Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 857: Phân tích của Thạch Kiến Đông.

Bên khoang hạng nhất có tổng cộng tám chỗ ngồi. Lần này, nhân viên đi theo Thạch Kiến Đong chỉ có ba người. Như vậy, trong khoang hạng nhất vẫn trống ra ba chỗ ngồi, có vẻ tương đối rộng rãi
Tám chỗ ngồi, mỗi một chỗ ngồi đều lắp đặt độc lập, chính giữa có hành lang. Nhân viên của Thạch Kiến Đông có vẻ rất hiểu biết, đem hàng ghế sau lưng của Thạch Kiến Đông và Nhiếp Chấn Bang dọn trống ra. Như vậy, cho hai vị lãnh đạo một không gian hơi có vẻ riêng tư.
Thạch Kiến Đông muốn một tách trà xanh Bích La Xuân. Đối với trà, Thạch Kiến Đông không có quá nhiều đam mê. Cầm tách trà đặt lên trên bàn bên cạnh, mỉm cười nói:
- Chấn Bang à! Nhiều năm như vậy, cậu thật đúng là từng bước từng bước làm cho người ta bất ngờ. Không ngờ, trong thời gian ngắn ngủi ở tỉnh Ba Thục, cậu lại đạt được danh vọng cao như vậy. Điều này rất tốt.
Nhiếp Chấn Bang mỉm cười, mở miệng nói:
- Bộ trưởng Thạch chê cười rồi.
- Kỳ thực, dân chúng không dễ dàng thỏa mãn, cũng hiểu rõ nhất ai mới thật sự là đối tốt với họ, trong lòng họ hiểu rõ. Chỉ đáng tiếc, vì thời gian công tác nhân dân Ba Thục quá ngắn. Nhất là hiện nay, sau khi gặp phải tai họa lớn như vậy, tôi lại ra đi. Có chút không đành lòng.
Đối với lời nói của Nhiếp Chấn Bang, Thạch Kiến Đông có thể hiểu được. Tính cách Nhiếp Chấn Bang, Thạch Kiến Đông rất rõ, đây là một người thuần túy. Những lời này, nếu là người ngoài nhìn, có lẽ có ý hơi giả vờ, đang tỏ vẻ khoe mẽ. Nhưng, Thạch Kiến Đông biết, Nhiếp Chấn Bang không phải vậy. Hắn thật lòng hy vọng có thể ở lại Ba Thục.
Trầm ngâm một lát, Thạch Kiến Đông mỉm cười nói:
- Chấn Bang à! Tục ngữ nói rất đúng, năng lực càng lớn trách nhiệm càng lớn. Tổ chức cấp trên đối với sắp xếp của cậu đã trải qua suy tính thận trọng và khảo sát nhiều mặt. Tập đoàn Hoa Hạ, đây là một tập đoàn hoàn toàn mới mẻ. Áp lực của cậu không nhỏ đâu.
Lời nói của Thạch Kiến Đông khiến trong lòng Nhiếp Chấn Bang suy nghĩ. Vị trí đang có của Thạch Kiến Đông, hết sức vinh quang. Đây nếu như đặt vào thời kỳ cổ đại, Thạch Kiến Đông chính là Thiên quan. Nắm giữ sự tồn tại của Bộ Quản sứ, vị trí này, có thể nói là người đầu tiên nối liền trên dưới. Phía trên, rất nhiều tin tức, rất nhiều nội tình Thạch Kiến Đông đều có thể lập tức biết được. Nhiếp Chấn Bang cười nói:
- Bộ trưởng Thạch, ngài kiến thức rộng rãi, có thể phân tích rõ ràng một chút giúp tôi không.
