Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 944: Nắm bắt mạnh mẽ

Đương nhiên không phải vì điều này mà Dư Lực Chân sợ Niếp Chấn Bang, ông ta thẳng thắn như vậy một mặt vì lần này hai người Triệu Thường làm việc quá mức càn rỡ, có câu: Diễn trò phải diễn đủ vai, hai người này chỉ đi ngang qua sân khấu một cái rồi quay lại.
Chuyện như này nếu là một cán bộ cấp phó tỉnh bình thường thì dễ hiểu, xử lý cũng không khó.
Nhưng vấn đề là chuyện của Hồng Giang do Nhiếp Chấn Bang đích thân hỏi thì lại khác, cán bộ cấp phó tỉnh chưa chắc đã có thể nói chuyện trực tiếp với bên trên, nhưng Nhiếp Chấn Bang chắc chắn có thể, chỉ bằng hai người Triệu, Thường mà đi coi thường chuyện này thì cũng đủ để cho họ gánh chịu.
Có sẵn nhân tố này nên trước tiên khí thế Dư Lực Chân hạ thấp xuống một nửa, đây là vấn đề nguyên tắc.
Dư Lực Chân cũng có suy nghĩ của mình, đồng thời cũng nhìn ra Nhiếp Chấn Bang muốn lấy hai người kia lập uy, hiệu quả của việc này đối với việc nắm bắt cán bộ Hồng Giang là rất mạnh, tạo cho họ chấn động rất lớn. Thử nghĩ một chút, bí thư Nhiếp ngay cả người trong các Bộ và uỷ ban trung ương còn có thể xử lý huống hồ là cán bộ lãnh đạo nội bộ Hồng Giang.
Dư Lực Chân sở dĩ giúp cũng là vì nghĩ đến bản thân, Nhiếp Chấn Bang lúc này tuy rằng không phải là lúc nguy cấp nhưng, cũng đối diện với các loại khó khăn, giúp lần này sẽ có thể cùng Nhiếp Chấn Bang giữ mối quan hệ về sau Nhiếp Chấn Bang đương nhiên nhớ rõ.
Tính toán kĩ càng mọi mặt của chuyện này Dư Lực Chân hiểu là chuyện đã thế này chỉ còn cách làm theo đúng quy định, hơn nữa nói cách khác là đối với mình chỉ có lợi không có hại.
Hai người Triệu, Thường cũng không phải là người thân tín của mình, mượn cơ hội này hạ xuống thay người của mình vào lại còn có thể nể mặt Nhiếp Chấn Bang đúng là việc quá tốt.
Dừng một chút Dư Lực Chân nói:
- Bí thư Chấn Bang yên tâm, chuyện này tổ Đảng Bộ Dân chính nhất định đưa ra câu trả lời thỏa đáng cho bí thư Chấn Bang và nhân dân Hồng Giang, đồng chí tổ kiểm tra kỷ luật Bộ Dân chính lập tức đi Hồng Giang để tiến hành điều tra hai người Triệu, Thường, tất cả đều theo sự thật mà xử lý, cần miễn chức thì miễn chức, anh thấy thế nào?
Dư Lực Chân nói ra câu này Nhiếp Chấn Bang cũng hiểu là ông ta đã nhượng bộ rất nhiều rồi, lập tức, cười nói:
- Bộ trưởng Lực Chân, có những lời này của anh là được rồi, lần sau gặp mặt nhất định sẽ cảm ơn anh.
Có một số câu nói chỉ cần chạm đến một chút là hiểu, mọi người đều cùng một tầng lớp nên chỉ cần hiểu được ý nghĩa trong câu nói là được, lời kia đã nói rõ Nhiếp Chấn Bang sẽ nhớ kỹ sự giúp đỡ này.
Nhà khách Dân chính
Tại phòng tiêu chuẩn tầng bốn nhà khách Dân chính lúc này hai người Triệu, Thường đã chủ động chuyển từ phòng cao cấp sang đây
Trong phòng bốn linh bẩy, hai người Triệu, Thường nét mặt lo lắng trầm mặc nhìn đối phương.
Trên mặt hai người đã không còn vẻ kiêu ngạo lúc trước chỉ còn lại sự hối hận và sợ hãi, Vụ trưởng Thường còn lo hơn, làm Vụ trưởng Vụ cứu trợ nhưng ông ta không có nhiều chỗ dựa trong Bộ, bằng không thì ngần này tuổi cũng chẳng phải ngồi ở trên vị trí này, thực sự mà nói nếu có chỗ dựa thì cho dù năng lực không đủ để lên chức cũng có thể làm lãnh đạo trong Đảng ở một địa phương.
