Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 792: Tranh luận tại hội nghị thường vụ.

Phòng hội nghị Tỉnh ủy tỉnh Ba Thục.
Bấy giờ là hai giờ chiều, vừa đến giờ làm việc không lâu, không khí trong căn phòng họp nhỏ có vẻ áp lực và nặng nề. Đây là cuộc họp Thường vụ Tỉnh ủy đầu tiên sau khi vụ án đê phòng lũ thành phố Hưng Châu. Tất cả các Ủy viên thường vụ đều hiểu rõ, cuộc họp hôm nay e rằng sẽ không yên ả.
Thời gian gần kề, Tăng Thái Bình từ cửa bước vào. Tăng Thái Bình lúc này, thoạt nhìn hết sức bình tĩnh.
Nhưng, có thể nhìn thấy được trong kiểu thái độ bình tĩnh này lộ rõ dáng vẻ đắc ý. Đối với Nhiếp Chấn Bang mà nói, vụ án đê phòng lũ lần này là một kiểu khiêu khích, là một nỗi nhục. Vụ án lớn như thế, chấm dứt qua loa như vậy, đây là một nỗi nhục nhã.
Ngồi trên ghế, Tăng Thái Bình nhìn quanh một lượt mọi người, nói:
- Đều đã đến đông đủ, bắt đầu nhé. Khoảng thời gian này, đối với tỉnh Ba Thục chúng ta mà nói, cũng là một lần thử thách to lớn. Sự xuất hiện của vụ án đê phòng lũ thành phố Hưng Châu, cho chúng ta một tiếng chuông cảnh báo. Người ta thường nói “phòng bệnh hơn chữa bệnh”. Đối với lần này, vấn đề mà thành phố Hưng Châu phát sinh đã cho cán bộ toàn tỉnh, một tiếng chuông cảnh báo, một bài học sâu sắc. Tiếp theo, mời đồng chí Bác Quân báo cáo cho chúng ta kết quả xử lý cuối cùng của vụ án.
Nghe Tăng Thái Bình nói, Ninh Bác Quân xoay người, điều chỉnh thái độ, nói:
- Bí thư Tăng, các đồng chí lãnh đạo. Vụ án đê phòng lũ thành phố Hưng Châu, căn cứ thẩm vấn điều tra của Tổ điều tra liên hợp. Trong thời gian ngắn nhất, tình hình vụ án đạt được bước tiến triển đột phá, nhanh chóng kết thúc vụ án.
- Toàn bộ vụ án đê phòng lũ, thành phố Hưng Châu có nhiều lãnh đạo liên quan trong đó có Phó Chủ tịch thường trực thành phố Lý Tử Quý. Mấy quận phía dưới, cũng có không ít đồng chí dính dáng đến. Ngoài ra, công ty quản lý giám sát công trình thủy lợi thủy điện tỉnh có mấy đồng chí nghi ngờ vi phạm nghiêm trọng kỷ luật quy định. Căn cứ chỉ thị Tỉnh ủy, các nhân viên nói trên, nhất loạt xử lý hai bên khai trừ Đảng tịch, khai trừ công chức, đồng thời đưa đến cơ quan kiểm sát khởi tố. Tập đoàn Kiệt Thịnh, những nhân viên nghi ngờ liên quan đến vụ án, cũng đã bị cảnh sát khống chế và tạm giam hình sự. Đồng thời phạt hai mươi triệu nhân dân tệ đối với tập đoàn Kiệt Thịnh. Hủy bỏ tất cả chính sách ưu đãi và đãi ngộ giúp đỡ…
Dừng một lát, Ninh Bác Quân tiếp tục nói:
- Mặt khác, Bí thư Thành ủy thành phố Hưng Châu đồng chí Lý Vân Hạc, và Chủ tịch thành phố đồng chí Hồ Bảo Quang, trong vụ án đê phòng lũ lần này, không thể trốn tránh trách nhiệm. Tôi đề nghị, đối với hai đồng chí này, xử lý khiển trách và điều chuyển công tác, bổ nhiệm vị trí khác.
