Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 858: Nhân viên công ty

Tổng bộ tập đoàn Hoa Hạ cũng không đặt ở thủ đô mà đặt ở thành phố Cam Lam thành phố tỉnh lị của tỉnh Cam Châu ở Tây Bắc. Quyết định như vậy cũng suy xét từ hai phương diện. Thứ nhất, trong căn cứ phóng vệ tinh Tam Đại ở trong nước, có một cái đặt ở tỉnh Cam Châu. Hơn nữa, một cơ sở phóng vệ tinh này còn chịu trách nhiệm chở người của công trình hàng không và nhiệm vụ phóng vệ tinh quan trọng. Là bộ phận phụ trợ trọng yếu của tập đoàn Hoa Hạ, trung tâm phóng vệ tinh Cam Châu tuy không xếp vào tập đoàn Hoa Hạ nhưng đem công ty đặt ở đây, không thể nghi ngờ gì nữa rất thích hợp.
Mặt khác, dưới cờ của tập đoàn Hoa Hạ có hai nhà máy quân sự quan trọng nhất cũng đặt ở đây, một là Nhà máy chế tạo thiết bị hàng không giải phóng quân, một là Nhà máy cơ giới ô tô Cam Châu.
Hai nhà máy này, từ tên gọi bên ngoài xem xét, dường như chỉ là hai nhà máy nhỏ không chút thu hút. Nhưng, trên thực tế, trước là một xí nghiệp chế tạo máy bay nổi tiếng trong quân đội, sau là một xí nghiệp trọng điểm của xe tăng, chiến xa và xe cộ quân sự trong nước. Như vậy, Tổng bộ của tập đoàn Hoa Hạ đặt chân ở đây, là hết sức bình thường.
Mặt khác, từ mặt quy hoạch và phát triển của tập đoàn Hoa Hạ để xem xét, lần này quốc gia cho Nhiếp Chấn Bang chính sách vô cùng hậu đãi. Từ phương diện quân đội mà nói, Nhiếp Chấn Bang ở quân khu Tây Bắc gia nhập vào Đảng ủy quân khu Tây Bắc, tuy nói Nhiếp Chấn Bang không chỉ huy, điều động và huấn luyện quân đội quân khu Tây Bắc vv... các hạng mục quyền lực khác, nhưng lại có thể phối hợp hữu hiệu giữa tập đoàn và quân khu trong quan hệ hiệp đồng.
Ngoài ra, Nhiếp Chấn Bang dùng thân phận Chủ tịch Hội đồng quản trị tập đoàn Hoa Hạ gia nhập Ủy viên Tỉnh ủy tỉnh Cam Châu, đây lại là một tiền lệ. Tuy không gia nhập Đảng ủy, nhưng một xí nghiệp trực tiếp phụ thuộc trung ương, cấp bậc lại là cấp Bộ trưởng, treo thân phận Ủy viên Đảng ủy quân khu Tây Bắc. Mặc dù không phải thân phận Ủy viên thường vụ Tỉnh ủy tỉnh Cam Châu, tin rằng, bộ máy Tỉnh ủy trên dưới của tỉnh Cam Châu cũng không thể có bất kỳ khinh thị nào.
Sau khi cùng Tổng Bí thư Thẩm trao đổi xong một loạt, hệ thống bước đầu của tập đoàn Hoa Hạ cũng đã định xong. Vì tính chất xí nghiệp của tập đoàn Hoa Hạ, như vậy khoảng trống dãn ra cũng lớn lên nhiều. Toàn bộ tầng lớp quản lý cấp cao của tập đoàn hoàn toàn chính là một mình Nhiếp Chấn Bang độc đoán. Ngoại trừ các nhà máy trực thuộc tập đoàn Hoa Hạ, người đứng đầu các viện nghiên cứu tổ chức thành đơn vị tự động gia nhập vào tầng lớp quản lý của tập đoàn Hoa Hạ, cấu tạo các bộ phận khác hết thảy đều do Nhiếp Chấn Bang tự mình chọn định. Quyền lực này trao xuống cho cấp dưới, bảo đảm nguyên vẹn địa vị tuyệt đối của Nhiếp Chấn Bang ở tập đoàn Hoa Hạ. Từ điểm này để xem xét, thể hiện lực ủng hộ to lớn của cấp trên đối với Nhiếp Chấn Bang.
