Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 850: Cả nước để tang.

Ngày mười chín tháng tư
Hôm nay, cách ngày xảy ra động đất ở Vân Thục đã trọn bảy ngày. Ở Trung Quốc, trong phong tục truyền thống Trung Quốc, nếu nói những người không may mắn cùng qua đời vào hôm động đất, thì hôm nay, sau khi qua đời bảy ngày đầu tiên, tục gọi là thất đầu.
Ngay tại hôm qua, trung ương triệu tập cuộc họp báo tại thủ đô, tuyên bố một quyết định, từ ngày mười chín tháng tư đến ngày hai mốt tháng tư, ba ngày này là ngày cả nước để tang. Đến ngày, cả nước và các cơ quan thường trú ở nước ngoài treo cờ rủ để tang, dừng toàn bộ các hoạt động giải trí trên toàn quốc. Bộ Ngoại giao, các cơ quan đại sứ quán và lãnh sự quán ở nước ngoài lập sổ ghi chép phúng điếu.
Cùng lúc, mười một giờ hai mươi tám phút ngày mười chín tháng tư, nhân dân cả nước mặc niệm ba phút. Đúng giờ, xe hơi, xe lửa, tàu thuyền thổi còi, cảnh báo phòng không kéo vang.
Cùng lúc đó, 0h ngày mười chín tháng tư bắt đầu tiến hành, cả nước, các đài truyền hình, các trang web lớn cả nước … vv…, tạm dừng truyền phát và công bố tất cả các hình ảnh và tin tức khác. Logo đài và trang web vv…toàn bộ đều biến thành màu xám, biểu thị sự tiếc thương.
Ngoài ra, Ủy ban Olyimpic quốc tế, Liên hiệp quốc và một vài chính phủ nước ngoài, cũng lấy ngày này làm ngày để tang, treo cờ rủ tưởng niệm.
Vào ngày hôm nay, ở thủ đô, tại cơ quan chính quyền trung ương, ngoài cửa Trung Quốc, Tổng Bí thư Thẩm và một loạt các đồng chí lãnh đạo trung ương đều tập họp bên trong. Trên cột cờ trước cổng Trung Quốc, quốc kỳ tươi đẹp hạ xuống giữa, cảnh báo phòng không kêu vang. Trong thời khắc tiếng còi reo vang, lãnh đạo đất nước đều cúi đầu mặc niệm sâu sắc.
Tại Việt Châu, Hỗ Thành, Giang Bắc, trên toàn quốc, mỗi một tỉnh, một khu tự trị, mỗi một thành phố, thời khắc này đều là những hình ảnh đó.
Tại thành phố Di Châu, dưới cảnh hoang tàn, phía trước nhất, Nhiếp Chấn Bang và Tôn Gia Lạc đại diện Tỉnh ủy Ủy ban nhân dân tỉnh Ba Thục kính dâng một vòng hoa trước đống hoang tàn.
Phía sau họ, là mấy trăm ngàn dân chúng thành phố Di Châu may mắn sống sót, binh lính quân đội đến từ các nơi trên cả nước, quan binh cảnh sát vũ trang, nhân viên cứu hộ, nhân viên y tế và tình nguyện viên vv…
Tất cả mọi người đến từ mọi vùng đất nước, nhưng, giờ phút này lại cùng một mục tiêu, đi đến cùng nhau.
Trong thoáng chốc, không có dù chỉ một chút tiếng ồn. Mỗi một người, đều đang cầu nguyện từ đáy lòng. Đang đau đớn tưởng niệm mất đi người thân.
Sau khi chấm dứt nghi thức mặc niệm, Nhiếp Chấn Bang quay đầu nói với Tôn Gia Lạc bên cạnh:
- Lão Tôn, tình hình hiện nay của thành phố Di Châu thế nào?
Sau khi Nhiếp Chấn Bang trở về thành phố Thiên Phủ chỉ huy chung công tác phòng chống cứu nạn động đất toàn tỉnh, tình hình chung công tác cứu nạn ở thành phố Di Châu toàn bộ đều giao vào tay Tôn Gia Lạc.
