Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 975: Thư ký Hồng xem mặt

Lúc Hồng Phong về đến nhà, đồ Tết trong nhà đã chuẩn bị xong xuôi cả, thấy Hồng Phong về, gương mặt bà Hồng lập tức lộ ra nụ cười, đón chào:
- Tiểu Phong về rồi đấy à!
Nhà Hồng Phong cũng không phải là con cháu quan lớn, giữa anh ta với Hứa Hồng Chuyên cũng chỉ là quan hệ họ hàng xa, cha mẹ Hồng Phong hai người đều là công nhân viên của nhà máy cơ giới Hồng Thành, trong quá khứ đây là chén cơm mà người người đều ngưỡng mộ, Nhưng hiện nay hiệu quả của nhà máy cơ giới Hồng Thành không tốt lắm, cũng may con trai cũng có thể ngẩng cao đầu.
Hồng Phong là con độc nhất, lúc Hồng Phong ra đời đúng vào thời điểm thực hiện kế hoạch hóa gia đình, đối với bố mẹ Hồng Phong mà nói đã có một đứa con trai, chắc chắn không thể phiêu lưu làm mất đi chén cơm của mình.
- Mẹ, ba con đâu?
Đi theo cạnh Nhiếp Chấn Bang đã lâu, Hồng Phong cũng mưa dầm thấm đất, cũng tỏ vẻ hết sức khiêm tốn, hơn nữa trước mặt bố mẹ mình nếu vẫn tự cao tự đại, vậy chỉ có thể chứng tỏ nhân phẩm của Hồng Phong có vấn đề.
- Tiểu Phong về rồi, mau rửa tay dọn cơm.
Giọng nói của ông Hồng truyền đến, ông Hồng thắt tạp dề từ trong bếp bước ra.
Tuy nhà chỉ có ba người, nhưng thức ăn rất phong phú, nhà ba người tại giờ phút này, tại thời điểm đoàn viên này lại rất hòa thuận vui vẻ, thức ăn đầy bàn.
Bà Hồng gương mặt yêu thương nhìn Hồng Phong, không ngừng gắp thức ăn vào bát Hồng Phong, vừa nói:
- Tiểu Phong, ăn nhiều thịt gà một chút, bồi bổ cơ thể, con đấy à! Bắt đầu làm việc thì bán mạng, không bao giờ thấy con ngủ trước mười hai giờ, công việc nhiều như vậy hả?
Hồng Phong vẫn chưa nói chuyện, bên cạnh, ông Hồng đã uống một ngụm rượu, mở miệng nói:
- Đàn bà con gái, bà thì biết gì! Tiểu Phong hiện nay là thư ký cho bí thư Nhiếp, thân phận của bí thư Nhiếp sao có thể không có việc, hơn nữa đàn ông chí ở bốn phương, lúc này Tiểu Phong còn trẻ không nỗ lực, lẽ nào giống như chúng ta đần đần độn độn sống môt đời sao?
Nghe ông Hồng nói, bà Hồng liếc ông một cái, nhưng lại nhẹ nhàng cười, nói:
- Ông thật là! Tiểu Phong nhà ta chính là có triển vọng, không chừng đến lúc đó cũng có thể làm một bí thư thành ủy chẳng hạn.
Nghe bố mẹ nói càng ngày càng thái quá, Hồng Phong dở khóc dở cười, mở miệng nói:
- Mẹ! Những lời này, mẹ đừng ở bên ngoài nói lung tung, bí thư Nhiếp phản cảm nhất chính là đánh chiêu bài vào anh ấy, hơn nữabí thư Nhiếp mỗi ngày đều làm thêm đến mười hai giờ, con thân là thư ký, đương nhiên phải làm tốt công tác phục vụ cho lãnh đạo, đây là công việc của con.
Ông Hồng ở bên cạnh cũng cười nói:
- Tiểu Hồng! Con thật sự đổ oan cho mẹ con rồi, việc con làm thư ký cho Bí thư Nhiếp, chúng ta không ai nhắc đến, đến bây giờ mọi người vẫn tưởng con chỉ là thư ký quèn của Ban thư ký Tỉnh ủy, công tác bảo mật của ba là thể theo yêu cầu nghiêm khắc của con mà chấp hành.
Nói đến đây, ông Hồng dừng lại một lát, lại nhìn bà Hồng ra hiệu bằng ánh mắt, bà Hồng hiểu ý gật đầu, lập tức từ trong túi quần áo lấy ra một tấm hình đưa cho Hồng Phong:
- Tiểu Phong! Nhìn xem cô gái này thế nào? Ngày thường, mẹ nhờ người giới thiệu đối tượng cho con, con toàn nói không có thời gian, lần này nghỉ Tết con cuối cùng cũng có thời gian rồi nhé! Mẹ đã hẹn với dì Lưu xong cả rồi, cô gái này là cháu gái bên nhà mẹ đẻ dì Lưu, công tác ở bệnh viện tỉnh, cũng là học lực chính quy, việc xem mặt gấp rút đừng bỏ lỡ, sáng mai các con đi gặp một lần, địa điểm đã hẹn xong, tại cửa phía nam công viên Hồng Thành.
