Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 1059: Đằng đằng sát khí.

Sân bay quốc tế tỉnh Hồng Giang.
Trong sân bay, Nhiếp Chấn Bang đi đầu. Toàn bộ ủy viên thường vụ của bộ máy Tỉnh ủy tỉnh Hồng Giang đều có mặt. Ở phía sau, đội công tác do Bí thư Lưu Chân Quân dẫn đầu cũng đã đến Hồng Giang.
Nhiếp Chấn Bang về trước Lưu Chân Quân một ngày. Sau khi nhận được tin tức xác nhận của Lương Viễn, trưa hôm đó, Nhiếp Chấn Bang liền đặt vé máy bay trở về Hồng Giang. Sau khi gọi điện thoại cho Chủ nhiệm Văn phòng Trung ương Phương Lê cùng với Lương Viễn và Tổng thư ký Tưởng Nghĩa Đào, Nhiếp Chấn Bang liền rời khỏi thủ đô.
Tin tức này khá chấn động ở trong nước. Trong lịch sử, hiếm thấy có chuyện Ủy ban Kỷ luật Trung ương tự mình lãnh đạo tổ công tác đi xuống địa phương.
Lúc trước, khi ở thành phố Vọng Hải cũng coi như là một lần. Nhưng dù là vậy, phải chịu trách nhiệm công tác chủ yếu vẫn là Phó Bí thư Lưu Uy.
Còn hiện giờ, chuyện của tỉnh Hồng Giang khiến cho Lưu Chân Quân phải đích thân tới. Từ điểm này đã nhìn thấy sát khí đằng đằng từ đây ra. Thanh danh của Lưu Chân Quân cũng không phải vô duyên vô cớ mà có được, đây chính là uy phong lâu ngày bồi dưỡng thành.
Ở hai bên Nhiếp Chấn Bang là Phương Viễn Sơn và Tần Quảng Hán. Sắc mặt của Phương Viễn Sơn khá là tiều tụy. Là một người có chỗ dựa, Phương Viễn Sơn cũng đã được ông Phương báo tin. Trong vòng một ngày, Tổ công tác Hồng Giang của Ủy ban Kỷ luật Trung ương được thành lập do Lưu Chân Quân đích thân chỉ đạo.
Ý của ông Phương cũng rất rõ ràng, đó là phải nắm chắc phương hướng trong chuyện này. Phương Viễn Sơn hiểu, đây là ông muốn mình phải biết giữ mình.
- Bí thư, đến rồi. Máy bay đã hạ cánh rồi.
Bên cạnh, Trưởng ban Thư ký Hứa Hồng Chuyên nói.
Ở trên không vang lên tiếng ầm ầm, chiếc máy bay đã hạ xuống đường băng, giảm tốc độ.
Chiếc máy bay dừng lại ở một vị trí trống trải, cầu thang mở ra. Ở dưới đất, thảm đỏ đã trải sẵn, đoàn xe của Tỉnh ủy ở bên cạnh, chủ yếu là xe thương vụ Coaster.
Trung ương đề xướng tiết kiệm, cán bộ lãnh đạo đi ra ngoài, từ Chủ tịch Kiều trở xuống đều phải đi lại đơn giản, không được đưa đi đón về, không tặng hoa tươi. Tình trạng này đã được tiến hành hai năm nay, từ trên xuống dưới, đến nay các lãnh đạo cơ sở cũng đã ảnh hưởng.
Lúc này, tỉnh Hồng Giang đương nhiên cũng không ngoại lệ. Ở trước mặt Lưu Chân Quân, muốn đưa mấy cô gái đến tặng hoa tươi, đó không phải là đang lấy lòng lãnh đạo mà đang chủ động xin phê bình.
Người đi đầu tiên ra cửa máy bay đương nhiên chính là Bí thư Lưu Chân Quân. Dáng người to cao, vẻ mặt nghiêm túc, ánh mắt sắn bén nhìn xuống mọi người ở Hồng Giang. Loại khí thế này khiến cho tất cả cán bộ ở Hồng Giang đều căng thẳng. Thứ quan uy này cũng không phải nói quá.