Sau khi tiếp nhận, Tôn Gia Lạc dốc toàn lực ứng phó. Một mặt, trước đại nạn lực tập trung đạt được tăng cao xưa nay chưa từng có. Tất cả mọi người, đều vứt bỏ kiểu suy nghĩ cũ trước đây, không còn tâm lí nhỏ mọn, tính toán nhỏ nhặt, đều là một niềm tin, một suy nghĩ.
Mặt khác, Tôn Gia Lạc hiểu rõ, lần này, biểu hiện của mình có quan hệ đến tiền đồ chính trị của bản thân. Cho nên, thời gian mấy ngày gần đây, Tôn Gia Lạc có thể nói là dốc hết tâm huyết, toàn bộ tinh lực đều đặt ở công tác phòng chống cứu nạn động đất.
Thời gian mấy ngày gần đây, sức khỏe Tôn Gia Lạc gặp phải thử thách nặng nề, cả người có vẻ hết sức tiều tụy.
Nhiếp Chấn Bang quan sát Tôn Gia Lạc, an ủi:
- Lão Tôn, sức khỏe mới chính là vốn quý của cách mạng, anh lại không giống tôi, anh tuổi tác đã lớn, thức đêm thời gian dài như vậy thật sự không thể được.
Tôn Gia Lạc mỉm cười, lắc nhẹ đầu, tuy Nhiếp Chấn Bang nói là sự thật, thở dài một tiếng nói:
- Chủ tịch, hiện nay tình hình của thành phố Di Châu Chủ tịch cũng đã rõ, không như vậy không được. Trăm thứ bê trệ đang được sửa sang xây dựng lại, một thành phố, chỉ trong nháy mắt, nói không còn lập tức không còn nữa. Hiện nay, thành phố Di Châu đúng thật sự là hoàn toàn trắng tay.
Trở lại điểm công tác lâm thời tại quảng trường thành phố Di Châu, Tôn Gia Lạc lại tiếp tục nói:
- Chủ tịch, tình hình thành phố Di Châu trong khoảng thời gian này, vẫn coi như không tệ. Đại tai đại nạn hoàn toàn không đè sập nhân dân Di Châu. Tất cả mọi người đều vô cùng kiên cường. Thực phẩm, nước uống và điều trị chữa bệnh vv… các mặt, đều hết sức đầy đủ. Quần chúng nhân dân nông thôn, tình hình thiên tai cũng đã thống kê. Hiện nay, sinh hoạt sau thiên tai ở nông thôn đều từng bước khôi phục trở lại giống như trước lúc động đất xảy ra.
Nghe đến đây, Nhiếp Chấn Bang cũng không cảm thấy bất ngờ. Thành phố Di Châu, đất rộng người thưa. Sức cứu nạn của nông thôn tuy rằng lớn, nhưng, ngược lại mà nói cũng không phải đơn giản, sau khi phát lều trại cứu nạn, sản xuất nông nghiệp nông thôn từng bước khôi phục lại trật tự bình thường. Ngoài ra, sau khi phát khoản tiền bồi thường an trí tái xây dựng sau thiên tai, nông thôn tự phát việc xây dựng nhà cửa. Cứ như vậy, khu vực thiên tai nông thôn ngược lại phục hồi trước tiên.
Dừng một lát, Tôn Gia Lạc tiếp tục nói:
- Công tác tái xây dựng khu vực nội thành thành phố Di Châu và các huyện, các khu huyện trực thuộc Vân Thục vv… mấy huyện khác, vẫn đang trong giai đoạn quy hoạch và dự kiến. Trước mắt, ý kiến của chúng tôi là, áp dụng hình thức căn phòng sinh hoạt, đem nạn dân sắp xếp ổn thỏa, sau đó là vấn đề tái quy hoạch xây dựng lại.
