Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 901: Thiết Nương Tử xuống núi

Sắc mặt Đinh Vi Quang khẽ thay đổi, Chủ tịch Nhiếp làm như vậy, là muốn đại khai sát giới rồi. Bất cứ chuyện gì, chỉ cần Ủy ban Kỷ luật quốc gia tham dự, tính chất của sự việc liền thay đổi rồi. Đây là một vấn đề có tính nhận thức, cũng là một vấn đề có tính nguyên tắc.
Khóe miệng khẽ giật giật, Đinh Vi Quang cuối cùng cũng không nói gì thêm, trong chuyện này, mình không thoát khỏi liên quan đâu, nếu kiến nghị sẽ khó tránh khỏi gây thêm nhiều phiền toái cho mình.
Trở lại phòng làm việc của mình, Nhiếp Chấn Bang nhấc chiếc điện thoại màu đỏ lên, bấm một dãy số, điện thoại tút tút hai tiếng, đầu bên kia liền truyền đến một giọng nói cực kỳ nghiêm túc:
- Alo?
Nhiếp Chấn Bang tất nhiên nhận ra được. Người kia là người quen cũ, là Lương Viễn, thư ký của Bí thư Kiều khi đến nhậm chức ở Mân Nam năm đó.
Lương Viễn vẫn luôn đi theo Bí thư Kiều, hiện tại, đã đã trở thành thư ký riêng của Bí thư Kiều, có thể nói, làm thư ký, nếu như có thể làm được đến trình độ của Lương Viễn, coi như đời này sống không uổng.
Tuy rằng, Lương Viễn chỉ là một thư ký, nhưng, cấp bậc cũng không thấp, theo lẽ thường, Lương Viễn vẫn là một người có tiếng nói trong văn phòng. Giống như một Phó chủ nhiệm sảnh nào đó, hoặc là chức vụ gì đó. Hơn nữa, hiện tại cấp bậc của Lương Viễn cũng là cấp Thứ trưởng. Nếu đưa xuống địa phương, tất nhiên cũng là một vị quan to.
Hơn nữa, Lương Viễn là người thân cận bên cạnh lãnh đạo, nhận được sự tín nhiệm và coi trọng của lãnh đạo, ở bên ngoài, cho dù là một lãnh đạo cấp Phó quốc nào đó, cũng phải khách khí với Lương Viễn một chút. Dù sao, Lương Viễn chính là đại biểu cho Bí thư Kiều.
Đôi khi, thể diện của Lương Viễn cũng chính là thể diện của Bí thư Kiều.
Nhiếp Chấn Bang cười nói:
- Anh Lương, đang bận gì vậy.
Giọng của Nhiếp Chấn Bang, Lương Viễn cũng rất quen thuộc. Lương Viễn liền cười nói:
- Ông chủ Nhiếp, anh bận rộn như vậy, sao lại có thời gian rảnh gọi điện thoại cho tôi vậy.
Những lời này khiến Nhiếp Chấn Bang có chút không vui, mình và Bí thư Kiều ít khi liên lạc, ngoại trừ lúc ở Tinh Nguyệt Quốc ra, từ trước đến nay đều ít khi liên lạc. Những lời này, có phải đại diện cho thái độ của Bí thư Kiều hay không.
Suy nghĩ kỹ một chút cũng là việc Nhiếp Chấn Bang thường làm. Suy nghĩ hết lần này đến lần khác. Đây cũng là chuyện rất bình thường, ngay lập tức, Nhiếp Chấn Bang cười nói:
- Anh Lương, ngài thật không nể mặt tôi rồi, lần trước. Tôi từ Tinh Nguyệt trở về, ngài vừa lúc ra ngoài có việc, không gặp mặt, lần sau, tôi về thủ đô, nhất định sẽ đặc biệt mời anh Lương đến ăn cơm. Xem như đền tội vậy.
Thư ký của Bí thư Kiều, tất nhiên sẽ không chỉ có một người, Lương Viễn là thư ký riêng, đây mới thực sự là bí mật lớn nhất. Đằng sau Lương Viễn, còn có thư ký bảo vệ, thư ký đời sống …, đây còn chưa kể đến một đội chuyên bảo vệ sức khoẻ. Bên người lãnh đạo có vô vàn việc nhỏ. Những chuyện này nhất định phải trang bị đó.
