Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 849: Sinh ra rực rỡ như hoa mùa hạ.

Buổi chiều ngày 18 tháng 4, Nhiếp Chấn Bang lại trở lại thành phố Di Châu, lần này vẫn là tới để kháng chấn cứu nạn.
Đoàn xe tiến vào thành phố Di Châu, lúc này không chắn đường, không có bất kỳ sự nghênh đón nào, cũng không có nghi thức nghênh đón, tất cả mọi người đều đang thầm lặng làm việc, tham gia cứu viện.
Hiện nay, đã sáu ngày trôi qua kể từ khi trận động đất xảy ra, tổng cộng là 144 giờ. Lúc này đã không còn bao nhiêu hy vọng nữa. Nhưng, tất cả đội ngũ tham gia cứu viện vẫn không bỏ cuộc. Chó nghiệp vụ, các thiết bị cứu hộ tiên tiến đều được đưa vào sử dụng. Đến nay, tất cả mọi người đều chỉ có một hy vọng nhất định phải cứu thêm được nhiều sinh mạng nữa..
Trên đống đổ nát của một tòa nhà không nổi bật chút nào có lẽ là khu dân cư khá cũ trong thành phố Di Châu, lúc này, trong một đám đổ nát, nhân viên cứu viện đến từ khắp nơi trên đất nước, các chiến sĩ cảnh sát phòng cháy có vũ trang đều đang làm việc khẩn trương.
Bên đống gạch vụn bên cạnh, vài nhân viên y tế mặc áo choàng trắng tay xách chai nước truyền, đang không ngừng nói chuyện với một người đàn ông.
Lúc này, người đàn ông bị ba tấm bê tông nặng nề đè lên. Ở bên cạnh, một người phụ nữ mang thai đang khóc lóc nhìn người đàn ông.
Trên mặt người đàn ông không hề đau khổ, không hề chán nản mà lạc quan tích cực đối nhiện với các nhân viên cứu viện.
Nhiếp Chấn Bang lúc này cũng đi tới, từ sự giới thiệu của nhân viên bên cạnh, người đàn ông này tên là Trần Kiện Cường, vào giay phút tai nạn xảy ra đã dùng thân mình bảo vệ vợ và đứa con trong bụng.
- Quyên tử, đừng khóc, em xem, anh không phải vẫn ổn hay sao? Chỉ là ba tấm bê tông thôi mà, không đè được anh đâu, huống hồ, chúng ta đã trải qua hơn một trăm tiếng đồng hồ đen tối, anh luôn tin rằng, chúng ta nhất định sẽ được cứu.chính phủ nhất định sẽ tới cứu chúng ta, đợi đến khi con chúng ta sinh ra, cho dù là con trai hay con gái, cũng đặt tên là Trần Chấn.
Trần Kiện Cường lúc này đang bị ba tấm bê tông đè lên, toàn bộ xương sống đã biến dạng, nếu nói không đau đớn là nói dối. Nhưng nụ cười của Trần Kiện Cường lúc này lại tươi rói như hoa mùa hạ.
Bên cạnh, nhân viên y tế cũng bị lây thái độ lạc quan tích cực này của Trần Kiện Cường, cười nói:
- Kiện Cường, tên anh mạnh mẽ như vậy, chúng tôi tin anh nhất định sẽ lập kỷ lục thế giới, người đàn ông bị ba tấm bê tông đè lên vẫn có thể sống sót.
Sự cứu hộ vẫn tiếp tục, ở một đầu các tấm bê tông còn có không ít rác thải xây dựng, lúc này bất cứ cử động là nào cũng có thể khiến khu nhà tập thể đổ sập xuống một lần nữa. Nếu vậy sẽ dẫn đến khả năng Kiện Cường bị vùi lấp một lần nữa.
Ở hiện trường khong ai dám hành động khinh xuất, cuối cùng phương án cứu hộ đã được xác định, dùng xe cẩu cẩu tấm bê tông lên, chuyển Trần Kiện Cường ra từng chút một.
Khi toàn bộ thân thể Trần Kiến Cường được đưa ra, đặt trên cáng. Lúc này, mọi người ở đây đều sôi trào, tất cả đều hoan hô từ trong đáy lòng.
Nhưng lúc này, ở bên cạnh, nhân viên chăm sóc sức khỏe cho Trần Kiến Cường lại nói lớn:
- Không ổn, người bị thương đột nhiên thân nhiệt giảm mạnh, mau lập tức tiến hành cấp cứu.