Một câu nói kích động ngàn con sóng, dùng để hình dung vào lúc này rất thỏa đáng. Vừa nghe những lời Ninh Bác Quân nói, phòng họp lập tức ồn ào náo loạn cả lên.
Tăng Thái Binh chau mày, ánh mắt bất giác liếc về bên cạnh. Lúc này, Nhiếp Chấn Bang vẻ mặt nghiêm túc, không chút biểu cảm quan sát ường như hoàn toàn không liên quan gì tới mình.
Tăng Thái Bình hiểu rõ thái độ của Nhiếp Chấn Bang lúc này. Chính là đang biểu lộ bất mãn. Vụ án đê phòng lũ, có thể nói là tiếng sét lớn mưa nhỏ. Vụ án lớn như thế, dùng từ chấn động cả nước để hình dung, cũng không quá đáng. Nhưng, vụ án này vừa phát hiện lập tức nhanh chóng nắm trong tay cục diện, khống chế hoàn toàn ảnh hưởng trong phạm vi tỉnh Ba Thục, đồng thời, nhanh chóng kết thúc vụ án, khắp nơi đều có cảm giác bị người ta xỏ mũi dắt đi. Suy bụng ta ra bụng người, nếu đổi thành là mình thì e rằng cũng không thể vui vẻ được.
Nghĩ đến đây, Tăng Thái Bình mỉm cười, chăm chú nhìn Nhiếp Chấn Bang nói:
- Chủ tịch Chấn Bang, xem anh mặt không cảm xúc, bộ dạng cúi đầu trầm tư. Không biết Chủ tịch Chấn Bang đối với việc này có ý kiến gì không?
Thản nhiên nhìn Tăng Thái Bình, vẻ mặt Nhiếp Chấn Bang vô cùng bình tĩnh, trong lòng cười khan một tiếng, Tăng Thái Bình lúc này dùng thái độ của kẻ thắng lợi, không còn nghi ngờ gì là đang hướng vào mình để thị uy. Mục đích gì? Chẳng qua là muốn nhắc nhở mình, tỉnh Ba Thục này, vẫn là thiên hạ của Tăng Thái Bình ông ta.
Hơi nhếch mép, Nhiếp Chấn Bang cười nhạt, lập tức nói:
- Ý kiến không nói đến. Vụ án đê phòng lũ lần này đạt được tiến triển nhanh chóng như vậy, đồng thời cũng kết thúc vụ án nhanh chóng. Đây chứng tỏ rõ hiệu suất làm việc cao của Ủy ban Kỷ luật tỉnh. Cũng chứng tỏ rõ Ủy ban Kỷ luật dưới sự lãnh đạo của Bí thư Ninh, vẫn là đội ngũ rất có sức chiến đấu và năng lực công tác. Tôi không có ý kiến gì.
Những lời này, tuy nhìn có vẻ bình thường, nhưng thái độ bất mãn của Nhiếp Chấn Bang biểu lộ rõ ràng không sai.
Tăng Thái Bình cười nhạt, bất mãn sau sự việc, đối với Tăng Thái Bình mà nói, cũng giống như là gãi ngứa ngoài giày, cơ bản không có bất cứ lực uy hiếp nào. Lịch sử luôn luôn do người thắng viết nên. Nhiếp Chấn Bang vui vẻ hay bực dọc, đều không ảnh hưởng đến đại thể. Ngược lại mình đã chiếm được lợi ích thật sự, đây mới là điều quan trọng.
Ngay lập tức Tăng Thái Bình mở miệng nói:
- Các đồng chí, lần này vụ án hủ bại thành phố Hưng Châu đã cho chúng ta một bài học sâu sắc. Vừa rồi, đồng chí Bác Quân đã nói, việc xử lý đối với đồng chí Lý Vân Hạc và đồng chí Hồ Bảo Quang, chúng ta tiếp tục thảo luận một chút, cụ thể xem bố trí thế nào cho thỏa đáng.