Lương Viễn ha hả mỉm cười, lập tức nói:
- Được lắm. Được lắm. Bản lĩnh ngoại giao của Nhiếp lão tam cậu nổi danh rồi. Nói đi, có chuyện gì cần tôi giúp cậu truyền đạt vậy.
Bí thư Kiều trăm công ngàn việc, tất nhiên không thể chuyện gì cũng đều đích thân đi làm, huống chi, Bí thư Kiều sắp tới còn phải lo không ít hoạt động bên ngoài. Như vậy, thư ký liền trở thành một cây cầu, một mối ràng buộc giữa cấp trên và cấp dưới.
Ngay cả Nhiếp Chấn Bang được Bí thư Kiều tín nhiệm, hiện tại cũng không có tư cách trực tiếp liên hệ với Bí thư Kiều. Đương nhiên, nếu là chuyện khẩn cấp nguy hiểm đến tính mạng, cũng không phải không thể trực tiếp liên hệ. Có điều trong tình huống bình thường, đều là thư ký xem xét trước.
Ngay lập tức, Nhiếp Chấn Bang thuật lại chuyện của tập đoàn Hoa Hạ một lần, sau đó tổng kết lại nói:
- Anh Lương, tính tình của tôi, anh hẳn là rõ nhất, trong mắt tôi không chấp nhận được hạt cát này. Lần này, tập đoàn làm việc không tốt. Tôi rất áy náy, mặt khác, tôi đoán, độ tin cậy của bộ môn kiểm tra kỷ luật trong bộ phận tập đoàn cũng giảm đi vài phần. Cho nên, ý của tôi là, muốn xin chỉ thị của thủ trưởng. Xem có thể điều động một đội từ bên Ủy ban Kỷ luật hay không.
Nhiếp Chấn Bang nói xong, bên này, Lương Viễn liền trầm mặc, điều này làm cho Nhiếp Chấn Bang có một loại dự cảm không tốt. Quả nhiên, Lương Viễn dừng một lúc liền nói:
- Cậu em Chấn Bang à, giao tình giữa chúng ta cũng không phải ngày một ngày hai, người trong sạch không nói lời đen tối. Nói thế nào nhỉ, chuyện này, cá nhân tôi cảm thấy, không cần báo cáo vẫn hơn.
Trầm mặc một chút, Lương Viễn nhất định là muốn cho Nhiếp Chấn Bang thời gian suy nghĩ, đi theo lãnh đạo nhiều năm, cách nói chuyện này, Lương Viễn đã học được đến tinh thông. Sau khi đợi Nhiếp Chấn Bang bình tĩnh, lúc này mới tiếp tục nói:
- Cậu em Chấn Bang à, ý kiến của tôi là, chuyện này, tốt nhất nên giải quyết xong trong nội bộ tập đoàn các anh. Hoặc không, anh tìm một đồng chí lão thành nào đó ở thủ đô. Năm đó, Ủy ban Kỷ luật cũng có không ít lão lãnh đạo về hưu còn ở tuyến hai.
Nói xong, mặc dù Nhiếp Chấn Bang có chút bất mãn, nhưng cũng chỉ có thể gật đầu đồng ý. Cúp điện thoại xuống, Nhiếp Chấn Bang rơi vào trầm tư.
Lương Viễn nói như vậy, tất nhiên là có suy xét và băn khoăn, đồng thời, xuất phát từ góc độ của lãnh đạo, lãnh đạo vừa mới nhậm chức, liền huy động nhân lực, đưa Ủy ban Kỷ luật xuống dưới kiểm tra, sẽ tạo ra ảnh hưởng không tốt, nhưng, từ địa phương chạy về thủ đô hành động, vốn không phải vấn đề gì quá lớn rồi. Đây là điểm thứ nhất.