Vừa dứt lời, người phụ nữ có thai ở bên cạnh đã chạy ra đón, nhào đến cạnh cáng, lớn tiếng nói:
- Trần Kiến Cường, anh không được ngủ, mau tỉnh lại đi. Tỉnh lại, khốn kiếp, anh bỏ mẹ con em đi như vậy sao?
Lúc này, ánh mắt của Trần Kiến Cường cũng từ từ mở ra, nhìn người phụ nữ, trong ánh mắt tràn đầy sự lưu luyến không muốn rời, đưa cánh tay ra, yếu ớt muốn vỗ về người phụ nữ, nhưng đã không còn sức lực mà làm động tác này nữa.
- Quyên tử, em phải tự chăm sóc bản thân, chăm sóc con chúng ta. Anh đi rồi, em phải tìm được hạnh phúc của mình. Anh… anh không thể giúp em được nữa.
Lúc này, Trần Kiến Cường đã gục ngã. Người đàn ông kiên nghị đó, sau khi bị bùi lấy hàng trăm giờ ở dưới đống hoang tàn đó, sống nhờ vào cây cỏ và nước còn sót lại. Người đàn ông đã dốc lòng bảo vệ tính mạng của vợ con của mình, cuối cùng sau khi được cứu ra, đã không còn sức lực nữa, giờ phút này, anh đã buông xuôi tất cả, rời xa nhân thế.
Lúc này, trong hốc mắt Nhiếp Chấn Bang đã rơi xuống. Nhiếp Chấn Bang vô cùng tự trách mình, tại sao, bản thân mình kiếp trước lại suy sụp như vậy, tại không không có những suy nghĩ như bây giờ. Nếu như mình viết lại toàn bộ mọi thứ trong trí nhớ, đừng nói là mười mấy năm, dù là hai mươi năm, ba mươi năm cũng có thể biết những việc này.
Như vậy, dù mình cũng không dám quan minh chính đại đưa tin ra, nhưng thân là Chủ tịch tỉnh, đương nhiên sẽ có nhiều biện pháp để cứu viện hơn. Ví dụ như trước khi diễn ra tai họa này, sẽ tiến hành một buổi diễn tập phòng không trong phạm vi toàn tỉnh.
Nhưng, lúc này, hối hận thì có ích gì, người cũng đã mất. Ngồi xổm xuống, Nhiếp Chấn Bang đưa tay nhẹ nhàng vuốt mắt của Trần Kiến Cường, thấp giọng nói:
- Là tôi có lỗi với anh, là tôi có lỗi với mọi người!
Những lời này, chỉ có bản thân Nhiếp Chấn Bang hiểu ý nghĩa sâu xa nhất trong đó.
Nhìn thi thể của Trần Kiến Cường được khiêng đi, Nhiếp Chấn Bang đứng lên, cúi người thật sâu, nói:
- Cảm tạ, cảm tạ các đồng chí đã không ngại cực khổ, không sợ hy sinh, vất vả làm công tác cứu viện ở hiện trường. Tôi đại diện cho 90 triệu nhân dân tỉnh Ba Thục cảm ơn mọi người!
Những lời này của Nhiếp Chấn Bang vô cùng giản dị, tuy không có từ ngữ hoa lệ trau chuốt nào, cũng không có chứa chí khi hào hùng gì, nhưng ngay lúc này lại rất đi vào lòng người. Mọi người đều im lặng nhìn Nhiếp Chấn Bang, sau đó lại quay người tiếp tục vùi đầu vào công tác cứu viện. Chỉ hành động đó đã đủ để thể hiện ý tứ của họ,
Ngay lúc này, đột nhiên, ở một đống hoang tàn trong một khu dân cư, có tiếng hò hét:
- Có dấu hiệu có người sống!
Câu nói này, ở trên một hiện trường đã trải qua 130h đúng là một kỳ tích.
Nhiếp Chấn Bang lao tới trước tiên. Bên cạnh là đội cứu viện động đất của Châu Á. Đây là một đội ngũ cứu viện cấp quốc gia đã từng nhiều lần tam gia cứu viện ở quốc tế, có kinh nghiệm phong phú và kỹ thuật tiên tiến.
Lúc này, phát hiện ra dấu hiệu của sự sống là thông qua một cây thăm dò điều khiển. Vừa đi đến, Nhiếp Chấn Bang liền khẩn trương nói:
- Sao rồi? Có hay không?
Tất cả các nhân viên cứu hộ ở đây đều đã không lạ gì Nhiếp Chấn Bang, người chỉ huy gật đầu, hơi trầm giọng, nói:
- Có thể khẳng định là ở dưới đống hoang tàn này có mạng người.