Đối với Nhiếp Chấn Bang, Thạch Kiến Đông hoàn toàn là một kiểu thái độ trưởng bối đối xử với hậu bối ít hiểu biết. Năng lực và học thức của Nhiếp Chấn Bang, Thạch Kiến Đông rất tán thưởng. Dừng một lát, Thạch Kiến Đông chầm chậm nói:
- Chấn Bang à! Lần này, thành lập tập đoàn Hoa Hạ, đây là một tập đoàn hoàn toàn mới mẻ. Tuy quốc gia đã rót vào một lượng lớn vốn vào tập đoàn, hơn nữa đem không ít nhà máy công nghiệp quân sự toàn bộ nhập vào tập đoàn Hoa Hạ, khiến tập đoàn Hoa Hạ nhảy lên thành tập đoàn công nghiệp quân sự hàng đầu trong nước. Nhưng, sứ mệnh của việc thành lập tập đoàn Hoa Hạ lại không hề nhỏ.
Dừng một lát, Thạch Kiến Đông tiếp tục nói:
- Cậu cũng biết, đất nước chúng ta từ khi thành lập nước đến nay, xã hội phương Tây, nhất là một vài quốc gia mà siêu cường quốc Mỹ cầm đầu hiện nay, đối với chúng ta luôn có một thói quen cảnh giác, áp chế kinh tế và phong tỏa kỹ thuật. Khiến cho mũi nhọn khoa học kỹ thuật của nước ta không ít phương diện đều lạc hậu so với thế giới. Tập đoàn Hoa Hạ, mục đích thành lập, chính là muốn đột phá bức tường phong tỏa kỹ thuật của nước ngoài. Từ đó, thúc đẩy kinh tế - khoa học kỹ thuật – quân sự vv... toàn diện các mặt của nước ta tiến nhanh.
Nghe đến đây, Nhiếp Chấn Bang hoàn toàn chấn động. Từ giờ phút này, dường như lịch sử đã hoàn toàn thay đổi. Trên thực tế, từ thời Nhiếp Chấn Bang bắt đầu làm con buôn quốc tế, lịch sử cũng phát sinh biến đổi.
Trong ký ức của kiếp trước, Trung Quốc không tiếp nhận qua kỹ thuật và chuyên gia của Liên Xô nhiều như vậy. Mà thời này, dưới sự vận hành của Nhiếp Chấn Bang, Trung Quốc có thể tiếp nhận qua trước sáu mươi phần trăm kỹ thuật và chuyên gia của Liên Xô. Hiện giờ, thực lực quân sự của Trung Quốc so sánh với trước đây đã hùng mạnh hơn rất nhiều. Nắm được điểm mạnh của Trung Quốc, nhóm lãnh đạo cấp cao cũng nhìn thấy tiềm lực thật lớn của phương diện này. Lần này, sau khi giải mã bí mật văn kiện, sau khi nhóm người Tổng Bí thư Thẩm nhìn thấy được điều này mới có ý nghĩ thành lập tập đoàn Hoa Hạ. Mà Nhiếp Chấn Bang là nhân viên có kinh nghiệm nhất trong đó. Chức vụ Chủ tịch Hội đồng quản trị tập đoàn Hoa Hạ đương nhiên không thể đùn đẩy cho ai khác rồi.
Nhưng, lúc này, lông mày Nhiếp Chấn Bang đã chau lại, càng thâm nhập càng hiểu rõ, Nhiếp Chấn Bang càng có cảm giác nan giải.
Tập đoàn Hoa Hạ, nghe có vẻ đơn giản là một xí nghiệp trung ương đặc biệt lớn trực thuộc trung ương quản lý. Nhưng, có thể chắc chắn, sứ mệnh của tập đoàn Hoa Hạ, tuyệt đối không đơn giản giống như xí nghiệp trung ương bình thường. Ở đây, bất luận là kỹ thuật gì, bất kể là phương diện công nghiệp hay phương diện quân sự, e rằng dù là khoa học kỹ thuật dân dụng, cái nào mà không phải trọng điểm quản chế, bố trí giám sát nghiêm ngặt của nước ngoài. Làm chuyện này, trên thực tế, tập đoàn Hoa Hạ đã gánh vác một phần chức năng của đặc công.
Hơn nữa, khác với bộ phận đặc công bình thường, chỉ phụ trách thu thập tin tức và tài liệu. Tập đoàn Hoa Hạ, có thể nói là thu thập kỹ thuật của nước ngoài, đến thu thập mẫu thực vật, đến phân tích nghiên cứu, lại đến sản xuất định hình. Hoàn toàn là hình mẫu của một con rồng.
