Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 1089: Khẳng định của Thủ trưởng.

- Thủ trưởng tới rồi sao? Đến trước đê rồi sao?
Nhiếp Chấn Bang cũng ngẩng đầu, ngạc nhiên hỏi lại.
Tuy nhiên, ngẫm lại một chút, Nhiếp Chấn Bang liền hiểu. Tính cách của thủ trưởng Mộc Định Kiên trước nay đều là như thế.
Từ mười mấy năm về trước, khi còn làm ở đoàn công tác thanh niên, tính cách thủ trưởng Mộc chính là như thế, trước nay làm việc đều vô cùng đúng giờ.
Sau khi thủ trưởng Mộc đến Dự Châu nhận chứcvẫn luôn giữ vững tác phong làm việc này, Nhiếp Chấn Bang cũng hiểu khá rõ về tác phong này của thủ trưởng Mộc.
Gật đầu một cái, Nhiếp Chấn Bang quay lại nói với Phó Chính Bình:
- Giáo sư Phó, sự an toàn của đê lớn ở Lộc Sơn, bây giờ có thể bảo đảm hoàn toàn không?
Phó Chính Bình tất nhiên hiểu Nhiếp Chấn Bang đang nói đến cái gì. Thủ trưởng đến tỉnh Hồng Giang, thân là lãnh đạo đứng đầu Tỉnh ủy, nếu là không phải chuyện có liên quan đến tình mạng, Nhiếp Chấn Bang tất nhiên phải đích thân đi nghênh đón.
Phó Chính Bình trầm ngâm một chút. Chuyện đê lớn của Lộc Sơn không phải trò đùa, chuyện này liên quan đến hàng ngàn hàng vạn dân chúng Hồng Giang. Phó Chính Bình cũng không thể vì Nhiếp Chấn Bang phải đi nghênh đón thủ trưởng mà ăn nói lung tung.
Cẩn thận nghiên cứu và xem xét các số liệu, và biểu đồ trên mặt bàn một chút, sau đó lại cùng các chuyên gia giáo sư khác cùng nhau bàn luận một chút, lúc này Phó Chính Bình mới gật đầu nói:
- Bí thư Nhiếp, dưới tình hình mực nước trước mắt đang hạ dần xuống, nguy hiểm của đại đê Lộc Sơn sẽ bớt đi phần nào. Trước mắt đến xem, có lẽ sẽ không có vấn đề gì quá lớn.
Nghe vậy, Nhiếp Chấn Bang mới phần nào yên tâm, Phó Chính Bình là một học giả thuần túy, người như thế, tuyệt đối sẽ không bị ảnh hưởng và quấy nhiễu bởi những yếu tố bên ngoài, nếu ông ta nói không có vấn đề, thì thực không có vấn đề gì. Vậy không thể trì hoãn được nữa.
Gật đầu, Nhiếp Chấn Bang quay lại nhìn đám người Tăng Tân Hoa, Lý Khai Dũng và Ngưu Vệ Quốc bên cạnh nói:
- Sau đây, đồng chí Vệ Quốc, phía thành phố Lộc Sơn, anh phải phối hợp chặt chẽ và phòng bị cẩn thận cùng với phân khu quân đội bên này, dưới sự chỉ đạo của giáo sư Phó, lập tức an bài nhân viên và lực lượng. Tập kết vật tư, tiến hành cứu trợ tình hình đê lớn Lộc Sơn. Đối với diện tích nông nghiệp phía trước đê lớn nên gia cố thì gia cố, nên xử lý thì xử lý, không thể chậm trễ.
Nói xong, Nhiếp Chấn Bang quay lại nói:
- Đồng chí Tuấn Uy, anh và đồng chí Hạ Hồng cùng tôi đến sân bay Lộc Sơn.
Những lời này, ngay lập tức khiến Lưu Tuấn Uy kích động, đi theo Bí thư Nhiếp đến sân bay nghênh đón thủ trưởng. Đây chính là cơ hội quý báu khó mà có được.
Đó là Thủ tướng, là nhân vật đứng thứ ba trên toàn quốc. Cho dù ấn tượng của Thủ tưởng Mộc đối với mình như thế nào, chỉ cần có chút ấn tượng tốt, như vậy, con đường làm quan của mình liền rộng mở rồi.
Xe của Nhiếp Chấn Bang đi trước, theo sau là xe của Lưu Tuấn Uy và Hạ Hồng, cùng lúc đó, Thành ủy Lộc Sơn nhanh chóng đưa xe thương vụ tới sân bay trước. Đến lúc đó, xe sẽ trực tiếp đi theo con đường dành cho quý khách của sân bay tiến thẳng vào trong phi trường.
Từ đê lớn Lộc Sơn đến sân bay Lộc Sơn mất khoảng một giờ, xe vừa đến nơi. Bên phía phi trường lãnh đạo cũng đã đến. Thành phố Lộc Sơn cử qua đây một số cán bộ lãnh đạo đến đón tiếp.
- Bí thư Nhiếp, máy bay đang hạ cánh rồi, khỏang chừng 10 phút nữa, máy bay sẽ hạ cạnh.