- Tốt, tốt, tốt! Có thì tốt. Bây giờ tôi thỉnh cầu các vị, lập tức đề ra phương án cứu viện, phải bảo đảm an toàn của người bị nạn.
Nhiếp Chấn Bang không kìm được sự vui sướng, nói liên tục ba chữ tốt.
Bên này, mấy chiếc máy móc cũng đã được điều tới. Dựa theo kinh nghiệm của đội cứu viện, rất nhanh chóng đã xác định được phương án. Nhờ có sự trợ giúp của máy móc cỡ lớn, rất nhanh liền đã thông được một lối ra.
Nhưng khi mọi người nhìn thấy đống hoang tàn ở phía dưới, trước cảnh tượng đó, mọi người đều trở nên kinh hãi.
Một đứa trẻ, chỉ là một đứa trẻ khoảng bốn năm tháng tuổi, đang được mẹ ôm chặt vào lòng. Lúc này, bầu ngực người mẹ vẫn còn lộ ra bên ngoài, nhưng người mẹ đã sớm qua đời.
Tâm trạng Nhiếp Chấn Bang rất nặng nề. Lúc này, thành viên đội cứu hộ cũng đã tới, bế đứa trẻ thân hình đã cứng hết lại ra ngoài. Sức khỏe đứa bé còn rất yếu, bên cạnh các nhân viên y tế cũng đang cấp cứu cho đứa bé.
Một người đội viên cầm lên chiếc điện thoại di động ở bên cạnh lên. Đã mấy ngày trôi qua, chiếc điện thoại di động chỉ còn lại một chút điện yếu ớt. Nhưng khoảnh khắc mở màn hình lên, lại nhìn thấy một tin nhắn không hề được gửi đi: “Con yêu, mẹ không biết con có thể đọc được tin nhắn này hay không. Nhưng mẹ tin rằng nhất định con có thể kiên cười, dũng cảm mà sống tốt. Mẹ yêu con!”
Từ đủ lại dấu vết ở hiện trường có thể thấy, khi xảy ra động đất, người mẹ trẻ này đã dùng thân mình để bảo vệ con của cô. Trong hoàn cảnh thiếu đồ ăn, nước uống, người mẹ đã dùng sữa của mình để cứu đứa bé, bảo vệ sinh mạng của đứa bé. Trong giây phút cuối cùng của cuộc đời vẫn không quên nói với con, nhất định phải kiên cười, dũng cảm mà sống tiếp. Đây là tình yêu của mẹ, sự vĩ đại của người mẹ.
Một nhân viên y tế đi đến, báo cáo:
- Cơ thể đứa trẻ không có gì lo ngại, chỉ bị thiếu dinh dưỡng dẫn đến suy nhược mà thôi. Còn lại đều ổn định.
Lúc này, Nhiếp Chấn Bang chợt nhớ tới một câu thơ của Tagore “sinh ra rực rỡ như hoa mùa hạ, chết đi lặng lẽ như lá mùa thu”. Tình yêu của mẹ là vô bờ bến. Tại thời khắc này, Nhiếp Chấn Bang nhớ tới chính mình, nhớ tới trận động đất ở Đường Thành.
- Đây là một người mẹ vĩ đại!
Nhiếp Chấn Bang nhìn thân thể của người phụ nữ này Tuy rằng lúc này cũng không được lịch sự lắm, nhưng mọi người ở đây, tâm hồn đều trong sáng, không có bất cứ một ý nghĩ không tôn trọng nào.
Rải rác xung quanh đội cứu họ, cảnh sát có vũ trang, các chiến sĩ phòng cháy, người dân bình thường, ai nấy đều dùng cách riêng của mình để biểu đạt sự kính trọng của bản thân mình với người mẹ này.
Nhiếp Chấn Bang cúi người thật sâu. Lúc này, tâm tình của Nhiếp Chấn Bang thành kính giống như một Phật tử, thể hiện sự cung kính đối với tình yêu thương của một người mẹ.
Tất cả các cảnh sát, các chiến sĩ phòng cháy, bộ đội quan binh đều bỏ mũ xuống, kính chào theo nghi thức quân đội. Đây là hành động cao nhất thể hiện sự kính trọng của họ.
Tất cả thành viên đội cứu hộ lúc này đều không để ý tới an nguy, bỏ mũ bảo hiểm xuống. Đây là sự thể hiện thật tâm của họ.
Những người dân bình thường cũng cúi thật sâu, mọi người đều rưng rưng nước mắt.
Bạn cần đăng nhập để bình luận