Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 728: Gặp lại Lý Siêu Nhân.

Giờ phút này, khách sạn quốc tế Thiên Phủ đã được trang hoàng như mới. Bên ngoài khách sạn, cờ các màu cùng với các loại bóng gắn theo các bức tranh hay khẩu hiệu bay phần phật trên không trung.
Ở hai bên cửa chính của khách sạn đều có các nhân viên tiếp tân mặc sườn xám đứng với khuôn mặt tươi cười chào đón khách khứa bốn phương. Cứ cách vài phút lại có một chiếc xe con chạy tới. Mercedes Benz, BMW, thậm chí là cả Bentley sang trọng đều có. Lúc này, trên mặt đường ngoài cổng khách sạn, trên các lối vào đều có không ít cảnh sát đứng giữ ở đấy, thường thường còn thông qua bộ đàm gắn trên vai để liên lạc tình hình.
Tám giờ ba mưới phút sáng, ở cổng Tỉnh ủy và Ủy ban nhân dân tỉnh, mấy chiếc xe chuyện dụng của Bí thư Tỉnh ủy Tăng Thái Bình, Chủ tịch tỉnh Nhiếp Chấn Bang và mấy vị lãnh đạo chủ chốt Tỉnh ủy đã xếp thành hàng, đỗ ở phía dưới trụ sở làm việc.
Đoàn xe bắt đầu chạy. Trên chiếc xe đầu tiên, Trưởng ban thư ký Tỉnh ủy Lư Khánh Vũ lúc này cũng mở miệng nói:
- Bí thư, hai ngày nay, Nhiếp Chấn Bang vẫn nhốt mình ở trong phòng làm việc, chỉ trừ những lúc phải tiếp đãi các cán bộ của các cục, sở phía dưới. Long Canh Hoa bên này mời hắn ăn cơm, nhưng tôi nghe nói, Nhiếp Chấn Bang cũng không nhận lời mời. Nhiếp Chấn Bang như vậy là có ý gì?
Nghe lời nói của Lư Khánh Vũ, Tăng Thái Bình cũng chỉ thản nhiên cười một cái, rồi bình tĩnh nói:
- Khánh Vũ à, trong triết học đã từng nói, đối với bất cứ chuyện gì đều phải xuyên thấu qua hiện tượng để nhìn rõ bản chất. Đồng chí Chấn Bang có một chiêu như vậy, thực sự là rất lão luyện đấy. Hiện tại, trong bộ máy ủy viên thường vụ Tỉnh ủy, không phải cũng có mấy người muốn bắt tay với cậu ta sao?
Lư Vũ Khánh nghe xong chợt bừng tỉnh, gật gật đầu. Nhìn sang bên cạnh thì Tăng Thái Bình lại tiếp tục nhắm mắt dưỡng thần.
Lúc này, Lư Khánh Vũ cũng đã hiểu ra, Bí thư không muốn nói gì nữa rồi.
Đoàn xe chạy thẳng tới cửa đại sảnh của khách sạn Thiên Phủ. Cả đoàn người vừa xuống xe, lập tức liền có nhân viên tiếp tân tới dẫn đi đến hội trường tổ chức tiệc của khách sạn Thiên Phủ.
Kế tiếp, với vai trò là đại biểu, Nhiếp Chấn Bang đại diện cho tỉnh Ba Thục tiến hành ký tên và đóng dấu hợp đồng với Chủ tịch Hội đồng quản trị Lý Siêu Nhân của tập đoàn Lý thị.
Trong hội trường vang lên tiếng vỗ tay rất nhiệt liệt. Tiếp theo, Bí thư tỉnh ủy, vị khách quý của hội nghị, liền đứng lên phát biểu một bài rất nhiệt tình. Sau đó là thời gian để phóng viên đưa ra câu hỏi. Toàn bộ nghi thức coi như đã chính thức hoàn thành.
Cả đoàn người lại đi tới hội trường nhỏ của khách sạn Thiên Phủ. Ở trong này, tập đoàn Lý thị đứng ra làm chủ bữa tiệc, chiêu đãi toàn bộ ban lãnh đạo Tỉnh ủy và Ủy ban nhân dân tỉnh.
Giờ phút này, Lý Siêu Nhân đã chủ động đi tới chào hỏi. Còn chưa đi tới trước mặt của Nhiếp Chấn Bang, ông ta đã vươn tay ra nói:
- Chấn Bang, vài năm không gặp, không ngờ là chúng ta lại được gặp lại nhau một lần nữa ở Ba Thục này. Nhìn thấy cậu đã trở thành Chủ tịch tỉnh Ba Thục, đối với hợp tác giữa tập đoàn Lý thị chúng tôi và tỉnh Ba Thục, tôi lại có thêm rất nhiều niềm tin.