Một nhân viên báo cáo với Nhiếp Chấn Bang.
Không lâu sau, khoảng chừng chưa đến mười phút, nhiều lắm chỉ khoảng tám phút, trên bầu trời, một máy bay thương vụ hạng sang của một công ty hàng không quốc tế từ trên không trung hạ cánh xuống, vững vàng đáp xuống đường băng sân bay, dưới sự hướng dẫn của nhân viên đường băng, máy bay trượt một đoạn rồi vững vàng dừng lại phía trước đoàn xe.
Lúc này, cửa khoang mở ra 180°, sau khi cửa mở ra liền tạo thành một chiếc cầu thang phủ thảm đỏ.
Nhiếp Chấn Bang đi tới, lúc này, tâm tình của Nhiếp Chấn Bang vô cùng nghiêm trọng, từ việc Thủ tướng Mộc không ngồi máy bay dân dụng, mà lại dùng chuyên cơ qua đây, Nhiếp Chấn Bang cũng đã đoán được phần nào.
Đi lên máy bay, phía trước, bố trí hai ghế ngồi lớn, ở giữa có một bàn nhỏ, phía sau là một khoang thiết kế giống như một phòng khách. Nhiếp Chấn Bang đi vào bên trong, Thủ tưởng Mộc liền đứng lên.
Hai năm qua, sức khỏe của Thủ tướng Mộc rõ ràng tiều tụy đi rất nhiều, đây cũng là chuyện rất bình thường. Thủ tướng của một nước lớn bận trăm công ngàn việc. Không chỉ phải chú ý và quan tâm đến sự phát triển kinh tế mà còn cả vấn đề dân sinh, quốc phòng, giáo dục, y tế… của cả nước, biết bao nhiêu việc, đều thuộc phạm vi quản lý của Thủ tướng Mộc. Có thể không tiều tụy sao?
Nhìn Thủ tướng Mộc Nhiếp Chấn Bang cúi đầu, nói:
- Lão lãnh đạo.
Lãnh đạo quốc gia xuất hành, cán bộ lãnh đạo địa phương phải tự mình lên máy bay nghênh đón, đây cũng là chuyện rất bình thường. Thủ tướng Mộc khẽ cười, gật đầu nói:
- Trên đường tới đây, tôi nhận được điện thoại của Bộ quốc phòng, đê lớn Lộc Sơn vỡ rồi, hiện tại, tình huống hẳn là đã chuyển biến tốt đẹp rồi chứ?
Nếu là lão lãnh đạo của Nhiếp Chấn Bang, Mộc Định Kiên tất nhiên cũng khá hiểu Nhiếp Chấn Bang, nếu như đê lớn Lộc Sơn có chuyện, Nhiếp Chấn Bang tuyệt đối sẽ không tới được.
Đối với tin tức của Thủ tướng Mộc, Nhiếp Chấn Bang chưa bao giờ hoài nghi. Loại chuyện này, không riêng gì Bộ quốc phòng phải báo lên, ngay cả Hồng Giang cũng sẽ sắp xếp thông báo, sự kiện có tính chất công chúng đặc biệt lớn như vậy không thể nào che giấu được.
Nhiếp Chấn Bang gật đầu, nói:
- Đã ngăn chặn được rồi, tập kết hai chiếc sà lan đến đây, trực tiếp chắn chỗ vỡ của đê lớn lại rồi. Lần này, đê lớn Lộc Sơn vỡ, nguyên nhân chủ yếu là sau khi chịu một áp lực lớn, nền đê lớn bắt đầu bị sụt lún, ngay sau đó, nước lũ từng bước ăn mòn, trong quá trình này, lực tác động vào đê lớn xuất hiện chênh lệch, dẫn đến một diện tích lớn bị vỡ, làm cho đất xung quanh nền đê bị cuốn trôi, vỡ thành từng hố.
Ngôn ngữ ngắn gọn, xúc tích mà linh hoạt, cũng không giấu diếm gì, thẳng thắn báo cáo sơ lược lại tình hình phát sinh, xử lý và kết quả của vụ việc vỡ đê lớn Lộc Sơn.
Mộc Định Kiên hết sức vừa lòng với biểu hiện của Nhiếp Chấn Bang, gật đầu nói:
- Đê lớn Lộc Sơn vỡ có thể ngăn chặn, đây đã là vạn hạnh trong bất hạnh rồi. Hiện tại, đến đê lớn Lộc Sơn kia xem một chút đã.
Dưới sự dẫn đường của Nhiếp Chấn Bang, Thủ tướng Mộc đi xuống máy bay, sau khi bắt tay Lưu Tuấn Uy và Hạ Hồng ở phi trường, trực tiếp lên xe thương vụ, đoàn xe không có xe cảnh sát mở đường, cũng không có quản chế giao thông và phong đường gì cả, giống như một đoàn xe bình thường đi tới đê lớn Lộc Sơn.
