Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 1096: Tính kế và tiến hành.

Nhiếp Chấn Bang cũng không ở lại Lương Khê quá lâu, chủ yếu vẫn là do sợ người khác nghi ngờ. Cho dù lúc trước Nhiếp Chấn Bang đến tỉnh Giang Bắc là do Ủy ban Kỷ luật tỉnh Giang Bắc nhờ giúp đỡ, cấp trên và lãnh đạo Giang Bắc đều đã đồng ý. Nhiếp Chấn Bang cũng là cán bộ đã từng công tác ở Giang Bắc, coi như một nửa là người Giang Bắc. Nhưng, bây giờ, bất kể là nói như thế nào thì Nhiếp Chấn Bang cũng vẫn là nhân vật đứng đầu của tỉnh Hồng Giang.
Nếu ở Giang Bắc quá lâu khó tránh khỏi sẽ có một số tin đồn không tốt. Nói cách khác, Nhiếp Chấn Bang ở tỉnh Giang Bắc, nhiều hay ít cũng có một mạng lưới quan hệ nhất định. Những người đã từng là cấp dưới của Nhiếp Chấn Bang cũng không ít. Lãnh đạo cũ đến Giang Bắc, mọi người dù sao cũng phải tới thăm hỏi, đó chính là lễ tiết, giống như Ninh Trí Viễn.
Nhưng cuộc thăm hỏi này dù mang tính tư nhân hay là điều gì khác thì cũng khó tránh khỏi khiến cho Bí thư Tỉnh ủy Vương Thành Long có chút suy nghĩ.
Vì vậy, Nhiếp Chấn Bang cũng sẽ không lại ở Giang Bắc quá lâu. Sau khi ở lại Lương Khê một tối, Nhiếp Chấn Bang liền từ Lương Khê bay về Hồng Giang.
Gần bốn giờ chiều, Nhiếp Chấn Bang mới đến sân bay quốc tế Hồng Giang. Hồng Phong và Đới Phi đương nhiên là đã tới sân bay đón.
- Bí thư, phía Ninh Trí Viễn ngày tính thế nào?
Vừa lên xe, Trần Nhạc liền hỏi.
Lúc trước, Trần Nhạc vẫn luôn nhịn không hỏi. Khi còn ở Giang Bắc, một mặt vì thời gian gấp gáp, mặt khác thì suy xét tới vấn đề ảnh hưởng.
Anh là nhân vật số một của tỉnh Hồng Giang, nhúng tay vào chuyện bổ nhiệm, miễn nhiệm cán bộ của tỉnh khác thì chẳng ra sao. Hơn nữa, nếu nói về xếp hạng trong Đảng thì Vương Thành Long cũng là ủy viên trung ương, không kém hơn bao nhiêu so với Nhiếp Chấn Bang. Thậm chí, về địa vị kinh tế, Vương Thành Long còn cao hơn một bậc.
Hiện giờ, sau khi trở lại Hồng Giang, Trần Nhạc đương nhiên không còn e dè nữa.
Nhiếp Chấn Bang lúc này cũng đang trầm tư. Chuyện của Ninh Trí Viễn không dễ làm nhưng lại liên quan rất lớn, không thể không xử lý. Chuyện cho tới bây giờ, đây đã là một ngưỡng cửa không thể không bước qua rồi.
- Làm, vẫn phải làm. Khi ở Lương Khê, tôi đã nói với Ninh Trí Viễn như vậy, chuyện này tôi chỉ có thể ủng hộ.
Nhiếp Chấn Bang trả lời. Giọng nói hết sức bình tĩnh.
Trần Nhạc cũng gật đầu, mỉm cười nói:
- Ninh Trí Viễn này đã cho Bí thư một bài toán khó rồi.
Ninh Trí Viễn rất biết nắm thời cơ. Đúng lúc Dịch Quân có chuyện liền đề xuất ý kiến này. Sau đó, cấp bậc chức vụ của ông ta cũng đã đạt tới mức độ này, vô hình chung là đã làm khó cho Nhiếp Chấn Bang.
Nếu thật sự mặc kệ Ninh Trí Viễn, có thể tưởng tượng ra, toàn bộ phe phái nhà họ Nhiếp ở quan trường Giang Bắc này sẽ có suy nghĩ như thế nào. Dịch Quân chính là vết xe đổ, mà Ninh Trí Viễn không có được sự giúp sự giúp sức của bên này, như vậy, mọi người tất nhiên sẽ cảm thấy đi theo nhà họ Nhiếp không được bảo vệ, không được lợi gì cả. Vậy thì còn đi theo nhà họ Nhiếp để làm gì?
Theo Nhiếp Chấn Bang nói, nhà họ Ninh ở Giang Bắc, từ thời cha của Ninh Trí Viễn đã bắt đầu đưa người vào Nhiếp hệ. Nếu như ngoảnh mặt làm ngơ với chuyện của Ninh Trí Viễn, toàn bộ người họ Nhiếp sẽ nghĩ như thế nào. Điều này không thể không tính tới.
