Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 829: Vung cây gậy lớn.

Lúc này Chu Ái Hoa cũng rất biết nhìn xa trông rộng, nhìn thái độ này của Chủ tịch tỉnh, Chu Ái Hoa đã liền hiểu ngay. Vừa rồi, những điều tra của Ủy ban Kỷ luật Thành phố đã rất rõ ràng, khó mà đi vào đôi mắt thần của Chủ tịch tỉnh. Hơn nữa, có thư tố cáo ở đây, thì những điều tra đó nếu nói dễ nghe là sơ suất trong việc giám sát, còn nói khó nghe là miễn cưỡng làm cho xong chuyện.
Cho nên, Chu Ái Hoa không có chút do dự, trước tiên là đã đưa ra một quyết định sáng suốt nhất.hiện ra một khí thế và lòng quyết đoán của một người với xuất thân là Chủ nhiệm Ủy ban Kỷ luật.
Dửng dưng liếc Chu Ái Hoa một cái, Nhiếp Chấn Bang không để tâm lắm, nước quá trong ắt sẽ không có cá. Một cán bộ địa phương, trong lòng có những tính toán gì. Cái này Nhiếp Chấn Bang biết rất rõ. Mối quan hệ nơi quê cha đất tổ, quan hệ bạn học, quan hệ đồng nghiệp, quan hệ thân thích, tóm lại mà nói đều ở cùng một địa phương. Nếu không phải như mình, như Hứa Ái Quốc hay các cán bộ dựa vào quan hệ mà nói thì các kiểu quan hệ ràng buộc là điều không thể tránh khỏi. Trên có chính sách, dưới có đối sách. Đối với những việc này cũng không có gì là lạ.
Sông có khúc, người có lúc. Trước khi có thư tố cáo này, thì kết quả điều tra của Ủy ban Kỷ luật thành phố cùng với Cục giáo dục thành phố Thường Hồng, bất kể kết quả là thế nào cũng làm mình hài lòng. Nhưng mà hiện tại thì không thể được rồi.
Nếu như Chu Ái Hoa này có thể quay người lại đúng lúc, thì có thể nắm bắt lấy việc này, không tiếp tục bị vướng mắc vào nữa. Một mặt, rõ ràng cho thấy sự độ lượng của bản thân không đủ. Mặc khác cũng không phù hợp với đạo làm quan.
Dừng lại một chút, Nhiếp Chấn Bang khua tay nói:
- Đồng chí Hứa Ái Quốc, lúc này đây thành phố Thường Hồng xuất hiện vấn đề, cho chúng ta một bài học sâu sắc và có ý nghĩa giáo dục vô cùng to lớn.
Sự việc đi đến bước này, cách xưng hô của Nhiếp Chấn Bang cũng thay đổi. Không phải bắt đầu bằng một Bí thư Hứa công minh, mà lại gọi trực tiếp là Đồng chí Hứa Ái Quốc. Sự thay đổi này cũng đủ để biểu đạt tâm ý của Nhiếp Chấn Bang rồi.
Những người làm việc trong quan trường, đều là những người vô cùng nhạy cảm. Đối với việc thay đổi cách xưng hô, Hứa Ái Quốc và Nhiếp Chấn Bang đều tự ngầm hiểu được.
- Đồng chí Hứa Ái Quốc, đồng chí Hoàng Chấn Cầu à. Quyền lực càng lớn thì trách nhiệm càng lớn. Lần này sự việc của thành phố Thường Hồng, đối với tôi, đối với toàn thể bộ máy của Thành ủy thành phố Thường Hồng là bài học vô cùng sâu sắc. Một phó chủ tịch Thành phố được phân công quản lý khoa học giáo dục, còn không được vào Ủy ban thường vụ, lại có thể nắm trong tay quyền cho người nhậm chức rồi thăng tiến của cả hệ thống khoa học giáo dục, có tiện cho lợi của bản thân, bốn phía tranh giành lợi ích cá nhân. Đây là do thiếu sót trong hệ thống quản lý. Về mặt này, thành phố Thường Hồng cần coi trọng hơn nữa. Mất bò mới lo làm chuồng thì lúc đó đã muộn rồi. Nhất định phải phải đem lại cho quần chúng nhân dân một đất nước yên bình.