Nhiếp Chấn Bang gật đầu, tái xây dựng sau thiên tai, việc này không phải trong chốc lát có thể làm được. Tục ngữ nói rất đúng, thành Rome không phải một ngày có thể xây xong. Công tác tái xây dựng sau thiên tai, đây là một nhiệm vụ nặng nề, công trình phức tạp mà có hệ thống, rốt cuộc là đến nơi khác hay vẫn ở chỗ cũ xây dựng lại, đây đều là vấn đề, đều cần phải xem xét. Mặt khác, xây ra sao, xây thế nào mới tốt, cũng là trọng điểm. Không phải nói xây thì có thể xây.
Lập tức, Nhiếp Chấn Bang mở miệng nói:
- Tình hình của đập nước ở Tần Gia Lĩnh thế nào?
Đập nước ở Tần Gia Lĩnh, chính là một thanh kiếm sắc treo cao trên đỉnh đầu thành phố Di Châu, vấn đề này cũng là vấn đề Nhiếp Chấn Bang lo lắng và quan tâm.
Nói đến Tần Gia Lĩnh, sắc mặt của Tôn Gia Lạc trở nên nghiêm trọng:
- Chủ tịch, tình hình hiện nay của Tần Gia Lĩnh không được tốt lắm. Trước mắt, Bộ Chỉ huy phòng chống và cứu nạn động đất Vân Thục, lãnh đạo và chuyên gia Tổ theo dõi khống chế thủy lợi đều đã đích thân trú đóng tại hiện trường Tần Gia Lĩnh. Hiện nay, dựa theo dự đoán của Đường lão, mực nước vấn đang tiếp tục dâng cao, trước mắt, độ dài của hồ Yến Tái đã vượt quá sáu ki lô mét, chỗ rộng nhất của mặt nước cũng đã vượt quá một ngàn hai trăm mét. Căn cứ vào giám sát số liệu hiện thị thủy văn mới xây trên Tần Gia Lĩnh, trước mắt, mực nước đã đạt đến sáu trăm tám mốt mét. Tổng dung lượng tích nước đã vượt qua hai trăm triệu mét khối.
Số liệu này khiến cả người Nhiếp Chấn Bang bị kích động, thật không ngờ, tình hình hồ nước Tần Gia Lĩnh đã đến mức này. Dừng một chút, Nhiếp Chấn Bang đến lên, nói:
- Thân đê có an toàn hay không, có nguy hiểm vỡ đê không?
Tôn Gia Lạc đối với mức độ trọng thị Tần Gia Lĩnh xem chừng vẫn rất coi trọng, bản thân Tôn Gia Lạc cũng không phải là người không có năng lực, sau khi Nhiếp Chấn Bang giao toàn bộ công tác của thành phố Di Châu cho anh ta, Tôn Gia Lạc càng coi trọng Tần Gia Lĩnh.
Lúc này, nghe Nhiếp Chấn Bang hỏi, Tôn Gia Lạc gật đầu, nói:
- Trước mắt, quân khu Thiên Phủ, các đại quân khu trong cả nước đã điều động trực thăng vận tải hạng nặng trang bị mới nhất của quân đội ta, áp dụng hình thức lắp đặt lắp ghép, đã vận chuyển gần một trăm chiếc máy xúc, năm mươi chiếc xe nâng và các loại máy móc cơ giới hạng nặng khác đến đập nước Tần Gia Lĩnh. Ngoài ra, từ nội thành Di Châu đến hồ Tần Gia Lĩnh, sau khi đã điều động quân của cảnh sát có vũ trang Bộ Giao thông, khẩn cấp xây gấp một con đường tạm, xe con không qua được, nhưng, xe tải việt dã loại lớn và máy móc cơ giới vẫn không có vấn đề gì. Hiện tại, dưới sự chỉ huy của Tổ Giám sát Thủy lợi, đã đào ra hai mươi con mương dẫn nước, mặt khác, thân đập đã làm xong công tác đầm chặt và gia cố, trước mắt mà nói, hẳn là không có vấn đề gì.
