Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 1055: Đào sâu nội tình.

Trần Nhạc ở bên cạnh đang nhìn, kiểu vẻ mặt này của Hạ Ngọc Sanh, Trần Nhạc cũng không để vào mắt, trong lòng khẽ cười lạnh một cái. Bố là anh hùng, con chưa chắc đã là hảo hán. Cha con Hạ Ngọc Sanh chính là điển hình nhất.
Lật xem lý lịch của Hạ Ngọc Sanh, từ một học sinh nhà nghèo, dựa vào sự học hành của bản thân để thoát khỏi cảnh nghèo khó. Sau khi tham gia công tác đã kết hôn với con gái của một Bí thư Huyện ủy. Đến bây giờ, mới năm mươi mấy gần sáu mươi tuổi mà đã trở thành cán bộ cấp phó tỉnh. Có thể nói, cuộc đời của Hạ Ngọc Sanh chính là điển hình của từ nông thôn ra, nói một cách công bằng thì đây chính là một nhân vật vô cùng đáng khâm phục.
Nhưng sự thiếu sót trong giáo dục con cái khiến cho Hạ Miểu hình thành loại tính cách lớn lối, không coi ai ra gì. Đây cũng chính là khuyết điểm của Hạ Ngọc Sanh.
Lần này, Hạ Miểu bị đưa đi, rõ ràng là người như vậy sẽ không quản được mồm miệng của mình. Trong quá trình thẩm vấn tiếp theo, không thẩm vấn ai dễ như thẩm vấn Hạ Miểu. Hạ Ngọc Sanh cũng thấy điều này nên sắc mặt mới thay đổi.
Trần Nhạc đi tới, mỉm cười nói:
- Phó Chủ tịch Hạ, chuyện hôm nay đã làm phiền rồi. Cảm tạ Phó Chủ tịch đã ủng hộ công tác của Ủy ban Chính trị Pháp luật chúng tôi. Trong quá trình thẩm vấn Hạ Miểu, Phó Chủ tịch Hạ cứ yên tâm. Chúng tôi sẽ không sử dụng bất cứ hình thức vi phạm pháp luật nào. Điều này có thể mời Hạ phu nhân cùng tới Sở Công an tỉnh để quan sát.
Lời của Trần Nhạc khiến cho sắc mặt biến đổi của Hạ Ngọc Sanh đã biến mất. Nhìn Trần Nhạc, Hạ Ngọc Sanh âm trầm nói:
- Bí thư Trần, chúng tôi nhất định sẽ làm theo.
Hạ Ngọc Sanh nói bình tĩnh như vậy, ngược lại khiến cho Trần Nhạc có cảm giác bị hẫng. Thành công của Hạ Ngọc Sanh cũng không phải là ngẫu nhiên. Quả nhiên, đã đến cấp độc này, mỗi người đều có thể được gọi là cáo già.
Cười khẩy một cái, Trần Nhạc nói mấy câu khách sáo rồi xoay người, trầm giọng nói:
- Về sở, lập tức tổ chức thẩm vấn, triển khai công tác thẩm vấn.
Trong phòng làm việc của Nhiếp Chấn Bang, ban đầu, Nhiếp Chấn Bang có được báo cáo của Trần Nhạc, sự thay đổi như hí kịch khiến cho Nhiếp Chấn Bang cũng có chút thổn thức. Quả nhiên, thành lũy vẫn phải công phá từ bên trong.
Chỉ e là Hạ Ngọc Sanh không nghĩ tới tình phụ tử, vì quyết định của bọn họ. Vì lo lắng Lưu Tử Kiện sẽ nói ra thứ gì đó không nên nói, sau khi họ đã chọn một cách thức cực đoan nhất, Lưu Tử Kiện cũng để lại cho mình một con đường báo thù.
