Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 706: Cả nước đau buồn.

Sáng sớm mùng một tháng giêng, Nhiếp Chấn Bang chạy tới đại nội, trải qua tầng tầng các kiểm tra nghiêm ngặt của cảnh vệ. Cuối cùng dưới sự dẫn dắt của thư ký cơ yếu của Nam lão, Nhiếp Chấn Bang đã đứng ở một sân vườn trông rất giản dị ở quốc vụ viện.
- Chấn Bang hãy vào đi, sức khỏe của thủ trưởng không được tốt đâu, phỏng chừng nhiều nhất có thể nói chuyện được năm phút thôi, mau vào đi.
Thư ký nói với sắc mặt không được tốt cho lắm:
Thân làm thư ký cơ yếu của Nam lão, chức vụ cũng là cấp thứ trưởng. Nhưng cái chết của ông cụ với anh ta cũng có sức ảnh hưởng vô cùng sâu sắc. Điều càng quan trọng hơn chính là, vì thân phận đặc biệt của anh ta mà tiền đồ về sau chắc chắn không được thuận lợi và sáng sủa nữa.
Nhiếp Chấn Bang liền gật đầu bước vào trong sân vườn, trong đó có hai vệ sĩ của Cục Cảnh vệ trung ương. Nhìn như tán loạn đứng ở trong sân.
Ở cửa chính đường, phu nhân của Nam lão đã đứng đón ở đó. Thấy vậy Nhiếp Chấn Bang càng nhanh bước chân hơn, đến nơi thấp giọng nói:
- Bà nội.
Lão phu nhân gật đầu, mỉm cười miễn cưỡng nói:
- Chấn Bang đến rồi à, mau bước vào đi, ông biết là con đến đấy, sáng sớm sáu giờ đã dậy rồi.
Câu nói này khiến Nhiếp Chấn Bang thấy xót xa, bước vào chính đường, dụng cụ gia đình bằng gỗ nhìn giản đơn, nhiệt độ trong phòng duy trì cố định hai mươi hai độ.
Lúc này trên ghế sofa, nằm trên chiếc ghế gỗ là Nam lão gia với thần thái an tường, nửa người nằm trên ghế, bên trên đắp một chiếc chăn lông.
Đầu tóc đã bạc hết, trên mặt đấy những nốt đồi mồi, so với mấy năm trước đã gầy yếu đi nhiều, da cũng nhiều nếp nhăn hơn.
Già rồi!
Đây là cảm giác đầu tiên của Nhiếp Chấn Bang, cạnh đó bác sĩ cũng thấp giọng nói:
- Sức khỏe của thủ trưởng không ổn rồi. Bệnh tật không có mấy, vấn đề chủ yếu là vì tuổi đã cao dẫn đến suy thoái các cơ quan chức năng.
Mặc dù Chấn Bang không hiểu gì về y thuật nhưng hiểu rõ câu nói này, Nam lão gia không phải là bệnh, nguyên nhân là đã đến lúc phải đi rồi.
Miệng động đậy một chút, cuối cùng Nhiếp Chấn Bang cũng không nói gì thêm
Lúc này điều không ngờ là, vốn dĩ ông cụ đang ngủ tự nhiên thân thể cử động, mở mắt ra nhìn Nhiếp Chấn Bang, trên mặt ông cụ nở nụ cười rồi gật đầu, âm thanh của cụ có chút khàn khàn thiếu hơi:
- Chấn Bang đến rồi ạ, bộ dạng trông như vậy để làm gì, ta luôn cho rằng con là đứa không giống với người bình thường, sao lại học những người phàm tục được, sinh lão bệnh tử, đây là quy luật tự nhiên của con người, có gì mà phải bi thương chứ?
Dừng một chút, hơi thở của ông cụ có chút dồn dập khiến cho bác sĩ vội vàng đứng dậy, đặt cái ống thở đã được chuẩn bị trước vào mũi ông cụ, thấp giọng nói:
- Thủ trưởng, bây giờ ông cần nghỉ ngơi
Nhưng ông cụ không để ý những cái đó, ánh mắt cụ nhìn Nhiếp Chấn Bang nói:
- Chấn Bang à, chúng ta là người của Đảng Cộng sản, trước giờ đều chú trọng đối diện với sự thật, tôn trọng khoa học, tôn trọng quy luật tự nhiên. Năm đó Chủ tịch đã nói, con người khó tránh khỏi chết, nhẹ tựa lông hồng, nặng như thái sơn, cả đời này ta cũng khó tìm được. Mặc dù không dám nói ra những thành tựu vĩ đại nhưng cả đời này ta không hổ thẹn với lòng, không hổ thẹn với đảng với nhân dân. Như vậy là đủ rồi. Sống có gì vui, chết có gì phải buồn bã, những sự vật xảy ra trước mắt không thể nhìn bề ngoài mà phải cân nhắc kỹ lưỡng, mọi người phải nhìn về phía trước mới đúng.