Câu nói này của Nhiếp Chấn Bang rất có khí phách. Hơn nữa, lời nói này cũng không phải là mũi tên không đích mà tràn đầy cảm xúc.
Bên cạnh Hứa Ái Quốc và Hoàng Chấn Cầu liếc nhau một cái, hai vị này là nhân vật đứng đầu của thành phố Thường Hồng. Quan hệ ngày thường mặc dù chưa đến mức hòa hợp nhưng lúc này, hai người rõ ràng đã xóa bỏ định kiến, chân thành hợp tác với nhau. Đây là cách đối phó thỏa đáng nhất bây giờ.
Cùng lúc đó, Phó chủ tịch thành phố Ngôn Thuận An, theo cái nhìn của người ngoài, của quần chúng nhân dân thì đây đích thực là một quan chức cấp cao. Nhưng ở trong thành phố, trong con mắt của hai người thì cũng chỉ là nhân vật râu ria mà thôi. Nghĩ lại, một Phó chủ tịch phụ trách quản lý ban Khoa học giáo dục, đến thường vụ thành ủy cũng không phải. Thì đương nhiên là nhân vật râu ria rồi.
Về hai phương diện này, hiện tại cơn giận của Chủ tịch Nhiếp đang lên đến tận trời xanh. Lúc này đương nhiên không có ai ngu ngốc mà đối đầu với Chủ tịch tỉnh.
Cho nên đối diện với điều này, hai người lập tức đã ngầm hiểu ý nhau. Hứa Ái Quốc thay mặt cho thành phố Thường Hồng nói:
- Chủ tịch tỉnh, xin anh cứ yên tâm. Thành phố Thường Hồng nhất định sẽ không bao che cho ai hết, nhất định không làm những việc trái pháp luật. Ý của tôi là Thành ủy lập tức mở hội nghị Thường vụ, đề nghị thành lập tổ chuyên án Ủy ban Kỷ luật thành phố. Đối với Ngôn Thuận An và công ty sáng chế của cháu trai là Ngôn Húc sẽ nghiêm khắc tiến hành điều tra.
Hoàng Chấn Cầu ở bên cạnh cũng nói thêm:
- Xin Chủ tịch tỉnh yên tâm, thái độ trong thành phố, tôi rằng Bí thư Hứa và tôi đều có ý như này, tuyệt đối không bao che cho ai, nghiêm khắc trừng trị ạ.
Nhiếp Chấn Bang trầm ngâm một lúc, vụ án này thành phố điều tra cũng được, giao cho phía Tinh ủy cũng được, giao cho Ủy ban kỷ luật tỉnh tiến hành điều tra cũng được.
Hiện tại suy tính của Nhiếp Chấn Bang là, vụ án này không chuyển giao cho Ninh Bác Quân, phải biết rằng Ninh Bác Quân và mình từ khi bắt đầu đã không cùng đường. Mấy quan hệ giữa Ninh Bác Quân và Long Canh Hoa, hiện tại đều đã được mọi người trong thành phố biết đến.
Dừng lại một chút, Nhiếp Chấn Bang quay đầu nhìn Phó chủ tịch tỉnh Mã Nguyệt Quần nói:
- Phó Chủ tịch Mã, ý kiến của Phó chủ tịch thế nào?
Mã Nguyệt Quần tuy nói là người đảng dân chủ, nhưng mà Mã Nguyệt Quần là Phó chủ tịch tỉnh chủ quản khoa giáo văn nghệ, về danh nghĩa, Mã Nguyệt Quần là lãnh đạo cấp trên của Ngôn Thuận An, lúc này đã cho Mã Nguyệt Quần ít thể diện, đây cũng không phải chuyên gì xấu.
Mã Nguyệt Quần lúc này đã im lặng một lúc, tình hình của Mã Thuận An và những người khác không giống nhau. Thông thường mà nói, các thành phố cấp 3, các khu tự trị của tỉnh, các nhân sĩ đảng phái dân chủ đảm nhiệm lãnh đạo cấp phó thường làm công tác về các mặt của khoa giáo văn nghệ.