Lời nói của Lý Siêu Nhân lập tức khiến cho không ít người ở đây đều ngây ngẩn cả người. Lý Siêu Nhân là ai, chính là người giàu nhất Đông Cảng, ở trên quốc tế cũng đứng top đầu. Trong thời buổi nền kinh tế thị trường như hiện nay, đây chính là nhân vật mà cho dù là lãnh đạo trung ương cũng cần khoản đãi nhiệt tình, chân thành kết giao.
Hiện tại xem ra, Lý Siêu Nhân đúng là có một chút tôn trọng đối với Chủ tịch Nhiếp. Điều này làm cho tất cả mọi người có hơi khó hiểu.
Tăng Thái Bình cũng rất tò mò. Nếu nói là Lý Siêu Nhân sợ hãi Nhiếp Chấn Bang thì rất hiển nhiên, điều này không có khả năng. Tập đoàn Lý thị là tập toàn thuộc đặc khu Đông Cảng. Nghiệp vụ chủ yếu của Lý thị đều là ở Đông Cảng và nước ngoài. Mặc dù Nhiếp Chấn Bang có bối cảnh hùng mạnh, nhưng cũng không đáng để nịnh bợ như thế. Hơn nữa, sự tôn trọng này của Lý Siêu Nhân hoàn toàn là phát ra từ tận đáy lòng. Điều này càng khiến Tăng Thái Bình đoán không ra.
Nhiếp Chấn Bang lúc này cũng mang theo nụ cười trả lời:
- Lý tiên sinh, anh quá khách sáo rồi. Chuyện trung tâm truyền hình Lương Khê đó, cho tới nay vẫn chưa thể được thực sự hợp tác cùng. Điều này làm cho tôi luôn cảm thấy đây là một chuyện khiến cho tôi ăn năn. Không biết, hiện giờ thì đài truyền hình Lương Khê phát triển như thế nào rồi?
Trong trường hợp này, Lý Siêu Nhânlại rất rõ ràng, thái độ lúc gặp riêng tư kia tất nhiên là không phù hợp vào lúc này. Nếu làm vậy sẽ khó tránh khỏi khiến cho người khác có ảo tưởng rằng, tập đoàn Lý thị đầu tư vào Ba Thục, có phải là sẽ được Chủ tịch Nhiếp bật đèn xanh cho hay không? Có lẽ, trên thực tế là tỉnh Ba Thục có lợi, nhưng rồi cũng sẽ bị người ta nói thành chịu thiệt.
Loại chuyện này, với sự không khéo của Lý Siêu Nhân thì tất nhiên là sẽ không làm. Thuận theo chủ đề mà Nhiếp Chấn Bang đưa ra, Lý Siêu Nhân cũng mỉm cười gật đầu nói:
- Chủ tịch Nhiếp, trung tâm điện ảnh và truyền hình Lương Khê trải qua mấy năm kiến thiết và phát triển vừa qua, hiện giờ đã trở thành phim trường quay chụp điện ảnh và truyền hình lớn nhất trong cả nước. Thành phố Lương Khê với điều kiện thiên thời địa lợi, cho nên đây cũng là nguyên nhân giúp cho trung tâm phát triển được thuận lợi như vậy. Hiện tại tôi có thể nói là, ở trung tâm điện ảnh và truyền hình Lương Khê, từ biển rộng cho đến vùng sông nước Giang Nam, từ phong cảnh phía Bắc cho tới rừng núi Nam Cương, từ thảo nguyên cho đến sa mạc, từ cổ đại đến hiện đại, bất cứ đề tài, bất cứ thể loại điện ảnh truyền hình gì, trên cơ bản, bước vào trung tâm điện ảnh và truyền hình Lương Khê là có thể hoàn thành công tác dựng cảnh thứ cấp. Một năm trước, giá trị sản lượng của ngành sản xuất điện ảnh và truyền hình của toàn bộ trung tâm cũng đã vượt qua mười tỷ. Riêng trung tâm điện ảnh và truyền hình cũng đã thu được ba tỷ.
Nói đến chuyện trung tâm điện ảnh và truyền hình, Lý Siêu Nhân cũng không có bất cứ sự kiêng dè gì. Trung tâm điện ảnh và truyền hình Lương Khê chính là một lần đầu tư đắc ý của Lý Siêu Nhân trong mấy năm qua.
