Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 1097: Gặp lại Lý Quốc Hoa.

Gác máy, Nhiếp Chấn Bang cầm tách trà trên tay, không động đậy. Trong lòng đang suy nghĩ. Cú điện thoại này, Vương Túc Châu đã tiết lộ không ít tin tức. Trước mắt, những người tranh đoạt chức Phó Chủ tịch thường trực này ở tỉnh Giang Bắc, ở ngoài sáng là có ba người, một là Lý Hồng Hoa, một là Ninh Trí Viễn và người còn lại là Ôn Ngọc Hòa.
Nhìn từ bên ngoài, nhà họ Lý và nhà họ Nhiếp đang tranh đấu với nhau. Ôn Ngọc Hòa, Nhiếp Chấn Bang cũng không hề xem nhẹ. Ôn Ngọc Hòa đã từ chức Chủ tịch Mặt trận Tổ quốc thành phố Lương Khê lên Trưởng ban Thư ký Tỉnh ủy, không thể không nói ông ta không có chỗ dựa ở trung ương. Đây cũng là một cửa ải khó qua.
Lúc này, e là Ôn Ngọc Hòa và người của mình, ai lên, ai nhượng bộ cũng không phải một câu là có thể làm được. Chuyện liên quan đến tiền đồ của mình, muốn Ôn Ngọc Hòa bỏ cuộc thì ông ta nhất định cũng phải được trả giá xứng đáng. Huống hồ, Ôn Ngọc Hòa lại không phải là người của mình, cái giá phải trả dĩ nhiên sẽ càng cao.
Ngoài ra, đây vẫn chỉ là bên ngoài. Từ trước đến nay, tranh giành ở cấp tỉnh này là kịch liệt nhất. Các chức vụ từ cấp thứ trưởng trở lên rất nhiều, ngoài một số chức vụ nhàn hạ ra thì chức vụ phó thường vụ tỉnh như thế này đều là trọng điểm để tranh giành.
Nói cách khác, không chỉ cân nhắc giữa hai nhà mà còn phải cân nhắc xem có đối thủ cạnh tranh ngầm nào không. Xem ra, chắc chắn là phải về thủ đô một chuyến rồi.
Nghĩ tới đây, Nhiếp Chấn Bang đã quyết định, đứng lên đi ra khỏi thư phòng. Lúc này, ba người phụ nữ đều ngồi trước TV đang chiếu phim Hàn Quốc. Điều này khiến cho Nhiếp Chấn Bang có chút đau đầu. Dường như là phụ nữ địa vị thân phận gì, tuổi tác thế nào cũng không thể chống lại được với thể loại bom cay chết đi sống lại gì đó này.
An Na là người cảm tính nhất, nước mắt tuôn trào, vừa rút khăn giấy vừa nói:
- Ông xã, hôm nay không làm thêm giờ sao?
Công việc của Hồng Giang thời gian này, làm thêm giờ đã trở thành một thói quen của Nhiếp Chấn Bang. Ở văn phòng Tỉnh ủy, toàn bộ nhân viên Tỉnh ủy đều biết rằng, căn phòng cao nhất ở phía đông của tòa nhà kia luôn sáng đèn tới khuya. Đó đã trở thành một dấu hiệu của Tỉnh ủy.
Nhưng mọi người không biết rằng, Bí thư Nhiếp ngoài làm thêm giờ ở phòng làm việc, lúc ở nhà cũng đều làm đến gần sáng.
Nhiếp Chấn Bang có danh tiếng trong việc xây dựng và phát triển kinh tế. Điều này cũng không phải tự dưng mà có, thật sự phải rất tổn hao tinh lực mới làm được.
- Ừ, ngày mai anh chuẩn bị về thủ đô một chuyến. Các em có ai về không?
Nhiếp Chấn Bang cười hỏi.
Điều này khiến cho cả ba người đều hơi sửng sốt. Lý Lệ Tuyết hơi suy nghĩ một chút rồi nói:
- Em không đi. Có em trai của em ở đó, công việc của cậu ấy lại rảnh rỗi, bất cứ lúc nào cũng có thể tới Hồng Giang. Bọn trẻ còn phải đi học. Em muốn ở lại chăm sóc chúng.
Đổng Uyển cũng hơi bất ngờ. Đổng Uyển rất muốn về nhưng cũng lắc đầu nói:
- Em không về nữa, vừa mới về rồi, em là lại với Lệ Tuyết là được rồi.
An Na đang định nói thì Đổng Uyển đã nói:
- An Na đi cùng anh đi. Sức khỏe của chú Thắng Lợi cũng không được tốt. An Na là bảo bối duy nhất, hãy tới thăm cha nhiều một chút.
