, không ít lãnh đạo cao cấp của mỏ than My Bình đều thừa nhận thẳng thắn sự thật bản thân đã nhận hối lộ. Công tác của Tổ Chuyên án tiến hành rất nhanh chóng. Đám người Hồng Diệu Tổ của tập đoàn Âu Khắc bị đưa ra công tố với tội danh đưa hối lộ. Lãnh đạo cao cấp mỏ than My Bình thay đổi, thậm chí, ngay sau đó thành phố My Bình có một vị lãnh đạo cấp Phó Giám đốc Sở liên quan trong đó cũng bị miễn chức vụ, khai trừ khỏi Đảng.
Toàn bộ sự việc, ồn ào huyên náo, kéo dài một tháng. Hạ tuần tháng mười một mới được xem là kết thúc.
Trong văn phòng làm việc của Nhiếp Chấn Bang ở Tỉnh ủy, Nhiếp Chấn Bang gác điện thoại, điện thoại - là của Lâm Mặc Hàn gọi đến, giữa hai bên trao đổi một chút tình hình công tác.
- Lão Trần, mời ngồi!
Nhiếp Chấn Bang mỉm cười ra hiệu, đứng lên sau đó cũng ngồi xuống ghế sô pha.
Tại khu vực tiếp khách, sau khi ngồi xuống ghế sô pha, Trần Nhạc gật đầu báo cáo:
- Bên mỏ than My Bình đã kết thúc án. Nội bộ mỏ than, từ Giám đốc mỏ trở xuống có mười mấy lãnh đạo liên quan trong đó, trước mắt đều đã bị bắt giữ, hồ sơ vụ án cũng đã chuyển cho cơ quan kiểm sát đưa ra công tố. Dự định mấy ngày tới đây sẽ xét xử
- Bí thư Nhiếp! Lần này, bên chỗ Phương Viễn Sơn ở tỉnh Hồng Giang e rằng sẽ mất sạch thanh danh.
Lúc nói ra những lời này, gương mặt Trần Nhạc lộ nhẹ một tia đắc ý.
Bí thư Nhiếp nhậm chức ở Hồng Giang đến nay, tuy nói cũng đốt cháy vài ngọn đuốc, nhưng loại sát khí đó vẫn chưa biểu hiện ra. Lần này, Phương Viễn Sơn nhậm chức, Bí thư Nhiếp mới xem như chính thức lộ ra răng nanh. Điều này khiến Trần Nhạc cũng có cảm giác mở mày mở mặt.
Hiện tại, trong tỉnh Hồng Giang đều đang nhìn sự việc này. Tập đoàn Âu Khắc do Phương Viễn Sơn đích thân lộ diện dưa vào, nhưng việc này vẫn chưa hoàn thành được một nửa Phương Viễn Sơn lại trực tiếp vứt bỏ tập đoàn Âu Khắc. Trần Lạc nói mất sạch thanh danh chủ yếu là chỉ mặt này.
Dừng một chút, Nhiếp Chấn Bang lại mỉm cười nói:
- Lão Trần, tưởng tượng rồi, anh đang tưởng tượng rồi. Trên thực tế có lẽ không đơn giản như anh nghĩ. Phương Viễn Sơn thật không đơn giản như vẻ bề ngoài.
Đối với Phương Viễn Sơn, suy nghĩ của Nhiếp Chấn Bang không lạc quan như đám người Trần Nhạc. Cố nhiên, sự việc lần này đối với Phương Viễn Sơn mà nói là một loại ảnh hưởng xấu. Trong tỉnh Hồng Giang cũng đã tạo ra chấn động không nhỏ. Tiếng tăm bạc tình vô nghĩa của Phương Viễn Sơn xem như đã truyền ra bên ngoài. Như vậy, trong tương lai, trong lòng cán bộ lãnh đạo trong tỉnh tất sẽ có những mắc mớ, nương nhờ Chủ tịch Phương, chắc chắn là mạo hiểm.
Nhưng, Phương Viễn Sơn xem xét thời thế, kiểu quyết đoán này ngược lại khiến Nhiếp Chấn Bang lo lắng. Không phải ai cũng có kiểu quả quyết này của Phương Viễn Sơn.
Đương nhiên, giờ phút này Phương Viễn Sơn ở tỉnh đã mất sạch uy tín, thể diện không còn. Nhưng, bất luận thể nào, Phương Viễn Sơn đã bảo vệ được bản thân, bảo vệ được lực lượng chủ yếu của mình. Nhìn có vẻ như tổn thất, nhưng thật ra tổn thất cũng không lớn. Giữ được núi xanh sợ gì không có củi đốt, đây mới là lựa chọn thông minh.
Nói xong, Nhiếp Chấn Bang nhìn Trần Nhạc bên cạnh, nói:
- Lão Trần! Vẫn cần phải tăng cường học tập, không thể việc gì cũng chỉ nhìn ở khía cạnh nhỏ như thế. Làm công tác chính trị pháp luật, tôi tin rằng anh là chuyên gia, không có bất cứ vấn đề gì. Nhưng, phải chuẩn bị sẵn sàng trước, đôi khi cần phải tăng cường học tập, phát triển toàn diện.
Những lời này khiến Trần Nhạc gật đầu. Lời nói kiểu này, Bí thư Nhiếp không phải nói lần đầu. Đối với việc này, Trần Nhạc hiểu rõ, ý của Bí thư Nhiếp chủ yếu vẫn là ở mình. Hiện tại mình đã làm đến vị trí Chủ nhiệm Ủy ban Chính trị Pháp luật của một tỉnh. Tiếp tục đi lên, không gian phát triển cũng không lớn. Điều lên Bộ Công an, cơ hội này quá khó, cách thức tốt nhất vẫn là đi lên vị trí lãnh đạo bộ phận Đảng chính, đây mới chính là xu hướng chính.
