Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 990: Gặp đại biểu xí nghiệp

Nhiếp Chấn Bang vừa nghe thấy là việc nhà máy cơ giới Hồng Thành liền nhíu mày, từ trước tới nay trong quá trình cải cách chế độ xí nghiệp vốn không có việc nhỏ, trong loại chuyện này cho dù là chính quyền cấp gì cũng đều là tương đối coi trọng, bởi vì thường thường ở loại chuyện này rất dễ dàng xảy ra vấn đề, xảy ra chuyện.
Vấn đề chủ yếu một mặt là vấn đề đối với việc sắp xếp chế độ cho công nhân viên chức, mặt khác cũng là dính đến vấn đề thất thoát và bán tống bán tháo tài sản quốc hữu.
Có thể nói như vậy, thay đổi chế độ doanh nghiệp nhà nước từ trước tới nay luôn là vấn đề khiến người ta đau đầu, cho dù là địa phương hay là trung ương thì mấy năm nay vẫn luôn đang thăm dò và tìm kiếm, hy vọng tìm được một con đường có ích cho việc thay đổi chế độ doanh nghiệp nhà nước. Đã thử rất nhiều loại phương thức như: cải tạo kỹ thuật xí nghiệp, hình thức cải tạo đầu tư cổ phần, chuyển nhượng toàn bộ vân vân.., nhưng kết quả cuối cùng thì thành công không ít mà trường hợp thất bại cũng rất nhiều, kết quả cũng không phải đều như ý muốn.
Nghĩ đến đây Nhiếp Chấn Bang gật đầu, đẩy cửa văn phòng nói với Hạ Ngọc Sanh:
- Nhanh như vậy à lão Hạ, công việc thì phải làm nhưng cũng phải giữ sức khỏe, tôi nhớ là anh năm nay cũng năm mươi bốn tuổi rồi, phải chú ý sức khỏe.
Đưa Hạ Ngọc Sanh vào trong văn phòng, ngồi xuống trên ghế sa lon ở khu tiếp khách, lời của Nhiếp Chấn Bang rất bình dị gần gũi, giống như đồng hương cùng nói chuyện nhà.
Lời nói của Nhiếp Chấn Bang là Hạ Ngọc Sanh bất ngờ, trên mặt lộ ra vẻ mặt cảm động, cười nói:
- Cảm ơn bí thư quan tâm, xin bí thư yên tâm, về sức khỏe tôi nhất định sẽ chú ý, còn bí thư cũng phải chú ý thân thể, tôi nghe thư ký Hồng nói anh tăng ca buổi tối đến một hai giờ là chuyện thường, sức khỏe của bí thư cho dù nói không có vấn đề nhưng vẫn cần chú ý nhiều hơn.
Nhiếp Chấn Bang xua tay, bên cạnh Hồng Phong đã bưng trà lên cho hai người, nói:
- Bí thư, Phó chủ tịch tỉnh Hạ, hai người ngồi nói chuyện.
Lúc này Nhiếp Chấn Bang cũng đưa tay thể hiện đã biết, rồi mỉm cười nói:
- Tiểu Hồng, tôi nhớ là cha mẹ cậu cũng ở nhà máy cơ giới Hồng Thành, cậu hẳn là tương đối quen thuộc với nhà máy cơ giới Hồng Thành, không cần gấp, ngồi xuống, cùng nhau nghe một chút.
Bên này Hạ Ngọc Sanh có chút bất ngờ, nhưng trên mặt cũng vẫn rất bình tĩnh, trong lòng lại đánh giá Hồng Phong cao thêm một tầng, bây giờ xem ra bí thư Nhiếp lại tín nhiệm Hồng Phong nhiều hơn. Chuyện nhà máy cơ giới Hồng Thành lớn như vậy mà cũng để cho Hồng Phong tham dự vào thì đó là biểu hiện của một loại tín nhiệm tuyệt đối, đồng thời cũng là một loại rèn luyện đối với cậu ta, từ nay về sau xem ra phải chú ý trong quan hệ với Hồng Phong.
