Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 1013: Lo hão

Sắp xếp xong việc này, Nhiếp Chấn Bang coi như là thở phào nhẹ nhõm một hơi, quay sang nhìn An Na và mẹ vợ bên cạnh, Nhiếp Chấn Bang cũng đi tới, ngồi xổm xuống khẽ an ủi:
- Mẹ à, chắc chắn không có chuyện gì đâu, trước nay bố vẫn luôn khỏe mạnh, chẳng qua lần này gặp chút tai nạn thôi.
Lời của Nhiếp Chấn Bang tốc độ vừa phải, giọng điệu trầm ổn, tự nhiên đem lại cho người ta cảm giác tin tưởng. Năng lực này người thường không thể học được, chỉ có số ít người trời sinh đã có bản lĩnh này.
Rất hiển nhiên, Nhiếp Chấn Bang chính là một trong số ít đó, nói mấy câu thôi đã khiến cảm xúc của mẹ vợ khá lên nhiều, bà nắm lấy tay Nhiếp Chấn Bang, gật đầu nói:
- Chấn Bang à, cảm ơn con.
Nhiếp Chấn Bang biết rõ mẹ vợ đang nói đến chuyện gì, bà vốn là người thông minh, Dương Thắng Lợi có thể xuất chúng tiến vào Cửu đỉnh cũng có công lao, thậm chí có thể nói là không thể bỏ qua công lao của bà.
Nhiếp Chấn Bang lắc đầu cười buồn:
- Mẹ, mẹ còn khách sáo với con làm gì, cô con gái quý giá nhất của hai người cũng gả cho con rồi, chúng ta là người một nhà, mong mẹ đừng coi con như người ngoài.
Những lời này khiến An Na bên cạnh có chút bất mãn, trừng mắt nhìn Nhiếp Chấn Bang, cô cũng lập tức cười bảo:
- Mẹ..., mẹ khách sáo với ảnh làm gì ạ?
Dương An Bang đi liên hệ với các chuyên gia, Dương An Quốc đi gọi điện thoại cho những chỗ quen biết nhà họ Dương, bên này cũng chỉ còn lại có Dương An Quân và Dương An Na. Nhiếp Chấn Bang đứng lên nói:
- Mẹ, chúng ta cứ vào phòng nghỉ ngơi chút đã.
Phòng bệnh bên khu điều dưỡng này đều là phòng bệnh cao cấp cho cán bộ, theo kiểu liền kề khép kín, với người đã từng là hạt nhân của cửu đỉnh như Dương Thắng Lợi thì tất nhiên là phòng lớn, hai gian gồm một phòng khách, một phòng bệnh, bên trong trang bị các loại dụng cụ thiết bị chữa bệnh đầy đủ hết cho theo dõi các trường hợp nặng, bên ngoài là một phòng khách lớn. Cạnh đó là một phòng ngủ, lúc này người một nhà an vị trên ghế sa lon ở phòng khách. Qua kính trong suốt có thể thấy rõ tình hình của Dương Thắng Lợi, có y tá và bác sĩ túc trực 24/24, đem lại cho người nhà sự an tâm lớn nhất.
Tầm 6h chiều, Dương An Bang từ bên ngoài đi vào, gật đầu với Nhiếp Chấn Bang bảo:
- Chấn Bang, đã sắp xếp xong xuôi, sáng mai các chuyên gia hàng đầu chuyên khoa não phía Mỹ và Đức đều sẽ qua bên này hội chẩn.
Lời vừa dứt thì cửa chính mở ra, Nhiếp Quốc Uy và Diệp Thục Nhàn từ bên ngoài đi vào khiến cả Nhiếp Chấn Bang và Dương An Na đều đứng lên.
- Cha, mẹ!
Nhiếp Chấn Bang chỉ chào hỏi ngắn gọn còn An Na chạy lại tiếp đón:
- Cha, mẹ, hai người cũng tới rồi ạ.
Bà Trần lúc này cũng đứng lên:
- Ông bà thông gia, thật có lỗi đã làm kinh động đến các vị.
Nhiếp Quốc Uy lúc này cũng gật đầu nói:
- Chị sui, ngàn vạn lần đừng nói như vậy. Người một nhà không khách sáo, chuyện anh Lợi thật sự là quá đột ngột. Tôi và Thục Nhàn bất kể thế nào cũng phải đến thăm hỏi.
Bà mẹ kế Diệp Thục Nhàn không hổ với cái tên này, từ sâu trong lòng Nhiếp Chấn Bang còn rất cảm kích việc bà đã không hề có chút thành kiến nào đối với hắn, kiếp trước ngay sau khi hắn xuất hiện thì nhà họ Nhiếp sụp đổ, cách nhìn nhận của Diệp Thục Nhàn đối cới hắn cũng không đổi khác, kiếp này tình hình của Nhiếp gia cũng đã đổi thay nghiêng trời lệch đất, Diệp Thục Nhàn đối với hắn lại hết sức che chở, còn thân hơn cả mẹ đẻ. Con người đều là động vật cảm tính, Nhiếp Chấn Bang cũng không phải là ngoại lệ. Tự nhiên là bị tình mẫu tử của Diệp Thục Nhàn cảm hóa.