Giờ phút này, Nhiếp Chấn Bang lại cười nói:
- Có lợi nhuận là tốt rồi. Chỉ khi nhà đầu tư có lợi nhuận thì địa phương mới có thể có được lợi nhuận lớn hơn nữa. Cái kết quả này là hoàn mỹ nhất. Nếu chỉ có một phía có lợi thì cũng không phải là đầu tư thành công. Xí nghiệp có lợi nhuận, địa phương lại bị thua lỗ, vậy thì xí nghiệp sẽ gặp không ít rắc rối. Địa phương có lợi nhuận, xí nghiệp thua lỗ thì đây cũng không phải là kế lâu dài.
Tình hình như hiện tại là tốt nhất. Tôi hy vọng, tập đoàn Lý thị đầu tư ở tỉnh Ba Thục cũng có thể đạt tới được kết quả hai bên cùng có lợi như vậy. Có thế, chúng ta mới có khả năng tiến thêm một bước để hợp tác lâu dài.
Lời nói này, Nhiếp Chấn Bang cũng không phải là nói suông, nói khách sáo. Từ lúc bắt đầu theo con đường chính trị cho tới nay, hắn vẫn luôn làm như vậy. Từ thành phố Tân Lê lúc trước, đến Lương Khê, rồi lại đến thành phố Vọng Hải, trong mắt người khác nhìn thấy được, cũng chỉ là cách thức phát triển kinh tế của Nhiếp Chấn Bang có thể đạt được hiệu quả rất lớn. Nhưng những người này, trên cơ bản lại đều không để ý tới một chuyện, hễ là những xí nghiệp hay thương nhân mà hợp tác với Nhiếp Chấn Bang đó, cũng đều buôn bán có lợi nhuận vô số.
Đối với lời của Nhiếp Chấn Bang, những người khác thì không có quá nhiều cảm giác, nhưng bản thân Lý Siêu Nhân thì thấu hiểu được. Hắn cười ha hả rồi nói:
- Đúng, đúng! Những lời này của Chủ tịch Nhiếp rất hợp lý. Hai bên cũng có lợi mới gọi là thắng, đây mới đúng là kinh doanh thành công.
Tập đoàn Lý thị tổ chức thiết đãi tiệc buổi trưa nhưng cũng không kéo dài quá lâu. Suy tính tới việc, buổi chiều vẫn còn phải đi làm, cho nên các lãnh đạo Tỉnh ủy tham dự buổi tiệc cũng đều không uống rượu. Dù sao, làm một lãnh đạo trong bộ máy ủy viên thường vụ Tỉnh ủy, trong lúc đi làm mà lại uống đến say khướt, nếu truyền ra ngoài thì chắc chắn không tốt. Đây cũng chính là vì có câu, thượng bất chính thì hạ tắc loạn. Nếu sau đó mà các đồng chí dưới địa phương cũng học theo thì lại càng khó có thể giải quyết được.
Chính bởi như vậy, các cán bộ lãnh đạo phía dưới của thành phố Thiên Phủ, Thường Hồng và Hoa Chi cũng không tiện mở miệng mà đòi uống rượu.
Ăn xong bữa cơm, Tăng Thái Bình cũng lập tức đứng dậy. Đối với tầng lớp phú hào siêu cấp như Lý Siêu Nhân của tập đoàn Lý thị này, Tăng Thái Bình vẫn hết sức khách sáo. Tăng Thái Binh vươn tay ra bắt tay với Lý Siêu Nhân rồi nói:
- Lý tiên sinh, tôi đại diện cho Tỉnh ủy và Ủy ban nhân dân tỉnh Ba Thục, nhiệt liệt hoan nghênh chuyến viếng thăm này của Lý tiên sinh. Tôi cũng vô cùng cảm tạ sự khoản đãi đầy thịnh tình của Lý tiên sinh. Nếu có thời gian, kính mời Lý tiên sinh đi thăm và xem nhiều nơi ở tỉnh Ba Thục hơn.
Đối với loại tình huốngxã giao như thế này, Lý Siêu Nhân cũng đã quá quen thuộc, mỉm cười nói:
- Bí thư Tăng quá khách sáo rồi. Hiện giờ chúng ta cũng đã hợp tác với nhau rồi không phải sao? Tôi tin tưởng rằng, sau khi mà đường cao tốc Thường Hoa được khởi công, sự hiểu biết giữa chúng ta sẽ càng ngày càng sâu sắc. Về sau, cũng chắc chắn sẽ có nhiều cơ hội để hợp tác.