Thong thả đi xuống cầu thang, nhìn mọi người chào, Lưu Chân Quân nói:
- Đồng chí Chấn Bang, thảm đỏ làm gì, phô trương lãnh phí quá.
Nhiếp Chấn Bang cười nhẹ, vẻ mặt có chút mất tự nhiên. Tính cách của Lưu Chân Quân thẳng thắn đúng là danh bất hư truyền. Nhiếp Chấn Bang cười nói:
- Bí thư Lưu phê bình rất đúng, sau này chúng tôi nhất định sẽ chú ý.
Sau khi bắt tay với Nhiếp Chấn Bang xong, Phương Viễn Sơn cũng đứng cạnh chào, thậm chí còn đang tươi cười sẵn.
Nhưng Lưu Chân Quân đột nhiên xoay người nhìn mọi người Hồng Giang ở xung quanh. Hành động này khiến cho Phương Viễn Sơn vô cùng xấu hổ, lập tức thu lại nụ cười.
Lúc này, Lưu Chân Quân nói:
- Lãnh đạo bộ máy Tỉnh ủy tỉnh Hồng Giang đều đã ở đây rồi. Mời đồng chí Hạ Ngọc Sanh và đồng chí Lý Dịch Hồng đứng ra một chút.
Vừa dứt lời, Hạ Ngọc Sanh và Lý Dịch Hồng đều hơi sửng sốt. Hạ Ngọc Sanh đi tới, cười cười nhìn Lưu Chân Quân nói:
- Bí thư Chân Quân, chào mừng ngài đến Hồng Giang thị sát công tác.
Lưu Chân Quân ra hiệu, nhân viên ở phía sau tiến lên. Lưu Chân Quân nhìn Hạ Ngọc Sanh và Lý Dịch Hồng nói:
- Đồng chí Hạ Ngọc Sanh, Lý Dịch Hồng, nhận sự ủy thác của Trung ương và quyết định trong hội nghị thường vụ Trung ương, tổ chức đã quyết định tiến hành bắt giam hai vị. Từ bây giờ, hai vị phải phục tùng theo sự sắp xếp của tổ chức, phối hợp với công tác điều tra.
Hành động này không chỉ khiến cho Hạ Ngọc Sanh và Lý Dịch Hồng kinh hãi. Nhìn vẻ mặt của Lý Dịch Hồng trắng, Hạ Ngọc Sanh còn đỡ hơn một chút. Lý Dịch Hồng thì có cảm giác không còn đứng vững nữa. Song quy, tôi bị Ủy ban Kỷ luật song quy rồi. Đó chính là cảm giác của Lý Dịch Hồng, giống như trời sắp sụp xuống vậy.
Hạ Ngọc Sanh lúng túng. Thật sự là không ngờ, Lưu Chân Quân vừa xuống máy bay đã tuyên bố luôn chuyện này. Việc này hoàn toàn không hợp với lẽ thường.
Đừng nói là Hạ Ngọc Sanh không ngờ, cả Nhiếp Chấn Bang và Phương Viễn Sơn cũng không ngờ. Cách làm này của Lưu Chân Quân quá quyết đoán. Vừa xuống máy bay liền đưa Hạ Ngọc Sanh và Lý Dịch Hồng đi, chưa nói đến sẽ gây ảnh hưởng tới bộ máy lãnh đạo của Hồng Giang, hành động này cũng tạo thành một loại khiếp sợ.
Cấp dưới nhìn thấy sẽ nghĩ là Phó Chủ tịch tỉnh và Trưởng ban Lý đã bị bắt giam rồi thì chúng ta coi như cũng xong đời rồi.
Trong lòng Nhiếp Chấn Bang cũng không thể không khâm phục Lưu Chân Quân. Chiêu thức này thật sự quá lợi hại. Quả nhiên không hổ với thanh danh đồ tể.
Sau khi Lưu Chân Quân tuyên bố quyết định của trung ương. Hai nhân viên trong Tổ công tác tiến lên đưa Hạ Ngọc Sanh và Lý Dịch Hồng đi.