Đây là thái độ tích cực lạc quan và tư tưởng cởi mở của giai cấp vô sản thế hệ trước. Không cần biết khó khăn nhiều thế nào, trong hoàn cảnh tàn khốc ra sao, luôn tích cực đối mặt với khó khăn, đối mặt với nhân sinh. Đây mới gọi là của cải lớn nhất
Lúc này gương mặt Nhiếp Chấn Bang cũng nở một nụ cười:
- Ông nội à, Chấn Bang xin thụ giáo.
Nhìn điệu bộ của Nhiếp Chấn Bang như vậy, ông lão cũng lộ chút vui mừng, gật đầu nói:
- Tốt, nên có sự giác ngộ như vậy. Hôm trước có tiểu Viên và đồng chí Thẩm đến thăm ta, ta nói với họ chuyện của con, cấp thứ trưởng ở tuổi ba mươi sáu, cũng sáu năm ở chức cấp thứ trưởng rồi, nên tăng cường học tập, đến trường Đảng làm phong phú tư tưởng và tri thức của mình, làm phong phú linh hồn của mình.
Câu nói này khiến Nhiếp Chấn Bang rất cảm động, không ngờ ông cụ vào giây phút hấp hối mà còn nhớ sắp xếp cho tương lai của mình, ân tình này cao tựa trời sâu tựa biển.
Không để cho Nhiếp Chấn Bang nói lời xin lỗi, ánh mắt của ông cụ nhìn sang bên bác sĩ, cười nói:
- Anh về đi, hãy công tác tốt, đấy mới là sự báo đáp lớn nhất mà anh dành cho tôi. Tôi không nói nhiều với anh nữa, đợi một lát, bác sĩ Hoàng sẽ không cho phép đâu.
Quá năm phút, nhiều nhất là bẩy phút, Nhiếp Chấn Bang đã bước ra
Sau khi hàn huyên với lão phu nhân một lúc thì Nhiếp Chấn Bang quay đầu từ biệt
Mùng hai tháng giêng, đây là ngày thứ hai của năm mới, cũng là ngày mà mọi người dân đến chúc tết nhà họ hàng, đây là một ngày bình thường, cũng bởi xảy ra một chuyện mà có vẻ không hề bình thường. Ngày 30 tháng giêng năm 06, cũng là ngày mùng hai tháng giêng năm âm lịch.
Trong ngày bình thường này, có một vĩ nhân. Đồng chí Nam Tầm đã trút hơi thở cuối cùng tại bệnh viện đa khoa quân đội thủ đô,, hưởng thọ chín mươi tám tuổi.
Trong khoảng thời gian ngắn, cả nước đau buồn, đêm đó trung ương mở hội nghị thường vụ mở rộng. Toàn thể thành viên bộ chính trị tham dự.
Nhanh chóng thành lập ban lễ tang do Tổng bí thư Đảng cộng sản TQ đứng đầu. Toàn quốc, tất cả cơ quan đoàn thể, trường học, đơn vị sự nghiệp đều tiến hành treo cờ rủ.
Đối với việc tạ thế của ông cụ cũng dẫn đến sự xúc động lớn với xã hội, quốc tế, liên hợp quốc mở hội nghị toàn thể và quyết định treo cờ rủ, để bày tỏ sự tôn trọng và tiếc thương đối với ông cụ - người đã có cống hiến lớn cho Trung Hoa và hòa bình của thế giới.
Cả thế giới treo cờ rủ dẫn đến cảnh tượng buồn bã. Đây là một điều vinh quang. Đây là sự tôn kính và khẳng định của thế giới đối với ông cụ.
Lễ truy điệu được cử hành ở nghĩa trang Bảo Sơn như đã định. Thành viên hạt nhân Cửu Đỉnh quốc gia nhất nhất tỏ lòng tôn kính, ở mỗi một địa phương, không ít quần chúng tự cử hành bày tỏ niềm tôn kính, đây là hoài niệm của nhân dân các tộc người trên cả nước đối với ông cụ. Trong khoảng thời gian ngắn, đáng lẽ vui mừng chào đón không khí tết nhưng vì sự ra đi của ông cụ mà khiến cả nước phải đau buồn.
Nhiếp Chấn Bang thân làm cháu nuôi của ông cụ sẽ cùng với con cháu trong nhà, tham gia toàn bộ quá trình đưa tiễn ông cụ.
Sau khi nhận lời chia buồn của người dân các giới trong xã hội. Dựa vào di chúc của ông cụ, thi thể sẽ được hỏa táng ở nhà tang lễ Bảo Sơn. Một bộ phận tro cốt được an táng ở nghĩa trang Bảo Sơn. Một phần tro cốt do người nhà của ông cụ mang đến tỉnh Ba Thục, an táng trên mảnh đất ông được sinh ra. Hồn về quê cũ, lại chưa từng có áo gấm trở về nhà. Lá rụng về cội, đây không chỉ là cách nghĩ của người già, mà còn là tư tưởng truyền thống của mỗi người Trung Hoa.