Nghe câu này, lông mày của Hồng Phong lập tức chau lại, cha mẹ đây là có sự chuẩn bị sẵn, cười mếu, nói:
- Mẹ! Mẹ không đem chuyện của con nói ra ngoài chứ!
Dứt lời, bà Hồng lông mày nhếch lên, đắc ý nói:
- Cái anh này! Mẹ anh không hiểu chuyện đến vậy sao? Anh cứ yên tâm, tiền đồ của con trai mẹ mẹ vẫn biết, bố mẹ tuyệt đối không thể đem chuyện của anh tuyên truyền khắp nơi.
Nghe đến đây, sắc mặt Hồng Phong lập tức nhẹ nhõm đi rất nhiều, đi theo bí thư Nhiếp thời gian dài như vậy, đối với tính cách của bí thư Nhiếp, Hồng Phong vẫn hiểu, bí thư Nhiếp kiêng kị nhất chính là dùng danh hiệu bên cạnh anh ta khoác lác để lừa bịp, nếu thật sự như thế, Hồng Phong có thể khẳng định là chức vụ thư ký của mình coi như chấm dứt, cho nên từ trước đến nay Hồng Phong đều rất khiêm tốn.
Trầm ngâm một lát, Hồng Phong cũng gật đầu nói:
- Được, được, sáng mai con đi.
Nói xong, vẫn còn lẩm bẩm:
- Thật không biết ba mẹ nghĩ thế nào, ba mươi Tết còn sắp xếp đi xem mặt.
Ba mươi Tết, cả thành phố Hồng Thành đều đắm chìm trong không khí Tết, trên đường phố, dòng xe cộ cũng ít đi rất nhiều, tuy là buổi sáng nhưng trên đường không ít cửa hàng đều đã đóng cửa.
Bên này, Hồng Phong đứng ở cổng Starbucks của thành phố Hồng Thành, nhìn đồng hồ, Hồng Phong chau mày, thời gian đã là chín rưỡi sáng, cách thời gian hẹn tám rưỡi đã quá đúng một giờ đồng hồ, điều này khiến trong lòng Hồng Phong có chút không hài lòng, thật không có khái niệm thời gian.
Đang suy tư, tại cổng Starbucks, một chiếc xe thể thao Nissan của Nhật sản xuất dừng lại ở cổng, cửa xe mở ra một cô gái ăn mặc rất hợp mốt bước xuống, đôi bốt màu đen quá gối, gót cao ít nhất cũng mười phân, tất chân dày màu đen, áo len dài màu đen vừa vặn ôm gọn cặp mông hoàn mỹ. Áo khoác ngoài là một chiếc áo nhung dạ đồ dài vừa phải màu trắng.
Một kiểu ăn mặc hợp mốt nhất hiện nay, cô gái vẻ mặt cũng chỉ xem là trung bình, nhưng vóc dáng và ăn mặc trang điểm quả thực rất đẹp, điều này cũng đủ thêm điểm.
Trong lúc Hồng Phòng đang nhìn quanh, cô gái đã chạy đến, nhìn Hồng Phong nói:
- Anh chính là Hồng Phong?
Hồng Phong sững người giây lát, nhìn kỹ, từ cô gái trang điểm lộng lẫy vẫn có thể nhìn ra một chút bóng dáng trong tấm hình.
Hồng Phong lấy tấm hình ra, cẩn thận so sánh, vẫn không dám xác nhận, nói:
- Cô, cô là Tống Hồng Mai, cháu gái nhà dì Lưu?
Câu này vừa dứt, bên cạnh, một giọng nói vang lên:
- Kiều Kiều? Em không phải tên Tống Kiều sao? Sao lại có một cái tên quê mùa như vậy? Tống Hồng Mai, thật buồn cười quá đi!
Tống Hồng Mai hiển nhiên rất để ý thái độ của người đàn ông bên cạnh, chau mày trầm giọng nói:
- Anh nói cái gì? Cái gì Tống Hồng Mai không Tống Hồng Mai? Tôi nói cho anh biết, anh đừng có “Cóc mà muốn ăn thịt Thiên nga”,sở dĩ hẹn với anh chẳng qua là tôi thoái thác không được dì tôi mà thôi, hiện nay, anh cũng nhìn thấy đây, tôi có bạn trai, hơn nữa bạn trai tôi có xe có nhà, nghe nói anh là Thư ký văn phòng Tỉnh ủy lương có hai ngàn đồng một tháng không? Có nhà không?
Nghe Tống Hồng Mai nói, gương mặt Hồng Phong lập tức trầm xuống, người đàn bà trước mặt thật là quá cực đáng, vẫn thật cho rằng mình là quốc sắc thiên hương, kiều nữ nhà trời, kiêu ngạo như vậy sao?