Nói xong, ánh mắt Tăng Thái Bình chuyển hướng về phía Lỗ Dũng, mỉm cười nói:
- Trưởng ban Lỗ, anh mới thật là người quản nón quan, đối với việc xử lý Lý Vân Hạc và Hồ Bảo Quang, anh có ý kiến gì không?
Nói đến vấn đề này, sắc mặt các Ủy viên thường vụ đều trở nên trang trọng và nghiêm túc. Bất kể là đơn vị cấp nào, chính quyền cấp nào. Hễ thảo luận đến vấn đề nhân sự, đều là thời điểm căng thẳng nhất, kịch liệt nhất.
Nhất là đến cấp bậc tỉnh, là Ủy viên thường vụ Tỉnh ủy, đều là các đồng chí lão thành kinh nghiệm đã công tác mấy chục năm. Ai mà không có một vài thành viên cấp dưới cơ bản. Vào thời điểm này, chính là lúc tranh lợi ích cho cấp dưới của mình.
Làm lãnh đạo cũng không phải là dễ, nếu muốn có người dưới quyền mình, nhất định phải để người ta nhìn thấy lợi ích thật sự, việc này là không thể nghi ngờ, người phía dưới nhìn vào anh, tìm anh làm chỗ dựa, ý đồ là gì? Đi theo làm tùy tùng hầu hạ, nếu không có lợi ích, ai đi theo anh, đây là điều không thể xảy ra.
Thành phố Hưng Châu lần này, có thể nói, toàn bộ bộ máy Ủy viên thường vụ Thành ủy, bỗng chốc liền dọn ra bốn vị trí. Đây là cơ hội khó có được, không ai muốn bỏ qua.
Lỗ Dũng cũng vậy, Lý Vân Hạc của thành phố Hưng Châu, cố nhiên là con rể của một vị lãnh đạo lão thành trên tỉnh. Nhưng, người đi trà đã lạnh, người chết như đèn tắt. Lúc này, không ai để ý điều này nữa.
Dừng một lát, Lỗ Dũng trầm giọng nói:
- Đối với đồng chí Lý Vân Hạc và Hồ Bảo Quang, Ban Tổ chức sau khi trải qua khảo sát và cân nhắc thận trọng, nhận thấy, đồng chí Lý Vân Hạc điều chuyển đảm nhiệm công tác Trưởng ban Thư ký Hội đồng nhân dân tỉnh là tương đối thích hợp.
Vừa nghe Lỗ Dũng nói, lập tức sắc mặt tất cả các Ủy viên Thường vụ đều sững lại. Lỗ Dũng thật sự ác độc, Trưởng ban Thư ký Hội đồng nhân dân tỉnh, dựa theo quy định cấp bậc, đây có thể coi như cấp Giám đốc Sở. Nhưng, Hội đồng nhân dân, Mặt trận Tổ quốc, những đơn vị này, xưa nay đều được coi là nha môn dưỡng lão. Làm như vậy, mục đích đã quá rõ ràng, đây chính là trực tiếp cho Lý Vân Hạc đi dưỡng già.
Đã vào đến đây, trừ phi thật sự xảy ra kỳ tích, nếu không, e rằng rất khó để tái xuất hiện nữa.
Lỗ Dững không phí lời nhiều, nhìn quanh khắp lượt mọi người, tiếp tục nói:
- Còn về đồng chí Hồ Bảo Quang, hiện nay Cục trưởng Cục chăn nuôi thủy sản vừa đúng tuổi về hưu. Đồng chí Hồ Bảo Quang, tiếp nhận chức vụ này, cũng rất thích hợp.
Hai ý kiến này vừa nói ra, ý tứ đã bày ra rất rõ ràng. Hai người này, nhìn có vẻ là điều chuyển ngang. Nhưng lại đều chuyển đến những đơn vị không có tiền đồ gì..