Nghĩ vậy, Hạ Ngọc Sanh điều chỉnh lại một chút ý nghĩ của mình rồi mở miệng nói:
- Bí thư, lần trước ở Tô Viên sau khi báo cáo với anh về việc nhà máy cơ giới Hồng Thành, dựa vào chỉ thị của anh, tôi đã truyền đạt ý kiến của anh với thành ủy Hồng Thành, với Ủy ban Quản lý Giám sát Tài sản Nhà nước tỉnh và nhà máy cơ giới Hồng Thành, cũng gấp rút định ngày hẹn gặp đại diện chi nhanh Trung Quốc của công ty Lăng Tam Trọng Công là ông tổng giám đốc Lâm Kiện Nhất.
Tôi đại diện tỉnh ủy và ủy ban nhân dân tỉnh Hồng Giang biểu đạt thái độ rõ ràng của chúng ta với Lâm Kiện Nhất. Trong vấn đề thay đổi chế độ nhà máy cơ giới Hồng Thành chúng ta có ba điều kiện: Thứ nhất, ưu đãi biện pháp chấp hành dựa theo tiêu chuẩn bình thường. Thứ hai, giải quyết công nhân viên chức về hưu cùng với công nhân viên chức đang làm việc nhưng nghỉ không lương của nhà máy cơ giới. Thứ ba, nếu nhà máy cơ giới Hồng Thành thay đổi mục đích sử dụng trong nhà máy và vị trí cũ thì nhất định phải bảo đảm lợi ích của công nhân viên chức, ngoài ra thành phố Hồng Thành có thể cung cấp đất công nghiệp ở khu kinh tế mới cho Lăng Tam Trọng Công dùng nhưng giá đất tính theo giá thị trường.
Nghe Hạ Ngọc Sanh báo cáo, Nhiếp Chấn Bang rất là vừa lòng, ba nguyên tắc này trên cơ bản đều làm theo chỉ thị của mình, điều này cũng nói rõ uy tín và địa vị quyền thế của mình ở tỉnh Hồng Giang.
Im lặng một chút, Nhiếp Chấn Bang quay đầu nhìn Hồng Phong nói:
- Tiểu Hồng, cha mẹ cậu là công nhân viên chức nhà máy cơ giới Hồng Thành, đối với việc thay đổi chế độ thì hiện nay trong nhà máy cơ giới Hồng Thành có ý kiến gì không?
Việc bí thư Nhiếp chỉ đích danh không làm Hạ Ngọc Sanh và Hồng Phong cảm thấy kinh ngạc, nếu Nhiếp Chấn Bang đã cho Hồng Phong tham dự vào thì mục đích đương nhiên là muốn nghe một chút ý kiến của Hồng Phong, việc này không phải là chuyện lạ mà ngược lại nếu không hỏi cái gì đó mới là kỳ lạ.
Dừng một chút Hồng Phong cũng mở miệng nói:
- Bí thư, đối với chuyện của nhà máy cơ giới Hồng Thành tôi cũng hiểu không nhiều lắm, nhưng tổng thể mà nói cảm xúc của công nhân viên chức nhà máy cơ giới Hồng Thành coi như là ổn định. Hiện nay vấn đề chủ yếu nhất vẫn là tiền lương, theo tôi được biết nhà máy cơ giới Hồng Thành đã khoảng tám tháng rồi không trả lương, cuộc sống của không ít gia đình đều rất khó khăn. Mặt khác điều công nhân viên chức quan tâm nhất hiện nay còn là vấn đề đường ra của bọn họ, đối với việc thay đổi chế độ thật ra đều vẫn tương đối chờ mong và hoan nghênh. Ngoài ra lãnh đạo nhà máy cơ giới Hồng Thành về mặt làm việc vẫn rất tận tâm, vẫn luôn tích cực chủ động thăm dò đường ra, chỉ tiếc là nhà máy cơ giới Hồng Thành mắc nợ quá nhiều, đã không thể cứu vãn nổi.