Sau khi quyết định thời gian và chọn được người, Nhiếp Chấn Bang liền gọi điện thoại cho Trưởng ban Thư ký Tỉnh ủy Hứa Hồng chuyên. Là người đứng đầu Tỉnh ủy, Nhiếp Chấn Bang muốn nghỉ một ngày, đây cũng là điều rất bình thường. Trong tỉnh Hồng Giang cũng sẽ không có ai dám nói đông nói tây gì.
Hơn một giờ trưa hôm sau, Nhiếp Chấn Bang và An Na cùng đi ra khỏi sân bay quốc tế Bắc Kinh.
Vừa đi ra, hai người đã nhìn thấy Dương An Bang và Tiếu Nhã Lệ đang đợi ở lối ra của sân bay. Đều đã hơn bốn mươi tuổi nhưng nhìn họ vẫn rất tốt. Hơn nữa, hai người này cũng không làm chính trị, thanh thản ổn định ở tập đoàn Ốc Gia của họ. Có hai nhà quyền thế, ở trong nước cũng không ai dám trêu chọc. Tập đoàn Ốc Gia đương nhiên phải cung cấp lợi ích cho con cháu hai nhà, cũng tất nhiên là phải “quan thương”. Quan thương ở trong mắt người dân là sự hợp tác giữa quan chức và thương nhân. Nhưng đối với các con cháu quý tộc ở thủ đô thì quan thương chính là con cháu của quan lại làm thương nhân.
Loại kết hợp này sẽ vững chắc hơn so với bình thường. Dựa vào quyền thế của gia tộc để phát triển kinh doanh, ngược lại dùng lợi nhuận trong kinh doanh để nuôi lại gia tộc.
Con cháu của gia tộc muốn phát triển thì phải có thành tích chính trị. Làm tốt thì có thể thúc đẩy đầu tư, tạo thuận lợi cho sự phát triển kinh tế, hơn nữa là đầu tư không hoàn lại. Đây là mục đích tồn tại của những thế lực quan gia làm kinh doanh.
Ngoài ra, trong nhà có một thế lực kinh tế hùng hậu ủng hộ cũng có thể đảm bảo con cháu đi vào thể chế cũng không phải chịu ảnh hưởng của vấn đề kinh tế, bị ngã ngựa vì vấn đề kinh tế.
- Chị hai, anh hai, hai người đúng là cặp đôi ăn ý. Tự mình ra đón thế này, em hơn run đấy!
An Na ở bên cạnh cười nói:
- Anh hai, chị dâu, sao không thấy thằng nhóc Dương Tín đâu?
Nhà họ Dương nổi tiếng ở thủ đô là toàn con trai. Ông cụ nhà họ dương có ba người con trai. Tới đời cha vợ Nhiếp Chấn Bang là Dương Thắng Lợi, bác cả Dương Quang Vinh, bác hai Dương Kiến Quân đều là hai người con trai. Dương Thắng Lợi thì có ba con trai, một con gái.
Hiện giờ, tới đời của An Na, các anh em chú bác đều là con trai cả. Chuyện này cũng không thể không khiến các nhà khác phải khâm phục.
Mấy đứa trẻ cùng thế hệ với Nhiếp Phán Phán đều là lấy tên theo “nhân tín lễ nghĩa”.
Nói đến con trai Dương Tín, vẻ mặt của Tiếu Lệ Nhã không được tốt lắm, trầm giọng nói:
- Đừng nói nữa, thằng nhóc này từ lúc 16 tuổi tới giờ không bao giờ khiến cho tôi hết lo lắng. Không ở trong quán bar với mấy thằng nhóc nhà giàu khác thì lại tán gái, đua xe. Gần đây nghe nói nó lại mê sưu tầm đồ cổ, nửa năm nay đã tiêu tốn sáu trăm triệu, lấy về một phòng đầy đổ cổ. Tôi tìm người về giám định thì giá trị thật sự chỉ khoảng một trăm mười triệu. Bị người ta lừa to rồi.
Dương An Bang ha hả cười nói:
- Chơi đồ cổ mà, đâu thể không lỗ. Không phải chúng ta khi đó cũng như vậy sao? Mọi người đều có một quá trình mới trưởng thành được, chỉ là số tiền nhỏ thôi, chỉ cần không làm gì xằng bậy là tôi vui rồi.
Vài trăm triệu đối với tập đoàn Ốc Gia mà nói đúng là số tiền nhỏ. Người khác không biết nhưng Nhiếp Chấn Bang thì hiểu rõ. Tập đoàn Ốc Gia mấy năm nay, cổ ngoài sáng và trong tối cộng với sản nghiệp kinh doanh, ít cũng phải ba trăm tỷ, chỉ là người ngoài không biết mà thôi. Chút tiền ấy thật đúng là mưa bụi.