Hiện tại, thành phố Thường Hồng cũng được xem như là một trường hợp đặc biệt, Ngôn Thuận An không phải là người của đảng dân chủ. Đây có thể là việc nội bộ chính đảng. Giữa Đảng Dân chủ và Chính đảng vẫn có những sự khác biệt. Hiện tại tất nhiên Nhiếp Chấn Bang đã hỏi đến mình nhưng bản thân cũng không thể biết được.
Sau một lúc lâu, Mã Nguyệt Quần cũng lên tiếng:
- Chủ tịch tỉnh, về điều này anh là chuyên gia rồi. Tôi xin nghe theo ý của Chủ tịch.
Nhiếp Chấn Bang gật gật đầu, Mã Nguyệt Quần con người này có thể làm đến địa vị này cũng không phải là người thường, biết tiến biết lui, rất hiểu tình người. Lập tức Nhiếp Chấn Bang cũng mở lời:
- Nếu Phó chủ tịch tỉnh Mã Nguyệt Quần đã nói như vậy. Tôi thấy, hay là giao cho thành phố Thường Hồng điều tra đi.
Nói tới đây, Nhiếp Chấn Bang quay đầu nhìn Hứa Ái Quốc và Hoàng Chấn Cầu nói:
- Bí thư Hứa, chủ tịch thành phố Hoàng, vụ án này giao cho thành phố Thường Hồng điều tra. Tuy nhiên tôi nói trước những điều không hay. Vụ án này nếu có bất kỳ sự che đậy hay giấu diếm nào của địa phương, đến lúc đó tôi cũng không để ý đến xuất thân mà xử lý.
Cách làm này của Nhiếp Chấn Bang cũng là cách một tay cầm củ cà rốt, một tay cầm cây gỗ lớn. Có câu kết này, tin rằng Hứa Ái Quốc hay là Hoàng Chấn Cầu cũng sẽ không có bất luận tâm tư gì khác. Dù sao, đây là việc Chủ tịch tỉnh đã đích thân đốc thúc.
Hiện tại, vụ án này vẫn tiến hành trong thành phố Thường Hồng, do Ủy ban Kỷ luật thành phố ra mặt điều tra và do Ủy ban Kỷ luật tỉnh ra tay, tính chất hoàn toàn không giống nhau. Thậm chí điều này đối với lý lịch của hai người họ đều có lợi. Cách này chính là quả cà rốt mà Nhiếp Chấn Bang đưa ra. Mà việc châm biếm mỉa mai này chính là cây gây lớn treo trên đỉnh đầu của hai người. Đánh hay không đánh tất cả là phải xem bọn họ xử lý vụ án này thế nào.
Hứa Ái Quốc gật đầu, ánh mắt nhìn Nhiếp Chấn Bang cũng không giống với lúc trước nữa, lúc vừa nhậm chức ở tỉnh Ba Thục, Hứa Ái Quốc còn tỏ thái độ xem thường Nhiếp Chấn Bang. Nhưng mà hiện tại như vậy, sau khi tận mắt chứng kiến cách làm này của Nhiếp Chấn Bang, trong lòng Hứa Ái Quốc cũng hiểu ra. Nếu thậy sự dựa vào những gì Lão Lý gia nói, nếu có xung đột với Nhiếp Chấn Bang cũng chả khác gì là lấy trứng chọi đá.
Hứa Ái Quốc đứng dậy và cười nói:
- Chủ tịch tỉnh, anh xem hội nghị thường ủy có phải là anh nên tham dự một chút không?
- Bí thư Hứa, Hội nghị thường ủy thành phố Thường Hồng tôi sẽ không tham dự. Anh là người đứng đầu, tôi rất tin vào năng lực của anh.
Nhiếp Chấn Bang khoát tay, từ chối lời mời của Hứa Ái Quốc.
Bên trong phòng hội nghị ở tầng 10 của trụ sở làm việc của thành phố Thường Hồng lúc này sáng trưng. Đã hai mươi tám tết rồi, lúc này công tác cơ quan về cơ bản đều bước vào giai đoạn kết thúc. Bây giờ đột nhiên mở hội nghị thường ủy. Trong khoảng thời gian này trong phòng hội nghị, mọi người đang bàn bạc xôn xao.