Sân bay Giang Châu, Tỉnh Giang Bắc.
Chuyến bay từ thủ đô đến Giang Châu từ từ hạ cánh, Nhiếp Chấn Bang và cảnh vệ Võ Lập đã xuất hiện bên ngoài sân bay Giang Châu.
So với thời điểm ở chính quyền đảm nhiệm chức vụ, Nhiếp Chấn Bang đã thay đổi nhiều, giống như một thương nhân. Trên người mặc áo sơ mi ngắn tay đơn giản, mắt đeo một cặp kính mát, cách ăn mặc đích thị là của một ông chủ.
- Tiểu Vũ! Gọi một chiếc taxi, chúng ta đến thành phố Lương Khê.
Nhiếp Chấn Bang nói với Võ Lập bên cạnh.
Vì vé máy bay từ thủ đô đi thành phố Lương Khê, Nhiếp Chấn Bang không mua được. Việc nhỏ này, trong tình huống này Nhiếp Chấn Bang không muốn đi tìm người giúp, đương nhiên chỉ có thể lựa chọn bay trước đến Giang Châu.
Từ Giang Châu đến Lương Khê, cũng chỉ một đoạn đường hơn một tiếng ngồi xe. Hơn ba giờ chiều, xe đã vào đến nội thành Lương Khê.
Lúc anfy, Nhiếp Chấn Bang cầm lấy điện thoại, bấm gọi số của Trần Lạc. Sau vài tiếng reo, đầu dây bên kia, giọng của Trần Lạc đã truyền đến:
- A lô!
Trần Lạc, chính là ứng cử viên đầu tiên Nhiếp Chấn Bang lần này tổ chức thành lập tập đoàn Hoa Hạ chọn định. Sở dĩ chọn định Trần Lạc cũng đã trải qua suy tính thận trọng.
Tính cách của con người Trần Lạc này, Nhiếp Chấn Bang cũng hết sức quen thuộc. Nhân vật xuất thân công an chính quy chuyên nghiệp, có kiên định và nguyên tắc của mình, trung thành với đất nước và nhân dân. Quan trọng hơn, Trần Lạc không cứng nhắc bảo thủ, hiểu biết nhận định tình thế. Nếu không đương nhiên Trần Lạc trước đây cũng không thể cùng với mình lúc ở huyện Lê gây ra một chuyện lớn như vậy.
Sau này, sau khi Trần Lạc thuyên chuyển công tác đến thành phố Lương Khê, càng cùng với mình mạo hiểm bị chèn ép tận cùng để lật ngược Lý Quốc Hoa. Điều này có thể chứng minh thái độ của Trần Lạc đối với mình.
Còn lần này, thành lập tập đoàn Hoa Hạ, Trần Lạc không thể nghi ngờ gì là ứng cử viên khá thích hợp đảm nhiệm người của Tổ Hành động, hoặc, đảm nhiệm người phụ trách bộ phận bảo vệ nội bộ tập đoàn chắc chắn không vấn đề gì.
Mấy năm nay, Trần Lạc vẫn luôn công tác ở thành phố Lương Khê. Tuy nhiên, hiện tại đã trở thành Chủ nhiệm Ủy ban Chính trị Pháp luật thành phố Lương Khê, song, nói chung lại xem như đã bị áp chế. Điều chuyển công tác đến đây, ở bên cạnh mình cũng coi như một kiểu bồi thường.
Lúc này, Nhiếp Chấn Bang hết sức gằn cổ họng nói:
- Cục trưởng Trần, hôm nay anh rảnh chứ? Buổi tối, tôi muốn mời anh bữa cơm?
Vừa dứt lời, bên kia, giọng nói của Trần Gia Lạc lập tức trở nên nghiêm túc:
- Anh là ai? Tôi nói cho anh biết, tôi không cần biết các anh là đám người nào, Trần Lạc tôi không ăn của các anh bữa này, đừng giở thủ đoạn này trước mặt tôi.