Tuy nhiên, Hồng Phong lại rất vui vẻ, ít nhất, mình không cần đau đầu cho lần xem mặt này nữa, lập tức cười nói:
- Việc “Cóc mà đòi ăn thịt thiên nga” tôi thật sự trước nay chưa từng nghĩ đến, đã nói ra rồi cũng coi như bỏ đi, lần xem mặt này tôi vốn dĩ cũng không chuẩn bị đến, đã thế này vậy tạm biệt nhé!
Trường hợp thẹn quá hóa giận trong tưởng tượng cũng không xuất hiện, lăng nhục trong trí tưởng tượng cũng không xuất hiện, điều này khiến Lý Hồng Mai hơi không vui, từ khi nào mình bị loại người này coi khinh?
Bên cạnh, người đàn ông đi cùng lại cười, nói:
- Tiểu Hồng của Phòng thư ký văn phòng tỉnh ủy hả? Đúng lúc, tôi và trưởng phòng Hoàng của Phòng thư ký các anh cũng coi như quen biết, đến lúc đó tôi chào anh ấy một tiếng, cố gắng sắp xếp cho Tiểu Hồng anh một vài cơ hội.
Hồng Phong nghĩ tới nghĩ lui vẫn nghĩ không ra ở Phòng thư ký vẫn còn một trưởng phòng Hoàng, có khả năng nhất là Hoàng Vỹ của Phòng thư ký, người này cũng là thư ký lâu năm của Phòng thư ký, thỉnh thoảng ở bên ngoài, lúc giữa đồng nghiệp gia tăng thể diện lẫn nhau cũng gọi ông ta một tiếng Trưởng phòng Hoàng.
Nghĩ đến đây, Hồng Phong lại khẽ mỉm cười, lấy thân phận đại thư ký tỉnh ủy của mình, lấy thân phận Phó chủ nhiệm văn phòng Tỉnh ủy, không đáng để đi so đo với loại người này, nếu như vậy, chỉ có thể mất đi thân phận và sĩ diện của mình.
Dừng một lát, Hồng Phong cười nói:
- Không cần đâu, đã nói rồi vậy tôi không làm phiền các vị nữa, tôi đi trước.
Nói xong, Hồng Phong quay người một cách tự nhiên đi hướng về bên cạnh, rất tự nhiên đẩy xe đạp mình ra.
Nhìn thấy cảnh này, gương mặt Tống Hồng Mai lộ ra một ánh cười khinh miệt, trầm giọng nói:
- Trò gì thế? Cưỡi một chiếc xe đạp quèn lại phóng con mắt lên tới trời, loại người này tìm không ra đàn bà thật đáng đời!
Tiếng nói tuy nhỏ nhưng vẫn truyền đến tai Hồng Phong, đối với loại đàn bà chuộng hư vinh này Hồng Phong lại không có cảm giác gì, cười nhạt một tiếng, mình căn bản không đáng kết giao với loại người này.
Đúng lúc chuẩn bị rời đi, lúc này bên cạnh lại đến một chiếc xe, soạt một tiếng dừng ngay bên cạnh mình. Cửa xe mở ra, một người đàn ông trung niên gương mặt mỉm cười bước xuống, nói với Hồng Phong:
- Trưởng phòng Hồng! Trùng hợp thế, anh cũng ở đây?
Hồng Phong nhìn người này, có chút nghi ngờ trong ánh mắt, trong ấn tượng của Hồng Phong không có người này trong trí nhớ, sững một chút, Hồng Phong chầm chậm nói:
- Anh là... ?
Người đàn ông trung niên không xem trọng, cười gượng, nói:
- Trưởng phòng Hồng công việc bận rộn, không nhớ cũng là bình thường, tôi là Phó bí thư Quận ủy quận Nam Hồng Chu Chấn Vũ.
Trong lúc nói chuyện, người đàn ông lúc nãy nói chuyện với Hồng Phong dẫn Tống Hồng Mai chạy qua, người đàn ông trước mặt Chu Chấn Vũ tỏ vẻ hết sức cung kính, mỉm cười nói:
- Bí thư Chu! Anh và Tiểu Hồng cũng quen biết?
Vừa nghe người đàn ông nói, sắc mặt của Chu Chấn Vũ lập tức trầm xuống, nhìn người đàn ông, tức giận nói:
- Cái gì Tiểu Hông? Tiểu Hồng anh cũng có thể gọi sao? Đây là thư ký của bí thư Nhiếp, Trưởng phòng Hồng?
Lời nói của Chu Chấn Vũ lập tức khiến sắc mặt của Tống Hồng Mai và người đàn ông thay đổi, Hồng Phong này thật là biết giả vờ! Đường đường là đại thư ký của tỉnh ủy lại là dáng vẻ thế này. Đây không phải rắp tâm “Giả chết bắt Quạ” sao?
Hồng Phong lúc này lại mỉm cười nói:
- Phó Bí thư Chu! Các anh có chuyện, vậy làm đi nhé! Tôi ở đây vẫn còn một số việc, tôi đi trước nhé!
Lúc này, Tống Hồng Mai nhìn theo bóng dáng Hồng Phong cưỡi xe đạp rời đi, không biết vì sao trong lòng lại có một tia hối hận không rõ lý do.
Bạn cần đăng nhập để bình luận