Cửa lớn phòng hội nghị mở ra, Hứa Ái Quốc, Hoàng Chấn Cầu và Ủy ban Kỷ luật thành phố Chu Ái Hoa cùng nhau đi vào. Khuôn mặt nặng nề của ba người làm cho không khí cả phòng họp đột nhiên thay đổi.
Ngồi vào vị trí của mình, Hứa Ái Quốc nhìn mọi người xung quanh trầm giọng nói:
- Các đồng chí chúng ta bắt đầu cuộc họp, tạm thời tôi tập hợp mọi người lại và mở cuộc họp này. Tôi tin không ít đồng chí đều có chút buồn bực. Như vậy, Lão Chu, anh hãy đem tất cả tình hình thông báo cho các đồng chí đi.
Đợi sau khi Chu Ái Hoa nói xong, trong phòng họp lập tức bàn luận xôn xao, ai cũng không ngờ tới việc này. Thành phố Thường Hồng đột nhiên xảy ra chuyện lớn như vậy. Mua quan bán chức, đây là Trung Quốc sao? Đây là xã hội mới sao?
Hứa Ái Quốc đập bàn, nghiêm giọng nói:
- Các đồng chí, tôi đề nghị lập tức thành lập tổ chuyên án. Bây giờ tổ trưởng tổ công tác sẽ do Chủ tịch Hoàng đảm nhiệm. Tổ phó thường vụ sẽ do đồng chí Chu Ái Hoa Ủy ban kỷ luật đảm nhiệm. Lập tức triệu tập những người có tài bên trong Ủy ban Kỷ luật, Cục Giám sát, Cục chống tham nhũng, Cục Công an để thành lập tổ chuyên án. Điều tra một cách toàn diện đối với đồng chí Ngôn Thuận An và Ngôn Húc, sau đó đưa ra các chứng cứ. Tôi cùng Chủ tịch Hoàng và Chủ nhiệm Chu đã ở trước mặt Chủ tịch tỉnh nhận lệnh này. Bây giờ, tôi nói lại lần nữa, tất cả phải thật xem trọng vụ án này, toàn lực phối hợp. Nếu vụ án này làm không tốt, ai mà làm loạn thì cái mũ này của tôi cũng không không giữ lại được. Vậy thì việc đầu tiên là tôi sẽ đem cái mũ của người đó rơi xuống trước đấy.
Nhà họ Ngôn ở thành phố Thường Hồng mà nói là một gia đình danh gia vọng tộc. Có là một Phó chủ tịch thành phố, công ty của Ngôn Húc lại phát triển nhanh chóng như vậy. Nhà họ Ngôn muốn tiền liền có tiền, muốn quyền thì có quyền.
Lúc này ở khi Tân Giang Hoa thành phố Thường Hồng, một toà biệt thự diện tích chừng hơn hai ngàn mét vuông. Nhà họ Ngôn từ trên xuống dưới mười mấy người đều đang tập hợp lại đây. Tất cả đang chuẩn bị đón xuân đến.
Bởi vì chú Ngôn Thuận An đã quay về rồi. Lúc này Ngôn Húc không có nhà cũng thật sự là chỗ trống trong gia đình.
Trong phòng khách, Ngôn Thuận An ngồi chính giữa, bên cạnh là anh cả Ngôn Cát An. Anh ba Ngôn Bình An cùng em gái Ngôn Lệ An.
Nhìn mọi người xung quanh, ánh mắt của Nhôn Thuận An dừng lại ở Ngôn Húc, trầm giọng nói:
- Tiểu Húc, cháu cũng trưởng thành rồi. Bây giờ sự nghiệp xem như cũng thành công rồi, nên suy nghĩ đến việc tìm người để kết hôn đi. Con gái của Cục phó Cục Tài chính cũng xấp xỉ tuổi cháu, con người lão Lưu này mặc dù không có tiềm lực để thăng tiến. Nhưng mà quyền cao chức trọng, mặc dù là Cục trưởng Tôn hay là Chủ tịch thành phố Hoàng cũng phải nể mặt ông ta. Chú thấy cũng rất được. Cháu suy nghĩ thử xem.
Bạn cần đăng nhập để bình luận