Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 1012: Bố vợ nguy kịch

- Cái gì? Bố trúng gió rồi hả?
Nhiếp Chấn Bang vừa hay tin liền thốt lên, thật sự là quá đột ngột.
Phải biết rằng Dương Thắng Lợi sinh năm 46, đến nay mới có 63 tuổi mà thôi, còn trẻ như vậy lại từng là lãnh đạo quốc gia, bên cạnh lại có nhân viên y tế chuyên chăm sóc sức khoẻ, Dương Thắng Lợi đã từng là một trong những thành viên chủ chốt của Cửu Đỉnh, bây giờ mỗi ngày ăn cái gì, ăn mấy bữa, ăn bao nhiêu cơm, uống bao nhiêu rượu, hút mấy điếu thuốc đều có quy định nghiêm ngặt, mỗi ngày đều phải đo huyết áp, tâm dẫn. Sao có thể đột nhiên trúng gió được.
Nhưng Nhiếp Chấn Bang biết rõ An Na sẽ không nói dối, người nhà họ Dương cũng sẽ không nói dối, nói là trúng gió thì nhất định là vậy.
Lập tức, Nhiếp Chấn Bang gật đầu hỏi thêm:
- Đã chuẩn bị xong máy bay chưa?
Dương An Na đáp:
- Một chiếc Đằng Long đang đợi ở san bay rồi, tiện đường bay nên anh cả đã gọi cho Tổng cục Hàng không dân dụng sắp xếp xong xuôi, bất cứ lúc nào cũng có thể cất cánh.
Nhiếp Chấn Bang quay sang bảo Hứa Hồng Chuyên và Hồng Phong:
- Trưởng ban thư ký, tiểu Hồng, bên bố vợ nhà tôi có việc, tôi nhất định phải về Bắc Kinh ngay, thế này nhé, Trưởng ban thư ký lấy danh nghĩa của tôi gọi cho văn phòng trung ương, tôi sẽ liên hệ với chủ nhiệm Phương bên văn phòng trung ương xin phép sau. Các anh cứ về trước đi.
...
Nhiếp Chấn Bang và Dương An Na lúc này không dám chậm trễ, cùng cảnh vệ viên Đới Phi nhanh chóng ra sân bay, với thân phận của Nhiếp Chấn Bang thì hoàn toàn có thể đi lối cho khách VIP lên thẳng máy bay. Chưa đến mười phút sau, chiếc Đằng Long đã cất cánh từ sân bay quốc tế Hồng Thành.
Đích đến là sân bay quốc tế Bắc Kinh, vừa xuống máy bay thì đã thấy Dương An Bang và Tiếu Nhã Lệ đứng đón.
Bên cạnh là một chiếc Benz S600 màu đen mang biển cấp phép đặc biệt, đủ đảm bảo được ưu tiên tại phần lớn các khu vực của Bắc Kinh.
Vừa xuống máy bay, Nhiếp Chấn Bang liền vội vã chạy lại, thấy Dương An Bang sắc mặt ngưng trọng liền khẽ hỏi:
- Tình hình sao rồi ạ?
Tiếu Nhã Lệ bên cạnh nói thay:
- Không lạc quan nổi, ông cụ đang tập trong hoa viên thì không cẩn thận nên bị ngã cụng đầu, giờ vẫn đang hôn mê, bác sĩ nói xuất huyết não lớn, tình hình rất nghiêm trọng.
Nhiếp Chấn Bang nhanh chóng cảm nhận được tâm trạng của An Na. Là viên ngọc quý của nhà họ Dương, cô vẫn luôn được người nhà họ chở che, lúc này dĩ nhiên là không chịu nổi.
Hắn nhẹ nhàng ôm lấy bờ vai An Na vỗ về an ủi, thở dài một tiếng nói:
- Cứ đến bệnh viện đã.
Không khí khá nặng nề và áp lực, Dương An Bang cũng gật đầu, Đới Phi lái xe còn bốn người ngồi phía sau tiến ra khỏi sân bay. Đới Phi đã treo còi báo động trên mui xe, chạy thẳng đến bệnh viện.
Thường thì từ sân bay đến bên đó dù không kẹt xe cũng mất ít nhất một tiếng nhưng Đới Phi chỉ đi hết 40 phút.
Xe dừng ở khu điều dưỡng cán bộ của bệnh viện quân đội, đây là khu khép kín, treo biển là khu điều dưỡng cán bộ quân đội nhưng, trên thực tế đây chủ yếu là nơi chữa bệnh cho các lãnh đạo.
Sau khi đăng kí qua trạm gác ở cửa, bốn người cùng vào khu điều dưỡng, phòng bệnh của Dương Thắng Lợi nằm trên tầng hai.