Mùng tám tháng giêng
Đây là ngày mà toàn quốc chính thức trở lại đi làm. Công việc ở phòng Tam công lại trở về quỹ đạo bình thường. Sau gần nửa tháng nghỉ ngơi, năm trước là một năm mệt nhọc của phòng Tam công giờ dường như lại được phục hồi mới.
Trong phòng họp, có các thành viên tổ đảng và các trưởng phòng, đầu tiên là tổng kết cục diện công tác thời gian trước
Đồng thời, lượng công việc của tổ Cao Vệ vẫn còn khá lớn, trên hội nghị, đã quyết định điều động nhân sự tổ của Vương Hạo Quân và tổ của Nhiếp Chấn Bang giúp tổ của Cao Vệ, đẩy nhanh tốc độ công tác giám sát kiểm tra.
Đây là điều bình thường, Vương Hạo Quân một năm trở lại đây, tác phong làm việc chăm chỉ cùng với thái độ làm việc đã nhận được sự tin tưởng của chủ nhiệm Nhiếp Chấn Bang. Còn tổ của mình thì Nhiếp Chấn Bang càng yên tâm hơn, quân số của hai nơi đều được điều đến tổ của Cao Vệ.
Còn người của tổ Lý Quốc Binh và Trần Ba tại sao lại không dùng đến, nguyên nhân trong đó, đương nhiên không cần phải nói nhiều
Công việc của phòng Tam công lần nữa được triển khai, sau khi tổ của Húc Đông và Vương Hạo Quân cùng với quân của tổ Cao Vệ lần lượt dời khỏi thủ đô.
Công việc của Chấn Bang trở nên nhẹ nhàng hơn nhiều. Thời gian này đối với Nhiếp Chấn Bang mà nói vô cùng thanh nhàn. Hàng ngày đều đúng giờ đi và về. Tranh thủ thời gian này hắn cũng cố gắng ở bên gia đình nhiều hơn.
Sau khi qua tiết nguyên tiêu, Đổng Trị Bình bị Đổng Uyển đưa về Đổng Gia. Lần này An Na lại đưa ra quyết định không ngờ tới cho Phán Phán đi với Lý Khai Tuyết cùng đến Long Đảo.
Ngày mười bảy tháng giêng
Trong sân bay quốc tế ở thủ đô, nhìn chuyên cơ của Đằng Long từ từ cất cánh, Nhiếp Chấn Bang liền bất ngờ ôm chặt Dương An Na.
Lúc này tâm trạng của Dương An Na có chút phiền muộn, Nhiếp Chấn Bang thấp giọng nói:
- Bảo em đừng đưa Phán Phán đi, làm như vậy, trong lòng cảm thấy khổ sở chưa.
An Na lúc này lại lẩm bẩm nói:
- Anh chỉ biết châm trọc em, chị Uyển Nhi cũng không muốn chấp nhận nỗi khổ của sự chia lìa này, so sánh ra, bên cạnh anh còn có em, em coi như vẫn hạnh phúc lắm.
Hai người ngồi lên xe, không cần dặn tài xế ngồi phía trước, xe liền nổ máy, lái xe về phía đường cao tốc.
Lúc này ở phía trước, trên ghế lái phụ, điện thoại của Lý Cư Bằng reo lên. Lần này Lý Cư Bằng không nhấc máy, trực tiếp đưa máy cho Nhiếp Chấn Bang báo cáo:
- Chủ Nhiệm, điện thoại của Trưởng ban Kiến Đông,.
An Na cũng có chút hiếu kỳ nói:
- Là Trưởng ban Thạch Kiến Đông à, lúc này gọi điện thoại làm gì?
Trong lòng Nhiếp Chấn Bang đoán mò, nhấc điện thoại, đầu dây bên kia là giọng của Kiến Đông:
- Chấn Bang à, chắc đoán được tôi tìm cậu có việc gì rồi chứ?
Chấn Bang cũng cười nói:
- Trưởng ban Kiến Đông, ngài đừng chơi trò giải câu đố nữa, Tôi thật sự không biết là có chuyện gì.
Cái kiểu giả ngây giả dại này, khiến Thạch Kiến Đông cười rồi mắng:
- Tiểu tử cậu lại đùa rồi.
Nói xong, Thạch Kiến Đông nghiêm mặt nói:
- Đồng chí Chấn Bang, lần này tôi chính thức thông báo với cậu, thông qua tổ chức suy xét thận trọng ra quyết định chính thức đề cử cậu tham gia lớp đào tạo ngắn hạn cho cán bộ cấp tỉnh mùa xuân. Ngày hai mươi tháng giêng âm lịch, thứ sáu tới, cậu hãy tới trường Đảng trung ương báo cáo, tiến hành huấn luyện trong một tháng.
Bạn cần đăng nhập để bình luận