Những lời cuối cùng trong câu nói của Hồng Phong nhiều hoặc ít vẫn nói một số lời tốt đẹp cho lãnh đạo nhà máy cơ giới Hồng Thành, tuy rằng không nhiều lắm nhưng như vậy cũng đủ rồi, đối với một đơn vị như nhà máy cơ giới Hồng Thành thì việc thăng quan cũng không cần suy nghĩ tới. Trừ phi anh thật sự đem nhà máy cơ giới Hồng Thành thoát khỏi cảnh khó khăn, thay đổi hoàn cảnh thì còn có thể hy vọng một chút, trong trường hợp như thế này mà không xử phạt cũng tốt lắm rồi.
Cho nên, mục đích của những lời nói này cũng không phải thăng quan, chỉ cần không xử phạt là được rồi.
Nghe lời nói Hồng Phong, Nhiếp Chấn Bang cũng rất đồng tình gật đầu, nhìn Hạ Ngọc Sanh bên cạnh nói:
- Lão Hạ, cải cách chế độ xí nghiệp không phải là một công tác thoải mái mà ngược lại đó là việc đau đầu, là chuyện phiền phức, anh đích thân điều khiển là tôi yên tâm. Bây giờ xem ra, cảm xúc công nhân nhà máy cơ giới Hồng Thành vẫn là rất không tệ, hiện tượng này rất tốt, Đảng uỷ chính quyền và Tổ thay đổi chế độ phải nắm chắc đầy đủ, lợi dụng loại cảm xúc tốt này để làm tốt việc dẫn đường, việc này có trợ giúp lớn đối với cải cách chế độ xí nghiệp. Có khó khăn gì cần tôi ra mặt anh cũng có thể tới tìm tôi, chỉ cần có thể giúp đỡ cho việc xây dựng và phát triển kinh tế của Hồng Giang tôi sẽ toàn lực ủng hộ.
Nhiếp Chấn Bang đã biểu đạt rất rõ ràng thái độ của mình, đây cũng là việc chắc chắn phải làm, là bí thư tỉnh ủy, đôi khi Nhiếp Chấn Bang có thể ba phải, ví dụ như lúc các đồng chí phía dưới có ý kiến khác nhau, suy xét từ góc độ đoàn kết bộ máy thì Nhiếp Chấn Bang có thể chọn dùng sách lược nửa vời, nhưng khi có việc thì nhất định phải có thái độ rõ ràng.
Làm lãnh đạo là phải có quyết đoán, lúc cần quyết đoán nhất định phải quyết đoán thì mới đúng quy cách.
Bên này, nghe Nhiếp Chấn Bang tỏ thái độ, trên mặt Hạ Ngọc Sanh lộ ra vẻ tươi cười rất vui vẻ, hiện giờ ở tỉnh Hồng Giang có sự ủng hộ của bí thư Nhiếp là quan trọng nhất so với mọi thứ, lập tức Hạ Ngọc Sanh cười nói:
- Bí thư Nhiếp nói đến chuyện này thật đúng là có một chuyện nhất định cần anh ra mặt, lần này sau khi tôi hẹn Lâm Kiện Nhất của Lăng Tam Trọng Công thì ông ta đưa ra một yêu cầu là hy vọng có thể gặp anh một chút, anh xem?
- Gặp tôi?
Nhiếp Chấn Bang lặp lại một chút rồi hơi trầm ngâm, cuối cùng gật đầu nói:
- Cũng tốt, Lăng Tam Trọng Công cho dù thế nào cũng là một doanh nghiệp thế gia trong năm trăm doanh nghiệp mạnh đứng đầu, nếu như có thể lôi kéo thuận lợi thì cũng là một xúc tiến đối với hình tượng của Hồng Giang, lão Hạ anh vất vả một chút, sắp xếp thời gian đi.
Chín giờ sáng hôm sau, ở khu khách quý của nhà khách tỉnh ủy Hồng Giang, xe của Nhiếp Chấn Bang tới rất đúng giờ, Hạ Ngọc Sanh đứng ở trên bậc thang, hai bên là nhân vật số một của các đơn vị tương quan trong tỉnh, ngoài ra là đại diện của công ty Lăng Tam Trọng Công.
Vừa xuống xe, Hạ Ngọc Sanh cùng với một người trung niên cùng nhau chạy ra đón chào, Nhiếp Chấn Bang đưa tay bắt rất thận trọng.
