Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 1112: Quá sức ngang ngược.

Nhiếp Chấn Bang từ thủ đô bay đến Cố Đô, vừa xuống máy bay, Chủ tịch công ty con của tập đoàn Ốc Gia ở Lũng Tây đã có mặt ở sân bay, đích thân nghênh đón Nhiếp Chấn Bang.
Hai người đi ra phía bãi đỗ xe, ông ta lấy ra một chiếc chìa khóa, đưa cho Nhiếp Chấn Bang, cung kính nói:
- Nhiếp tiên sinh, đây là xe sắp xếp cho ngài theo chỉ thị của Chủ tịch hội đồng quản trị. Không có chuyện gì nữa thì tôi xin phép đi trước.
Đối với những chuyện này, Nhiếp Chấn Bang cũng đã nói với Dương An Bang. Một thân một mình đến tỉnh Lũng Tây, Nhiếp Chấn Bang đương nhiên sẽ không chuẩn bị bất cứ thứ gì.
Tìm người khác thì Nhiếp Chấn Bang không tin lắm, nhưng Dương An Bang thì không vấn đề gì.
Chiếc xe nhìn rất bình thường, là một chiếc xe việt dã thường thấy ở vùng Tây bắc, giá cả không cao cũng không thấp, vô cùng thích hợp. Quan trọng nhất là, loại xe này ở trong nước có số lượng lớn, chất lượng lại không tồi, bảo dưỡng và các mặt đều là thuận tiện.
Nhiếp Chấn Bang mở cửa lên xe. Ở trên ghế lái phũ còn đặt một xấp tài liệu. Đây là tài liệu giới thiệu chi tiết tình hình chín thành phố của tỉnh Lũng Tây. Nhiếp Chấn Bang cầm lên xem, gật gật đầu.
Sự cẩn thận này của Dương An Bang thật sự khiến Nhiếp Chấn Bang rất hài lòng.
Màn hình phía trước là hệ thống trang hướng dẫn cho xe tải, bên cạnh còn có một kệ chén kê một bình nước khoáng còn nguyên, bình xăng cũng tràn đầy, phía sau là một thùng nước khoáng và một ít bánh quy, mì ăn liền.
Những sắp xếp này vốn là để cho chạy đường dài, Nhiếp Chấn Bang vô cùng hài lòng.
Nhiếp Chấn Bang nổ máy, sau khi trả tiền phí bãi đỗ xe liền đi ra khỏi sân bay, đi theo chỉ dẫn lao thẳng vào thành phố Kim An.
Xuống máy bay từ giữa trưa, mãi đến hơn bảy giờ tối xe mới tới thành phố Kim An.
Kim An là thành phố thuộc tỉnh Lũng Tây. Kinh tế của thành phố này cũng chỉ xếp hạng trung bình trong toàn tỉnh.
Diện tích thành phố Kim An không lớn, chưa nói đến là không thể bằng được thành phố Cố Đô mà ngay cả thành phố lớn thứ 2 Lũng Tây là thành phố Ung Châu cũng không thể so sánh với.
Nhưng quảng cảnh thành phố Kim An rất đẹp. Những ánh đèn hai bên đường khiến cho thành phố nhìn hết sức rực rỡ.
Chiếc xe tùy ý dừng ở một khách sạn bình thường. Không phải Nhiếp Chấn Bang không có tiền để ở khách sạn Tinh Kỳ mà quan trọng là ở khách sạn nhiều người lắm mắt. Thỉnh thoảng lại có cán bộ nhà nước và giới thương nhân ra vào, chỉ cần hơi bất cẩn là có người nhận ra.
Sau khi đặt một phòng và đem hành lý vào trong phòng, Nhiếp Chấn Bang liền đi ra. Nếu đã gọi là vi hành thì cũng không thể cưỡi ngựa xem hoa. Chọn thành phố Kim An, thứ nhất là muốn đến huyện Tần Tây, tìm thầy giáo Mã Phúc Toàn ở huyện Tần Tây hỏi hạn sự tình. Ngoài ra, Nhiếp Chấn Bang cũng muốn quan sát thật sự xem tập đoàn Triệu thị ở thành phố Kim An này có thật sự càn rỡ và coi trời bằng vung như trong thư nói hay không.