Lúc này việc nghênh đón Tổ công tác mới coi như bình thường trở lại. Lưu Chân Quân đi về chiếc xe thương vụ ở phía trước, quay đầu lại nói:
- Đồng chí Chấn Bang và đồng chí Viễn Sơn, chúng ta đi cùng nhau đi.
Sau khi các lãnh đạo chủ chốt đã lên xe, những người khác cũng lên theo. Đoàn xe đi ra khỏi sân bay.
Vừa lên xe, Lưu Chân Quân cũng chậm rãi nói:
- Đồng chí Chấn Bang, đồng chí Viễn Sơn, lần này chuyện của tỉnh Hồng Giang lớn như vậy, thái độ cấp trên cũng đã rõ ràng. Tôi tin rằng, không cần tôi nhắc lại nữa. Tiếp theo, tỉnh Hồng Giang cần ổn định và trấn an nội bộ, còn cần hai người hợp tác điều tra.
Nói xong, Lưu Chân Quân cũng nhìn Phương Viễn Sơn ở bên cạnh, nói:
- Đồng chí Viễn Sơn, việc bố trí hậu cần của Tổ công tác lần này vẫn phải nhờ tỉnh Hồng Giang rồi.
Vừa dứt lời, Phương Viễn Sơn liền gật đầu, nói:
- Bí thư Lưu, việc ăn ở của Tổ công tác, ở tỉnh cũng đã triển khai rồi. Bố trí ở hai nơi, một là ở bên nhà khách Tỉnh ủy, một là ở nhà khách Quân khu.
Thần thái của Phương Viễn Sơn rất bình tĩnh, nhìn không có chút gợn sóng này. Chuyện đã đến mức này, Phương Viễn Sơn hiểu rõ, đã không còn cứu vãn được nữa. Giữa mình và Hạ Ngọc Sanh chỉ là một loại hợp tác vì lợi ích. Mình cần xác lập vị trí ở tỉnh Hồng Giang, còn Hạ Ngọc Sanh hy vọng có thể chiếm được ưu thế nhất định vì thế nên cần kết hợp với nhau.
Còn hiện giờ, Hạ Ngọc Sanh bị nghi ngờ liên quan đến chuyện vi phạm kỷ luật. Như vậy, loại hợp tác này đương nhiên là cũng dừng lại. Cứ tùy cơ ứng biến thôi.
Tường đổ rồi thì mọi người đẩy thêm, cũng không có gì đáng xấu hổ cả. Mình không nhân cơ hội này mà giẫm lên một giẫm là coi như đã không làm cho Hạ Ngọc Sanh thất vọng rồi.
- Mọi phương tiên ở bên nhà khách Tỉnh ủy đều tương đối tiện nghi. Còn nhà khách 81 của Quân khu, đây là đơn vị hợp tác lâu dài với phía Ủy ban Kỷ luật tỉnh. Hiện giờ cũng có Tổ công tác đang ở đó. Điều kiện đương nhiên là kém hơn một chút, nhưng tính bí mật và an toàn thì đương nhiên là tốt hơn nhiều.
Có thể nói là Phương Viễn Sơn đã tận chức tận trách, tỉ mỉ phân tích ưu khuyết điểm của hai nơi. Lưu Chân Quân nghe xong, suy nghĩ một chút rồi nói:
- Vậy thì ở nhà khách Quân khu đi. Quân khu hợp tác với Ủy ban Kỷ luật đã không phải chuyện ngày một ngày hai rồi. Ở các nơi trong cả nước, đây đều là lẽ thường rồi. Điều kiện kém hơn một chút nhưng đồng thời tính an toàn và bảo mật tất nhiên nhà khác Tỉnh ủy không thể bằng được.
Cuối cùng cũng vẫn rất quyết đoán. Tâm tư của Lưu Chân Quân cường đại, ý chí kiên định. Đây là điều vô cùng hiếm thấy.
Xe lái thẳng vào quân khu. Trước khi Tổ công tác đến, mọi việc cũng đã được liên hệ xong. Hiện giờ, Tổ công tác vào ở cũng chỉ là chuyện thuận nước đẩy thuyền mà thôi.