Nghe đến đây, lo lắng thắc thỏm của Nhiếp Chấn Bang đã được đặt xuống, phong cách làm việc của Nhiếp Chấn Bang, xưa nay đều là biết tiếp thu ý kiến người khác. Về phương diện thủy lợi, bản thân vốn dĩ là không rành rẽ, người của Tổ Giám sát Thủy lợi đã nói không có vấn đề gì lớn, vậy chắc chắn không thể xảy ra chuyện lớn. Điểm này, Nhiếp Chấn Bang vẫn là tin tưởng.
Lập tức, Nhiếp Chấn Bang gật đầu nói:
- Lão Tôn, hiện nay, theo thời gian trôi đi, khả năng còn sống trở về của người sống sót đã từng bước thu nhỏ lại, đây là một sự thật không thể tranh cãi. Trước mắt, công tác chủ yếu của chúng ta, vẫn cần tập trung hai mặt, một mặt, phải toàn lực ứng phó, tiến hành kiểm tra và xử lí sạch sẽ tỉ mỉ đối với nhà cửa bị sập và đống hoang tàn, xem có còn người sống sót hay không, mặt khác, đối với công tác sắp xếp chỗ ở cho nạn dân cũng là trọng điểm. Trước mắt, việc lớn nhất, là phải bảo đảm đảm trật tự ổn định sau thiên tai. Đợi sau khi công tác cứu viện chấm dứt, đến lúc đó, mới là thời điểm chúng ta xem xét việc tái xây dựng sau thiên tai.
Tôn Gia Lạc gật đầu, sau khi tỏ vẻ đã hiểu được, đột nhiên, Tôn Gia Lạc lại lên tiếng:
- Chủ tịch, nói đến công tác tái xây dựng, vẫn còn một việc muốn báo cáo với anh. Ngay tại hôm qua, thành phố Di Châu nhận được một cuộc điện thoại, đối phương nói bọn họ là tập đoàn tài chính Đằng Long gì đấy, muốn tiến hành quyên góp ba mươi tỉ nhân dân tệ cho khu bị thiên tai. Nhưng, yêu cầu của đối phương cũng rất đặc biệt, khoản tiền này, họ không muốn tiến hành thông qua chính quyền, họ muốn tự mình tiến hành tổ chức cho nhân viên thực hiện quyên góp giúp đỡ. Số tiền này thật sự quá lớn, ngoài ra, công ty này cũng chưa bao giờ nghe thấy, tôi không dám nhận lời.
Vừa nghe đến đây, Nhiếp Chấn Bang hơi sững lại, về việc Đằng Long quyên tiền giúp đỡ, Nhiếp Chấn Bang cơ bản không nghe An Na và Uyển Nhi nói đến tẹo nào. Thật không ngờ, Uyển Nhi trực tiếp gọi điện thoại đến đây, hơn nữa, lại đưa ra một yêu cầu này.
Trầm ngâm một lát, Nhiếp Chấn Bang cũng nghĩ ra. Nếu khoản tiền này trực tiếp quyên góp đến Ủy ban nhân dân tỉnh Ba Thục, tất nhiên trong nước sẽ xuất hiện ảnh hưởng, đến lúc đó, người có tâm vừa điều tra, e rằng sẽ biết nguyên nhân hậu quả. Làm như vậy, cũng có thể đảm bảo mức độ lớn nhất tính bí mật của Đằng Long.
Nghĩ đến đây, Nhiếp Chấn Bang gật đầu nói:
- Lão Tôn, hiện tại xem ra vẫn là công tác của chính quyền chúng ta không đến nơi đến chốn, khiến quảng đại quần chúng nhân dân không có cảm giác tín nhiệm. Ba mươi tỉ, đây cũng không phải là con số nhỏ, đối phương đã chỉ rõ muốn quyên góp trợ giúp thành phố Di Châu, tôi thấy, đây cũng là một việc tốt. Đối với nhân dân Di Châu, đối với chúng ta đều là việc tốt, đã như thế, sao chúng ta không đem suy nghĩ nghĩ thoáng một chút, cứ để cho họ tự sắp xếp được rồi.
Bạn cần đăng nhập để bình luận