Nghĩ đến đây, Trần Nhạc gật đầu nói:
- Bí thư! Tôi nhất định tăng cường học tập, không phụ lòng kỳ vọng của Bí thư.
Trần Nhạc vừa mới dứt lời, bên ngoài truyền đến tiếng gõ cửa, Hồng Phong từ ngoài cửa bước vào, báo cáo:
- Bí thư! Thống kê số liệu phát triển kinh tế mười một tháng năm nay đã đưa đến. Năm nay, tổng giá trị sản xuất GDP toàn tỉnh ước tính đạt đột phá một ngàn tỷ, tốc độ tăng trưởng kinh tế Hồng Giang đạt bốn mươi phần trăm. Ngoài ra, Chủ tịch Phương đã đến, ngài xem... ?
Phương Viễn Sơn đích thân đến cửa, việc này khiến Nhiếp Chấn Bang sửng sốt đứng lên, bên cạnh Trần Nhạc cũng đứng lên nhìn Nhiếp Chấn Bang nói:
- Bí thư! Bí thư nhiều việc, tôi không quấy rầy nữa. Cáo từ trước!
Nói xong, Trần Lạc rời phòng làm việc, Nhiếp Chấn Bang lúc này cũng đứng lên, nói với Hồng Phong:
- Tiểu Hồng! Mời Chủ tịch Phương vào đi.
Cùng lúc Phương Viễn Sơn vào cửa, gương mặt Nhiếp Chấn Bang cũng thay đổi tươi cười, rất thận trọng sau khi ra hiệu Phương Viễn Sơn ngồi, Nhiếp Chấn Bang cũng ngồi xuống, mỉm cười nói:
- Chủ tịch Phương! Anh quả thật là khách ít lui tới.
Lời nói của Nhiếp Chấn Bang khiến ánh mắt của Phương Viễn Sơn hơi mất tự nhiên. Nhếch mép cười, Phương Viễn Sơn hiểu rõ, Nhiếp Chấn Bang đang châm chọc ông ta, nhậm chức mấy tháng, trước nay chưa từng đến đây, rõ ràng đây là không đúng.
Phương Viễn Sơn cười nói:
- Bí thư Nhiếp! nói như thế oan cho tôi quá. Nhậm chức mấy tháng nay, vẫn chưa quen công việc, không thể đến đây thỉnh giáo Bí thư Nhiếp. Đây là điều không phải của tôi.
Nói xong, Phương Viễn Sơn chuyển chủ đề, nhìn Nhiếp Chấn Bang nói:
- Bí thư! Lần này, thống kê số liệu kinh tế toàn tỉnh đã đưa ra, phấn chấn lòng người. Một năm nay, xây dựng kinh tế của Hồng Giang chúng ta đạt được tiến bộ nhảy vọt, các phương diện đều đã có phát triển rất lớn. Tôi nghĩ, Ban Tuyên truyền Tỉnh ủy có nên nhằm vào phương diện này tuyên truyền nhấn mạnh một chút không?
Phương Viễn Sơn mỉm cười nói, dường như trước nay chưa hề có sự việc bẩn thỉu nào với Nhiếp Chấn Bang. Không thể không nói, Phương Viễn Sơn lúc này, trong chốn quan trường đích xác là một kẻ đa mưu túc trí. Chỉ riêng phần độ lượng và khí phách này, không phải một người bình thường có thể có được.
Dễ dàng nhận thấy, thành tích chính trị lớn như vậy, là người đứng đầu Ủy ban nhân dân tỉnh, đương nhiên không thể thiếu phần của ông ta. Tăng cường tuyên truyền, một mặt mượn cơ hội này thổi phồng bản thân ông ta, mặt khác, cũng có ý tâng bốc hại Nhiếp Chấn Bang.
Điều người dân trong nước xem trọng là có tài mà khiêm tốn. Nhiếp Chấn Bang liên tục tạo nên kỳ tích, danh tiếng đã đủ lớn. Nếu vẫn tuyên truyền giọng điệu cao như vậy thì không phải bị người đố kỵ, bị người căm ghét sao?
Nhìn Phương Viễn Sơn hơi có thâm ý, trong lòng Nhiếp Chấn Bang cũng trở nên suy tư. Trầm ngâm giây lát, Nhiếp Chấn Bang lại mỉm cười, nói:
- Đề nghị này của Chủ tịch Phương, tôi thấy rất tốt. Nhưng, không cần thiết phải tuyên truyền tôi. Tỉnh Hồng Giang có thể đạt được thành tích lớn như vậy, đây không phải là công lao của một người nào, đây là kết quả toàn thể cán bộ tỉnh Hồng Giang cùng nỗ lực. Làm quan một nhiệm kỳ, tạo phúc một phương, đây cũng là chuyện tất nhiên. Tôi thấy, có thể lấy trọng điểm tuyên truyền đặt lên dân chúng, thể hiện nhiều một năm qua, thay đổi cuộc sống và thay đổi môi trường của quần chúng nhân dân toàn tỉnh, thể hiện ra nhiều hơn cuộc sống hạnh phúc của ngày hôm nay. Như vậy xem như một cách tuyên truyền mới mẻ, anh thấy thế nào?
Bạn cần đăng nhập để bình luận