Dừng một lát, Nhiếp Chấn Bang cũng mở miệng nói:
- Bộ trưởng Thạch, trọng trách này thật sự quá nặng. Hiện nay tôi nghe đều có cảm giác không thể đè nén được. Tôi sợ, tôi khó có thể đảm nhiệm.
Những lời này của Nhiếp Chấn Bang, tuyệt đối không phải khiêm tốn. Hiện nay, lại không phải là nơi chính thức, hoàn toàn là hai người trao đổi bí mật với nhau, Nhiếp Chấn Bang không tội gì ở trước mặt Thạch Kiến Đông đắn đo thân phận. Những lời này, chắc chắn là thành tâm thành ý.
Nhìn Nhiếp Chấn Bang, Thạch Kiến Đông cũng bật cười. Đích xác, trọng trách này không nhỏ, thậm chí, có thể nói cấp trên mang sự phát triển của quốc gia đặt lên tập đoàn Hoa Hạ. Đổi cách nói khác, chính là đặt lên người Nhiếp Chấn Bang. Không thể nào mà không áp lực.
Lúc này, Thạch Kiến Đông cũng mỉm cười nói:
- Chấn Bang à! Cậucũng đừng tự coi nhẹ bản thân mình. Ở phương diện này, tổ chức cấp trên đã trải qua suy xét nhiều mặt và lựa chọn thận trọng. Trong nước, người có được năng lực và bản lĩnh này, không cậu thì còn ai. Mặt khác, cậu cũng không cần thiết phải quá áp lực. Tổ chức cấp trên đã chọn anh, đương nhiên không thể không quản.
Nói đến đây, Thạch Chấn Đông dừng lại một lát, mỉm cười nói:
- Trước đây, trong cuộc họp của cấp trên, đồng chí Kiều Dịch Nhân đã nêu ra, không thể chỉ muốn ngựa chạy mà không cho ngựa ăn cỏ, đúng không? Cho nên, cuối cùng Tổng Bí thư Thẩm quyết định, cả nước, bất kể là đơn vị nào, cơ cấu gì, phàm là người mà tập đoàn Hoa Hạ của cậu cần, cấp bậc Thứ trưởng trở xuống, mặc cho cậu lựa chọn. Trước đó, thời gian thành lập của tập đoàn Hoa Hạ, cho cậu nửa năm. Tôi nghĩ, có được vùng đệm này, cậu hoàn toàn có lòng tin rồi nhé!
Lúc nói những lời này, trong giọng nói của Thạch Kiến Đông rõ ràng nổi lên một tia hâm mộ. Đúng vậy! Hâm mộ. Ở trong nước, có thể tiến sâu như Nhiếp Chấn Bang, nhân được sự tín nhiệm và quan tâm của mấy đời lãnh đạo trong nước, có thể nói, ngoại trừ Nhiếp Chấn Bang, tìm không thấy người thứ hai. Cộng thêm năng lực công tác của tự thân Nhiếp Chấn Bang, đây chính là một đóa hiếm thấy trong thể chế. Nhìn thấy Nhiếp Chấn Bang dường như vẻ mặt thoáng chút suy nghĩ, Thạch Kiến Đông thật ra không có quá nhiều lo lắng. Tính cách của Nhiếp Chấn Bang, Thạch Kiến Đông hiểu rõ, Nhiếp Chấn Bang trước nay đều không sợ khiêu chiến. Đối với Nhiếp Chấn Bang sẽ nhận hay không chức vụ này, Thạch Kiến Đông càng không lo lắng.
Một mặt, trong thể chế xưa nay có tổ chức kỷ luật nghiêm khắc, bất kể Nhiếp Chấn Bang có muốn hay không, Thạch Kiến Đông đều có sự tự tin này. Nhiếp Chấn Bang tuyệt đối không dám phản đổi sự sắp xếp của tổ chức. Hơn nữa, tính cách của Nhiếp Chấn Bang cũng không thể làm thế. Hiện tại, Nhiếp Chấn Bang sở dĩ như vậy, chẳng qua là muốn thăm dò càng nhiều tin tức, dùng điều này để gia tăng thêm lợi thế của mình mà thôi.
