Trùng Sinh Thế Gia Tử

Chương 950: Đống lửa thứ hai

Những lời của Liễu Dũng khiến các ủy viên thường vụ trầm tư, Văn Bảo Quý không nói không rằng nhìn Liễu Dũng và Nhiếp Chấn Bang, những lời của Liễu Dũng có chút nâng cao quan điểm, hoàn toàn là một sựxuyên tạc.
Ở bất cứ nơi nào, bất cứ nhà nước nào, bất kể cấp nào, sự phát triển và xây dựng của địa phương, phát triển xã hội và phát triển kinh tế đều không thể hi sinh trị an để thay thế, đây là nguyên tắc cơ bản và nhận thức chung.
Những lời của Liễu Dũng rất khéo léo, đánh một đường bóng nhưng lại không nói rõ, phải hi sinh trị an để lấy GDP, nhưng ý tứ trong này lại là như vậy. Những gì phá hoại môi trường đầu tư, ảnh hưởng môi trường đầu tư, tổn hại thanh danh của tỉnh Hồng Giang, đây không phải là ý đó sao. Nhưng anh không phải dùng những lời đó để nói rõ ra, đây là sự khôn khéo của kẻ lõi đời trong quan trường.
Văn Bảo Qúy ngồi im, giờ phút này chính là thời cơ tốt nhất của ngư ông đắc lợi, chuyện này không quản là ai thắng, đối với Văn Bảo Quý mà nói đều không bất lợi, thậm chí Văn Bảo Quý hi vọng Nhiếp Chấn Bang rơi vào thế bất lợi, như vậy sự hỗ trợ của mình có vẻ quý giá, đạt được lợi ích lớn nhất.
Nhiếp Chấn Bang cau mày, những lời của Liễu Dũng khiến Chấn Bang bất mãn, ý tứ trong lời nói, tin là những người đang ngồi không có ai đi để ý.
Dừng một lát, Nhiếp Chấn Bang thấp giọng nói:
- Chủ tịch Liễu, có những việc tôi cảm thấy có sự xử lý khác biệt, hành động lần này tôi cảm thấy rất đúng, không những thể hiện quyết tâm chống tham nhũng của tỉnh Hồng Giang, mà còn thể hiện việc chỉnh đốn trị an, có thành ý với việc cải thiện môi trường đầu tư, Chủ tịch Liễu nói vậy không phải là xa rời thực tế sao?
Nói xong Nhiếp Chấn Bang thản nhiên nhìn Liễu Dũng, tiếp tục nói:
- Hơn nữa, hành động chỉnh đốn trị an lần này, được hội nghị công tác chính trị pháp luật toàn tỉnh thông qua, điều này hoàn toàn phù hợp trình tự.
Nói tới đây Nhiếp Chấn Bang nhìn Trần Nhạc nói:
- Đồng chí Trần Nhạc, anh là Trưởng ban chính trị pháp luật, kiêm nhiệm chức Giám đốc Sở công an, hành động đột kích kiểm tra này kết quả thế nào anh hãy thông báo một chút.
Nhiếp Chấn Bang sử dụng lời lẽ vô cùng thận trọng, hai từ “thông báo” so với hai từ “báo cáo” càng chính xác và thoả đáng, điều này hàm chứa ẩn ý, Trần Nhạc mới là nhân vật số một trong hệ thống chính trị pháp luật tỉnh Hồng Giang.
Trần Nhạc gật đầu, lúc này Trần Nhạc không có chút gì kích động, trong nhiều năm Trần Nhạc đã rèn luyện sự bản lĩnh, năm đó khi chỉ là Phó cục trưởng công an, Trần Nhạc đã cùng với Nhiếp Chấn Bang lật đổ một bí thư huyện uỷ. Sau đó nhận chức ở thành phố Lương Khê, Nhiếp Chấn Bang đột ngột dời đi, Lý Quốc Hoa thì bị đổ, gần như tất cả căm giận đều tập trung trên người Trần Nhạc, dù như thế, Trần Nhạc cũng không bị đổ, những cái đó đủ để chứng minh năng lực của Trần Nhạc.
Vừa rồi, lúc ở khu vui chơi, xảy ra chuyện như vậy, Trần Nhạc đã làm tốt việc ứng phó một cách an toàn.