Vừa lên tầng đã thấy khá đông người tụ tập ở cửa phòng. Ba anh em Dương An Quốc, Dương An Bang, Dương An Quân, Dương An Na cũng đứng dựa vào hành lang. Cạnh đó, trên hàng ghế ngồi có mấy người anh em của ông bố vợ Dương Thắng Lợi là ông bác cả Dương Quang Vinh, bác hai Dương Kiến Quân.
Vừa nhìn thấy mẹ, Dương An Na đã lao tới, bà Trần có đôi chút quan hệ với nhà Trần Quốc Khánh, tuy chỉ là chi thứ nhà họ Trần, nhưng nhưng nhờ có thân phận của Dương Thắng Lợi nên thật ra đã khiến địa vị của bà trong nhà họ Trần tăng lên không ít.
Là đại diện của đời thứ ba, thấy Nhiếp Chấn Bang đến, bác cả Dương Quang Vinh và bác hai Dương Kiến Quân đều đứng lên.
Thấy hai người, Nhiếp Chấn Bang cũng tiến tới chào:
- Bác cả, bác hai đã đến rồi, hai bác cứ ngồi ạ!
Dương Quang Vinh năm nay cũng đã bảy mươi, tóc đã hoa râm, thân đến cực hạn, con đường làm quan đến mốc cục trưởng Tổng cục Phát thanh Truyền hình liền đột ngột dừng lại, về hưu cũng đã được 5 năm.
Nhàn rỗi nên tâm tính cũng trầm đi nhiều, lúc này Dương Quang Vinh khoát tay áo thở dài nói:
- Ngồi thế nào được, thật không ngờ ba anh em bọn ta, cậu ba trẻ tuổi nhất mà lại có chuyện đầu tiên.
Lời vừa dứt, Dương Kiến Quân bên cạnh cũng nói tiếp:
- Nói là vậy nhưng mấy năm nay cậu ba có thể đạt tới vị trí cửu đỉnh cũng đã hao phí tâm huyết và tinh lực, phải đấu tranh với chính bản thân. Lúc còn đương nhiệm, thành tích đều là bỏ tâm huyết ra mới có được. Giờ già rồi nên sức khỏe cũng đã suy sụp.
Lời nói này cũng đã nói lên một sự thật, đằng sau thành công đâu chỉ có hào quang mà còn có sự trả giá bằng mồ hôi và máu.
Từ sau khi ông cụ nhà họ Dương qua đời thì đương đại có Dương Thắng Lợi là một trong cửu đỉnh, tự nhiên sẽ thành nhân vật trọng yếu không ai bì được.
Có thể nói lá cờ đầu nhà họ Dương bây giờ vẫn là Dương Thắng Lợi cáng đáng. Đời thứ ba, con cái Dương Quang Vinh và Dương Kiến Quân đều biểu hiện thường thường, con trai Dương Thắng Lợi là Dương An Quốc coi như là rất tốt nhưng đến giờ chẳng qua vẫn chỉ là một cán bộ cấp phó ở tỉnh. Còn cách ghế Bộ trưởng xa xa, dù Dương An Quốc năm nay mới chỉ bốn mươi tư tuổi.
Tính tuổi thì Dương Thắng Lợi năm nay mới 64, ít nhất còn có hai mươi năm trở lên, đợi khi Dương Thắng Lợi già nua thì Dương An Quốc tự nhiên sẽ trưởng thành, có thể tiếp nhận đại kỳ. Nhưng giờ Dương Thắng Lợi đột nhiên ngã xuống, điều này khiến cho người nhà họ Dương đều hoảng sợ.
Bác cả nói thế, Nhiếp Chấn Bang cũng không tiện nhiều lời. Dù hắn là con rể nhà họ Dương nhưng dù sao cũng chỉ có vậy, nhà họ nếu không có nam đinh thì còn nói chuyện, vấn đề là nhà họ Dương rất đông dòng dõi, làm con rể sẽ không tiện nhiều lời.
Nhiếp Chấn Bang quay sang hỏi Dương An Quốc:
- Anh cả, bác sĩ nói sao ạ?
Dương An Quốc lúc này cũng có vẻ khá tiều tụy. Rất hiển nhiên là anh ta cũng mới vội vàng về gấp, nghe em rể hỏi thì Dương An Quốc cũng điều chỉnh lại tâm trạng rồi mới đáp:
- Vừa rồi, giáo sư Tần đã tới xem rồi, chỗ tụ huyết trong não đã giải phẫu loại bỏ, về phần khi nào tỉnh lại hay có tỉnh lại hay không thì phải trông vào ý chí của cha thôi.