An Na cũng cười nói:
- Chị dâu, chị cũng đừng trách nó nữa. Dương Tín như vậy đã là rất hiểu chuyện rồi. Không phải chỉ là tiền thôi sao, chị vẫn bận tâm. Chung quy vẫn còn khá hơn thằng nhóc Dương Trí, phải tránh đến tận chỗ em. Chỉ cần không hút ma túy, không phạm pháp thì những thứ khác chị cứ kệ nó đi. Nhà họ Dương nhiều người như vậy, vẫn phải dựa vào nó mà. Sau này trưởng thành có thể kế nghiệp được anh chị là được rồi.
Nhiếp Chấn Bang cũng mỉm cười:
- Chị hai, chị vẫn keo kiệt như cũ.
Lúc còn trẻ, Tiếu Nhã Lệ nổi tiếng là ghê gớm, nghe Nhiếp Chấn Bang trêu chọc, Tiếu Nhã Lệ trừng mắt, nhưng lại ước ao nói:
- Vẫn là cậu biết sinh, hai đứa con gái, một con trai, bớt lo đi bao nhiêu.
- Anh hai, anh đưa bọn em đến Vương Triều là được rồi. Em không tới chỗ cha nữa, An Na sẽ qua đó. Anh hẹn với Lý Quốc Hoa cho em.
Vẻ mặt Nhiếp Chấn Bang trở nên nghiêm túc.
Nghe Nhiếp Chấn Bang nói, Dương An Bang cũng không bất ngờ lắm. Thể chế lớn như vậy, cũng không thể có cái gọi là kẻ thù truyền kiếp. Nếu thật sự là như vậy thì căn bản là không thể lăn lộn được tới ngày hôm nay. Những tranh chấp trong quá khứ, sớm đã có một nhà bị giẫm chết rồi.
Hiện giờ, ở thủ đô, mọi người vẫn duy trì một giao ước ngầm. Khi đấu đá, có thể đấu đến cùng, muốn đi lên thì phải giẫm lên thi thể của người khác mà lên. Điều này không có gì là kỳ lạ cả. Nhưng sau khi đã đấu đá xong, nếu cần hợp tác thì vẫn phải hợp tác. Xử trí theo cảm tính, đó là tác phong của kẻ ngu ngốc.
Buổi trưa, Nhiếp Chấn Bang ngủ một giấc ở Vương Triều, chiều lại gặp gỡ mấy anh em. Sau khi ăn tối xong, cuối cùng bên Dương An Bang đã gọi điện thoại tới. Lý Quốc Hoa đồng ý gặp mặt nhưng không phải là ở Vương Triều mà địa điểm sẽ theo sự sắp xếp của ông ta.
Nhiếp Chấn Bang lúc này đang đứng ở cửa câu lạc bộ Thường Thanh Đằng, sản nghiệp của Lý Quốc Hoa. Nhiếp Chấn Bang mỉm cười, hứng thú nhìn vào nơi có thể sánh với Vương Triều ở trong nước này. Lòng dạ Lý Quốc Hoa thật đúng là hẹp hòi, chơi bài này, nghĩ là mình đang cầu cạnh ông ta sao? Nhiếp Chấn Bang lắc lắc đầu, đi thẳng vào.
Hai bảo vệ đứng ở cửa, đưa tay ra cản Nhiếp Chấn Bang lại, nói:
- Tiên sinh, thật ngại quá, xin ngài xuất trình thẻ hội viên.
Vì nhìn Nhiếp Chấn Bang lạ mặt nên mới bị bảo vệ chặn lại.
Không đợi cho Nhiếp Chấn Bang kịp mở miệng, một người đàn ông chừng bốn mươi tuổi đi từ trong ra, mỉm cười nói:
- Nhiếp tiên sinh, mời vào trong. Ông chủ đợi ngài đã lâu.
Khác với vẻ xa hoa của Vương Triều, Thường Thanh Đằng lại có vẻ tây hơn. Ở đây có cảm giác như mình đang ở trong một bữa tiệc phương tây. Tiếng đàn vi- ô- lông du dương. Ở sảnh chính còn có ca sĩ hát các bài hát nước ngoài.
Người ở đây đều là những người nho nhã lễ độ. Các khuê tú danh viện tới đây đều mặc trang phục dạ hội, ai đấy đẹp như hoa.
Dưới sự chỉ đường của người đàn ông, Nhiếp Chấn Bang đi lên tầng cao nhất. Vương Triều chín tầng, Thường Thanh Đằng mười tầng. Giữa hai tòa nhà lại khong có nhà cao tầng ngăn cách, nên hai bên có thể nhìn thấy nhau. Ở bên này nhìn sang, đích xác có cảm giác từ trên cao nhìn xuống.
Gặp lại Lý Quốc Hoa, trong lòng Nhiếp Chấn Bang có chút cảm thán. So với mười mấy năm trước khi cùng làm việc ở Lương Khê, Lý Quốc Hoa bây giờ đã có vẻ trầm ổn hơn rất nhiều.
Bạn cần đăng nhập để bình luận