- Chuyện của Trí Viễn cứ tạm gác lại đã. Anh hãy chú ý chuyện của Dịch Quân một chút. Anh có quan hệ rộng trong hệ thống pháp luật. Trong chuyện này, anh hãy đặc biệt chiếu cố, nếu như không trái với pháp luật, với kỷ cương thì hãy giúp đỡ cậu ấy một chút. Chuyện này, khi có thời điểm thỏa đáng tôi sẽ báo cáo với đồng chí Chân Quân.
Nhiếp Chấn Bang trầm giọng nói.
Tuy ở trước mặt Dịch Quân, biển hiện của Nhiếp Chấn Bang là một loại đại lượng chí công vô tư đến đau lòng.
Nhưng khi Dịch Quân không biết, ở sau lưng Dịch Quân, Nhiếp Chấn Bang vẫn không thể bỏ mặc được.
Tuy Nhiếp Chấn Bang sẽ không vì Dịch Quân mà làm chuyện phạm pháp. Trên thực tế, chuyện của Dịch Quân, đã báo cáo lên cấp trên rồi, nếu đồng chí Chân Quân đã biết rồi thì cũng không còn cách nào khác, chỉ có thể xử lý theo pháp luật.
Ngoài ra, nếu như không báo lên thì Nhiếp Chấn Bang cũng sẽ không làm như vậy. Chuyện gì nên nghiêm trị thì vẫn phải nghiêm trị. Chỉ là, Nhiếp Chấn Bang sẽ giống như bây giờ, bí mật nói chuyện mà thôi.
Những chuyện có thể làm trong phạm vi cho phép của pháp luật để giảm nhẹ tội cho Dịch Quân, Nhiếp Chấn Bang sẽ cố hết sức.
Sau khi đưa Trần Nhạc về nhà, Nhiếp Chấn Bang nói với Đới Phi:
- Tiểu Đới, đưa tôi về đi, tôi hơi mệt một chút.
Những lời này khiến cho Đới Phi có chút ngạc nhiên. Mấy năm nay, Đới Phi cũng như Hồng Phong, là một trong những người thân cận nhất của Bí thư Nhiếp, có bao giờ thấy Bí thư kêu mệt mỏi đâu.
Đới Phi đưa mắt nhìn sang nhìn Hồng Phong. Hồng Phong cũng hơi há miệng nhìn Nhiếp Chấn Bang đi vào Bích Thúy Nhã Các. Hồng Phong thở dài một tiếng rồi nói:
- Lão Đới, về đi. Bí thư lúc này là tâm mệt mỏi. Đồng chí Dịch Quân là thư ký đầu tiên của Bí thư Nhiếp. Anh ta xảy ra chuyện như vậy là điều mà Bí thư Nhiếp không hề muốn nhìn thấy.
Về đến nhà, vừa đi ra thang máy, cửa phòng liền mở ra. Ở trong thang máy đã lắp thiết bị, chỉ cần cửa thang máy tầng trệt mở ra thì sẽ có báo động.
An Na nhìn thấy Nhiếp Chấn Bang liền chạy ra đón, cầm cặp công văn của Nhiếp Chấn Bang, thấp giọng nói:
- Ông xã, chuyện này không phải lỗi của anh.
Chuyện của Dịch Quân đưỡng nhiên là không giấu được họ. Nhiếp Chấn Bang xua tay, cười nói:
- Anh không sao, yên tâm đi. Con đường là của mình đi, là một người trưởng thành, có suy nghĩ hoàn thiện, làm sai thì phải chịu trách nhiệm về hành vi của mình.
- Ông xã, mọi người đều ăn cơm mà lớn giống nhau. Một chiếc thuyền lớn thỉnh thoảng có vài chiếc đinh rỉ là chuyện thường.
Đổng Uyển từ trong phòng đi ra, giọng nói và bộ dạng rất bình thản.
Lý Lệ Tuyết cũng đi từ trong bếp ra, nói:
- Ông xã, đừng nghĩ nữa, đi tắm trước đi. Chuyện của Hồng Giang vẫn còn đợi anh đấy.
Nhìn thấy bộ dạng của ba người phụ nữ, Nhiếp Chấn Bang cười khổ, ngồi trên ghế, ôm Đổng Uyển và An Na một cách tự nhiên, nói:
- Các em sẽ không tạo gánh nặng cho anh chứ. Yên tâm đi, không phải anh đang nghĩ chuyện này.
Sau khi tắm rửa, mọi người cùng ngồi ăn cơm. Ăn xong, Nhiếp Chấn Bang đứng lên, cầm theo tách trà đi vào thư phòng.
Lấy điện thoại di động ra, xoay chiếc điện thoại, bấm số của Vương Túc Châu. Chuyện của Ninh Trí Viễn bất kể thế nào cũng phải làm. Thạm chí còn phải làm tốt. Nếu không sẽ gây ra ảnh hưởng lớn tới những người cùng phe với mình.