Đợi khi đoàn người Tăng Thái Bình đã đi khỏi rồi, lúc này Lý Siêu Nhân liền quay đầu lại nói với Nhiếp Chấn Bang:
- Chấn Bang, vào trong phòng tôi ngồi một lúc? Thế nào?
Đoàn người Lý Siêu Nhân tất nhiên cũng ở lại trong khách sạn Thiên Phủ này. Ở trong phòng tổng thống trên tầng cao nhất của khách sạn Thiên Phủ, nơi này chính là nơi ở tạm thời của Lý Siêu Nhân.
Làm một người giàu có nhất của Đông Cảng, nhưng bản thân Lý Siêu Nhân lại hết sức đơn giản. Tuy vậy, đi ra bên ngoài, có một vài thứ cũng không thể thiếu được. Điều này có liên quan tới vấn đề hình tượng của tập đoàn Lý thị, ví dự như phòng tổng thống hiện tại này.
- Chấn Bang này, thật không ngờ là đã bảy năm không gặp, hiện giờ cậu đã điều nhiệm tới tỉnh Ba Thục rồi. Hơn nữa còn trở thành Chủ tịch tỉnh của Ba Thục. Một lần này, nếu không phải là tập đoàn Lý thị tôi vừa đúng lúc có vụ đầu tư này, chỉ sợ, cậu chắc là sẽ không chủ động liên hệ lại với tôi.
Lời nói của Lý Siêu Nhân mang theo một chút trách cứ.
Điều này làm cho Nhiếp Chấn Bang cũng hơi ngượng ngùng. Đích thật là từ sau khi đi vào tỉnh Ba Thục, lần này, Nhiếp Chấn Bang định không mượn bất kỳ một mối quan hệ hay là tài nguyên gì. Đám người Lưu Côn, Triệu Tinh Long hiện giờ có sản nghiệp trải rộng cũng khá lớn. Tập đoàn Mẫn Nông đã bao trùm không ít tỉnh trong cả nước. Đặc biệt là trong lĩnh vực sản xuất thịt bò, dê, Mẫn Nông đã trở thành tập đoàn xuất khẩu thịt lớn nhất trong cả nước. Công ty khai thác mỏ Long Hoa cũng đã trở thành một công ty khai thác nổi danh trên quốc tế. Chẳng những đặt chân trong lĩnh vực khai thác mỏ mà hiện tại, Triệu Tinh Long cũng thông qua sự giật dây của Nhiếp Chấn Bang, đặt chân sang cả việc sản xuất dầu mỏ ở Trung Đông. Còn tập đoàn Ốc Gia, vậy thì lại càng không cần phải nói rồi.
Đây đều là mặt ngoài, đều là những cái mà mọi người biết mà thôi. Nếu như chính mình cứ đến mỗi một địa phương lại đều để cho những người anh em này đi theo vào. Vậy chắc chắn sẽ khiến cho những người khác ở trong nước thấy kiêng dè và bất mãn. Chính là bởi vì như vậy nên Nhiếp Chấn Bang thật sự vẫn chưa có ý nghĩ đi mời đám người Lý Siêu Nhân tới đây.
Cười khan một tiếng rồi hắn nói:
- Chú Lý, sự phát triển của tập đoàn Lý thị cho tới bây giờ vốn không có bất kỳ sự can thiệp gì. Tôi tin rằng, cho dù là không có sự hợp tác với tôi thì phương hướng của chú Lý, không phải là đang chú ý tới địa khu Tây Bộ sao?
Nghe tới lời này, Lý Siêu Nhân liền cười vang lên, sau đó lập tức liền gật gật đầu nói:
- Tài nguyên thiên nhiên và nguồn nhân lực của Tây Bộ chính là một ưu thế rất lớn. Lần này, sau khi trở về, tôi chắc chắn sẽ liên hệ với những đồng nghiệp và những người bạn tốt khác của tôi, liên hợp với nhau tới đây khảo sát đầu tư.
Đây chính là giao lưu giữa những người thông minh với nhau, cũng là cách đối thoại giữa người thông minh với nhau. Trong loại chuyện này, căn bản cũng không cần nói thẳng hẳn ra. Giữa hai bên, hiểu đượchàm ý đó là đủ rồi.
Bạn cần đăng nhập để bình luận