Bên cạnh, Hạ Ngọc Sanh đã mở miệng nói:
- Bí thư Nhiếp, xin giới thiệu với anh vị này chính là đại diện của Lăng Tam Trọng Công, ông Lâm Kiện Nhất.
Đối với người Nhật Nhiếp Chấn Bang từ trước đến nay đều không thích, hơi hé cười, đưa tay làm một động tác mời nói:
- Tôi đại diện tỉnh ủy và ủy ban nhân dân tỉnh Hồng Giang, chân thành hoan nghênh ông Lâm đến tỉnh Hồng Giang đầu tư, tôi thấy hay là mời vào trong trước đi.
Phòng tiệc khách quý
Là nhà khách Tỉnh ủy, nơi này chủ yếu đảm nhận nhiệm vụ tiếp đãi quan trọng của tỉnh ủy và ủy ban nhân dân tỉnh Hồng Giang nên đương nhiên việc tiếp đãi khách nước ngoài cũng là một tác dụng của nơi này.
Trong phòng tiệc trang hoàng vô cùng sang trọng, trong phòng đèn thủy tinh sáng ngời đồ sộ, trên mặt đất trải thảm dày, hai bên phân ngôi chủ khách ngồi xuống trên ghế sa lon. Nhiếp Chấn Bang và Lâm Kiện Nhất là đại diện hai bên, cũng giống như trong TV chiếu cảnh lãnh đạo quốc gia hội kiến chính khách ngoại quốc đều an tọa hai bên, bên cạnh người đều có một phiên dịch ngồi đó.
Sau khi Nhiếp Chấn Bang chào đón theo quy củ thì Lâm Kiện Nhất bên Lăng Tam Trọng Công cũng bô lô ba la trò chuyện, phiên dịch bên cạnh cũng nói theo:
- Thưa ông bí thư Nhiếp tôn kính, đầu tiên tôi đại diện cho ông Lăng Tam Kiện Thái Lang chủ tịch của Lăng Tam Trọng Công xin bày tỏ sự chân thành ân cần thăm hỏi. Lăng Tam Trọng Công là một doanh nghiệp nổi tiếng trên thế giới, là doanh nghiệp trong số năm trăm doanh nghiệp mạnh của thế giới, xứng đáng đứng đầu ở lĩnh vực công nghiệp nặng trên thế giới, chúng tôi tin rằng Lăng Tam Trọng Công và tỉnh Hồng Giang nhất định sẽ có một sự hợp tác vui vẻ.
Loại lời nói giả tạo khách sáo này Nhiếp Chấn Bang cũng cười cho xong, cười ha hả nói:
- Đầu tiên, tôi đại diện tỉnh Hồng Giang nhiệt liệt hoan nghênh Lăng Tam Trọng Công đầu tư vào Hồng Giang, tôi tin rằng chỉ cần hai bên chúng ta dựa vào nguyên tắc tin tưởng lẫn nhau, hai bên cùng có lợi thì chúng ta nhất định sẽ có một sự hợp tác hoàn mỹ.
Lời nói đang thông qua phiên dịch chuyển đạt cho Lâm Kiện Nhất, nhưng trong khoảnh khắc sắc mặt Lâm Kiện Nhất lập tức trầm xuống.
Ý tứ trong lời nói Nhiếp Chấn Bang đã rất rõ ràng, Lăng Tam Trọng Công muốn đầu tư nhất định phải dựa theo con đường bình thường, muốn có được ưu đãi là không thể.
Không khí trong hội trường có vẻ có chút lúng túng, dừng một chút Lâm Kiện Nhất lại nói:
- Bí thư Nhiếp, tôi nghĩ là một doanh nghiệp lớn nổi tiếng trên thế giới nếu như có thể đầu tư vào Hồng Giang thì nhất định sẽ đưa lại sức ảnh hưởng vô hình cho tỉnh Hồng Giang mà doanh nghiệp bình thường không thể so sánh được, tôi nghĩ điều này cũng đủ để cho chúng tôi có được nhiều ưu đãi và giúp đỡ.
Vừa dứt lời, Nhiếp Chấn Bang cũng nghiêm mặt nói:
- Điều đó không thể.
Bạn cần đăng nhập để bình luận