Những lời này, Dương An Quốc trước đó vẫn nén lại không dám lộ ra, chủ nhân nhà họ Dương không phải bản thân Dương An Quốc hay bác cả và bác hai cạnh đó mà là ông bố đang nằm trong phòng bệnh. Giờ phút này, Dương An Quốc không thể phủ nhận sau khi bố ngã xuống, người có thể làm chủ tình hình cũng chỉ có ông em rể này thôi.
Tuy Dương An Quốc trước nay không thừa nhận Nhiếp Chấn Bang mạnh hơn mình, nhưng đến lúc này thì không thừa nhận cũng không được, ông em rể mạnh hơn mình không phải là ít.
Nghe được tin này, tất cả mọi người bên cạnh đều sợ ngây người, Dương An Quân hết sức kích động, quân hàm bốn sao lấp lánh trên vai, ba mươi chín tuổi đã là đại tá, vị trí của Dương An Quân trong quân đội quả thực không tồi.
Lúc này anh ta có chút kích động, tức giận nói:
- Đại ca, anh nói mê cái gì vậy.
Vừa dứt lời thì Nhiếp Chấn Bang sẵng giọng quát:
- Anh ba, anh im miệng cho tôi. Cứ kích động như vậy thì cút về quân khu ngay.
Tuy người mắng chửi mình là ông em rể nhưng Dương An Quân cũng không dám nói thêm nữa, anh ta biết rõ “truyền thuyết” về ông em rể này, ông hai nhà họ Nhiếp hơn có một tuổi nhưng đã là cấp tướng rồi, đây chính là có được bằng bản lãnh thật sự, mà ông hai có nói ông ba nhà họ Nhiếp chỉ dùng một tay là có thể lật được ông ta. Cho nên trước mặt Nhiếp Chấn Bang, khí thế của Dương An Quân thoạt tiên đã yếu đi ba phần.
Trầm ngâm một chút, Nhiếp Chấn Bang bảo bác cả và bác hai:
- Bác cả, bác hai, theo cháu thấy thì hai bác cứ về trước đi, được chứ ạ? Đem chim đi dạo hay đi uống trà, chơi cờ gì đó như ngày thường.
Vừa dứt lời, Dương Kiến Quân nhướng mày lên, đang chuẩn bị cất tiếng thì bị Dương Quang Vinh ngăn lại, ông ta có vẻ hết sức hài lòng gật đầu nói:
- Được, chúng ta ở đây cũng không giúp được gì, cứ nghe theo sự sắp xếp của Chấn Bang.
Trên mặt Dương An Bang cũng lộ vẻ bội phục, năng lực của em rể càng ngày càng khủng rồi, chiêu này cũng có thể tạm giữ bí mật, khiến người ngoài cứ ngỡ tình hình không nghiêm trọng.
Hơn nữa, sắp xếp của Nhiếp Chấn Bang không có gì là không ổn cả. Nếu Dương Thắng Lợi thật sự không tỉnh lại thì ở đây cũng không làm được gì, chi bằng cứ về đã, như vậy trong mắt người ngoài bệnh của Dương Thắng Lợi chắc chắn không nghiêm trọng, bằng không thì hai người này còn có thể đem chim đi dạo, uống trà chơi cờ hay sao?
Sau khi sắp xếp xong cho bô lão nhà họ Dương, Nhiếp Chấn Bang quay sang bảo Dương An Bang bên cạnh:
- Anh hai, anh quan hệ rộng hơn anh cả và anh ba, mạng lưới thương mại điện tử của Tập đoàn Ốc Gia trải rộng toàn cầu, thế này đi, giờ anh lập tức về sắp xếp, liên hệ với các chuyên gia não hàng đầu thế giới, tranh thủ mời hết họ về đây tiến hành hội chẩn cho bố.
- Anh cả, phía người nhà họ Dương vẫn cần anh tự mình ra mặt gọi điện thoại, anh là cháu đích tôn, giờ cũng chỉ có anh là có thể đại diện gọi điện cho cấp dưới, cấp dưới cũ của bố, bảo là không việc gì, không cần tới thăm.
Nhiếp Chấn Bang phân phó cụ thể đâu vào đấy, tin Dương Thắng Lợi bệnh nặng không thể truyền đi. Một khi truyền đi sẽ tác động mạnh đến việc kinh doanh online của nhà họ Dương. Giờ chính hắn cũng chưa đủ bản lĩnh giúp nhà họ Dương ngăn cơn sóng dữ. Giậu đổ bìm leo, sức mạnh này bây giờ hắn chưa thể ngăn được. Kế sách hiện giờ chỉ có thể là phong tỏa tin tức. Mê hoặc bên ngoài, đến đâu hay đấy, cuối cùng như thế nào thì phải xem sức khỏe bố vợ bình phục được đến đâu đã.
Bạn cần đăng nhập để bình luận