Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 1184: Rực rỡ mà tới

Lời nói Khương Vĩnh Hoa mặc dù không có biểu đạt rõ ràng nhưng thái độ cũng đã ngầm biểu đạt ra.
Chỉ đích danh tên công ty, ý tứ rất rõ ràng, đơn giản chính là muốn Nhiếp Chấn Bang chiếu cố một chút trong quá trình đấu thầu ở thành phố Cố Đô.
Lúc này, lại làm khó cho Nhiếp Chấn Bang, đối với loại chuyện này, từ trước đến nay Nhiếp Chấn Bang đều khá phản cảm. Trong quan niệm của Nhiếp Chấn Bang nếu công ty có bản lĩnh thực lực hùng hậu, có quan hệ hay không cũng không sao, dựa vào bản lĩnh mà kiếm cơm. Anh cũng có ưu thế so với người khác, hoặc là thể hiện ở giá cả, hoặc là, thể hiện ở kỹ thuật. Tóm lại, không lo không lấy được công trình.
Theo Nhiếp Chấn Bang, phàm là loại ỷ lại vào quan hệ mà đi cửa sau, phần lớn là một số công ty chỉ có vỏ bọc, dựa vào thân nhân trong hệ thống, để lấy được công trình, sau đó, ép giá, để được lợi nhuận tốt rồi lại qua tay, lấy lợi nhuận về. Như vậy, chất lượng công trình, có thể tốt được sao.
Nhưng, thể diện của Khương Vĩnh Hoa cũng không thể không coir a gì. Trầm ngâm một lát, Nhiếp Chấn Bang mới mở miệng nói:
- Anh Khương à, anh đang làm tôi khó xử đấy. Với mạng lưới quan hệ quyền thế của anh. Hàng năm Bộ Giao thông nhiều công trình dự án như vậy, tùy tiện xuống tay cũng lấy được không ít.
- Ha ha. Giỏi cho Nhiếp Chấn Bang cậu. Cậu đang rút tiền tôi đó sao.
Khương Vĩnh Hoa ha ha cười. Lập tức nghiêm mặt nói:
Cậu thật sự không nói sai, muốn nói số lượng công trình, nhìn khắp cả nước số công ty có thể vượt qua được Bộ Giao thông không nhiều lắm. Tuy nhiên.tính cách của tôi cậu biết đấy, công trình của Bộ Giao thông, bất kể là ai, tôi cũng sẽ không cho nhúng tay vào.
Nói tới đây, Khương Vĩnh Hoa dừng lại một chút:
- Chấn Bang à, trên thực tế, tư chất và các phương diện của công ty kiến thiết Cường Thịnh cũng không tệ. Mặt khác, quan trọng nhất, tôi hy vọng có thể cho Cường Thịnh một điều kiện công bằng.
Nghe đến đó, Nhiếp Chấn Bang cũng là thoải mái hơn. Nếu Khương Vĩnh Hoa thật sự có ý kia, Nhiếp Chấn Bang thật sự có chút khó xử, tuy nhiên, nếu chỉ có muốn như vậy, Nhiếp Chấn Bang sẽ không có quá nhiều gánh nặng liền nói:
- Điều kiện công bằng tất nhiên là có, cho dù anh không nói, tỉnh Lũng Tây cũng sẽ làm như vậy, lần này, thành phố Cố Đô đấu thầu công trình, tất cả đều làm theo nguyên tắc công bình công chính, tuyệt đối công khai, minh bạch.
Cùng với việc dự án cải tạo thành phố Cố Đô chính thức khởi động. Bên phía Nhiếp Chấn Bang cũng bắt đầu náo nhiệt, điện thoại Khương Vĩnh Hoa chẳng qua mới chỉ là đòn mở đầu, sau Khương Vĩnh Hoa, các bộ và uỷ ban trung ương, còn có không ít lãnh đạo gọi điện thoại tới. Cấp Bộ trưởng có, cấp Thứ trưởng có. Hàn huyên vài câu rồi quanh co lòng vòng đều là có ý hướng về dự án cải tạo này.
Có người là vì công trình mà đến, có người là vì đầu tư mà đến, tóm lại một câu, hy vọng Bí thư Chấn Bang có thể chiếu cố một chút.
Ngoại trừ các lãnh đạo bộ và uỷ ban trung ương ra, các tỉnh thành khác cũng có không ít người gọi điện thoại tới. Đại đa số giữa các công ty kinh doanh và lãnh đạo địa phương vẫn có muôn vàn liên hệ. Công ty phát triển lớn mạnh, đồng nghĩa với việc kinh tế địa phương phát triển, lãnh đạo địa phương đã mang đến chiến tích. Cùng lúc đó, lãnh đạo địa phương cũng tạo điều kiện hỗ trợ về chính sách để giúp xí nghiệp lớn mạnh. Đây là một sự hỗ trợ lẫn nhau.
Hiện giờ, Nhiếp Chấn Bang đã là con kiến trên chảo lửa, cái gì cũng chịu, đối mặt với khí thế hung hăng của nhóm thuyết khách, Nhiếp Chấn Bang đều trả lời giống nhau, điều kiện công bằng, khẳng định sẽ chiếu cố.