Lúc này, Nhiếp Chấn Bang liền mở miệng nói:
- Vậy mới được chứ. Lão Trần, đây là một đột phá rất tốt. Hạ Miểu bị bắt, chuyện này sẽ cho phía Cung Chính một động lực rất lớn. Tất cả vấn đề, lúc này đều giải quyết một cách dễ dàng. Đối với công tác thẩm vấn Hạ Miểu cũng phải tiến hành đúng lúc, ngàn vạn lần không thể để đối thủ có cơ hội để nghỉ ngơi.
Ánh mắt của Nhiếp Chấn Bang rất nham hiểm. Nhiều năm như vậy, Nhiếp Chấn Bang sớm đã không còn là một thằng nhóc một thân một mình ở Tây Bắc nữa rồi. Lúc này, trong tỉnh Hồng Giang, rất nhiều cán bộ bị bắt giam để điều tra. Bao gồm cả công ty Đại Địa cũng đang bị điều tra, nguyên nhân đều ở trên người Hạ Miểu.
Hiện tại, sở dĩ lâm vào cục diện bế tắc là do Hạ Miểu vẫn bình an vô sự. Phía sau Hạ Miểu chính là Hạ Ngọc Sanh, thậm chí, có khả năng còn có một Phương Viễn Sơn nữa.
Mà hiện giờ, Hạ Miểu bị bắt, cú đánh này là rất mạnh, đánh trực tiếp vào cảm xúc của mọi người. Người hữu tình sẽ dao động tâm lý, có dao động thì sẽ có sơ hở. Một khi cục diện được mở ra, dưới phản ứng dây chuyền thì đại cục sẽ được quyết định.
Nói xong, Nhiếp Chấn Bang cũng chưa thỏa mãn, lại bổ sung:
- Như vậy, sau đó tôi sẽ đích thân tới xem các anh thẩm vấn. Nhất định phải chuẩn bị cho tốt, tranh thủ một lần mà phá vỡ được phòng tuyến tâm lý của Hạ Miểu.
Sau khi gác máy, Nhiếp Chấn Bang đứng trước bàn làm việc, suy nghĩ một lát rồi cầm điện thoại lên, bấm số của Cung Chính.
Lúc này, rất cần phải liên hệ với Cung Chính một chút, cũng chỉ có như thế mới có thể tăng quyết tâm của Cung Chính.
Sau hai tiếng tút tút, liền có người nhấc mát. Giọng nói của Cung Chính vang lên, có chút mệt mỏi, khàn khàn:
- Xin chào Bí thư Nhiếp.
Thời gian này, phía Cung Chính cũng chịu áp lực không nhỏ. Có thể tưởng tượng, Nhiếp Chấn Bang còn nhận được điện thoại của Trang Ái Quốc, Cung Chính là một nhân vật quan trọng trong chuyện này, là Chủ nhiệm Ủy ban Kỷ luật của tỉnh Hồng Giang, thái độ và lựa chọn của Cung Chính cũng quan trọng tương đương.
Áp lực từ phía trên cùng với vụ án bế tắc khiến cho Cung Chính khá tiều tụy. Tăng ca là điều bình thường, điều tra lấy chứng cứ ở các phương diện đều phải suy xét đến, từ những chỗ rất nhỏ tìm ra được điểm mấu chốt, đây cũng không phải là chuyện dễ dàng.
Giọng nói cua Nhiếp Chấn Bang rất điềm đạm, khách sáo:
- Bí thư Cung, tôi tin là anh đã nhận được tin tức rồi chứ.
- Tôi biết rồi. Hạ Miểu đã bị bắt, khiến vụ án này có chuyển biến. Điều này chắc chắn khiến cho có người trong lòng nghĩ là mình may mắn đã mất đi hy vọng. Bên tôi đã gia tăng cường độ thẩm vấn. Tôi tin rằng trong vòng vài ngày nữa sẽ có tin tốt. Xin Bí thư Nhiếp yên tâm, tôi vẫn trụ vững.
Lời nói của Cung Chính vẫn thẳng thắn như vậy, gọn gàng mà linh hoạt, không có một chút dây dưa dài dòng nào.