Những lời này của Trần Lạc khiến Nhiếp Chấn Bang rất hài lòng. Mấy năm không gặp, Trần Lạc vẫn là Trần Lạc trước đây, điều này khiến Nhiếp Chấn Bang yên tâm không ít. Lập tức, mỉm cười nói:
- Trần Lạc, là tôi. Tôi hiện nay đã đến Lương Khê. Tối nay cùng ra ngoài gặp nhau một lát nhé!
Lúc này, Trần Lạc cũng đã nghe ra là ai. Không giấu nổi vui mừng, giọng nói hơi xúc động:
- Chủ tịch thành phố? Anh đến Lương Khê rồi? Được, được. Tôi làm tức tìm địa điểm.
Khách sạn quốc tế Kim Đỉnh thành phố Lương Khê, nơi đây là nơi đã từng lật đổ Lý Quốc Hoa. Nhưng, Kim Đỉnh ở thành phố Lương Khê vẫn hoàn toàn như trước đây, vẫn thuộc loại khách sạn cao cấp.
Lúc này, trong một gian phòng bên bộ phận ẩm thực lầu hai khách sạn Kim Đỉnh, Trần Lạc có vẻ rất vui, nhìn thấy Nhiếp Chấn Bang đang bên ngoài đi vào, lập tức chạy ra đón.
Nhưng, đột nhiên, cân nhắc đến thân phận của Nhiếp Chấn Bang, Trần Lạc lại có vẻ chùn chân. Cảnh tượng này, Nhiếp Chấn Bang đương nhiên nhìn thấy. Biểu hiện này của Trần Lạc, Nhiếp Chấn Bang càng hài lòng. Đầu tiên, mình đến đây, Trần Lạc cũng không gọi Dịch Quân, Ninh Trí Viễn đến. Điều này chứng tỏ, Trần Lạc là một người rất biết bình tĩnh. Hiện tại, nhìn thấy bạn cũ, lãnh đạo cũ, thủ trưởng cũ, có kiểu muốn thân mật, nhưng lại có năng lực kiềm chế. Điều này chứng tỏ, trạng thái tâm lí của Trần Lạc vẫn rất lí trí, hoàn toàn không vì sự thay đổi của thời gian mà trở nên tục tằn.
Ngược lại, Nhiếp Chấn Bang nhìn thấy dáng vẻ của Trần Lạc lại chủ động tiến lên phía trước ôm chầm lấy, cười nói:
- Cục trưởng Trần, mấy năm không gặp, lại có vẻ ngày càng già đi. Công tác quan trọng, nhưng sức khỏe cũng phải giữ gìn. Sức khỏe mới là vốn quý của cách mạng.
Lời nói thân mật này của Nhiếp Chấn Bang khiến gương mặt Trần Lạc thoáng qua một tia cảm động. Tuy mấy năm nay con đường quan lộ của mình vẫn trì trệ không tiến. Nhưng, Trần Lạc đối với Nhiếp Chấn Bang vẫn không chút oán hận. Tất cả của mình, đều là do Nhiếp Chấn Bang mang đến, nếu không, cả đời này có thể chôn vùi ở huyện Lê làm Phó Cục trưởng Cục công an ở đó. Hiện giờ đã làm đến Ủy viên thường vụ Thành ủy thành phố Lương Khê, Bí thư Đảng ủy Công an. Trần Lạc không có chỗ nào không hài lòng.
Mỉm cười một chút, Trần Lạc khoát khoát tay nói:
- Lão lãnh đạo, anh còn không hiểu tôi sao? Không chịu được rảnh rỗi, trời sinh chính là mạng vất vả. Lần này, động đất ở Vân Thục, tôi cũng đã dẫn đội đi, vốn dĩ muốn đi thăm lãnh đạo cũ một chút, nghĩ đến công việc anh bận rộn, thì về thẳng luôn.
Nhiếp Chấn Bang lúc này cũng cười:
- Được lắm Trần Lạc, đến Ba Thục cũng không tới thăm tôi, hẳn phải phạt ba chén rượu mưới được.