Lúc này Nhiếp Chấn Bang và Thủ tướng Mộc ngồi lại với nhau, mặt đối mặt, khi xe đi ngang qua đê lớn Lộc Sơn, có thể nhìn thấy, ở trong đê, bởi vì vụ vỡ lúc trước, có không ít địa phương lưu lại dấu vết nước lũ tràn qua. Càng tới gần đê lớn càng vậy, không ít lúa bị lũ tấn công nằm phủ phục trên mặt đất. Lúc này, có không ít người dân đều đang bận rộn trên đồng ruộng.
Theo Thủ tướng Mộc đi vào đê lớn, toàn bộ đê lớn Lộc Sơn có một loại không khí không giống bình thường. Lãnh đạo quốc gia đích thân tới hiện trường chống lũ, bất kể là giải phóng quân hay là cảnh sát có vũ trang và người dân, tất cả mọi người đều cảm động.
Dọc tuyến đê lớn, càng ngày càng có nhiều người tụ tập lại đứng ở hai bên đê lớn, đều là quân nhân hoặc là người dân.
Mọi người vây quanh Thủ tướng Mộc và Nhiếp Chấn Bang thành một vòng tròn.
Đới Phi ở bên cạnh Nhiếp Chấn Bang, nhỏ giọng nói:
- Bí thư Nhiếp, xung quanh có quá nhiều người. E là rất khó đảm bảo được an toàn cho Thủ tướng.
Vừa nói xong, cảnh vệ bên người Thủ tướng Mộc đã bắt đầu chuyển động, bốn gã cảnh vệ vô hình trung đã đứng quanh Thủ tướng Mộc, chặn lại nguy hiểm đến từ hai bên và phía trước sau.
Lúc này, Thủ tướng Mộc liền lớn tiếng kêu gọi, mỉm cười nói:
- Các đồng hương, các chiến sĩ giải phóng quân cùng các chiến sĩ cảnh sát các cấp. Tất cả mọi người chú ý một chút, phải cẩn thận đê lớn phía sau, cẩn thận kẻo ngã.
Thủ tướng Mộc dùng giọng điệu quan tâm như vậy, lập tức khiến bầu không khí trở lên thoải mái không ít.
Sau khi Thủ tướng Mộc nói chuyện, tiếng vỗ tay từ bốn phía vang lên như sấm, Nhiếp Chấn Bang tiếp lời, thấp giọng nói:
- Thủ tướng Mộc, mời ngài qua bên này.
Thủ trưởng Mộc dưới sự dẫn đường của Nhiếp Chấn Bang, đoàn người đi tới chỗ đê lớn bị vỡ. Lúc này, chỗ đê lớn bị vỡ đã được dùng bao cát lấp đi không ít, nhưng, ở hai bên đê lớn, vẫn có thể nhìn thấy sà lan lộ ra bên ngoài.
Nhìn thấy vậy, Thủ tướng Mộc quay lại nói:
- Xử trí rất quyết đoán, tốt lắm. Đê lớn Lộc Sơn, không chỉ liên quan đến sự an nguy của Hồng Giang, mà còn liên quan đến công trình hồ chống lũ của Hồng Dương, lại liên quan công tác chống lũ của cả nước. Tỉnh Hồng Giang có thể xem xét thời thế, trong lúc nguy cấp như vậy, đưa ra quyết định quyết đoán như thế, tốt lắm, rất tốt. Chút tài sản tổn thất này không thấm vào đâu. Lợi ích của nhân dân vĩnh viễn là trên hết.
Sau đó, đoàn người Nhiếp Chấn Bang trở về trong đê, cũng không cố ý chọn lựa và sắp xếp, mà đến ngẫu nhiên một số nhà dân ở gần đê bị nước lũ tràn vào để thăm hỏi và an ủi.
Trên đường rrở về nội thành Lộc Sơn, Mộc Định Kiên tỏ vẻ hết sức vừa lòng, khẽ cười gật đầu nói:
- Trước chỉ thấy số liệu kinh tế của Hồng Giang, hiện tại, sau khi thực địa khảo sát và điều tra, tổng thể mà nói, đối với tình hình của Hồng Giang, tôi rất hài lòng. Điều này cũng chứng minh, hai năm qua, công việc của cậu ở Hồng Giang vẫn làm rất xuất sắc. Nhân dân quần chúng vừa lòng, so với bất kỳ chỉ tiêu, tiêu chuẩn nào cũng hơn hẳn. Trong mắt của tôi, số liệu kinh tế lớn nhỏ ra sao, thu nhập bình quân đầu người hàng năm nhiều hay ít, tổng giá trị GDP, những thứ này đều là hư không. Nếu không, sao trong giới kinh tế lại có cách ví von như bọt biển. Chỉ có danh tiếng từ dân chúng, được người dân thật sự tín nhiệm, đây mới là thật. Trong phương diện này, cậu là người kiệt xuất.
Nghe Mộc Định Kiên nói vậy, Nhiếp Chấn Bang hơi ngạc nhiên, Thủ tướng Mộc đến Hồng Giang, Nhiếp Chấn Bang từng suy đoán rất nhiều. Nhưng, thật không ngờ, vào hôm nay, ngay trong buổi sáng khi đê lớn Lộc Sơn bị vỡ, hiện tại, Thủ tướng Mộc khen ngợi mình như vậy.
Bạn cần đăng nhập để bình luận