Nhiếp Chấn Bang cũng gật đầu nói:
- Vậy là tốt rồi, phía tổ công tác liên hợp Ủy ban Kỷ luật giao cho anh đấy.
Vừa gác máy, Nhiếp Chấn Bang cần chiếc áo khoác trên kệ, ra khỏi phòng. Hồng Phong đứng lên nói:
- Bí thư, ngài muốn đi ra ngoài?
- Tiểu Hồng, sắp xếp một chút, thông báo với Đới Phi, chúng ta đến Sở Công an một chuyến.
Nhiếp Chấn Bang dặn. Biểu hiện của Hồng Phong khiến Nhiếp Chấn Bang có chút coi trọng. Hồng Phong rõ ràng là một thư ký tốt, có thể gánh vác cho mình không ít công việc.
Xuống đến dưới lầu, vừa ra khỏi đại sảnh văn phòng Tỉnh ủy. Ở dưới, xe chuyên dụng đã đợi ở ngay bên cạnh, hơn nữa đã là ở trạng thái khởi động. Sau khi giúp Nhiếp Chấn Bang mở cửa, Hồng Phong cũng ngồi lên ghế lái phụ. Xe chạy như bay ra khỏi tòa nhà Tỉnh ủy.
Khi Nhiếp Chấn Bang tới Sở Công an, có một chiếc xe trong bãi đỗ xe thu hút sự chú ý của Nhiếp Chấn Bang.
Hồng Phong đã đi vòng qua:
- Bí thư, WJ biển TQ028. Đây là xe của Phó Chủ tịch tỉnh, xem ra, Hạ Ngọc Sanh đã ngồi không yên rồi.
Khóe miệng của Nhiếp Chấn Bang nhếch lên. Hạ Ngọc Sanh ngồi không yên là chuyện rất bình thường. Bất cứ kẻ nào, trừ phi là súc sinh không có nhân tính mới có thể ngồi yên trong tình huống này. Dù sao Hạ Miểu vẫn là con của Hạ Ngọc Sanh.
Không nói đến địa vị thân phận, Hạ Ngọc Sanh vẫn là một người cha bình thường. Người dân thường gặp chuyện như thế này thì không có cách nào, nhưng Hạ Ngọc Sanh muốn kiên trì đến bàng quan cũng không vấn đề.
- Tiểu Hồng, không cần lo chuyện này. Hạ Ngọc Sanh đến đây cũng là chuyện bình thường. Thân là một người cha quan tâm đến con cái là chuyện thường. Chúng ta vào thôi.
Nhiếp Chấn Bang trầm giọng nói.
Mở cửa xe đi xuống, Nhiếp Chấn Bang sải bước vào Sở Công an, vừa vào cửa liền nhìn thấy Trần Nhạc và Hạ Ngọc Sanh đã đi tới.
Nhìn Nhiếp Chấn Bang, Hạ Ngọc Sanh tỏ ra xấu hổ. Nhưng ông ta rất nhanh chóng đã điều chỉnh được tâm trạng, cung kính nói:
- Bí thư Nhiếp, thật là hổ thẹn. Tôi thật sự không ngờ Hạ Miểu lại làm ra chuyện hoang đường như vậy. Là do tôi không biết dạy con nên mới để nó làm chuyện phạm pháp như thế này. Là một lãnh đạo mà không nghiêm với lãnh đạo. Đây là khuyết điểm của tôi, tôi khẩn cầu từ chức Phó Chủ tịch thường trực tỉnh, cũng xin tổ chức hãy xử phạt tôi.
Lời của Hạ Ngọc Sanh hết sức rõ ràng. Điều này cũng rất bình thường, đến chức vụ đã không cần rồi thì nghĩa là đã từ bỏ con đường chính trị của mình rồi, vậy thì còn để ý gì đến xử phạt nữa. Dù có làm gì cũng không quan trọng.