Đi trên đường phố Kim An, vì là mùa hè nên thành phố hết sức náo nhiệt. Người dân đi hóng gió rất đông ở hai bên đường, nhìn diện mão và tinh thần của những người này đều rất tốt.
Nhiếp Chấn Bang tùy ý chọn một hàng ăn trong khu chợ của thành phố Kim An, ngồi xuống. Khác với những quần ăn khuya vô cùng phong phú của phương nam, đồ ăn khuya của phương bắc kém đa dạng hơn.
Nhiếp Chấn Bang gọi lên mấy món đồ nướng, một đĩa cơm rang trứng, lại gọi thêm một chai bia rồi ngồi xuống vừa ăn vừa uống.
Đột nhiên ở một nơi không xa vang lên một âm thanh lạ. Nhiếp Chấn Bang lập tức cảnh giác đứng lên. Đúng lúc đó có một người khoảng ba mươi tuổi từ xa chạy tới, đằng sau là mười thanh niên khoảng hai mươi tuổi đang đuổi sát. Trong tay những người này đều cầm dao hoặc là mã tấu. Những người bán hàng rong ở hai bên thì kêu lên:
- Đừng ầm ĩ, việc của tập đoàn Triệu thị, cứ ngồi yên đi.
Tận mắt nhìn thấy cảnh này, trong lòng Nhiếp Chấn Bang liền nổi sóng. Cái gọi là ếch ngồi đáy giếng chính là thế này. Có tới mười mấy quần bán đồ ăn khuya nhưng bị mười mấy tên côn đồ mà không ai nghĩ tới chuyện báo cảnh sát. Thậm chí, có thể thấy, một số người không tự chủ được còn rụt đầu lại.
Là do họ vô cảm? Nhất định là không phải. Theo quan sát của Nhiếp Chấn Bang có thể thấy, trong đám người đang ngồi ăn đêm, ít nhất cũng có năm sáu người muốn hành động, nhưng sau đó đều bị người thân kéo lại.
Điều khiến cho Nhiếp Chấn Bang càng tức giận hơn đó là, trong những người ngồi ở đây, dường như còn có người mặc cảnh phục của cảnh sát, nhưng những người này cũng thờ ơ.
Xem ra, tập đoàn Triệu thị này quả thật là ngang ngược quá rồi.
- Ông chủ, đồ của ông đã chín rồi.
Nhiếp Chấn Bang đang suy nghĩ thì ông chủ quán đồ ăn bưng hai đĩa đồ ăn chạy ra.
Sau khi ông chủ quán đặt đĩa xuống, Nhiếp Chấn Bang cũng cười nói:
- Ông chủ, chuyện vừa rồi nhìn như là phim hành động của Hồng Kông vậy. An ninh thành phố Kim An kém như vậy sao?
Nói đến chuyện này, mặt ông chủ quán liền biến sắc, nhưng sau đó thấy Nhiếp Chấn Bang nói tiếng phổ thông, biết là người ngoài nên liền thấp giọng nói:
- Ông chủ, ông không hiểu đâu. Anh ninh thành phố Kim An rất tốt, chỉ là những chuyện liên quan đến tập đoàn Triệu thị thì không tốt. Chúng tôi ở đây, không cần biết anh làm gì, buôn bán cái gì, chỉ cần nhớ kỹ, đừng dính dáng đến tập đoàn Triệu thị là được rồi.
Ông chủ quán dường như nói hơn lớn tiếng, đột nhiên bà vợ ở bên cạnh kêu lên:
- Lão Lương, làm gì thế? Đồ bên này còn chưa chín đây này, còn có thời gian đi nói chuyện phiếm à. Đừng có nhiều lời, cái miệng làm hại cái thân.
Nhìn bộ dạng có chút sợ hãi của chủ quán, Nhiếp Chấn Bang thản nhiên cười, nhưng lập tức lại trầm xuống. Một doanh nghiệp tư nhân lại có thể ảnh hưởng tới cuộc sông của người dân toàn thành phố, lý nào lại thế? Nói là coi trời bằng vung là còn nhẹ, đây là muốn làm hoàng đế một phương rồi.
Ban lãnh đạo thành phố Kim An sao có thể không biết, tại sao có thể để một doanh nghiệp lộng hành như vậy?