Sau khi sắp xếp xong, Nhiếp Chấn Bang vừa đề nghị mời Lưu Chân Quân ăn cơm đã lập tức bị Lưu Chân Quân từ chối.
Việc Hạ Ngọc Sanh và Lý Dịch Hồng bị bắt giam đã lập tức dẫn tới sóng gió cho bộ máy lãnh đạo tỉnh Hồng Giang. Có thể thấy, Tổ công tác của Ủy ban Kỷ luật Trung ương đã bắt đầu vung đao rồi.
Nhưng mọi chuyện vẫn chưa kết thúc. Ngày hôm sau, Tổ công lại tiếp tục hành động. Khi Phó Chủ tịch phân công quản lý Tạ Quảng Thông vừa mới tới Ủy ban nhân dân tỉnh đi làm, Trưởng ban Thư ký Tỉnh ủy Hứa Hồng Chuyên liền đem theo bốn nhân viên công tác chạy ra đón.
Tạ Quảng Thông có chút kinh ngạc, đang định hỏi thì Hứa Hồng Chuyên liền nói:
- Phó Chủ tịch Tạ, mấy vị này là các đồng chí trong Tổ công tác của Ủy ban Kỷ luật Trung ương. Họ muốn tìm ngài để tìm hiểu một chút.
Ngày hôm sau khi Tổ công tác đến, Tạ Quảng Thông đã bị đưa đi.
Ngày thứ ba, Giám đốc Sở Giao thông Ngô Quảng Thuận cũng bị đưa đi điều tra. Trong thời gian ngắn ngủi vài ngày, ba vị lãnh đạo cấp cao đã bị đưa đi. Cảnh tượng này lập tức khiến cho toàn tình chấn động.
Điều này vẫn chưa là gì. Ngay khi cán bộ toàn tỉnh đều cảm nhận thấy sát khí đằng đằng của Tổ công tác, bên trong Tổ công tác lại truyền ra tin tức.
Phía Tỉnh ủy Hồng Giang phái cán bộ để phối hợp với Tổ công tác. Theo ý của Lưu Chân Quân muốn hợp tác với Sở Công an của tỉnh Hồng Giang.
Bên Sở Công an, Trần Nhạc nhanh chóng đưa ra phản ứng, phái ra một đội ngũ có khả năng nghiệp vụ cao để làm việc với Tổ công tác. Đội ngũ này dưới sự chỉ đạo của Tổ công tác đã đột kích vào một căn nhà ở khu phố cổ của thành phố Hồng Thành. Ở đó, họ đã thu được một số lượng lớn tiền tham ô và các tang vật ở trong nhà và trong tường kép của nhà vệ sinh.
Tuy cụ thể là ai thì vẫn chưa rõ nhưng mọi chuyện về cơ bản đều đã được quyết định.
Sau khi chuyện này, Tổ công tác bắt đầu yên lặng. Tiếp theo, dưới sự phối hợp với Ủy ban Kỷ luật tỉnh, không ít cán bộ cấp cục trong tỉnh lại tiếp tục bị bắt đi.
Gần cuối tháng giêng, lúc này cách năm mới không tới nửa tháng nữa. Tất cả mọi người đều cho rằng, hành động của Tổ công tác đã tiến vào một giai đoạn ổn định.
Phía Trung ương lại đưa ra động tác mới. Ban tổ chức đã đăng văn kiện thông cáo bổ nhiệm và miễn nhiệm ở trên báo và trên trang web.
Hạ Ngọc Sanh bị miễn chức Ủy viên thường vụ tỉnh Hồng Giang, đồng thời đệ trình Hội đồng nhân dân tỉnh Hồng Giang miễn chức Phó Chủ tịch thường trực của Hạ Ngọc Sanh. Lý Dịch Hồng và Tạ Quảng Thông cũng vậy.
Lúc trước, nếu như nói bắt giam đã khiến người khác kinh sợ rồi, tình trạng này có thể nói là quá chấn động. Đều đã bị miễn chức rồi, trong khoảng thời gian ngắn, các cán bộ trong tỉnh Hồng Giang đều bắt đầu chuyển động.
Bạn cần đăng nhập để bình luận