Mặt khác, suy xét từ góc độ của Nhiếp Chấn Bang, tập đoàn Hoa Hạ thành lập được kỳ vọng rất lớn, Thẩm tổng có liên quan mật thiết, Bí thư Kiều cũng kỳ vọng rất nhiều, hiện giờ, trò hay còn chưa mở màn, tập đoàn Hoa Hạ lại gây lời gièm pha, vậy không phải khiến người đời chê cười sao? Hơn nữa, cũng là một sự đả kích đối với Nhiếp Chấn Bang.
Nhưng, vừa rồi Lương Viễn cũng chỉ ra một con đường cho Nhiếp Chấn Bang, mời Ủy ban Kỷ luật xuất mã thì không được, nhưng, mời một đồng chí lão thành đã về hưu từ Ủy ban Kỷ luật thì có thể, cũng giống như đồng chí Trang Ái Quốc, và nhóm đồng chí lão thành này, hiện tại tuy rằng đã về hưu, nhưng, phần lớn vẫn còn trên cương vị tuyến hai, ra tay cũng có chút danh nghĩa.
Nghĩ đến đây, trong lòng Nhiếp Chấn Bang liền nhớ tới một người. Cựu Phó bí thư Ủy ban Kỷ luật, Thiết Nương Tử tiếng tăm lừng lẫy trong thể chế, đồng chí Lưu Uy.
Đồng chí Lưu Uy, hiện giờ đang nhậm chức tại cơ quan tham chính thảo luận chính sự, đảm nhiệm chức vụ chủ nhiệm Ủy ban pháp chế, đây là đơn vị dưỡng lão điển hình. Về mặt công tác, thời gian, nhất định có thể phối hợp cùng được.
Mặt khác, về mặt tuổi tác, năm đó, khi mình tiến vào Ủy ban Kỷ luật, đồng chí Lưu Uy ước chừng đã hơn 50 tuổi, hiện tại, qua vài chục năm rồi, đồng chí Lưu Uy, nhiều lắm mới hơn 60 tuổi, tuyệt không quá 70 tuổi, vẫn còn tinh lực.
Quan trọng hơn là tính cách của đồng chí Lưu Uy. Cái danh hiệu Thiết Nương Tử này cũng không phải bỗng dưng mà có được, đây chính là danh hiệu mà bà ấy đạt được sau vài chục năm công tác ở Ủy ban Kỷ luật, danh hiệu này, có khen cũng có chê. Nhưng, phải thừa nhận một điều là, đằng sau danh hiệu này của đồng chí Lưu Uy tuyệt đối là một bí mật tanh mùi máu.
Cái gọi là “nhất tướng công thành vạn cốt khô” (1), những lời này, đối với đồng chí Lưu Uy mà nói, tuyệt đối không chỉ đơn giản như vậy. Từng nhớ, năm đó khi mình tiến vào Ủy ban Kỷ luật, lúc ấy, đồng chí Lưu Uy, vẫn chưa hiểu mình, có chút thành kiến với mình. Lúc ấy, ông cụ vẫn còn tại thế, nhưng, Lưu Uy vốn không coi mình ra gì. Điều này đủ chứng minh. Lưu Uy là người như thế nào. Vụ án này, giao cho Lưu Uy là thích hợp nhất. Bởi vì, bà ấy có thể đứng vững trước áp lực, một khi đã tra, nhất định sẽ tra ra manh mối.
Mặt khác, Lưu Uy ở Ủy ban Kỷ luật, luôn tham gia vào việc phá án, so với những lão lãnh đạo khác, Lưu Uy có kinh nghiệm thực tế phong phú, chỉ cần tham dự vào, sẽ nhanh chóng nắm được sơ hở, có thể đạt tới mục tiêu với tốc độ nhanh nhất. Điều này, cũng chính là điều mà hiện tại Nhiếp Chấn Bang đang rất cần. Chuyện gói dự thầu số bảy, nên sớm không nên chậm trễ, chỉ cần điều tra, sớm hay muộn cũng phải bại lộ.