Rất nhanh liền có người nghe máy. Giọng nói của Vương Túc Châu vang lên sang sảng ở đầu dây bên kia:
- Ha ha, Chấn Bang à, muộn thế này còn gọi điện, có chuyện gì sao?
Nhiếp Chấn Bang lúc này cũng cười nói:
- Trưởng ban Túc Châu, không làm phiền ngài nghỉ ngơi chứ?
- Ha ha, cậu khách khí như vậy làm gì. Cũng vừa mới ăn uống xong, đang nghỉ ngơi thôi. Có chuyện gì sao?
Vương Túc Chây ha hả nói.
Vương Túc Châu trước nay đều hết sức cẩn thận trong mối quan hệ với Nhiếp Chấn Bang. Với tuổi và mạng lưới quan hệ của Nhiếp Chấn Bang, nếu như không có vấn đề gì xảy ra thì nhất định trong tương lai sẽ vào cửu đỉnh.
Lúc này, Vương Túc Châu chính là một người đầu tư, là người bỏ vốn trước. Lã Bất Vi đầu cơ kiếm lợi, cuối cùng lại kinh doanh ra một đế quốc Tần khổng lồ. Vương Túc Châu tự nhận mình không có được năng lực như Lã Bất Vi nhưng nếu đầu tư vừa phải thì vẫn có thể làm được.
Duy trì tốt mối quan hệ với Nhiếp Chấn Bang, đợi đến khi Nhiếp Chấn Bang tại vị, điều này đối với Vương Túc Châu mà nói, chính là đã tạo ra một mạng lưới quan hệ lớn.
Sau khi nói chuyện vài câu, Nhiếp Chấn Bang cũng nghiêm mặt nói:
- Trưởng ban Túc Châu, lần này gọi điện thoại cho ngài chủ yếu là muốn hỏi một chút chuyện ở tỉnh Giang Bắc.
Vừa nói đến chuyện này, Vương Túc Châu cũng khẽ động trong lòng, cười nói:
- Chấn Bang, cậu có suy nghĩ gì về chuyện ở Giang Bắc?
Mọi người đều là những người thông minh, căn bản cũng không cần nói gì nhiều. Chỉ vài câu là có thể hiểu được tâm tư của đối phương.
Nhiếp Chấn Bang là người đứng đầu của tỉnh Hồng Giang lại quan tâm đến chuyện của tỉnh Giang Bắc. Mục đích của việc này, không cần nói cũng biết, chắc chắn là có liên quan đến việc Nhiếp Chấn Bang vừa tới Giang Bắc.
Trầm ngâm một chút, Vương Túc Châu cũng nghiêm mặt nói:
- Vấn đề của tỉnh Giang Bắc, cấp trên đã quyết định rồi. Các thủ trưởng cũng có chung suy nghĩ. Vị trí Phó Chủ tịch thường trực này hiện giờ khá phức tạp. Tư cách và kinh nghiệm của Ninh Trí Viễn thật ra không có vấn đề, nhưng chuyện này không dễ đâu.
Lời của Vương Túc Châu, Nhiếp Chấn Bang cũng không để ở trong lòng. Cái gọi là không dễ dàng này thật ra chỉ là những lời khách sáo. Nếu nói là rất dễ thì ân tình này sẽ nhỏ đi. Đây là chuyện rất bình thường. Đôi khi chỉ là chuyện một câu nói nhưng cũng phải nói là rất khó khăn.
Với sự hiểu biết của mình về Vương Túc Châu, tuy Vương Túc Châu không đến mức như vậy, nhưng vấn đề của Ninh Trí Viễn cũng không phải là không có phần linh động.
Nhiếp Chấn Bang liền cười nói:
- Trưởng ban túc châu, chuyện do người làm mà. Phải biết tranh thủ cơ hội, tiến được là tiến. Dù sao cũng phải có suy nghĩ tiến về phía trước thì mới có thể tiến bộ được. Bây giờ tôi có chút tò mò. Vấn đề của tỉnh Giang Bắc, rốt cuộc phức tạp tới mức nào. Kính xin Trưởng ban chỉ điểm một chút.
Nhiếp Chấn Bang vừa dứt lời, Vương Túc Châu cũng mỉm cười nói:
- Trước mắt, căn cứ theo ý kiến của Vương Thành Long của tỉnh Giang Bắc thì có ba người có đủ tư cách. Một người là ủy viên thường vụ, Phó Chủ tịch tỉnh Lý Hồng Hoa, một người là Ninh Trí Viễn, người nữa là Trưởng ban Thư ký Tỉnh ủy Ôn Ngọc Hòa. Hiện giờ, Lý Hồng Hoa là người có hy vọng nhất. Dù sao ông ta cũng đã là thường ủy, đã có kinh nghiệm rồi. Quan trọng hơn là, ông ta là người nhà họ Lý.
Bạn cần đăng nhập để bình luận