Lúc này Trần Nhạc bình tĩnh nói:
- Thưa bí thư Nhiếp, thưa các đồng chí, tối nay việc đột kích kiểm tra các khu vui chơi trong toàn thành phố, bắt đầu từ bẩy giờ tối, tất cả công an tham chiến đều tập trung ở sân tập, thu nhận các phương tiện truyền tin, đảm bảo tính bí mật, mười giờ tối, hơn bốn nghìn công an hành động Xuân Lôi, bắt đầu đột kích kiểm tra. Khu vui chơi này do Trung đoàn trị an tỉnh phụ trách, do tôi đích thân dẫn đoàn, sau khi đột kích kiểm tra, tại hiện trường thu được ba mươi năm túi thuốc lắc, bắt được bẩy mươi tám người hít ma túy, tại phòng tắm hơi tầng năm bắt được mười bẩy đôi đang bán dâm. Khi kiểm tra phòng năm không hai tám, Phó cục trưởng Vệ Trung Mao ở Cục xây dựng, vì trốn kiểm tra, xử phạt đã từ trong nhà vệ sinh trốn ra, không cẩn thận trượt ngã mà chết, quần áo của đồng chí đã được niêm phong cất vào kho lấy mẫu, ngoài ra thùng rác trong phòng còn tìm được bao cao su dùng rồi, tiến hành kiểm tra tinh dịch làm bằng chứng. Toàn bộ quá trình kiểm tra đều dựa theo trình tự, tôi xin báo cáo hết.
Những lời của Trần Nhạc khiến sắc mặt của Liễu Dũng có chút khó coi, có thể nói vấn đề của Trần Nhạc đã không còn, không chỉ vậy, quan trọng hơn là còn cho thấy sự hủ bại của cán bộ Đảng viên.
Trong lòng Liễu Dũng rất rõ, hành động chỉnh đốn trị an trong toàn tỉnh của Nhiếp Chấn Bang và Trần Nhạc bắt đầu, sợ rằng có một dự định, họ mượn cái cớ này để sau khi Nhiếp Chấn Bang nhận chức, sẽ đốt đống lửa thứ hai.
Sự tích cực của quan mới nhậm chức cũng rất được coi trọng. Tại sao quan mới nhậm chức lại tích cực, nguyên nhân chủ yếu vẫn là quá trình nắm giữ vị trí chủ đạo. Mới nhận chức nên cần phải điều chỉnh, thay các cán bộ là người của anh. Như vậy khi làm việc sẽ không bị hạn chế, người phía dưới mới nghe lời anh.
Nhưng sự tích cực không phải là anh muốn thế nào thì làm thế ấy, bất kỳ việc gì, đều phải dựa theo các quy tắc mà làm. Vị quan mới nhậm chức khi tích cực thái quá nếu không cẩn thận, ngược lại càng làm cho mình rơi vào phiền phức.
Không nghi ngờ gì trình độ của Nhiếp Chấn Bang là cực kỳ lợi hại, sau khi nhậm chức, mọi chuyện không vội không chậm, đâu vào đấy, các cán bộ trong tỉnh đều nhận định bí thư Nhiếp bước đầu đã đứng vững, sẽ không đốt lên đống lửa nào thì đột nhiên Chấn Bang lại đốt ra đống đầu tiên,, hơn nữa còn bắt đầu từ các ban ngành khác, cuối cùng khiến các Bộ và Uỷ ban trung ương nhận lỗi, tạm thời cách chức điều tra, một loạt hành động này đương nhiên cán bộ của toàn tỉnh đều có thể nhận thấy.
Bây giờ việc chỉnh đốn trị an cũng là đống lửa thứ hai của Nhiếp Chấn Bang, giả dụ nếu không có chuyện này, Trần Nhạc nắm trong tay hệ thống pháp luật sẽ là cái lợi thực tế nhất, hiện tại xảy ra chuyện này, tiếp theo sẽ là cái cớ để Chấn Bang ra đống lửa thứ hai.
Liễu Dũng chuẩn bị nói thì Chấn Bang đột ngột bảo:
- Hoang đường, thật là sỉ nhục.
Hai câu này lập tức thu hút sự chú ý của mọi người. Nhiếp Chấn Bang trầm giọng nói:
- Thật là không ngờ trong đội ngũ Đảng chính lại xảy ra chuyện này, công khai chơi gái, hành vi này không chấp nhận được. Tôi thấy, trong phạm vi toàn tỉnh, tăng cường công tác giáo dục, tư tưởng của cán bộ lãnh đạo Đảng. Bí thư Bảo Quý, anh là Phó bí thư phân công quản lý, mặt này anh là người lành nghề, nhất định phải lập ra một phương án hữu hiệu, làm sâu sắc tư tưởng cán bộ, vì nhân dân làm tốt công việc, vì dân làm tốt nội dung học tập, trong sạch hoá bộ máy giáo dục chính trị, tăng cường học tập theo tinh thần hội nghị hai mốt, lĩnh hội sâu sắc chỉ thị trung ương, tăng cường xây dựng tố chất đội ngũ cán bộ.