Ngoài cửa, truyền đến tiếng gõ cửa. Ngay sau đó, Hạ Cương đi đến:
- Bí thư, Bí thư La Thu Lương đến.
Nghe Hạ Cương báo cáo, Nhiếp Chấn Bang cũng đứng lên:
- Mau mời.
Ngay sau đó, La Thu Lương đã từ bên ngoài đi vào. Vài ngày không thấy, thần sắc của La Thu Lương có vẻ có chút tiều tụy có chút uể oải.
Ngồi xuống ghế trên, La Thu Lương liền cười khổ nói:
- Bí thư Nhiếp, tôi thật sự là không chịu nổi nữa. Dự án cải tạo thành phố Cố Đô vừa bắt đầu liền như cá mập ngưi thấy được mùi máu tươi. Các loại quan hệ lung tung lộn xộn đều tới. Hai ngày này, một ngày nhận được vài cuộc điện thoại. Lai lịch của cuộc sau lại lớn hơn cuộc trước, hiện tại tôi ngay cả điện thoại cũng không dám tiếp.
Nhìn bộ dáng của La Thu Lương, Nhiếp Chấn Bang cũng là có thể hiểu được tâm tư hiện tại của La Thu Lương, đừng nói là La Thu Lương. Ngay cả mình, đường đường là Uỷ viên chính trị, tốt xấu gì cũng coi như là lãnh đạo cấp phó quốc. Nhưng khi đối mặt với những cuộc điện thoại này cũng có chút bó tay, La Thu Lương chẳng qua chỉ là một cán bộ cấp Thứ trưởng, áp lực dĩ nhiên càng lớn.
Trầm ngâm một lát, Nhiếp Chấn Bang chậm rãi nói:
- Lợi ích vẫn là vấn đề lợi ích. Dự án cải tạo thành phố Cố Đô lớn như vậy, một chiếc bánh ngọt ngon như vậy. Tất cả mọi người đều đang nhìn vào. Loại chuyện này là không cách nào tránh khỏi. Việc chúng ta có thể làm chính là công bình công chính. Ai đến cũng không cự tuyệt. Nhưng, tất cả đấu thầu và dự thầu đều tiến hành công khai, minh bạch. Đây là điểm mấu chốt của tôi. Chỉ cần nắm vững điểm mấu chốt này, ai tới cũng không được, ai tới đều như nhau, có không phục thì bảo anh ta tới tìm tôi là được.
Nhiếp Chấn Bang nói như trảm đinh cắt thiết mang theo một loại khí thế không để cho thay đổi. Sau khi nhận điện thoai của Khương Vĩnh Hoa, Nhiếp Chấn Bang đã chuẩn bị và tính toán kỹ càng. Cứ đơn thuần cự tuyệt như vậy. Rõ ràng là không thỏa đáng. Nói như vậy khó tránh khỏi sẽ cho người khác cảm giác xấu.
Nhiều năm lăn lộn trong giới chính trị như vậy, Nhiếp Chấn Bang cũng không còn là kẻ không có đầu óc năm đó nữa rồi. Nên uyển chuyển như thế nào, nên trực tiếp như thế nào, Nhiếp Chấn Bang tất nhiên là tự biết giữ chừng mực.
Giống như hiện tại, trên thực tế, trong quy hoạch của Nhiếp Chấn Bang, việc thu hút đầu tư và đấu thầu dự án cải tạo thành phố Cố Đô vẫn chưa có gì thay đổi, cũng sẽ không bởi vì ai mà cố ý thay đổi gì. Nhưng, khi nói chuyện, điều kiện công bằng, chiếu cố một chút, cái đó và cự tuyệt trực tiếp là hoàn toàn khác nhau đấy.
Trực tiếp cự tuyệt người khác, người khác sẽ không nói được gì, trong lòng nhất định là oán hận, bởi vì, Nhiếp Chấn Bang hắn không nể mặt người khác. Sau này, khi anh có chuyện gì cần tìm người khác, người khác tất nhiên sẽ gây khó dễ thậm chí là bắt chẹt. Nhưng, như bây giờ thể diện của đối phương vẫn còn. Đến lúc đó, không trúng thầu. Vậychỉ có thể nói bên anh vẫn chưa đạt yêu cầu mà thôi. Trên cơ bản, người khác cũng sẽ không nói gì. Còn loại người không nói đạo lý đắc tội thì cũng đắc tội rồi. Lăn lộn trong thể chế, ai không có mấy người kẻ thù.
Nghe được lời của Nhiếp Chấn Bang, La Thu Lương như được trấn an, mỉm cười. Nếu như bảo anh ta đến xử lý, La Thu Lương khó tránh khỏi sẽ bó tay. Nhưng hiện tại, nếu chuyện này đặt lên vai Bí thư Nhiếp, La Thu Lương cũng không có gì sợ hãi nữa, trời có sập xuống vẫn còn cột chống đỡ mà.