Nhiếp Chấn Bang trong lòng cười nhạt, ở vụ án đê phòng lũ, bị Tăng Thái Bình ông xếp đặt một đường, chơi một trò ngầm, không những thế, còn khiến mình không nói được lời nào. Cục tức này thật đúng là nghẹn tức ở đây.
Hiện nay, lại nghĩ đến chiêu này, bất kể thế nào, mình cũng không thể để Tăng Thái Bình mãn nguyện như vậy. Ngập ngừng một lát, Nhiếp Chấn Bang ho một tiếng, bình thản nói:
- Về việc điều chuyển công tác của đồng chí Lý Vân Hạc và Hồ Bảo Quang. Tôi có một vài ý kiến bất đồng.
Dừng một lát, Nhiếp Chấn Bang tiếp tục nói:
- Lần này, sự việc của vụ án đê phòng lũ thành phố Hưng Châu, tôi rất có cảm xúc. Tôi cảm thấy, từ góc độ bảo vệ đồng chí để suy xét, việc này, vẫn nên thận trọng một chút mới thỏa đáng. Điều chuyển gấp gáp như thế, tôi thấy, đây cũng là biểu hiện không có trách nhiệm. Hơn nữa, việc này, mọi người đều không có một quá trình chuẩn bị. Tôi thấy, nên thế này, việc này tạm thời gác lại, đợi đến cuộc họp Thường vụ lần sau lại tiến hành thảo luận, các đồng chí thấy thế nào?
Dứt lời, Long Canh Hoa bên cạnh phụ họa:
- Ý kiến của Chủ tịch Nhiếp rất đúng trọng tâm. Lần này, thành phố Hưng Châu, xảy ra việc lớn như thế, lòng người bàng hoàng. Điều chuyển lãnh đạo gấp rút như vậy, lại là điều chuyển hai nhân vật đứng đầu. Về mặt thời gian, tôi cũng cảm thấy quá gấp gáp. Tôi cũng đồng ý hoãn lại đến cuộc họp Thường vụ lần sau tiến hành thảo luận.
Bên cạnh, Hầu Văn Khôi cũng điềm đạm nói:
- Tôi đồng ý với ý kiến của Chủ tịch Nhiếp và Phó Bí thư Long.
Tiếp theo, Tôn Gia Lạc, Phan Kiến Chương và Thang Bính Quyền cũng dồn dập phát biểu cách nhìn và ý kiến của mình. Nội dung chủ yếu đều giống nhau, ủng hộ hoãn lại đến cuộc họp Thường vụ lần sau thảo luận kế hoạch nhân sự này.
Xem đến đây, gương mặt Nhiếp Chấn Bang mang một tia mỉm cười thản nhiên. Ánh mắt hướng về phía Tăng Thái Bình bên cạnh, không phải ông chơi đểu tôi sao? Bây giờ, tôi đương nhiên cần phải đáp lại. Việc này, Nhiếp Chấn Bang tính toán rất chuẩn. Long Canh Hoa hiện nay, không nghi ngờ gì nữa, đã đứng về phía mình. Hầu Văn Khôi trong chuyện này cũng không dám không phối hợp. Dù sao, tình bạn giữa ông ta và Hồ Bảo Quang cũng không phải là nông cạn.
Lại thêm Tôn Gia Lạc, Phan Kiến Chương và Thang Bính Quyền phía sau, đây cũng đã sáu phiếu rồi. Xem đến màn này, gương mặt Tăng Thái Bình tối sầm lại. Sự việc đã đến mức này, lại tiếp tục kéo dài, đối với mình tuyệt đối không có gì tốt. Nếu ép buộc biểu quyết, kết quả cuối cùng, chắc chắn là trì hoãn lại. Làm như vậy, không những không tốt, ngược lại sẽ tấn công uy tín của mình. Trầm ngâm một lát, Tăng Thái Bình nói:
- Một khi đã như vậy, vậy cuộc họp lần sau sẽ thảo luận. Tan họp!
Bạn cần đăng nhập để bình luận