Nghĩ đến đây, Nhiếp Chấn Bang không do dự nữa, tuy rằng, đã gần bốn năm không liên lạc với Lưu Uy, nhưng, số điện thoại của Lưu Uy, Nhiếp Chấn Bang vẫn có thể tra ra được. Lưu Bân vẫn ở trong Ủy ban Kỷ luật.
Gọi một cú điện thoại cho Lưu Bân, cùng Lưu Bân hàn huyên một chút, tất nhiên là thuận lợi lấy được số điện thoại của Lưu Uy. Gọi qua, đầu bên kia điện thoại truyền đến một giọng nói:
- Alo!
Đây là giọng của một chàng trai trẻ tuổi, tất nhiên không phải là đồng chí Lưu Uy, Nhiếp Chấn Bang liền nói:
- Chào đồng chí, tôi là Chủ tịch Hội đồng quản trị tập đoàn Hoa Hạ, Nhiếp Chấn Bang. Xin hỏi, Bí thư Lưu Uy hiện tại có rảnh không? Tôi có một số việc, muốn báo cáo với lão lãnh đạo một chút.
Danh tiếng của Nhiếp Chấn Bang, ở trong nước cũng khá nổi tiếng đấy, bên kia trầm mặc một chút, rất nhanh sau đó liền nói:
- Anh chờ một chút.
Chỉ một lát sau, giọng của Lưu Uy liền truyền tới:
- Đồng chí Chấn Bang à, sao lại đột nhiên nhớ tới tôi mà gọi điện vậy.
Lúc này, trong điện thoại, giọng Lưu Uy vô cùng bình tĩnh, thanh âm vẫn to đều đều như vậy, tuy rằng, có chút tính chất đặc biệt của giới nữ, nhưng, khí phách của bà vẫn nói cho Nhiếp Chấn Bang biết bà tuy già nhưng vẫn mạnh đấy.
Nhiếp Chấn Bang mỉm cười nói:
- Bí thư Lưu, thật có lỗi, quấy rầy ngài rồi, lần này, tôi gọi đến là để nhờ ngài giúp đỡ.
Nói xong, Nhiếp Chấn Bang kể lại tỉ mỉ tình hình bên này, sau đó, Nhiếp Chấn Bang hạ thái độ, nói:
- Bí thư Lưu, thật là hổ thẹn a. Học nghệ không tinh. Thẹn với sự bồi dưỡng của tổ chức, hiện giờ, tôi cảm thấy, bộ môn kiểm tra kỷ luật của tập đoàn Hoa Hạ có chút không đáng tin. Cho nên, tôi trái lo phải nghĩ, chỉ có thể nghĩ đến ngài. Lão lãnh đạo, chi bằng, ngài xuống núi đến giúp tôi một tay, bằng không, tôi không nắm chắc, không biết làm thế nào nữa.
Dừng một chút, Lưu Uy cũng không trả lời thẳng, chuyện này, cũng không phải việc buôn bán, hai bên tán thành là được. Là chuyện liên quan đến thể chế, nhất định phải thông qua sự tán thành của tổ chức mới được. Lưu Uy lập tức nói:
- Chấn Bang à, chuyện này, anh đã hồi báo chưa?
Từ hồi báo trong câu này, tất nhiên là muốn hỏi Nhiếp Chấn Bang đã hồi báo với cấp trên hay chưa. Nhiếp Chấn Bang lập tức gật đầu nói:
- Lão lãnh đạo, đã báo cáo qua, đây cũng là ý của cấp trên. Ngài xem, tôi cũng đã chuẩn bị tốt cho ngài rồi, đoàn Mặt trận Tổ quốc quan sát. Kính xin ngài tốn công chút vậy.
Lưu Uy vốn là ghét kẻ ác như kẻ thù, hơn nữa, thái độ của Nhiếp Chấn Bang khiêm tốn như vậy, tất cả công tác đều đã cẩn thận chuẩn bị tốt rồi. Lưu Uy bên này, cũng không tiện từ chối, trầm ngâm một chút, Lưu Uy liền nói:
- Đã vậy, tôi sẽ qua một chuyến xem sao.
Chú thích:
(1) Ám chỉ sự tàn khốc của chiến tranh
Bạn cần đăng nhập để bình luận