Mối quan hệ mẹ con đó thậm chí còn thân thiết hơn cả cô con gái ruột Nhiếp Tử Ngư. Lúc này, Diệp Thục Nhàn rất tự nhiên ngồi cạnh mẹ vợ Nhiếp Chấn Bang, thân thiết nắm tay Trần Lệ Dung bảo:
- Chị à, ở hiền ắt sẽ gặp lành, tôi tin là anh Lợi nhất định sẽ khá lên.
Bên này, hai bố con Nhiếp Chấn Bang và Nhiếp Quốc Uy tự nhiên đi ra cửa.
Nhìn Nhiếp Chấn Bang, trên mặt Nhiếp Quốc Uy đầy vẻ tự hào, Nhiếp Quốc Uy vẫn luôn rất áy náy về đứa con này. Năm đó là Nhiếp Quốc Uy đánh giá thấp sự kiêu hãnh và lòng tự tôn của mẹ ruột Nhiếp Chấn Bang, đến lúc Nhiếp Quốc Uy quay lại tìm thì đã không kịp nữa.
- Hơi gầy đi, ra ngoài phải chú ý sức khỏe.
Nhiếp Quốc Uy khẽ căn dặn như những người già vẫn thường làm.
Nhiếp Quốc Uy hiểu rõ sức mình đến đâu, năng lực của con trai không cần ông phải lo. Điều người bố này có thể làm chính là quan tâm che chở bằng lời nói.
Nhiếp Chấn Bang hơi mỉm cười, lúc này bỗng thấy có chút ngại ngùng. Gật đầu đáp:
- Con sẽ chú ý sức khỏe bản thân, cha cứ yên tâm đi.
Nhìn thần thái của Nhiếp Chấn Bang, Nhiếp Quốc Uy như thể thấy lại chính bản thân mình, sau một lúc lâu mới gật đầu nói:
- Từ nhỏ đến lớn con đều không cần chúng ta quan tâm, đây là điều khiến ta tự hào nhưng cũng cho thấy rõ là ta làm cha mà vô tích sự. Con tự hiểu là được, sức khỏe là vốn liếng để làm cách mạng. Phải chú ý hơn nữa.
Nói tới đây, Nhiếp Quốc Uy cũng chuyển đề tài:
- Bây giờ, công việc của Hồng Giang được hoàn thành rất xuất sắc, không ít đồng chí lão thành đều khen con không ngớt lời. Phong cách làm việc rất ôn hòa, không gây động tĩnh lớn, cách làm việc này rất tốt, cũng chứng tỏ rằng con ngày một thành thục hơn. Con có tính toán gì cho sau này hay không?
Trên dưới nhà họ Nhiếp đều đặt kì vọng vào Nhiếp Chấn Bang, cấp bậc và chức vụ cứ tiến từng bước một về phía trước, bốn mươi tuổi đã làm đến vị trí hiện tại thì tuyệt đối là không thể lường được, theo quy tắc ngầm của các lãnh đạo trung ương nhậm chức bây giờ thì dù sau 4 nhiệm kỳ Nhiếp Chấn Bang cũng mới chưa quá năm mươi sáu tuổi, tranh ghế năm đó là hoàn toàn có cơ hội.
Rất hiển nhiên, điều Nhiếp Quốc Uy hỏi là chỉ sau nhiệm kỳ của Kiều tổng, nói cách khác, Nhiếp Quốc Uy đang hỏi chuyện tám năm sau, liệu Nhiếp Chấn Bang có khả năng hay không.
Cười mỉa một chút, Nhiếp Chấn Bang vẫn lắc đầu nói:
- Về sau thì vẫn chưa nghĩ đến, cục diện công việc ở Hồng Giang đã mở ra, bây giờ điều con suy tính vẫn là công việc của Hồng Giang, làm thế nào để kiến thiết Hồng Giang, kéo kinh tế của Hồng Giang phát triển. Chuyện sau này vẫn quá xa vời, hơn nữa các nhân tố chưa xác định vẫn nhiều lắm, không dám nghĩ mà cũng không muốn nghĩ đến.
Nói tới đây, Nhiếp Chấn Bang mỉm cười bảo:
- Không nói trước những chuyện này. Mai con về rồi bàn sau.
...
Nhiếp Quốc Uy và Diệp Thục Nhàn cũng không ở lại quá lâu, Nhiếp Quốc Uy hiểu rõ lúc này với nhà họ Dương mà nói là thời kỳ nhạy cảm, dù là thông gia nhưng cũng không thích hợp ở lại quá lâu.