Điều này thể hiện sự thông minh của Chấn Bang, rõ ràng việc này có lợi cho hắn, nưng loại ưu đãi này một người ôm hết là không nổi. Hiện giờ để Văn Bảo Quý phụ trách công việc này cũng là danh chính ngôn thuận, Văn Bảo Quý là bí thư Đảng quần chúng nên quản lý việc này, ngoài ra cũng lôi kéo được sự trợ giúp mạnh mẽ cho mình.
Dừng một lát Nhiếp Chấn Bang nói tiếp:
- Ngoài ra tôi thấy hậu sự của đồng chí Vệ Trung Mao, trong tỉnh bây giờ cũng đưa ra phương án.
Nhìn mọi người Nhiếp Chấn Bang nói tiếp:
- Chỗ Ban tuyên giáo, đồng chí Thịnh Nhiên phụ trách, về mặt tuyên truyền phải làm tốt, làm tỉ mỉ, truyền thông trong tỉnh cần đảm bảo không để lộ những tin tức không hay. Về cái chết của đồng chí Vệ Trung Mao thì coi là sự cố ngoài ý muốn. Ngoài ra bí thư Diêu cần làm tốt công tác trấn an người nhà, cần phải giải thích rõ ràng với người nhà.
Nhiếp Chấn Bang dứt lời, Diêu Định Quốc và Văn Bảo Quý trao đổi với nhau rồi gật gật đầu, đương nhiên việc của Vệ Trung Mao là vấn đề của ông ta, nhưng nếu thực sự muốn truy cứu thì tuy bí thư Diêu Định Quốc mặc dù không có trách nhiệm gì nhưng chung quy cũng là một vết nhơ. Hơn nữa Nhiếp Chấn Bang làm như vậy lại phù hợp với quan niệm truyền thống của người trong nước, để cho người ta một con đường sống đó mới là tình người. Người thì chết rồi, nếu còn truy cứu đào sâu thì là không tình người rồi, chuyện như vậy thì người nhà của người chết cũng có thể chấp nhận.
Diêu Định Quốc gật đầu nói:
- Bí thư Nhiếp hãy yên tâm, Thành uỷ thành phố Hồng Thành nhất định làm tốt công tác trấn an người nhà, nhất định sẽ không chế sức ảnh hưởng của sự việc trong phạm vi nhỏ nhất.
Ở bên cạnh Thịnh Nhiên cũng nói:
- Bí thư Nhiếp hãy yên tâm, bên Ban tuyên giáo tôi sẽ sắp xếp, thông báo, đảm bảo trong phạm vi tuyên truyền, tuyệt đối không làm mất mặt tỉnh uỷ và uỷ ban nhân dân.
Nhìn thấy cảnh này sắc mặt Liễu Dũng âm trầm, chiêu thức của Nhiếp Chấn Bang quả là đẹp, có thể đoán được, tiếp đó trong phạm vi toàn tỉnh sẽ có sự biến động về nhân sự, đây chính là đống lửa thứ hai của Nhiếp Chấn Bang.
Trầm ngâm một lúc Liễu Dũng liếc nhìn Hạ Ngọc Sanh, liền nói:
- Bí thư Nhiếp, tôi phản đối, tôi phản đối việc triển khai hoạt động học tập theo hình thức chủ nghĩa trong phạm vi toàn tỉnh.
Câu nói này khiến hội trường lặng ngắt như tờ. Nhiếp Chấn Bang nheo mày, Liễu Dũng cuối cùng vẫn không kìm nén được sao
Lúc này thần sắc của Liễu Dũng vô cùng nghiêm túc, nhìn mọi người chậm rãi nói:
- Tôi cảm thấy vấn đề của Vệ Trung Mao chẳng qua là một vụ án, không có bất kỳ một tính đại diện nào. Tôi thấy không nhất thiết phải trong phạm vi toàn tỉnh, triển khai hành động trong phạm vi rộng như thế, đây không còn là thời đại vận động chính trị.
Bạn cần đăng nhập để bình luận