Nhìn Vụ trưởng Triệu, Vụ trưởng Thường có chút nổi giận nói:
- Lão Triệu, bây giờ không còn cách nào sao?
Vụ trưởng Triệu lúc này cũng chảng tức giận, sai một chiêu từng bước đều thua, bản thân quá đắc ý càn rỡ nên lúc này nhận hậu quả, bây giờ Vụ trưởng Triệu hoàn toàn tỉnh ngộ nhưng đã muộn.
Nhìn lão Thường ở bên cạnh Vụ trưởng Triệu cảm thấy chán ghét vô cùng, nếu không phải người này giật dây thì mình làm sao rơi vào cảnh này. Con người là như vậy, đến lúc thế này vẫn có thói quen đem trách nhiệm đổ sang người khác, lúc này ông ta cũng chưa từng nghĩ là nếu mình không có suy nghĩ như vậy thì người khác làm sao lôi kéo được.
Có chút mệt mỏi, thở dài nói:
- Còn có thể làm gì bây giờ? Sao lão Thường anh không nghĩ ra cách đi, bây giờ Bộ trưởng đã lên tiếng tuyệt đối không bao che đối với những việc, những cán bộ làm tổn hại nghiêm trọng hình tượng của Bộ, Bộ đã yêu cầu một tổ điều tra kiểm tra kỷ luật do Tổ trưởng kiểm tra kỷ luật thành lập rồi tự mình dẫn đội tới Hồng Giang, lần này chúng ta không thoát rồi.
Vụ trưởng Triệu bây giờ đã bình tĩnh suy nghĩ kỹ nên cũng hiểu ra không ít, việc hai người gây ra cũng nhiều, tuy rằng không phải việc chấn động to lớn gì nhưng thu thập đủ lại thì cũng làm cho bọn họ phải vào nhà giam rồi. Về phần chức vụ, Vụ trưởng Triệu đã không còn nghĩ tới nữa, từ khi Bộ bắt đầu ra quyết định phái tổ công tác xuống xác minh điều tra tình hình thì Vụ trưởng Triệu đã biết con đường làm quan của mình hoàn toàn không có hi vọng nữa.
Chức vụ lãnh đạo Vụ cứu tế xã hội nói lớn không lớn, nói nhỏ cũng không nhỏ nhưng người ở phía sau mong chờ vào vị trí này cũng không ít, bản thân gây ra chuyện lớn như vậy, những người này nhất là người có hi vọng ngồi vào vị trí này đương nhiên sẽ giúp đỡ không ít.
Quan trường là như thế, lúc anh gặp thời thì người phía dưới sẽ dựa vào anh, khi có chuyện không hay thì những người này sẽ bước ra đầu tiên vì anh đang chặn đường người khác.
Thở dài một tiếng, Vụ trưởng Triệu đã mất đi nhuệ khí, trầm giọng nói:
- Còn làm thế nào, tất cả chờ ý kiến xử lý của tổ điều tra và của Bộ.
Tốc độ hành động của Bộ Dân chính rất nhanh, ngay hôm sau một đội mười người lên chuyến bay sớm nhất tới Hồng Giang, lần này Bộ Dân chính không thông báo trước cho Hồng Giang mà sau khi đến nhà khách Dân chính Hồng Giang mới thông báo cho tỉnh.
Ở nhà khách Dân chính, tổ điều tra kiểm tra kỷ luật Bộ Dân chính đại diện cho Bộ tuyên đọc quyết định tạm thời tạm thời cách chức trong Bộ của hai người Triệu, Thường, cũng yêu cầu hai người làm ra bản báo cáo về việc khảo sát điều tra nghiên cứu lần này ở Hồng Giang, ngoài ra một nhóm người còn tìm hiểu ở Hồng Giang, đến văn phòng Ủy ban nhân dân tỉnh Hồng Giang, Sở Dân chính và đơn vị của Hồng Giang để tìm hiểu tỉ mỉ hành trình, tác phong công việc lần này của tổ công tác ở Hồng Giang.
Tốc độ làm việc của tổ điều tra rất nhanh vì trên thực tế cũng không có nhiều chuyện để điều tra, mọi chuyện đều tồn tại thực sự nên cũng chẳng mất nhiều công sức.
Sau k hi có kết quả, tổ điều tra đưa ra báo cáo chi tiết với Bắc Kinh, tổ Đảng Bộ Dân chính cũng triệu tập hội nghị khẩn cấp, quyết định miễn chức vụ hành chính của hai người Triệu, Thường, tiến hành xử phạt trong tổ Đảng, đồng thời lập tổ điều tra để triển khai điều tra nghiên cứu một lần nữa tình hình gặp thiên tai và cứu trợ xã hội của Hồng Giang, một lần nữa xác định mức cứu tế và xét duyệt cho vay tiền cứu trợ, quan trọng nhất là tổ điều tra gửi tỉnh ủy, Ủy ban nhân dân tỉnh Hồng Giang thư xin lỗi rất thành ý của Bộ trưởng Bộ Dân chính Dư Lực Chân.