Nhiếp Chấn Bang khoát tay, nói tránh đi
- Anh Hạ, chuyện của lệnh công tử, tôi cũng đã nghe đồng chí Trần Nhạc báo lại, đúng là có chút đáng tiếc. Một thanh niên tốt sao có thể giống như một người thiếu hiểu biết pháp luật như vậy. Tuy nhiên, anh cũng không cần tự trách mình. Từ xưa tới nay, trung hiếu khó vẹn toàn. Tâm tư của anh đều là vì công việc. Anh cũng đã có những thành tích xuất sắc. Bây giờ xảy ra chuyện này cũng là chuyện không thể tránh được.
Nói xong, Nhiếp Chấn Bang không đợi cho Hạ Ngọc Sanh đáp lời, liền quay đầu nói:
- Bí thư Trần Nhạc, Phó Chủ tịch Hạ có lẽ cũng là đến dự thích. Như vậy đi, anh sắp xếp cho chúng tôi một chút. Hôm nay tôi và Phó Chủ tịch Hạ cùng đến giám sát lãnh đạo của Ủy ban Chính trị Pháp luật, không thể xuất hiện tình trạng bức cung gì được.
Trong phòng thẩm vấn hiện đại nhất ở Sở Công an, Nhiếp Chấn Bang và Hạ Ngọc Sanh ngồi ở bên cạnh, Trần Nhạc ngồi ở cạnh đó. Qua lớp kính trong suốt, có thể thấy rõ nhất cử nhất động trong phòng thẩm vấn.
Chỗ ngồi của ba người cũng rất khôi hài, đều suy trì khoảng cách lẫn nhau. Sau khi ba người ngồi xuống, rất nhanh liền bắt đầu thẩm vấn.
Dựa vào nội dung trong CD và máy tính, khi nhân viên thẩm vấn nói ra nội dung ở trong CD, Hạ Miểu liền biến sắc.
Ngoài ra, dưới nội dung trong máy tính, phòng tuyến tâm lý của Hạ Miểu rất nhanh chóng bị phá vỡ. Sau gần 10 phút giằng co, Hạ Miểu liền giải thích và thừa nhận mình đã sắp xếp Lưu Tử Kiện bịa đặt sự thật về Bí thư Nhiếp. Nhân viên thẩm vấn ở đây cũng là những người có kinh nghiệm phong phú.
Nhân viên thẩm vấn ở đây cũng đều là những người đã có nhiều năm kinh nghiệm, cùng với lời thừa nhận của Hạ Miểu lại tiếp tục thừa thắng xông tớ, thẩm vấn theo bản ghi chép đút lót và nhận hối lộ ở trong máy tính.
Lúc này, Hạ Miểu cũng không có bất kỳ phản kháng gì, ngoan ngoãn thừa nhận từ đầu đến cuối.
Quá trình thẩm vấn không gặp phải bất cứ vấn đề gì. Điều này khiến cho sắc mặt của Hạ Ngọc Sanh lập tức trầm xuống. Chuyện cho tới lúc này, Hạ Miểu chỉ sợ là không tránh khỏi vào nhà giam rồi.
Không cần thiết phải tiếp tục xem nữa, Hạ Ngọc Sanh đứng lên nhìn Nhiếp Chấn Bang, nói:
- Bí thư Nhiếp, về chuyện của Hạ Miểu, tôi xin được bày tỏ thái độ của mình. Tất cả hãy làm theo luật pháp đi. Nếu có tử hình tôi cũng không oán hận. Tôi còn có việc xin cáo từ trước.
Nhìn Hạ Ngọc Sanh đi khỏi, trên mặt Nhiếp Chấn Bang cũng lộ ra nụ cười chiến thắng. Lúc này, Hồng Phong vẻ mặt nghiêm trọng đi từ ngoài cửa vào, thấp giọng nói:
- Bí thư, điện thoại của Bí thư Cung, nói là có chuyện quan trọng chỉ báo cáo với Bí thư.
Bạn cần đăng nhập để bình luận