- Bí thư, không có chuyện gì, vậy tôi đi về trước đã.
La Thu Lương đứng lên.
Nhiếp Chấn Bang cũng gật đầu nói:
- Ừ, đặt trọng điểm vào dự án cải tạo thành phố Cố Đô, tận tâm tận lực, làm tốt công tác này. Hình tượng và cấp bậc của thành phố Cố Đô có được nâng cao sẽ liên quan đến toàn bộ cục diện tỉnh Lũng Tây, không thể khinh thường. Có chuyện gì, bất cứ lúc nào anh cũng có thể báo cáo với tôi. Tỉnh ủy vẫn luôn ủng hộ công tác của anh đấy.
Ngay khi Nhiếp Chấn Bang tiễn bước La Thu Lương, cũng ở cửa đại viện Tỉnh ủy Lũng Tây một chiếc xe Rolls-Royce Phantom màu bạc có rèm che chậm rãi chạy đến. Biển số xe cũng là cực kỳ trâu bò. Đầu biển số xe từ thủ đô. Năm số phía sau cũng đủ để chứng minh, người này không phải dạng vừa.
Xe bị cảnh sát vũ trang gác của trụ sở Tỉnh ủy ngăn lại. Bên trong xe, ở ghế sau, một thanh niên tuổi chừng 25-26 tuổi, cả người mặc một bộ Âu phục đặt theo yêu cầu đến từ Italy. Trên ngón tay đeo một chiếc nhẫn để vương bằng Phỉ Thúy. Cả người toát ra một vẻ phú quý xa hoa.
Nhíu nhíu mày.
Người thanh niên trầm giọng nói:
- Vũ Tử, sao thế? Lấy giấy thông hành đặc biệt của chúng ta ra, thật đúng là tà môn. Ở các bộ và uỷ ban trung ương thủ đô còn có thể đi qua không bị ngăn trở. Nơi này, lại bị ngăn cản lại. Rốt cuộc vẫn là địa phương nhỏ bé chưa thấy qua quan lớn nào.
Lái xe Vũ Tử thân cao hơn mét tám, cao lớn thô kệch cường tráng là lái xe, cũng là vệ sĩ. Đưa tấm giấy thông hành màu hồng ra. Trầm giọng nói:
- Xem đi. Đây là giấy thông hành đặc biệt của thủ đô. Giờ, chúng tôi có thể đi chưa.
Cảnh sát vũ trang này đánh giá cẩn thận tờ giấy thông hành, sau một lúc lâu mới trả lại giấy thông hành cho lái xe. Gật đầu nói:
- Có thể, mời vào.
Xe lái thẳng vào đại viện Tỉnh ủy, cũng không tìm chỗ đậu xe, vô cùng khí phách, trực tiếp đỗ ở trước tòa nhà trụ sở làm việc Tỉnh ủy và Ủy ban nhân dân tỉnh.
Cửa xe mở ra, người thanh niên trẻ tuổi, giày da sáng bóng giẫm trên mặt đất, cảm giác dường như mặt đất hẳn là phải trải một tầng thảm đỏ.
Nói với lái xe bên cạnh:
- Vũ Tử, mở cốp xe ra. Mang thứ đó xuống rồi theo tôi lên đó một chuyến.
Trực tiếp lên tới tầng cao nhấ của Tỉnh ủy, thần thái động tác của người thanh niên dường như rất quen thuộc cấu trúc bên trong tòa nhà văn phòng chính phủ, không dừng bước nào, trực tiếp đi tới phòng làm việc của Nhiếp Chấn Bang. Gõ cửa, sau đó, đẩy cửa vào nói:
- Đồng chí, chú Nhiếp tôi có ở trong này không?
Những lời này, lập tức khiến Hạ Cương nhíu mày. Từ sau khi đảm nhiệm chức vụ thư ký của Bí thư Nhiếp, ai không khách khí cũng phải là Trưởng phòng, không thì cũng đơn giản một chút, xưng Thư ký trưởng Hạ, hoặc là, Thư ký Hạ đấy. Nhưng, hiện tại thì sao. Người trước mắt này thoạt nhìn so với mình còn trẻ hơn, nhưng lại gọi mình là đồng chí.
Nhưng, suy xét đến thân phận của Nhiếp Chấn Bang. Vừa, người trẻ tuổi kia nếu như vô cùng thân thiết xưng hô chú Nhiếp. Điều này làm cho Hạ Cương nhịn xuống. Đứng lên nói:
- Anh tìm Bí thư Nhiếp? Có hẹn trước không?
- Nói đùa gì vậy, tôi tìm chú Nhiếp của tôi, còn phải hẹn trước gì chứ, báo giúp tôi một tiếng, nói Viên thiếu gia đến.
Người thanh niên nói rất ngạo khí.
Cửa phòng làm việc phòng trong mở ra, Nhiếp Chấn Bang đứng ở cửa, nhìn cậu thanh niên này, Nhiếp Chấn Bang liền ngạc nhiên, sao cả cháu của Viên tổng cũng tới đây.
Bạn cần đăng nhập để bình luận