Trần Lạc lúc này nghe Nhiếp Chấn Bang nói cũng bật cười ha hả, vỗ tay ra hiệu nhân viên phục vụ mang thức ăn lên. Trần Lạc cũng mở rượu, không phải là rượu xa hoa đặc biệt gì, là Phi Thiên thường thấy trên thị trường, hơn một ngàn đồng một bình, chút tiền này Trần Lạc vẫn là có thể trả.
Sau khi vào bụng mấy ly rượu, không khí cũng có vẻ ấm áp lên nhiều. Nhìn Trần Lạc, Nhiếp Chấn Bang cảm nhận được rõ ràng, ngày tháng của Trần Lạc ở thành phố Lương Khê có vẻ không được hài lòng. Lập tức, Nhiếp Chấn Bang cười nói:
- Lão Trần, lần này đến đây, thực ra tôi đặc biệt đến đây vì anh. Lần này, tôi điều chuyển công tác, đã rời khỏi Ba Thục, đến một cương vị mới, thế nào? Có hứng thú đến chỗ tôi làm việc không?
Vừa dứt lời, Trần Lạc cũng đã ngẩng đầu lên nhìn Nhiếp Chấn Bang, không chút do dự nói:
- Lão lãnh đạo, việc này là thật hả? Tôi có thể đi, tôi ngàn lần muốn.
Nhìn thấy dáng vẻ của Trần Lạc, Nhiếp Chấn Bang cũng không vội vã, cười nói:
- Lão Trần, cũng đã trung niên rồi, vẫn không bình tĩnh như vậy, đây thật không phải là tính cách của anh. Anh không quan tâm là chức vụ gì? Đơn vị nào sao?
Nói xong, không đợi Trần Lạc hỏi, Nhiếp Chấn Bang lại thản nhiên mỉm cười nói:
- Lần này, tôi điều chuyển công tác đến một xí nghiệp, một xí nghiệp tổ chức hoàn toàn mới. Tập đoàn Hoa Hạ, đơn vị cấp Bộ trưởng, đảm nhiệm chức vụ Chủ tịch Hội đồng quản trị. Tôi điều chuyển anh qua, chuẩn bị để anh đảm nhiệm chức Giám đốc bộ phận an ninh của tập đoàn.
Một câu nói này hoàn toàn khiến Trần Lạc bối rối, không phải bộ phận Đảng chính nữa, không ngờ là xí nghiệp. Một bước nhảy này, thật sự khiến người ta khó có thể chịu đựng. Nếu là bộ phận Đảng chính, mình qua, bất kể nói thế nào, tăng lên nửa cấp, đảm nhiệm Giám\ đốc Sở Công an vẫn là không vấn đề gì. Nhưng, hiện tại lại là Giám đốc bộ phận an ninh của tập đoàn. Trần Lạc không thể không suy nghĩ sâu xa.
Là người trong thể chế, khác biệt của xí nghiệp và ngành Đảng chính, Trần Lạc vẫn hiểu. Vào xí nghiệp, muốn nhảy ra khỏi cái vòng này e rằng rất khó. Xã hội hiện nay, ở đâu không phải là mỗi người có một chỗ. Lúc này Trần Lạc cũng trở nên trầm ngâm.
Nhiếp Chấn Bang vẫn luôn chăm chú nhìn Trần Lạc. Thần thái của Trần Lạc thay đổi, cơ bản Nhiếp Chấn Bang đều nhìn thấy. Tâm lí do dự của Trần Lạc, việc này cũng rất bình thường. Đang chuẩn bị nói, Trần Lạc lại đột nhiên ngẩng đầu lên, thần sắc hết sức kiên quyết, nhìn Nhiếp Chấn Bang nói:
- Chủ tịch thành phố! Năm đó, lúc ở huyện Lê tôi có nói, anh bảo thế nào tôi làm thế ấy. Bây giờ, tôi vẫn là câu nói đó, tôi nghe anh. Tôi cùng anh đến xí nghiệp.
Bạn cần đăng nhập để bình luận