Đây là một điển hình của việc không được giám sát, không có ai quản lý, thích làm gì thì làm, một sự hủ bại, một sự bành trướng quyền lực, một sự ngông cuồng càn rỡ.
Không khác gì một băng đảng xã hội đen đuổi giết dân thường. Nơi này còn có luật pháp, còn có công bằng sao?
Cái gọi là đừng đắc tội với tập đoàn Triệu thị, đừng dính dáng đến tập đoàn Triệu thị cũng cần phải đi định nghĩa như thế nào. Đây là một khái niệm rất mơ hồ.
Nói cách khác, chuyện gì là không có xung đột lợi ích với tập đoàn Triệu thị? Có lẽ là bây giờ không xung đột nhưng sau khi họ mở rộng thì sẽ có ngày phải xung đột. Đến lúc đó thì làm thế nào? Nhường hay làm gì khác?
Lúc này Nhiếp Chấn Bang đã tin hơn vào những gì mà Mã Phúc Toàn viết. Trong lòng Nhiếp Chấn Bang cũng đã hạ quyết tâm về khối u ác tính này.
Cả buổi tối, Nhiếp Chấn Bang đều không nghỉ ngơi. Trở về khách sạn, Nhiếp Chấn Bang cũng không buồn ngủ mà ngồi trước bàn, suy nghĩ chuyện của tập đoàn Triệu thị.
Hơn bảy giờ sáng ngày hôm sau, Nhiếp Chấn Bang đã tỉnh. Thời gian bảy ngày Nhiếp Chấn Bang không thể chỉ ở thành phố Kim An mà phải đi toàn tỉnh Lũng Tây, ít nhất là cũng phải cưỡi ngựa xem hoa một chút. Ở lại thành phố Kim An hai ngày coi như đã là quá nhiều rồi. Hôm nay, Nhiếp Chấn Bang muốn tới huyện Tần Tây.
Tám giờ sáng là thời điểm xe cộ khá đông đúc, phần lớn là những người đi làm. Chiếc xe đi theo chỉ dẫn, rẽ vào đường lớn Kim An.
Nhiếp Chấn Bang từ từ giảm tốc độ trước cột đèn giao thông. Vừa lúc đó có một chiếc xe màu đỏ từ phía đối diện đi tới với tốc độ vô cùng nhanh. Tuy rằng chiếc xe đã giảm tốc độ xuống một chút nhưng cũng không dừng lại mà vẫn đi tiếp.
Chiếc xe ngang nhiên vượt đèn đỏ khiến cho giao thông trở nên hỗn loạn, trên đường vang lên không ít tiếng phanh xe gấp.
Cảnh sát trực ở giao lộ cũng đã đứng chờ. Sau khi chiếc xe tốc độ cao này dừng lại, một người thanh niên mở cửa xe, bước xuống trước mặt cảnh sát giao thông. “Bốp”, một cái tát như trời giáng, tiếng của người thanh niên đó vang lên:
- Mẹ kiếp, không biết ông đây sao? Không biết xe của ông sao? Tiểu tử, hôm nay hãy nhớ cho kỹ. Biển số Bắc Kinh, thấy không, xe ông đây biển Bắc Kinh. Ông đây tên là Triệu Hiểu Dương. Cha là Triệu Tam Thái, nhớ cho kỹ.
Họ Triệu? Triệu Tam Thái? Đây không phải Chủ tịch Hội đồng quản trị tập đoàn Triệu thị mà Mã Phúc Toàn tố cáo sao? Nhìn cảnh này, sắc mặt Nhiếp Chấn Bang lập tức chìm xuống. Chỉ mới đến Kim An hơn một ngày mà đã nhìn thấy hai trò hay.
Tập đoàn Triệu thị này đúng là quá càn rỡ kiêu ngạo. Người của tập đoàn thì đuổi người trên đường. Con trai của Triệu Tam Thái thì căn bản không coi sự tồn tại của Đảnh và nhà nước ra gì, dám ngang nhiên đánh cảnh sát trên đường. Vậy là đủ để tưởng tượng ra, Triệu Tam Thái là dạng người thế nào.
Bạn cần đăng nhập để bình luận