Chiều ngày hôm sau, các chuyên gia Dương An Bang mời đã tới bệnh viện quân đội, nhanh chóng hội hợp với các chuyên gia bệnh viện, sau khi xem xét kỹ lưỡng tư liệu về bệnh tình của Dương Thắng Lợi, chuyên gia Mỹ đưa ra phương án mới, trước mắt chỗ máu tụ đã được rửa sạch, áp lực trong sọ cũng đã giảm, sở dĩ chưa thể tỉnh lại hẳn là vấn đề kích thích tế bào đại não.
Phương pháp trị liệu mà chuyên gia Mỹ đưa ra chọn dùng các loại thuốc mới nhất để kích thích người bệnh. Sau khi liên hệ trao đổi ý kiến với chuyên gia cục bảo vệ sức khoẻ trung ương và người nhà bệnh nhân, Nhiếp Chấn Bang quyết định chọn dùng phương án này.
Buổi tối, hơn bốn tiếng sau khi dùng thuốc thì Dương Thắng Lợi rốt cục đã tỉnh lại. Theo máy kiểm tra thì huyết áp, tâm dẫn các mặt đều hết sức ổn định.
Kế tiếp, đội ngũ chuyên gia lại bận rộn một phen, kiểm tra kỹ lưỡng cơ thể Dương Thắng Lợi, xác nhận sẽ không xuất hiện các di chứng như liệt nửa người, sau đó theo phương án tiến hành trị liệu, sau khi Dương Thắng Lợi có thể hoàn toàn bình phục thì người nhà họ Dương mới tạm hết căng thẳng.
Nhiếp Chấn Bang cũng coi như nhẹ nhõm hẳn, Dương Thắng Lợi đã tỉnh lại, có nghĩa là lá cờ đầu của nhà họ Dương vẫn còn, từng là một trong cốt cán của cửu đỉnh, còn Dương Thắng Lợi thì không ai dám động vào nhà họ Dương, đây là thể diện và uy vọng.
Sau đó, Dương Thắng Lợi gọi một mình Nhiếp Chấn Bang vào, cha vợ con rể rốt cuộc trao đổi cái gì thì không ai biết, cũng không ai dám hỏi.
Về phần An Na thì Nhiếp Chấn Bang để cô ở lại đây, tối đó một mình hắn quay về nhà họ Nhiếp.
Vừa về nhà, Nhiếp Chấn Bang liền nhốt mình trong phòng, tin tức vừa được mẹ vợ tiết lộ khiến hắn chấn động mạnh.
Kiều tổng vừa mới nhậm chức, thật không ngờ ở trên cũng đã bắt đầu tính chuyện tám năm sau rồi. Theo tin tức phía Dương Thắng Lợi lấy được thì sự sắp xếp dành cho bản thân hắn vẫn đang được tranh luận gay gắt, chủ yếu vẫn tập trung ở vấn đề tuổi tác.
Tính kỹ thì tám năm sau hắn cũng mới bốn mươi tám tuổi, nếu nói bốn mươi tám tuổi mà tiến vào cửu đỉnh thì nghe mà rợn cả người rồi. Ở trên tranh luận cũng là do vấn đề tuổi tác này. Dương Thắng Lợi cũng không nói rõ, nhưng thái độ mặt này, Nhiếp Chấn Bang cũng có thể nghiền ngẫm ra. Rất hiển nhiên, tám năm sau cơ hội của hắn cũng không lớn lắm.
Ngẫm lại thì Dương Thắng Lợi cũng là sau năm mươi sáu tuổi mới được tiến vào cửu đỉnh. Trước đó Thủ tướng Viên, Tổng Bí thư Thẩm đều gần sáu mươi mới được. Hắn mười sáu năm sau vừa tròn năm mươi sáu tuổi, vẫn còn có cơ hội.
Nhưng bản thân Nhiếp Chấn Bang còn suy xét sâu hơn nữa.
...
Sáng sớm hôm sau, Nhiếp Chấn Bang gọi cho An Na hỏi thăm bố vợ bình phục đến đâu, cũng dặn An Na an tâm ở lại Bắc Kinh chăm sóc cha mẹ, Nhiếp Chấn Bang cũng tự đặt vé máy bay về Hồng Giang.
Chiều hôm đó, máy bay hạ cánh xuống sân bay Hồng Thành, Nhiếp Chấn Bang cùng Đới Phi ra khỏi sân bay thì đã thấy Hồng Phong đợi bên ngoài.
Vừa lên xe, Đới Phi chủ động cầm lái, Hồng Phong ngồi ghế lái phụ, thần sắc ngưng trọng, nghiêng người đem một văn kiện đưa cho Nhiếp Chấn Bang nói:
- Bí thư, đây là văn kiện bí thư Cung đưa tới hôm qua, ngài xem qua một chút, là về chuyện nhà cho người thu nhập thấp.
Nhà cho người thu nhập thấp?
Vừa nghe đến đây lại thấy vẻ mặt ngưng trọng của Hồng Phong, Nhiếp Chấn Bang hơi nhướng mày. Chẳng lẽ việc điều tra phía Cung Chính đã có tiến triển mang đột phá hay sao?
Bạn cần đăng nhập để bình luận