Dừng một lát, Thạch Kiến Đông cười nói:
- Chấn Bang à! Lần này, tôi tin cậu nhất định có thể hoàn thành nhiệm vụ tổ chức cấp trên giao cho. Vì sự quật khởi của đất nước chúng ta, vì dân tộc Trung Hoa bắt đầu sừng sững ở thế giới phương đông làm ra một cống hiến vĩ đại.
Hành trình mấy tiếng đồng hồ trôi qua trong câu chuyện phiếm kiểu này. Lúc máy bay chầm chậm đáp xuống sân bay quốc tế thủ đô, trong lòng Nhiếp Chấn Bang đại thể đã có nét khái quát cơ bản.
Vừa bước xuống máy bay, khiến Nhiếp Chấn Bang và Thạch Hướng Đông bất ngờ là, ở sân đậu máy bay, Thư ký riêng của Tổng Bí thư Thẩm Hoàng Vân Sơn đã đợi ở đây.
Thân phận của Hoàng Vân Sơn hết sức đặc biệt, là Thư ký riêng của Tổng Bí thư Thẩm. Thạch Kiến Đông và Nhiếp Chấn Bang đều không dám có chút chậm trễ, cùng bước lên chào đón.
Không đợi hai người nói, Hoàng Vân Sơn liền mỉm cười nói:
- Bộ trưởng Thạch, đồng chí Chấn Bang, thủ trưởng biết thời gian chuyến bay của hai vị có lòng bảo tôi đến đón hai vị. Hiện tại thủ trưởng đang ở thư phòng đợi đồng chí Chấn Bang.
Dưới sự dẫn dắt của Hoàng Vân Sơn, trên đường có thể nói là thông suốt không bị cản trở. Xe – trực tiếp đi vào Nội Hải, dừng ở cổng văn phòng Thẩm Tu Siêu.
Đi theo Hoàng Vân Sơn bước vào thư phòng, lúc này, Tổng Bí thư Thẩm đứng trước bàn đọc sách, múa bút vẩy mực, có vẻ rất hào hứng. Nhìn thấy cảnh này, Nhiếp Chấn Bang dường như lại nhớ về chuyện cũ năm đó. Cũng từng là ở đây, Tổng Bí thư Thẩm viết ra mấy chữ “Vi thân lập mệnh” tặng cho mình- động viên khuyến khích mình. Bây giờ, Tổng Bí thư Thẩm lại đang viết chữ.
Nhìn thấy Nhiếp Chấn Bang, Tổng Bí thư Thẩm buông bút lông xuống, mỉm cười nói:
- Chấn Bang về rồi, đối với chức vụ mới, cậu có cảm tưởng gì không? Bản thân có ý kiến gì không?
Vừa dứt lời, Nhiếp Chấn Bang lúc này có vẻ vô cùng kiên định. Nhiếp Chấn Bang hiểu rõ hàm ý trong lời nói này của Tổng Bí thư Thầm. Nếu lúc này mình chỉ cần nói một câu khó có thể gánh vác trách nhiệm, Nhiếp Chấn Bang tin rằng, lấy cách đối nhân xử thế của Tổng Bí thư Thẩm mà nói, tuyệt đối không thể làm khó mình.
Nhưng, tiếp theo đây mình muốn có được cơ hội tiến thêm một bước vậy chính là khó càng thêm khó. Dừng một lát, giọng nói của Nhiếp Chấn Bang vô cùng kiên định, mang khí thế dũng cảm tiến lên, nói:
- Thủ trưởng, cá nhân tôi không có vấn đề gì. Cá nhân phục tùng tổ chức, đây là truyền thống của chúng ta, tôi kiên quyết phục tùng sắp xếp của tổ chức cấp trên. Đồng thời, tôi cũng rất có lòng tin làm tốt công tác mới, vì đất nước, vì nhân dân cống hiến tinh lực cả đời của tôi.
Vào lúc này, Nhiếp Chấn Bang cũng gào lên vô cùng khuôn sáo.
Bạn cần đăng nhập để bình luận