Tổ điều tra Bộ Dân chính “Khua chiêng gõ mõ” lớn như thế đương nhiên thu hút toàn bộ sự chú ý của cán bộ lãnh đạo toàn tỉnh.
Khu Ủy ban nhân dân tỉnh Hồng Giang
Trong trụ sở làm việc Ủy ban nhân dân tỉnh.
Liễu Dũng vẻ mặt rất nghiêm trọng đứng ở cửa sổ phòng làm việc của mình nhìn xuống, người đi lại trên quảng trường dưới khu Ủy ban nhân dân tỉnh, trên đường phố, người xe như nước.
Trên ghế sa lon của khu tiếp khách bên cạnh, Phó chủ tịch thường trực tỉnh Hạ Ngọc Sanh đang ngồi trên tay cầm điếu thuốc đã cháy hết một nửa nhưng tàn vẫn còn ở trên điếu thuốc một đoạn dài, chứng tỏ Hạ Ngọc Sanh sau khi châm cũng không hút mấy hơi, thậm chí có khả năng còn không nhúc nhích.
Quay lại nhìn Hạ Ngọc Sanh Liễu Dũng nói:
- Lần này đồng chí Chấn Bang mượn lực đẩy lực, mồi lửa này đã hoàn toàn là vượt ra khỏi sự dự đoán của mọi người đem đến chấn động mạnh, sau này công việc trong tỉnh sợ là không dễ làm.
Hiện nay Liễu Dũng rất đau đầu, nghe có chút lạ, đường đường là vị Chủ tịch của một tỉnh còn có chuyện gì đau đầu sao? Nhưng thật sự là như thế.
Trong thể chế là “Đấu” người và địa bàn, Nhiếp Chấn Bang ở Hồng Giang đã lộ ra móng vuốt của anh ta, lần này còn mượn mồi lửa của Bộ Dân chính, có thể đoán được cán bộ lãnh đạo các thành phố trực thuộc trong toàn tỉnh sẽ đều có một chút xúc động, là một người đi lên từ tầng lớp cơ sở nên Liễu Dũng hiểu rằng đừng xem thường khả năng nhìn của cán bộ chính trị cơ sở, những người này đều rất biết nắm bắt môi trường chính trị, phán đoán phương hướng chính trị.
Đây là nguyên nhân cơ bản khó làm việc mà Liễu Dũng nói, mặt khác làm cho Liễu Dũng khó xử chính là việc chọn người tiếp nhận chức vụ của mình, bản thân mình tuy rằng cũng có quyền đề cử lên trên nhưng nhân tố rất lớn cũng ở Nhiếp Chấn Bang, dù sao, Nhiếp Chấn Bang cũng là nhân vật số một, bên trên cho dù như thế nào cũng sẽ xem xét ý kiến của anh ta.
Nhưng Liễu Dũng lại không thể không dốc sức ủng hộ Hạ Ngọc Sanh, chặng đường đi lên của Hạ Ngọc Sanh đều do mình nâng đỡ, có thể nói ở Hồng Giang ai cũng biết rằng Hạ Ngọc Sanh là người tâm phúc nhất của mình. Một cán bộ lãnh đạo nhất loại sắp về hưu thì nhất định phải có người kế tục, nếu một người không có mấy người cấp dưới cũ liên tục không ngừng đi theo lên như vậy thì người cán bộ này không xứng chức, khi về hưu là hai bàn tay trắng.
Trong số những đồng chí lão thành ở Hồng Giang có Nghiêm Thương Sinh là một ví dụ khá thành công, Trương Thiên Việt chính là người của Nghiêm Thương Sinh, cũng vì thế mà ông ta đã về nhiều năm nhưng ở Hồng Giang vẫn có ảnh hưởng lớn như vậy, trong chính quyền có người chức vị cao đồng nghĩa người khác mới tôn kính đồng chí lão thành này trước sau như một, cho nên Liễu Dũng bây giờ là “Đâm lao phải theo lao”, không giữ vững cũng phải giữ vững.
Hạ Ngọc Sanh lúc này thì trong lòng khá lo lắng, Nhiếp Chấn Bang mạnh mẽ, cứng rắn làm cho ông ta cảm nhận được một sự nguy hiểm không phải đến từ Nhiếp Chấn Bang mà là đến từ Văn Bảo Quý.
Bạn cần đăng nhập để bình luận